- Sao ngươi không dùng Tiểu Tinh để trốn đi từ trước? Chờ ta tới làm gì?
Nguyệt Phách cười khổ: - Ta chỉ cần ra khỏi hồ tâm đình là sẽ biến thành con nhím ngay. Tiểu Tinh cắn được một người, đâu thể cắn được cả đám thị vệ? Ta không chờ ngươi, mà chờ cơ hội gặp riêng ngươi... ngươi tới rồi ta rất vui.
- Hắn không thể chết.
- Cùng lắm là nửa canh giờ sau sẽ tỉnh. Tiểu Tinh không phải là kịch độc.
Nhắm mắt. Ta phải giữ ngươi làm con tin !
- Dùng hắn không được à?
Nguyệt Phách ấn mạnh đầu Vĩnh Dạ vào ngực mình, nói nhỏ: - Hắn nặng quá, ta không bế nổi?
Vĩnh Dạ dở khóc dở cười, thả lỏng cơ thể, nhắm mắt lại, lẩm bẩm: - Ta đã giảm cân bao nhiêu năm.
Nguyệt Phách ôm nàng, Vĩnh Dạ như một cọng rơm trên tay, y cúi đầu, không nén được cười, nhìn nàng một cái, bước nhanh ra khỏi hồ tâm đình. Vĩnh Dạ nghe thấy có những tiếng kêu sợ hãi, nhưng không ai dám lại gần. Hai người dễ dàng ra khỏi phủ. Nguyệt Phách ra lệnh cho thị tùng dắt ngựa tới, vỗ lưng ngựa trốn thẳng về phía cửa Chu Tước.
Các thị vệ trong Vương phủ thấy Lý Thiên Hựu bị ngất trong hồ tâm đình, nhất thời không biết làm sao, đành giương mắt nhìn Nguyệt Phách bắt cóc Đoan Vương Thế tử bỏ đi.
Đi được một đoạn, Vĩnh Dạ mới quát khẽ: - Cổng thành đóng rồi, cầm thủ lệnh của phụ vương ta để xuất thành!
Nguyệt Phách do dự: - Như thế ngươi sẽ bị bại lộ thân phận.
Vĩnh Dạ đảo mắt: - Về Hoàn Ngọc viện, không ai ngờ hai chúng ta sẽ quay về! - Thấy xung quanh không một bóng người, bèn thả ngựa đi, ôm lưng Nguyệt Phách thi triển khinh công bay về phía Đoan Vương phủ.
Nửa đêm, không trăng.
Bóng người mờ ảo lướt vun vút trên mái nhà.
Có người nhìn thấy, tưởng cái bóng áo trắng thấp thoáng ấy là ma, sợ hãi rụt đầu vào nhà, không dám ra ngoài.
Nguyệt Phách mặc áo choàng của Vĩnh Dạ mới miễn cưỡng che được bộ y phục màu trắng. Công phu của Vĩnh Dạ thật khiến y ngưỡng mộ.
- Ngươi có hai cái chân mà chạy còn nhanh hơn Tiểu Tinh!
- Im miệng! Con bà nó, ngươi nặng quá! - Vĩnh Dạ bị câu nói của Nguyệt Phách làm mất tập trung. Đã gần tới Vương phủ, nàng chậm dần lại, làm dấu tay ra hiệu im lặng, kéo Nguyệt Phách nhảy qua bờ tường, nhờ đã quen thuộc địa hình Vương phủ nên dễ dàng về tới Hoàn Ngọc viện.
Nàng chỉ ngọn giả sơn, bảo Nguyệt Phách ẩn mình vào đó, còn bản thân thì lặng lẽ lại gần cửa phòng. Có lẽ lúc này Đoan Vương vẫn chưa nhận được tin tức, nhưng mà sắp rồi. Vương phủ mà loạn lên thì mình với Nguyệt Phách chỉ đành thận trọng trốn trong phòng, còn hai thị nữ, nếu phát hiện ra họ, nàng chỉ đành dùng Mê Hồn Tán mà Nguyệt Phách cho thôi.
