“ Tính ra cũng hơn hai năm rồi”. Cửa thang máy khép lại bên cạnh cô, Lâm Liên Thành đi trước về phía phòng bệnh. Trên hành lang vắng vẻ, bóng dáng anh ta bị ánh đèn kéo dài. Dường như chưa có gì thay đổi, diện mạo của anh ta không khác mấy so với trước kia, hơn bảy trăm ngày đêm chỉ như trong một cái chớp mắt.
Thừa Ảnh bước chậm theo sau anh ta, đáp: “ Hình như là vậy”.
Không có nhiều chuyện để nói, tựa như mới xa cách hai ngày trước.
Ngay sau khi cửa phòng bệnh được mở, Lâm lão gia liền sáng mắt khi nhận ra Thừa Ảnh. Đợi Thừa Ảnh đi đến trước mặt, vẻ mặt lập tức trở nên ôn hòa: “ Con bé này, cháu và A Thành khi nào thì kết hôn vậy?”.
Thừa Ảnh sợ đến ngây người, thật sự không biết vì sao Lâm lão gia bỗng nhớ tới chuyện này. Nhưng bên cạnh, Lâm Liên Thành lại hết sức bình tĩnh, kiên nhẫn trả lời: “ Ông nội, ông lại quên rồi, cháu và Thừa Ảnh vẫn đang đi học, không nhanh kết hôn như vậy được”.
“ Cháu không được bắt nạt con bé đâu đấy, nghe chưa?”. Lão gia cố ý làm vẻ mặt nghiêm túc, miệng cảnh cáo: “ Nếu cháu cáu giận với Thừa Ảnh, ta sẽ không để cháu yên”.
“ Không đâu ông ạ”. Lâm Liên Thành vẫn trả lời với giọng cung kính.
Từ đầu đến giờ, Thừa Ảnh không hề lên tiếng, chỉ im lặng đứng bên xem Lâm Liên Thành đối phó như thế nào. Nửa giờ sau, rốt cuộc cũng dỗ được ông lão uống thuốc nằm ngủ, bọn họ mới cùng nhau rời đi. Lâm Liên Thành nói: “ Cảm ơn em”.
“ Khách khí gì chứ. Ông nội vẫn đối tốt với em, thương em như cháu gái. Em đến thăm ông cũng là điều nên làm”.
“ Từ đầu ông đã xem em như cháu dâu”. Anh ta cười cười: “ Sau này nghe nói chúng ta chia tay, ông tức giận lôi anh ra giáo huấn một hồi”.
Thừa Ảnh không khỏi giật mình: “ Anh chưa từng nói với em việc này. Ông mắng anh à?”.
“ Đâu chỉ mắng. Ông còn gọi anh đến thư phòng, phạt anh đứng cả chiều ở tư thế quân đội, thiếu điều đóng cửa giam anh nữa thôi. Em biết đấy, gia đình anh là gia đình truyền thống, không ai có thể phản kháng. Nhưng, lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên thấy ông nổi nóng với anh”.
Có thể do câu chuyện đã xảy ra từ lâu, Lâm Liên Thành hồi tưởng lại bằng giọng điệu rất thoải mái, trên mặt còn mang theo ý cười mờ nhạt, tựa như đang nói đến một chuyện hết sức thú vị. Thừa Ảnh cũng không nhịn được bật cười: “ Ông nội vốn thiên vị anh nên mới để anh coi trời bằng vung. Anh bị phạt như thế, trong lòng các anh chị em khác chắc hẳn sẽ rất vui mừng”.
“ Lại còn không. Sau đó mấy ông anh họ của anh rất hả hê, bọn họ nói là cuối cùng thì đời anh cũng đã được trải nghiệm”. Anh ta đang nói bỗng dừng lại nhìn cô: “ Có câu này muốn nói với em”.
Thừa Ảnh ngơ ngác hỏi: “ Nói gì?”.
“ Rất xin lỗi em”. Anh ta đáp: “ Mấy năm trước còn nợ em một câu nói, sau này vẫn nợ em”.
“ Tất cả đều đã là quá khứ. Huống hồ, lần đó anh bị thương nghiêm trọng hơn em”. Cô cố thể hiện vẻ nhẹ nhàng bâng quơ.
Trong vụ tai nạn ô tô, cô mất đi đứa bé. Lúc ấy, Thẩm Trì đã phong tỏa hoàn toàn mọi tin tức, ngay cả người trong nhà họ Lâm cũng bị che giấu.
Lâm Liên Thành đưa cô đến tầng hầm bệnh viện mới nói lời tạm biệt, bỗng nhiên anh ta chìa tay ra: “ Đưa điện thoại của em đây”.
Thừa Ảnh không biết nguyên nhân nhưng vẫn lôi điện thoại trong túi ra đưa cho anh ta. Lâm Liên Thành nhập một chuỗi những con số vào trong máy, nói: “ Đây là số trong nước của anh, có thời gian thì liên lạc”.
