đất. Kinh ngạc, hoài nghi, phẫn nộ... tâm trạng như một cơn sóng thủy triều nhấn chìm nàng.
- Đừng... - Nguyệt Phách thất kinh, khó nhọc thổ ra một tiếng.
- Câm miệng! - Đoan Vương quay người lại quất roi, roi này rất mạnh, làm bị thương tới nội phủ. Nguyệt Phách há miệng nôn ra một ngụm máu rồi mềm nhũn ngất đi.
Đoan Vương ném roi đi, tới gần Vĩnh Dạ giơ tay kéo nàng, nhưng bị Vĩnh Dạ gạt ra.
- Vĩnh Dạ... - Đoan Vương nhìn thấy thần sắc trong mắt nàng, bất giác thấy hơi hối hận.
- Cha muốn biết cái gì? Cha muốn thăm dò cái gì? Con ở Du Li Cốc, ở chỗ Hồi Hồn, đương nhiên là con quen y! Cha muốn biết điều này sao? - Vĩnh Dạ điên cuồng hét lên, nàng không biết vì sao mình lại nổi giận như thế, nàng còn muốn gì? Nàng chỉ hận là ông không đánh Nguyệt Phách thêm vài roi nữa. Chỉ cảm giác tim gan như bị cào xé, đau lòng một cách kỳ lạ.
Đoan Vương liếc nhìn Nguyệt Phách, một câu nói hàm hồ vang lên: - Tiểu tử này trong rất đẹp...
- Liên quan quái gì tới con! - Vĩnh Dạ buột miệng.
- Con lo cho y thế ư!
- Ở Du Li Cốc y luôn bảo vệ con, cha tưởng rằng sinh tồn được ở nơi đó dễ dàng lắm sao! Lần này cũng vì Lý Thiên Hựu y mới uy hiếp con, y không làm con bị thương một cọng tóc nào, vì sao con lại phải để cho con trùng chết tiệt gì đó sống trên người y?
Sắc mặt Đoan Vương thay đổi, quát to: - Y biết con là nữ?
- Y coi con là huynh đệ! - Gai góc trên người Vĩnh Dạ đã nổi lên, tiếng quát của nàng không thua kém gì Đoan Vương.
Đoan Vương nhìn gương mặt đỏ bừng của Vĩnh Dạ, sự giận dữ trong mắt đã dần dịu đi, như thế vừa trút bỏ được một gánh nặng, cười nói: - Nói sớm với phụ vương có phải hơn không? Biết báo đáp công ơn... cũng không sai, chỉ là... Thiên Hựu ngày mai tới đón người, phụ vương vẫn phải giao ra. Ừm, giao đi để Thiên Hựu đỡ bất mãn, thích sát Hoàng tử là tội chết đấy.
Ừm... để phụ vương xem nào, có đau không?
Bàn tay vừa chạm vào vạt áo Vĩnh Dạ đã lại quay đầu nhìn Nguyệt Phách vừa ngất đi, bàn tay rụt lại, khàn giọng: - Quay về để mẫu thân con xem cho, nhé?
Một lúc lâu sau Vĩnh Dạ vẫn chưa hoàn hồn, Đoan Vương đã chắp tay thong thả đi ra ngoài.
Nàng chẳng kịp nghĩ ngợi nhìu, vội vàng thả Nguyệt Phách xuống, thấy có ba vệt máu đỏ đáng sợ. Nàng vén y phục của Nguyệt Phách lên, móc thuốc trị thương trong ngực ra rắc lên, lòng bàn tay đặt lên người y, chầm chậm truyền nội lực. Loại thuốc nào có ích đều nhét hết vào miệng y, Nguyệt Phách nghiến răng rất chặt, Vĩnh Dạ xách một xô nước dội vào.
- Khụ... - Nguyệt Phách đau quá tỉnh lại, thấy Vĩnh Dạ sa sầm mặt đứng trước mặt mình. Y yếu ớt cười: - Ngươi độc thật đấy, lại còn ngốc! Tóm lại là trong người ta còn có cổ độc2 của Du Li Cốc, thêm con nữa chẳng sao! Đau không?
