Vĩnh Dạ chỉ thấy thấy thương Nguyệt Phách. Con người sống trên thế giới này thật cô độc, y chỉ có mình nàng, nhưng lại không thể ở bên cạnh nàng.
Nàng vì y mà rơi nước mắt hai lần, đó là lần thứ ba kể từ khi chuyển thếđầu thai, nàng rơi nước mắt. Kiếp này nàng quá dễđộng lòng.
Hoàng hôn buông xuống, đội xe đi vào dịch trạm của thành Định Châu để nghỉ ngơi. Vĩnh Dạ chẳng có thời gian hàn huyên với quan viên ở dịch trạm, mặc cho Lâm Đô úy đối phó. Đưa tất cả chỗ xe ngựa vào sân, hạ lệnh không cho bất cứ ai bước vào.
Sắp xếp xong xuôi, Vĩnh Dạđi một vòng trong sân rồi mới chậm chạp đi tới cỗ xe chởỶ Hồng, vén rèm kiệu lên hỏi: - Sợ lắm hả?
Nguyệt Phách trốn ở giữa cỗ xe ngựa mà Ỷ Hồng ngồi, lúc lục soát Vĩnh Dạ thấy Ỷ Hồng thỉnh an Thái tử và Đại Hoàng tử xong, lông mày hơi run run, nàng tưởng rằng Ỷ Hồng căng thẳng quá chứ không lo lắng gì. Chiếc xe được làm rất khéo léo, nếu không phá nó ra thì chẳng ai tìm thấy người ởđây.
Ỷ Hồng thấy xung quanh không có người, bèn chỉ vào chiếc xe, Vĩnh Dạ cau mày, đưa tay vén lên, đứng khựng lại sửng sốt.
Không gian bên trong rất hẹp, nằm một người còn thoải mái, nằm hai người... Tường Vi nằm sát bên cạnh Nguyệt Phách, kề một ngọn chủy thủ trên cổ y, lúc này tấm ván vừa được mở ra, nàng thở hổn hển: - Vĩnh Dạ ca ca! Trong này khó thở quá!
Trời ơi! Vĩnh Dạ căng thẳng nhìn Nguyệt Phách, y bất lực nhìn nàng cười, miệng méo xệch, ý bảo mau khiến Tường Vi bỏ thanh chủy thủ xuống.
Tường Vi, muội ra đây mau, giờ không có người. - Vĩnh Dạ quát khẽ.
- Không được, Vĩnh Dạ ca ca, tên tặc tử này bắt cóc huynh, còn thoát khỏi phủ Hựu thân vương, cũng may mà muội biết võ công, nghe thấy tiếng ho nên mới phát hiện ra. Huynh mau tìm thị vệ tới đây trói y lại? - Tường Vi chỉ sợNguyệt Phách có hành động gì khác.
Vĩnh Dạ dở khóc dở cười, dịu giọng: - Y bị thương rồi, là ta nhốt y trong đó, y không có sức làm ai bị thương đâu.
Muội mau ra đây!
Bấy giờ Tường Vi mới bước ra, quay đầu lại đá Nguyệt Phách một cái, thấy y ôm bụng bật ho rồi mới hung dữ nói: - Ngươi dám bắt cóc Vĩnh Dạ ca ca của ta, ta nhất định phải cho ngươi một bài học!
- Ỷ Hồng, ngươi đưa Quận chúa về phòng, ta dặn Báo Kỵ trông coi khu này rồi, không ai nhìn thấy đâu, lát ta sẽ qua.
Vĩnh Dạ ra hiệu cho Ỷ Hồng đưa Tường Vi đi.
Tường Vi không chịu đi: - Ỷ Hồng, đi tìm sợi dây thừng tới đây, ta không yên tâm để Vĩnh Dạ ca ca ở đó với y!
Nguyệt Phách gắng gượng ngồi dậy, thầm chửi nàng Quận chúa này thật độc ác, vừa mới lên xe đã ép Ỷ Hồng phải giấu nàng ta đi, giờ lại còn đòi đối phó với y, sao Vĩnh Dạ lại gây ra phiền phức lớn vậy chứ?
