Nguyệt Phách mới mở tay nải ra, bộ ô kim giáp màu đen nặng nề tỏa sáng dưới ánh đèn. Nhớ lại lời Vĩnh Dạ nói trước khi đi, y dịu dàng miết tay lên bộ giáp y, lẩm bẩm: - Ngươi để lại cho ta kỷ niệm cuối cùng, đúng không?
Trong tương phòng phía Đông, Tường Vi ngồi trên sập khóc đỏ hồng hai mắt. Ỷ Hồng thận trọng dùng khăn mặt đắp lên hai mắt nàng, dỗ dành: - Quận chúa, thiếu gia đi sứ nước Trần đón công chúa, cô là Thái tử phi tương lai, cô bảo thiếu gia sao có thểđưa cô rời khỏi An quốc?
- Vĩnh Dạ ca ca bảo muội gả cho Thái tử, chi bằng bảo muội chết đi cho xong! Huynh... thực sự nỡ lòng nào đi cưới công chúa Trần quốc ư? Muội, muội phải sang nước Trần giết ả ta!
Vĩnh Dạ chấp tay sau lưng, đứng trước sập liếc nhìn nàng: - Được thôi, việc gì phải đi ngàn dặm xa xôi sang nước Trần? Chờ ta cưới nàng ta về rồi, muội đường đường là Thái tử phi, bắt nàng ta đứng thì phải đứng, bắt nàng ta quỳ thì phải quỳ, muốn hành hạ thế nào thì hành hạ thếấy, nàng ta dám nói nửa tiếng không sao? Muội đánh không lại nàng ta cũng không sao, chẳng lẽ nàng ta dám chống trả? Như thế chẳng phải còn thú vị hơn là giết sao?
Tường Vi ngẩn người, túm chặt chiếc chăn lụa, không biết nên trả lời thế nào, lát sau lại khóc: - Muội mặc kệ, muội không muốn huynh cưới nữ nhân khác!
- Hay là muội hồi kinh cầu xin Hoàng thượng? Ta sẽở lại thành Định Châu chờ Thánh chỉ, cũng chẳng muốn bôn ba ngàn dặm. - Vĩnh Dạ ngồi xuống rót một ly trà, thong thả uống, bỗng dưng cảm thấy đói bụng, bèn dặn dò: - Ỷ Hồng, mang thức ăn vào đây.
Sao có thể như thế? Tường Vi bị mấy câu của Vĩnh Dạ phá hỏng cả giấc mơ, trong lòng nàng biết kiếp này mình không chỉ không có hi vọng gả cho Vĩnh Dạ, nói không chừng còn phải gả cho Thái tử thật, thế là lại khóc. Lát sau, thấy Vĩnh Dạ vẫn nhàn nhã ngồi uống trà, chẳng hề có ý dỗ dành mình thì trái tim đã đau lại càng đau hơn, vừa thất vọng, vừa buồn bã. Lúc này, Nguyệt Phách đã thay một bộ y phục sạch sẽ bước vào, lửa giận của nàng bốc lên, lập tức phát tiết lên người y, giơ tay mà đấm: - Ai bảo ngươi dám bắt nạt Vĩnh Dạ ca ca!
- Cô đánh ta một cái thì cổđộc trên người hắn lại phát tác một lần, ta đau nửa phần thì hắn sẽđau mười phần.
Nắm đấm của Tường Vi đã gần tới đầu mũi Nguyệt Phách rồi đột ngột thu lại, nàng kinh ngạc nhìn Vĩnh Dạ. Năm xưa ở trong cung, lần đầu tiên nhìn thấy Vĩnh Dạ, tuy rằng nước da trắng xanh, nhưng vẫn còn mịn màng. Giờ sắc mặt Vĩnh Dạ u ám, dưới ánh đèn lộ rõ vẻ xám xịt. Nhớ lại hôm đó trong Hoàn Ngọc viện, nhìn thấy Vĩnh Dạ nằm trên ghế, Tường Vi cảm thấy tim mình nhói đau như bị kim châm.
Thì ra trên người Vĩnh Dạ còn trúng kịch độc, thế nên mới đưa cái kẻđã hại mình này theo để ép y giao ra giải dược. Sự khó chịu trong lòng nàng lập tức biến thành lo lắng cho Vĩnh Dạ, thận trọng hỏi: - Vĩnh Dạ ca ca, huynh không sao chứ?