Vĩnh Dạ lắc đầu: - Ông ấy không nỡ đánh mạnh.
- Hình như Đoan Vương biết là ngươi quen ta. - Nguyệt Phách nói khẽ.
- Ừ. Vĩnh Dạ giúp y xử lý vết thương ngoài da, trong đầu đang ngẫm lại những lời Đoan Vương nói. Ý của ông là, Lý Thiên Hựu đòi người, ông phải giao nộp, mà giao ra thì sẽ không quản nữa.
Mắt Vĩnh Dạ lóe lên tia mừng rỡ, thần sắc nhẹ nhõm hơn, cười ha ha: - Ta sẽ nghĩ cách cứu ngươi ra. - Nói rồi ném thuốc cho Nguyệt Phách, mỉm cười đi tìm Đoan Vương.
Cho mọi người lui hết ra, Đoan Vương phi đưa tay cởi y phục của Vĩnh Dạ.
Vĩnh Dạ lập tức giữ tay bà lại, nhắm mắt, gương mặt nóng bừng như bị cháy.
Nàng khẽ giọng: - Để con.
- Con bé này... - Đoan Vương phi che miệng cười.
- Mẹ cười gì! - Vĩnh Dạ nổi nóng, lập tức xé rách y phục, để lộ miếng vải lụa quấn quanh ngực. Nàng tức giận, gầy thế rồi mà vẫn có bộ ngực như quả đào!
Đoan Vương phi nhìn nàng, hít sâu một hơi, rồi cũng tức giận nói: - Sao lại thế! Sao ông ấy lại ra tay nặng như vậy! Còn dám nói với ta là vô tình quất lên người con.
Vĩnh Dạ cúi đầu nhìn xuống, quả thật, ở ngực có một vết hằn đỏ to bằng đầu ngón tay, hiện rõ trên làn da trắng muốt. Thấy Đoan Vương phi nổi giận, nàng dường như thấy hơi áy náy, bèn cởi dây buộc ngực ra, nằm ngửa lên nói: - Phụ vương hình như sợ con có quan hệ với Du Li Cốc, người đang nghi ngờ con.
Đoan Vương phi không nhịn được bật cười, cầm chai rượu thuốc nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng, dịu giọng nói: - Năm xưa tên trộm kia bắt cóc con, không lâu sau thì nghe nói có một nơi gọi là Du Li Cốc, vô cùng thần bí, lại là một tổ chức chuyên lấy tiền để hại người khác, thế nên ông ấy nghi ngờ là do họ làm. Ai ngờ phụ vương con chỉ thăm dò một hai lần, bên đó đã lộ tin đồn như là thật. Cũng không biết bọn chúng lấy của phụ vương con bao nhiêu tiền tài, ngay cả Mẫu Đơn viện ở kinh đô cũng là tiền riêng của phụ vương con mở ra, chỉ vì ông ấy muốn đổi con về, bỏ ra chút tiền cũng chẳng sao. Ông hận Du Li Cốc không phải là con không biết, bởi vậy ông sợ con thích người ở đó...
Nghe tới đây, Vĩnh Dạ há hốc miệng, thích Nguyệt Phách? Nàng mà lại thích Nguyệt Phách sao? Hóa ra những gì phụ vương nói hôm nay là vì sợ nàng thích Nguyệt Phách? Nàng phì cười thành tiếng: - Tiểu tử đó... có điều y thực sự rất tốt với con.
- Thì thế, vốn dĩ cũng không nghĩ tới vấn đề này đâu. Nhưng tại Hồi Hồn xuất hiện, phụ vương con bèn nghĩ, con đã quen biết Hồi Hồn của Du Li Cốc thì không lý nào lại không quen người đó, nói rằng sao tiểu tử đó lại uy hiếp con? Lẽ ra y nên tránh con càng xa càng tốt mới đúng, vả lại, người y nên hận là Hựu thân vương. Phụ vương con càng nghĩ càng thấy không bình thường. Con không thấy là vừa bắt được người, phụ vương con thậm chí còn không bước vào cửa phòng à? Ông ấy một mình ngồi giận trong thư phòng ấy. - Đoan Vương phi nhẹ nhàng xoa thuốc cho lan rộng ra, nhân tiện nhìn dải lụa, lại thở dài - Không biết tới khi nào Vĩnh Dạ mới được quay lại với bộ dạng thật.