- Tường Vi, y bị thương rồi, không biết võ công, trên người cũng không có độc. Ta có chuyện cần hỏi y, không sao đâu, muội về phòng trước đi. Ngoan nào! - Vĩnh Dạ sầm mặt.
Nàng đại đểđã hiểu mọi việc, Tường Vi trốn khỏi nhà đểđào hôn, nàng quen Ỷ Hồng nên mới lên chiếc xe này. Tường Vi biết võ công, Ỷ Hồng thì không, bị nàng ta uy hiếp nên không dám lên tiếng, khi Thái tử kiểm tra đội xe, lại bị Tường Vi phát hiện ra có một ngăn ở giữa, đành phải giấu nàng ta vào đó.
Tường Vi lưu luyến rời đi, không thấy Vĩnh Dạ nhắc gì tới chuyện bắt nàng về thì mới vui tươi trở lại.
Vĩnh Dạ thấy nàng đã đi xa, quay đầu thấy Nguyệt Phách ngồi dựa trên chiếc đệm mềm có vẻ mệt mỏi, bèn hỏi khẽ: - Có sao không? - Nàng biết Lý Thiên Hựu ném Nguyệt Phách xuống nước khiến y ho ra máu, chắc chắn là đã bị thương vào tận phổi, nếu không thì y đã nhịn được ho, không đến nỗi bị Tường Vi phát hiện.
- Không sao, chỉ là vết thương bên ngoài, sặc vài ngụm nước thôi. - Nguyệt Phách cười cười. Hôm qua lúc y đang khó nhọc ở trong nước thì một hắc y nhân bơi tới cứu y. Vĩnh Dạ quen một cao thủ như thế từ lúc nào? Là người trong phủ Đoan Vương ư? Y không hỏi, chỉ nhìn Vĩnh Dạ rồi nói: - Đưa theo nàng ta phiền phức lắm.
- Ta biết. Đánh thuốc mê nàng ta rồi đưa về là được. Có điều... - Vĩnh Dạ tỏ ra bất lực, nàng là thích khách chứ không phải là ma đầu giết người. Tường Vi đã phát hiện ra Nguyệt Phách, nhưng nàng thực sự không thể hạ thủ giết người diệt khẩu.
- Chi bằng ta đưa nàng ta đi! - Nguyệt Phách ngẫm nghĩ rồi nói - Cách này được đấy, cứ nói là ngươi trúng cổđộc của ta, muốn có giải dược nên nhốt ta ởđây. Nha đầu đó vì ngươi mà chịu ở trong này cả ngày trời thì chắc chắn sẽ chịu đi theo ta. Giờ cả An quốc đang tìm nàng ta, không thểđể nàng ta nói ra ta ở chỗ ngươi, mà cũng không thể giết nàng ta, đúng không?
Vĩnh Dạ ngưng thần nhìn Nguyệt Phách, gương mặt anh tuấn nhợt nhạt, thần sắc mệt mỏi. Y biết mình buộc phải đi, lại còn giúp mình xử lý Tường Vi, Vĩnh Dạ cụp mắt: - Cổđộc giải được rồi hả? - Ừm.
Hai người không ai nói gì nữa, ngồi lặng lẽ, phút chốc không khí trở nên nặng nề.
- Đúng rồi, hôm qua người cứu ta đã nhờ ta nói với ngươi một câu. Hắn nói, thiếu gia tròn mười tám tuổi, hắn báo ơn đã xong, coi như là tận trung rồi, bảo ngươi đừng tìm hắn nữa. - Nguyệt Phách phá vỡ sự im lặng, nhẹ nhàng chuyển lời Ảnh Tử.
Trong lòng Vĩnh Dạ xót xa, Ảnh Tử báo ân, là ân tình của cha mẹ nàng sao?
Ông tận trung với ai? Cho dù có phải là báo ơn hay không thì nàng cũng nợẢnh Tử thúc rất nhiều. Sau này, e rằng nàng sẽ không bao giờđược gặp ông nữa.
Vĩnh Dạ cố che giấu tâm trạng, bình thản hỏi: - Còn nói gì khác không?