- Không sao, y nói giải dược giấu ở quê y, ta lại không yên tâm nên đành phải đưa y sang nước Trần. Chờ yến tiệc mừng thọ Trần Vương kết thúc là sẽ áp giải y đi lấy giải dược. - Vĩnh Dạ nói rất bình thản, nhưng Tường Vi càng nghe càng thấy buồn, khóe mắt lại đỏ lên.
Thấy Ỷ Hồng xách hộp cơm bước vào bày biện thức ăn, Vĩnh Dạ tươi cười nói: - Ăn cơm trước đi! Ỷ Hồng, ngươi cũng ngồi xuống. - Bốn người đều đã đói, nhất là Nguyệt Phách, ăn rất ngon lành. Vĩnh Dạ liếc y, biết thời gian qua y đã phải chịu không ít khổ sở, lại không được ăn ngon nên gắp một cái đùi gà vào bát y.
Tường Vi trừng mắt, Nguyệt Phách cắn một miếng đùi gà, cười nói: - Ta thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành. Nói không chừng đối tốt với ta, ta sẽ nhớ lại cách chế giải dược, vậy sẽ không cần phải bôn ba ngàn dặm đi lấy nữa.
Chiếc đùi gà thứ hai lập tức được gắp vào bát y, Tường Vi cười ngọt ngào: - Nguyệt ca ca, huynh ăn nhiều một chút, ngoại thương của huynh chưa khỏi, phải bồi bổ thêm.
Nguyệt Phách "ừm" một tiếng, cắm đầu vào ăn.
Vĩnh Dạ và Ỷ Hồng cũng cúi đầu, cố nén tiếng cười trong cổ họng.
Mắt Tường Vi còn chưa khô nước mắt đã nở nụ cười ngọt ngào, liên tục gắp thức ăn ngon vào bát Nguyệt Phách. Trên người nàng còn mặc chiếc váy màu đỏ rực mà nàng ép Vĩnh Dạ mua tặng trong cửa hàng lụa. Vĩnh Dạ thấy hơi áy náy, gắp một miếng thức ăn vào bát Tường Vi, dỗ dành: - Tường Vi hôm nay nằm trong xe ngựa cả ngày, mệt lắm phải không? Ăn nhiều một chút, tối đi ngủ sớm. Ta đưa muội ra khỏi An quốc.
Tường Vi nhìn chăm chăm miếng thức ăn đó, đột nhiên buông đũa bật khóc.
Vĩnh Dạ không biết nàng lại bị làm sao, liên tục đánh mắt ra hiệu cho Ỷ Hồng. Ỷ Hồng vỗ nhẹ lên vai Tường Vi, nói: - Quận chúa, đây là dịch trạm, nếu để người khác biết được, đồn tới tai Thái tử thì thiếu gia nhà chúng tôi sẽ gặp phiền phức lớn mất.
Tường Vi vừa nghe vậy đã ngẩng đầu lên, trên gò má trắng trẻo còn đọng lại mấy giọt lệ, trông lại càng đáng thương, khóe miệng thì nở nụ cười: - Thì ra trong lòng Vĩnh Dạ ca ca vẫn còn thương muội, muội... tưởng là huynh thực sự không thích muội!
Đang ăn ngon miệng thì bị nước mắt của nàng phá hỏng, Trần quốc có Ngọc Tụ công chúa, có một tình địch Dịch Trung Thiên, ởđây còn có Tường Vi quận chúa, thêm vào đó là Đại hoàng tử, Vĩnh Dạ không hiểu lắm về tình duyên của nữ nhi, trông Tường Vi nặng tình thì bất giác thấy đầu mình to ra. Nàng buông đũa đứng lên: - Ta không muốn ăn nữa, hôm nay mệt rồi, đừng tới làm phiền ta!
Nàng quả quyết bỏđi. Tường Vi lại thấy thất vọng, thẫn thờ nhìn Vĩnh Dạ, thái độ lúc lạnh lúc nóng khiến nàng thấy hoang mang, chỉ biết há hốc miệng không nói được tiếng nào. Thấy Vĩnh Dạ mở cửa ra ngoài, nước mắt long lanh, quay đầu nhìn Nguyệt Phách, hạ giọng quát: - Ỷ Hồng, ngươi ra ngoài!