Vĩnh Dạ dừng chân ở cửa phòng, nàng cảm thấy có người. Đã muộn thế rồi, liệu có phải là Lý Ngôn Niên không? Sát cơ của Vĩnh Dạ bất chợt nổi lên. Nàng không phải chỉ muốn giết hắn ta trong ngày một ngày hai, chỉ không hiểu vì sao Đoan Vương vẫn nhẫn nhịn Lý Ngôn Niên tới hôm nay.
Nàng nắm chặt ngọn phi đao, lướt mình bay vào, đang chuẩn bị tấn công thì nhìn thấy người trước mắt, lập tức thả lỏng ra.
Ảnh Tử trong bộ y phục ướt sũng lặng lẽ đứng giữa phòng, đang bất lực nhìn nàng.
- Đừng lo, Ỷ Hồng, Nhân Nhi đều ngủ say rồi. Ta nghĩ họ cũng lớn rồi, không thể ở đây tới già được.
Một câu nói kỳ lạ của Ảnh Tử khiến Vĩnh Dạ cảm thấy thật thương cảm. Từ khi Lãm Thúy lấy chồng, Ỷ Hồng và Nhân Nhi đều không chịu cưới ai, cứ ở lại bên nàng. Theo lý mà nói, hai người đều đã ngoài hai mươi, trung thành như thế thực sự khiến nàng không biết đền đáp bằng gì.
Và cả Ảnh Tử, toàn thân ông ướt sũng, rõ ràng là từ sông Tần lẻn vào phủ Hựu thân vương, thấy nàng không bị bại lộ thân phận, đưa Nguyệt Phách thoát được đi nên mới âm thầm bỏ đi. Mùa xuân lạnh lẽo, Ảnh Tử thúc thúc cũng đã lớn tuổi, nàng cũng biết phải đền đáp thế nào đây?
Trong lòng Vĩnh Dạ thấy thật khó chịu, Ảnh Tử thúc thúc giúp nàng một lần, nàng lại đòi nhiều hơn. Nhưng rõ ràng là Ảnh Tử chỉ muốn giấu mình trong Vương phủ không hỏi thế sự, trước nay chưa từng nhúng tay vào việc của Du Li Cốc, sau đó lại không chịu giúp nàng đối phó với Phong Dương Hề, nhưng khi nàng gặp nguy hiểm nhất đã xông vào Vương phủ trộm thuốc, hôm nay lại sợ nàng bại lộ thân phận mà bơi vào phủ Hựu thân vương. Nàng cúi đầu, tâm trạng vô cùng phức tạp, ngẩng đầu lên quả quyết nói: - Giúp tôi, Ảnh Tử thúc thúc!
- Y đối với ngươi quan trọng thế sao? Nên biết rằng y chẳng qua chỉ là một thích khách, thích khách của Du Li Cốc! Ta nghĩ giết y là tốt nhất. - Ảnh Tử lạnh lùng buông ra một câu.
Đúng thế, Nguyệt Phách chết rồi sẽ không còn ai uy hiếp được nàng nữa, cho dù là Thanh y sư phụ cũng vậy. Nhưng nàng đã quyết định ra tay thì tuyệt đối không để Nguyệt Phách chết. Hồi nhỏ y giúp nàng gánh tội, lớn rồi, nàng phải trả lại y mối ân tình này. Vĩnh Dạ đột nhiên nhớ lại kiếp trước mình đã chết vì trả nợ ân tình, kiếp này, nàng có vì Nguyệt Phách mà chết lần nữa không?
- Tôi phải trả y nợ ân tình, Ảnh Tử thúc thúc thành toàn cho tôi.
Ảnh Tử im lặng, dưới gầm trời này có ân tình nào có thể trả hết không? Trả một ân tình rồi sẽ lại nợ nhiều hơn. Vĩnh Dạ thông minh, thông minh tới mức khiến ông cảm thấy đau lòng. Nàng trưởng thành thật rồi, không còn yếu ớt đến mức cần ông bảo vệ nữa.
Vĩnh Dạ bỗng dưng cảm thấy mình thật xấu xa, lợi dụng Ảnh Tử một cách triệt để. Bao nhiêu năm qua ít nhiều gì nàng cũng đã hiểu nhược điểm của Ảnh Tử, ông vì trả một món nợ ân tình mà bảo vệ nàng, đương nhiên cũng sẽ vì nàng phải trả món nợ ân tình cho Nguyệt Phách mà giúp đỡ nàng.