Nguyệt Phách lắc đầu, trông thần sắc Vĩnh Dạ có vẻđờđẫn thì bất giác thấy thương, đưa tay ra búng vào trán nàng: - Ngươi khẩu thị tâm phi, khó chịu thì đừng có cố. Có chuyện gì không thể nói với ta sao?
- Không thể! - Vĩnh Dạ cười cười, tự nhiên nằm xuống, gối đầu lên chân Nguyệt Phách nhắm mắt lại.
Lý Thiên Hựu biết rồi, Nguyệt Phách còn không biết sao? Có cần nói với y không? Không thể. Nàng không thểđể y lo lắng vì nàng. Dù sao nàng cũng có võ công phòng thân, y giờđây trắng tay rời khỏi Du Li Cốc. Y là một cô nhi, không có người thân từ nhỏđã bịđưa tới Du Li Cốc. Vốn dĩ Du Li Cốc là nhà của y, Hồi Hồn là phụ thân của y. Giờ y chỉ có một mình.
Vĩnh Dạ chỉ thấy thương Nguyệt Phách. Con người sống trên thế giới này thật cô độc, y chỉ có mình nàng, nhưng lại không thểở bên cạnh nàng. Một giọt nước từ khóe mắt lăn ra, Vĩnh Dạ nghiêng đầu, để chất vải thấm đi giọt nước. Nàng vì y mà rơi nước mắt hai lần, đó là lần thứ ba kể từ khi chuyển thếđầu thai, nàng rơi nước mắt. Kiếp này nàng quá dễđộng lòng. Một phản ứng bản năng khiến nàng nhanh chóng võ trang mình lại, cố kiềm chế cơn sóng dào dạt trong lòng.
- Quận chúa mà nhìn thấy sẽ chặt ta thành tám khúc. - Nguyệt Phách đùa. Vĩnh Dạ thản nhiên nằm gối đầu lên chân y khiến y nhớ lại sự thân thiết của hai người khi còn nhỏ.
- Nàng phát hiện ra ngươi, lẽ ra là phải chết, giờ vẫn chưa chết là ta đã phạm vào đại kỵ. Tường Vi tuy rằng đáng yêu, nhưng người tốt trên đời này quá nhiều, ta không thể chiếu cốđược hết. - Vĩnh Dạ bình thản nói. Trong chốc lát, nàng khôi phục lại vẻ bình thường của mình.
Nguyệt Phách im lặng. Tinh Hồn đã thay đổi rất nhiều, hồi nhỏ tinh nghịch đáng yêu, giờ lại có thể vô tình máu lạnh. Còn y thì sao? Ngoài đối với Vĩnh Dạ ra, chẳng phải y cũng độc ác như thế?
Y và Tinh Hồn đều giống nhau, là thích khách đi ra từ Du Li Cốc, từ nhỏđã biết mạng của mình được đổi từ mạng của người khác. Được như Tinh Hồn đã là nhân từ lắm rồi.
Sau này thì sao? Sau này liệu có một ngày Tinh Hồn sẽ trở thành kẻđịch của y không? Nguyệt Phách lắcđầu, vĩnh viễn sẽ không có ngày ấy đâu.
- Ra khỏi Tán Ngọc Quan, hướng về phía Bắc sang nước Tề, quê ta ởđó.
Không biết Trương đồ phu ởđầu đường có còn không? Sau này nếu ngươi có cơ hội tới nước Tề, nhìn thấy Bình An y quán thì đó chắc chắn là do ta mở. Nếu ngươi muốn sống một cuộc sống bình thường thì ta có thể thu nhận ngươi. - Nguyệt Phách nhớ tới Trương đồ phu, gương mặt anh tuấn nở một nụ cười.
Vĩnh Dạ nhướng mày: - Chẳng lẽở nước Tề không có thế lực của Du Li Cốc, kinh đô nước Tề không có Mẫu Đơn viện ư?
- Ngươi quên rồi sao, ta đã không còn là người của Du Li Cốc nữa. Chỉ cần có thể thoát khỏi sự khống chế của họ, họ tuyệt đối sẽ không gây phiền phức, đó cũng là quy củ của Du Li Cốc. Ta biết, chắc chắn ngươi đã không uống thuốc của Hồi Hồn, phiền phức của ngươi hiện nay là Phong Dương Hề. Chỉ khi ngươi tiêu diệt Du Li Cốc, có lẽ Phong Dương Hề mới tha cho ngươi.