- Quận chúa! Không thể hành hạ y được, nếu để lộ ra...
- Ta biết, mạng của ta có thể không cần, nhưng mạng của Vĩnh Dạ ca ca thì ta không thể không lo! - Tường Vi nói rồi vươn tay túm lấy Nguyệt Phách, siết mạnh.
- Hôm nay ta sẽ khiến độc tố của hắn phát tác! - Nguyệt Phách đau quá, nói mấy tiếng.
Tường Vi giật mình buông tay. Nàng vốn là người nóng tính giờ lại vừa hận vừa sợ Nguyệt Phách, nhưng không tìm ra cách gì để trút giận, mặt mũi đỏ bừng vì giận.
- Hôm nay nằm cả ngày, giờ lưng đau ê ẩm, đấm lưng cho ta, ta sẽ không khiến cổđộc phát tác. - Nguyệt Phách thong thả ra lệnh.
- Ngươi dám... cổđộc? Ngươi thật ác! - Tường Vi từng nghe nói tới sự lợi hại của cổđộc, chỉ mặt Nguyệt Phách muốn dùng một chưởng đánh chết y.
- Muốn hắn bịđộc phát tác sao?
- Nguyệt ca ca! Như thếđược không? - Tường Vi lập tức thay bằng gương mặt tươi tắn, bàn tay đấm nhẹ lên vai Nguyệt Phách.
Nguyệt Phách vô cùng đắc ý, thấy giọt lệ trên má nàng còn chưa khô mà dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn đã nở nụcười lấy lòng. Y bất giác nhớ lại cảnh tượng gặp mặt Tường Vi lần đầu tiên ở trà lầu. Sự nũng nịu, đáng yêu mang theo một chút bướng bỉnh, ngang ngạnh, bộ y phục màu lục phỉ thúy ánh lên trong sắc xuân rạng rỡ. Nàng vốn là một kiều nữđược nâng niu trong tay mọi người, vậy mà giờđây lại vì Vĩnh Dạ kiềm chế tính khí của mình.
Y ho nhẹ hai tiếng, trong lòng thấy hơi áy náy, nghĩ tới việc buộc phải đưa nàng đi, bèn nhắm mắt lại, khoan khoái ra lệnh: - Cô mà hầu hạ ta tốt, ra khỏi Tán Ngọc Quan, ta sẽđưa cô đi lấy giải dược, nếu cô sớm lấy được giải dược một ngày thì Vĩnh Dạ ca ca của cô sẽ sớm thoát khỏi bể khổ một ngày!
Ỷ Hồng đứng ngoài cửa lo lắng nghe động tĩnh bên trong. Vĩnh Dạđứng trong sân lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời.
Trong phòng không vang lên tiếng đánh nhau như nàng vẫn tưởng, mà còn có tiếng cười nho nhỏ. Vĩnh Dạ mỉm cười, bảo Ỷ Hồng chuyển một cái ghế ra sân, pha trà thưởng thức.
Trên trời, quần tinh sáng rõ, một vầng trăng khuyết lưỡi liềm. Vĩnh Dạ thoáng cửđộng ngón tay, khua nhẹ lên trời, trước mắt như thấy hiện ra vầng trăng cong cong dưới đáy giường mình.
Để Tường Vi theo Nguyệt Phách sang nước Tề. Nàng ấy có võ công, Nguyệt Phách có kinh nghiệm giang hồ, có lẽ sẽ không sao.
Nửa tháng, nàng có thểở cùng y nửa tháng.
- Bình An y quán... - Vĩnh Dạ lẩm bẩm đọc mấy lần, nhìn lên bầu trời sao rực rõ mỉm cười. Chờ chuyện này kết thúc, nàng đi Tề quốc tìm y là được.
Cơn gió xuân ấm áp, ánh bình minh ló rạng.
Giờ Thìn, tiếng ngựa hí từ xa vọng lại. Dịch quán Định Châu không to, chỉ có mấy tòa viện lạc, Vĩnh Dạ từng nghĩ, có lẽ Phong Dương Hề sẽ không theo nàng trong địa phận An quốc.