- Cùng lắm là nửa canh giờ nữa Vương gia sẽ nhận được tin. Hôm nay gió to, y trốn trong Hoàn Ngọc viện là an toàn nhất. Tối mai ta đưa y ra khỏi thành. Ngươi cứ nói là không biết vì sao tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở trong nhà, nếu bị phát hiện thì cứ nói là y xảo trá, ép ngươi để trốn ở đây. Nhớ chưa? Lần sau không có chuyện này nữa đâu đấy. - Ngữ khí Ảnh Tử có một chút gì như cảm khái, dặn dò xong thì âm thầm bỏ đi.
Vĩnh Dạ đứng lên mỉm cười, Ảnh Tử thúc thúc của nàng là người suy nghĩ chu toàn, những gì nàng nghĩ tới, ông cũng đã nghĩ tới.
Chỉ có điều, nàng thực sự chỉ cần trả ân tình cho Nguyệt Phách thôi sao?
Nguyệt Phách đưa mắt nhìn căn phòng của Vĩnh Dạ, ngáp dài: - Buồn ngủ chết mất, ta ngủ trên giường.
- Chờ chút. - Vĩnh Dạ nhét hết các thứ, viên ngọc bội làm giả của công chúa Ngọc Tụ, lệnh bài của Phong Dương Hề và mọi độc dược cho y - Mang hết những thứ này bên người. Có lệnh bài của Phong Dương Hề, người trên giang hồ sẽ không đụng vào ngươi đâu. Đến nước Trần, nếu có phiền phức gì thì dùng lệnh bài công chúa.
- Làm sao ngươi có...
Vĩnh Dạ lườm một cái: - Ta làm giả. Đoan Vương thủ lệnh không thể đưa cho ngươi, ta không muốn bị tra ra là thích khách Tinh Hồn. Nhớ đấy, cứu ngươi chỉ là vì không muốn ngươi bán đứng ta.
Nguyệt Phách ngơ ngác, nhận đồ rồi chui vào gầm giường, cuộn tròn mấy bộ y phục làm gối, mệt mỏi chỉ muốn ngủ.
Vĩnh Dạ nằm trên giường nghĩ ngợi, rồi lại cởi ô kim giáp ném cho y: - Mặc cái này vào.
Nguyệt Phách sờ bộ ô kim giáp vẫn còn lưu lại hơi ấm của Vĩnh Dạ, trong lòng thấy thật ấm áp: - Ngươi chưa từng nghĩ rằng ta và Hựu thân vương liên thủ lừa ngươi sao?
- Ngươi chỉ cần nói với hắn ta là thích khách Tinh Hồn là được rồi cần gì phải phiền phức như thế.
- Nếu hôm nay không dùng tới Tiểu Tinh thì ngươi làm thế nào?
Vĩnh Dạ lạnh nhạt đáp: - Thì đành xem ngươi bị Hựu thân vương hành hạ thôi.
Nguyệt Phách nhắm mắt lại.
- Ngươi dùng phi đao làm áo giáp à? Ôm ngươi thấy toàn thân cứng nhắc, nói một đằng, nghĩ một nẻo!
- Ngươi đã biết ta có cách rồi thì sao còn dùng tới Tiểu Tinh? - Bị Nguyệt Phách vạch trần, Vĩnh Dạ tỏ ra tức giận.
- Ngươi quá ngốc, ta không tin. Ngủ đây.
Dưới gầm giường vang lên tiếng ngáy khe khẽ, Vĩnh Dạ bất lực thở dài, Nguyệt Phách cứ như thể tin tưởng nàng bẩm sinh, làm người quá ngây thơ có lẽ cũng là một cái phúc! Nàng mở to mắt, nghĩ xem ngày mai nên đối phó như thế nào.
Khi Lý Thiên Hựu tỉnh dậy, Phong Dương Hề đang đứng trước giường.
Y cựa quậy chân, thấy hơi yếu, vận động thì không thấy gì bất thường. Hừ, mình lại bị thằng nhóc đó chơi như vậy sao! Giọng điệu y tràn đầy vẻ bất mãn: - Chẳng phải ngươi một lòng muốn bắt được gã thích khách đó sao?