- Thế nếu giờ ta bỏđi cùng ngươi luôn thì sao? Đi mở Bình An y quán, cứ thế sống cuộc sống bình yên?
Nguyệt Phách cúi đầu nhìn nàng, trong lòng dấy lên một cảm giác bi thương.
Vĩnh Dạ còn tưởng y không biết nàng là nữ sao? Nàng thực sự không hiểu được y thuật của y. Khi ôm nàng, khi nhìn thấy Đoan Vương phi là y đã biết.
Nàng không nói, nhưng một lòng muốn hỗ trợĐoan Vương tiêu diệt Du Li Cốc, ban đêm xâm nhập vào thư phòng của Lý Thiên Hựu, hơn nữa còn sang nước Trần đón công chúa. Những việc nàng ngày đêm lo lắng đều xoay quanh sự thay đổi Hoàng quyền ở An quốc và sựổn định của quốc gia. Với tính cách trọng tình trọng nghĩa này của Vĩnh Dạ chỉ có thể chứng minh được một điều, nàng chính là máu mủ của Đoan Vương, Du Li Cốc đã nhìn nhầm người, lấy thật đổi giả. Cho dù y đồng ý thì liệu nàng có đi cùng y không?
- Đưa ngươi theo, ta sợ mình chết không có chỗ chôn mất. Làm huynh đệ thì đừng kéo chân sau người khác. - Nguyệt Phách cười.
Lông mày Vĩnh Dạ thoáng run lên. Nếu nàng bất chấp tất cảđể bỏđi, cả An quốc, cả Du Li Cốc đều sẽđi tìm hai người, Nguyệt Phách chỉđành bị nàng liên lụy mà thôi. Huống hồ, nàng đã hứa với Đoan Vương, đưa y đi, từ nay không còn dây dưa gì nữa. Nàng không dám đảm bảo vị phụ vương âm mưu xảo trá của mình còn sắp xếp gì mà nàng không biết. Nàng trở mình ngồi dậy, nhìn y chằm chằm: - Cảđời này ta sẽ không bao giờ có huynh đệ, cũng không bao giờ tin vào huynh đệ!
Nguyệt Phách gật đầu: - Không làm huynh đệ thì không làm huynh đệ! Ngươi giúp ta thoát khỏi Du Li Cốc, thoát khỏi An quốc, ta nhất định sẽ báo đáp ân tình này.
- Ai cần ngươi báo ân? Chúng ta hòa nhau, không ai nợ ai cả. - Không biết vì sao mà tự nhiên Vĩnh Dạ lại giận dỗi.
-Được! Không nợ. -Nguyệt Phách đáp rất nhanh gọn, thản nhiên.
Trong lòng trào lên một nỗi chua xót khiến Vĩnh Dạ thấy khó chịu, không thể nói rõ thành lời, chỉ là chút lưu luyến, không nỡ, dường như chỉ cần ra khỏi Tán Ngọc Quan là sẽ không bao giờ nhìn thấy gương mặt tuấn tú quen thuộc này nữa, không cảm nhận được sự bảo vệ của y nữa.
Chẳng phải nàng rất ỷ lại vào y sao? Nhưng nàng không thể như những đứa con gái bình thường bộc lộ tình cảm ấy, cho dù chỉ là một nguy hiểm có khả năng tồn tại thì nàng cũng phải tránh xa. Vĩnh Dạ ghét hiện thực của chính mình, nhưng lại không thể không đối diện vấn đề một cách hiện thực.
Cố che giấu tâm trạng, nàng xuống xe ngựa, đi một mạch, miệng nói: - Rời khỏi Tán Ngọc Quan còn phải đi nửa tháng nữa, nhất định có thể bình an ra được khỏi Tán Ngọc Quan.
Nguyệt Phách theo nàng về phòng, Vĩnh Dạ lấy một tay nải đưa cho y: - Y phục, ngân phiếu và một sốđộc vật mà ta tìm thấy được. Có chuẩn bị vẫn hơn. Thay y phục rồi ra ăn cơm, ta qua chỗ Tường Vi xem thế nào. Cái đó...