Nếu hắn đi theo mà phát hiện ra Nguyệt Phách thì nàng chỉđành nói cho hắn biết đáp án nhưđã nói với Đoan Vương. Từng trị bệnh ở Du Li Cốc, quen Nguyệt Phách ở chỗ Hồi Hồn. Còn về việc ai cứu y thì chẳng lẽ trong Đoan Vương phủ còn không tìm được cao thủ?
Tường Vi, Vĩnh Dạ thở dài. Chỉ có thểđể nàng tạm thời rời khỏi An quốc rồi tính sau, qua tháng Tám, có lẽ mọi chuyện đã lắng xuống.
- Có tình hình gì thì các người lập tức chuồn từ gầm xe. - Vĩnh Dạ lật miếng ván lên, rồi lại kéo thêm một lớp nữa, để lộ ra gầm xe. Nguyệt Phách cười cười: - Phiền Quận chúa đưa tôi đi theo, tôi sức trói gà không chặt.
Kéo vạt áo Vĩnh Dạ lắc nhẹ, Tường Vi lưu luyến nhìn. Từ Vĩnh Dạ toát lên một ma lực khiến nàng cảm thấy vô cùng an tâm khi ở bên. Vĩnh Dạ lúc nào cũng đối xử rất lãnh đạm với nàng, càng tránh nàng thì nàng lại càng muốn được ở bên cạnh.
Tường Vi đột nhiên bật cười, nụ cười rất vui vẻ, rất ngọt ngào: - Vĩnh Dạ ca ca, huynh an tâm đi, chưa lấy được giải dược thì muội sẽ không tiếc tính mạng mình mà bảo vệ y, y không chết thì huynh cũng không chết.
Gương mặt nàng kiều diễm như hoa xuân, tình cảm lóe lên trong ánh mắt khiến Vĩnh Dạ thấy hơi bối rối. Nàng vô thức đưa mắt nhìn Nguyệt Phách, y cũng đang nhìn mình, gương mặt dịu dàng.
Trên đời này nếu có người mà Vĩnh Dạ không muốn giăng bẫy nhất thì chính là y và Tường Vi.
Ở Vương phủ, cho dù nàng và Đoan Vương phu phụ thân thiết thế nào, nàng vẫn còn che giấu tâm trạng, thậm chí dùng một chút tâm cơ, duy chỉ có với Nguyệt Phách và Tường Vi là lần đầu tiên Vĩnh Dạ buông bỏ lớp phòng vệ.
Một người từ nhỏđã đối tốt với nàng, một người từ nhỏđã ái mộ nàng.
Nhưng họđều buộc phải rời đi.
Rời đi, là để gần nhau hơn.
Vĩnh Dạđưa tay xoa đầu Tường Vi, nhân tiện cài lại chiếc trâm trên đầu nàng, dịu dàng nói: Tường Vi ngoan, từ nhỏ chưa phải chịu khổ bao giờ, kinh nghiệm giang hồcủa muội còn ít, nhớ nghe lời Nguyệt ca ca.
Lời này nếu như nói với Lý Thiên Hựu hay Phong Dương Hề thì chắc chắn sẽđể lộ sơ hở, nó đâu giống lời nói dành về Nguyệt Phách từng uy hiếp và hạđộc mình. Cũng chỉ có Tường Vi mới cảm động đỏ hoe cả mắt, ra sức gật đầu đồng ý.
- Dọc đường tốt nhất là nghe lời ta, hơn nữa nếu cô tiết lộ bí mật này, ta sẽkhiến cổđộc phát tác, khiến Vĩnh Dạ ca ca của cô sống không bằng chết! - Nguyệt Phách lại bổ sung thêm một câu, ánh mắt nhìn Vĩnh Dạ như không tán đồng.
Nếu để Thái tử hoặc Lý Thiên Hựu cướp được Tường Vi, chỉ cần nói tới chuyện này là thân phận của Vĩnh Dạ sẽ gây ra nỗi hoài nghi. Vĩnh Dạ, ngươi càng ngày càng không giống sát thủ rồi. Y cười cười, bước lên xe ngựa.
Vĩnh Dạ nhìn Ỷ Hồng ra hiệu cho nàng nhanh nhẹn một chút. Lên xe ngựa của mình, gọi Lâm Đô úy lại hỏi tình hình bên ngoài.
Lâm Hồng hạ giọng nói: - Các châu phủ dọc đường đều nhận được tin báo tìm kiếm Quận chúa, người của Đại hoàng tử hình n