Vĩnh Dạ ngồi thẳng lên, cúi đầu nhìn hai quả đào trước ngực, đột nhiên nghịch ngợm ấn nó xuống, cảm giác rất thú vị, cười ha hả rồi dang tay ra cho Đoan Vương phi giúp nàng bó ngực.
Thích một người? Kiếp trước cảm giác thích một người luôn khiến nàng vui vẻ, luôn muốn tìm cơ hội để ở cùng người đó. Kiếp này thì sao? Nàng không hiểu lắm cảm giác này.
Nếu nàng vẫn còn là Lý Lâm, chắc chắn nàng sẽ thích sự hoạt bát của Tường Vi, thích sự ngông nghênh của Ngọc Tụ, nhìn thấy mỹ nhân tiên sinh và Đoan Vương phi sẽ có mong muốn quyến rũ họ. Nhưng mười tám năm, ngoại trừ sự tinh tế, độc ác, thận trọng đã được hình thành trong một thời gian dài thì Lý Lâm đã ngày càng trở nên mờ nhạt. Có những lúc nàng không thể nhớ nổi cảm giác của Lý Lâm.
Vĩnh Dạ ngẩng đầu lên nhìn Đoan Vương phi: - Thích một nam nhân là cảm giác gì? Ý con là con gái thích nam nhân sẽ có cảm giác gì?
Đoan Vương phi cẩn thận buộc ngực cho nàng, chìm vào hồi ức: - Ở bên chàng, được gặp chàng, ngày nào cũng thấy vô cùng vui vẻ khi ở bên chàng, con sẽ thấy thời gian trôi qua rất nhanh; nếu chàng quan tâm tới con, con sẽ thấy hạnh phúc, rồi lại nghĩ đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của chàng...
- Giống như Tường Vi thích con sao? Cả ngày cứ bám lấy con như một cái đuôi? - Vĩnh Dạ nhớ lại biểu cảm của Tường Vi.
- Đúng thế! Có điều lại thích làm cho chàng nổi giận, sau đó con thành người chiến thắng và thầm vui vẻ trong lòng; một hành động, một câu nói cũng có thể nhớ được rất lâu; con sẽ suy đoán tâm tư của chàng, sẽ nghĩ xem chàng đang nghĩ gì; nếu chàng bắt chuyện vài câu với cô gái khác, con sẽ thấy rất khó chịu. À, còn thích chàng khen con xinh đẹp, còn cả... - Đoan Vương phi nói một tràng, Vĩnh Dạ như hiểu như không.
Nàng thở dài, xem ra thực sự chẳng có cách nào để giải thích được cả.
- Tóm lại, con thích rồi là sẽ biết. - Đoan Vương phi cũng thở dài, ánh mắt xinh đẹp dấy lên nỗi lo lắng. - Vĩnh Dạ đã mười tám rồi, chuyện này không thể kéo dài được nữa. Chuyện của nam nhân cứ để cho nam nhân giải quyết, ta đã nói phụ vương con bao nhiêu lần rồi, ông ấy cứ bảo, phải coi quốc gia làm trọng, sau này sẽ tìm cho con một đám tốt. Nếu có người dám chê con lớn tuổi, ông ấy sẽ không khách khí.
Vĩnh Dạ bật cười, mười tám tuổi, tốt nghiệp cấp ba, vẫn còn nhỏ lắm.
- Con không thích Nguyệt Phách thật đấy chứ? Ai, nếu mà thích thật thì mẹ chẳng có ý kiến gì cả, chỉ sợ phụ vương con...
- Mẹ nói linh tinh gì thế? Y coi con là huynh đệ, hồi ở sơn cốc luôn chăm sóc cho con. Nhớ lại ngày trước nên con không muốn y chết. - Vĩnh Dạ ngắt ngang lời Đoan Vương phi.