- Bận việc. - Tối qua sau khi Vĩnh Dạ đi, hắn vốn định tới phủ Hựu thân vương để chờ gã thích khách đó. Nhưng không biết vì sao lại ngồi lại bên bờ sông rất lâu, thế nên mới để lỡ.
- Tình hình thế nào?
- Nghe nói Đoan Vương điều động lục vệ kinh kỳ, bởi vì cổng thành đóng sớm, không có ai ra khỏi thành nên giờ đang đi từng nhà lục soát.
Lý Thiên Hựu xuống giường, đi vài bước rồi hằn học nói: - Con trùng kia thì sao?
- Ngài hận nó như thế, tôi đã giúp ngài chặt nó thành mấy khúc rồi. Sợ một con trùng, sao không sợ Đoan Vương Thế tử hơn?
- Nếu sau lưng còn có Du Li Cốc hỗ trợ thì chúng tuyệt đối không dám động tới Thế tử, chỉ có điều chỗ Đoan Vương vẫn phải nói một tiếng. Phong huynh, chuyện truy đuổi đành phiền huynh vậy.
Mắt Phong Dương Hề lộ ý cười: - Vì vị tiểu Thế tử đáng yêu ấy, Phong mỗ tình nguyện đi một chuyến.
Lý Thiên Hựu tiễn Phong Dương Hề ra về, gọi thị vệ tới rồi vội vàng đi tới Đoan Vương phủ.
Giờ Sửu, cổng Đoan Vương phủ mở rộng, thị vệ trong Vương phủ ai cũng tỏ ra nghiêm túc, trung đường đại điện đèn đuốc sáng trưng. Đoan Vương mặc bộ kỳ lân bào nền trắng chắp tay đứng trước bản đồ kinh đô, Đoan Vương phi mệt mỏi ngồi trên ghế. Tin tức từ khắp nơi trong kinh đô lục tục bay về.
- Hoàng thúc, điệt nhi xin thỉnh tội! - Lý Thiên Hựu vội vàng bước vào, cúi người thật sâu trước Đoan Vương.
Đoan Vương ngơ ngác, miệng lẩm bẩm: - Du Li Cốc...
Thấy thần sắc ông như vậy, Lý Thiên Hựu càng cảm thấy bất an, rụt rè nói: - Điệt nhi vốn định mời Vĩnh Dạ qua phủ khám bệnh. Người đó tuy là người của Du Li Cốc, nhưng y thuật rất cao minh, nghe nói là đồ đệ duy nhất của Hồi Hồn.
- Vĩnh Dạ... không biết võ công. - Đoan Vương lạnh lùng nói, nghĩ tới việc Vĩnh Dạ một lần nữa bị người của Du Li Cốc đưa đi là trái tim ông như bị ai siết chặt, đau đớn khôn tả.
Đôi mày kiếm của Lý Thiên Hựu thoáng run, đôi mắt nheo lại. Chẳng lẽ mình nghi ngờ nhầm người?
- Hoàng thúc... Thiên Hựu có một câu không biết nên nói hay không?
Đoan Vương nhìn y một cái, xua tay bảo mọi người xung quanh lui ra. Lý Thiên Hựu cân nhắc giây lát rồi thận trọng hỏi: - Người từ Du Li Cốc cầu y trở về đúng là Vĩnh Dạ không? Liệu có bị...
- Là Vĩnh Dạ, tuyệt đối không sai! - Đoan Vương lập tức chặn đứng suy nghĩ của y.
- Nghe nói nhà Trương Thừa tướng phu nhân còn có một đứa trẻ giống y như Vương phi hồi nhỏ.
Vương phi mở bừng mắt ra: - Con của ta ta còn nhận nhầm sao?
Đoan Vương thấy bà kích động, thì ôm khẽ lấy bà, nhìn Lý Thiên Hựu nói: - Dưới chân Vĩnh Dạ có một ám ký, tuyệt đối không thể nhầm. Chuyện này không nói cho người ngoài, nếu tiết lộ ra ngoài, Vĩnh Dạ mà có mệnh hệ gì... - Đoan Vương ngẩng đầu lên, cả người toát lên vẻ lạnh lùng đáng sợ, ông nhìn Lý Thiên Hựu, nhấn