Nguyệt Phách tốt với nàng, nàng rất cảm động, nàng cũng có thể đối xử tốt với y. Nhưng cái cảm giác tim đập thình thịch ấy khiến nàng hơi hoang mang. Vĩnh Dạ không muốn nghĩ tiếp, giờ cả ngày nàng đang nghĩ tới việc làm thế nào để tiêu diệt Du Li Cốc. Cả đời này nàng không muốn làm thích khách, không muốn làm một Tinh Hồn chỉ thuộc về bóng đêm.
Đoan Vương nhìn Vĩnh Dạ từ xuống dưới, chiếc áo cao cổ đã che khuất cổ nàng, thêm vào đó là thân hình mỏng manh, Vĩnh Dạ được nuôi từ nhỏ như một bé trai, xinh thì xinh thật, nhưng trên gương mặt và cử chỉ vẫn toát lên vẻ anh tuấn, phóng khoáng, rất ra dáng một công tử đào hoa.
- Không được động vào Lý Ngôn Niên, cũng không được động vào Mẫu Đơn viện. - Đoan Vương đưa ra đáp án.
- Con không nói là phải làm gì họ, con chỉ muốn đi xem thôi, xem cũng không được à? - Vĩnh Dạ ỷ việc mình đã phải chịu của ông một roi mà bắt đầu lên tiếng mặc cả.
Vì sao Vĩnh Dạ nhất định phải tới Mẫu Đơn viện? Đoan Vương chần chừ giây lát, trong lòng đã rõ như gương. Ông sầm mặt: - Lại là vì tiểu tử đó?
Vĩnh Dạ thấy ngữ khí của Đoan Vương không bình thường thì kéo tay ông lắc lắc: - Cứu người thì cứu tới cùng...
Đoan Vương không bị lay động, sầm mặt nói: - Ta không hứa là thả y.
Vĩnh Dạ buông tay ông, lùi ra sau mấy bước, lạnh nhạt nói: - Được, vậy chúng ta không ai nói dối ai. Cha vì nhìn thấy Hồi Hồn sư phụ nên mới biết là con quen Nguyệt Phách sao?
Tiểu tử thối, chưa gì đã phòng bị rồi? Đoan Vương vừa tức vừa giận, nhưng ông chỉ có mỗi giọt máu này, dù trong lòng rất giận nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên: - Được, hôm nay ta sẽ nghe con nói thật, vì sao lại giấu ta? Năm xưa khi con quay về nói là ở trong thạch thất ba năm, ban đầu ta tưởng là bọn họ nhốt con ba năm. Nhưng nghĩ kỹ lại thì không đúng, nếu nhốt con thì chẳng lẽ không phân biệt được con là nam hay nữ sao? Chỉ có một đáp án, con theo một sư phụ trong thạch thất học nghệ, cũng như... Nguyệt Phách đó!
- Phụ vương không hổ với lời đồn! - Vĩnh Dạ vỗ tay, thong thả nhìn ông. -
Còn gì nữa?
Đoan Vương nhìn nàng, đột nhiên thở dài: - Con giấu ta đương nhiên là có nguyên nhân của mình, con không muốn nói, ta cũng không hỏi. Con không biết võ công, đương nhiên ta sẽ bảo vệ con, con biết võ công, chẳng lẽ ta lại bỏ mặc con? Dùng để phòng thân là tốt. Chỉ có điều... thế lực của Du Li Cốc đang ngày càng ăn sâu vào triều đình, ta không thể không diệt trừ nó. Ta cũng không cho phép con có bất cứ quan hệ gì với người của Du Li Cốc. Đó là vì ta muốn tốt cho con, để sau này con không bị khó xử.
Một tia dịu dàng hiện lên trên mặt Đoan Vương, anh hùng tự cổ khó qua ải mỹ nhân, năm xưa ông cũng thế. Nếu Vĩnh Dạ động chân tình với người của Du Li Cốc, sau này sao nàng có thể đối diện được?
Vĩnh Dạ không cần phải giấu giếm võ công của mình nữa, Đoan Vương không hỏi, đương nhiên nàng sẽ không nói. Bởi vì quan tâm tới nhau nên cả hai đều không hỏi gì nhau.
- Hồi Hồn đã nói, từ nay Nguyệt Phách không còn là người của Du Li Cốc nữa, Lý Thiên Hựu giết y, Du Li Cốc cũng