Cô lái một chiếc Coup hai cửa màu trắng, đường nét trên thân xe rất đẹp, đèn hậu màu đỏ nhấp nháy trong bãi đỗ xe ngầm vắng vẻ, lập tức biến mất ở lối ra. Lâm Liên Thành đứng tại chỗ một lát rồi xoay người trở lại cửa thang máy. Tòa nhà chỉ có duy nhất một chiếc thang máy thông tới hầm để xe. Thời điểm này đang từ độ cao hơn mười tầng chậm rãi đi xuống, gần như ở mỗi tầng đều dừng một lúc. Anh ta dường như không kiên nhẫn, bắt đầu đi lên bằng cầu thang bộ
Đèn được lắp trên cầu thang chính là đèn cảm ứng tiết kiệm năng lượng, giữa mỗi tầng một cái, dính trên nóc tường. Tiếng bước chân khiến đèn bật sáng, tỏa ánh sáng trắng mềm mại. Lâm Liên Thành đi được một tầng, dừng ngay chỗ ngoặt. Trong cầu thang không một bóng người, anh ta tựa lưng vào tường, rút bao thuốc trong túi, cúi đầu châm một điếu.
Thành phố Hải Vân đã vào thu. Anh ta vội vàng trở về từ Los Angeles chỉ mang theo hành lý đơn giản, máy bay hạ cánh liền chạy thẳng đến bệnh viện. Hiện tại, mặc trên người anh ta vẫn là chiếc áo ngắn, cánh tay để lộ ra ngoài. Ban đêm, nhiệt độ giảm mạnh, cảm giác hơi lạnh từ bốn xung quanh tỏa ra. Trên tường ở mỗi tầng đều khảm một loạt cửa số, lúc nào cũng duy trì sự thoáng khí, gió lạnh từ bốn phương tám hướng xông đến. Nhưng anh ta như chưa tỉnh táo để hút thuốc. Đám khói trắng mỏng nhẹ nhàng lan tỏa, những ngón tay lấp lánh ánh đỏ, nhanh chóng chỉ còn đầu mẩu điếu thuốc. Anh ta dập tắt phần còn lại rồi tiếp tục lấy điếu thứ hai.
Cuối cùng, vẫn là Lâm Liên Giang gọi điện tới, anh ta đáp: “ Em lên đây”.
Phòng bệnh là phòng đôi, Lâm Liên Giang đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, cầm trên tay phương án điều trị mới được lập. Thấy anh ta bước vào, Lâm Liên Giang chau mày: “ Sao không thay quần áo đi?”.
“ Không sao”. Lâm Liên Thành chọn một chiếc sô pha đơn ngồi xuống, đối diện với anh trai, hỏi: “ Chừng nào anh về?”.
“ Bệnh viện cho rằng trước mắt vẫn duy trì cách trị liệu thích hợp. Ông nội lại kiên quyết không chịu quay về Bắc Kinh nằm viện. Nếu đã vậy, anh định đặt vé bay chiều mai, mọi chuyện bên này giao cho cậu”.
“ Vâng”.
Lâm Liên Giang đứng dậy, định cầm phương án đi qua, lúc tới gần bỗng lên tiếng: “ Cậu hút thuốc đấy à?”.
Trên người Lâm Liên Thành còn mang theo mùi thuốc mới, biết không thể gạt được, chỉ cười cười thừa nhận: “ Vừa rồi ở dưới tầng hút một điếu”.
Thái độ bất cần của anh ta khiến Lâm Liên Giang nhất thời tức giận nhưng kiêng dè trong phòng có người bệnh, nên đành thấp giọng mắng gay gắt: “ Anh nhìn cậu như không muốn sống nữa. Chẳng lẽ cậu quên phổi của mình đã bị cắt một nửa rồi à. Năm đó, rõ ràng bác sĩ đã yêu cầu cậu bỏ thuốc. Anh nói cho cậu hay, nếu thật sự cậu muốn chết cũng đừng chọn thời điểm này để thêm phiền phức. Trước hết, cậu hãy chăm sóc tốt ông nội cho anh, nếu không anh sẽ không tha cho cậu đâu”.
Bởi vì ông Lâm vài năm gần đây sức khỏe không được tốt, một năm thì có bảy tám tháng phải ở nơi dưỡng bệnh, còn bà Lâm chỉ có thể đi theo bên cạnh để chăm sóc. Mọi việc lớn nhỏ nhà họ Lâm đều do Lâm Liên Giang làm chủ. Anh ta được coi là người duy nhất trong Lâm gia không dung túng cho Lâm Liên Thành.
“ Biết rồi”. Nét mặt Lâm Liên Thành thản nhiên trả lời, cầm lấy phương án trị liệu cũng đứng dậy: “ Em về khách sạn tắm rửa trước, lát nữa qua đây tiếp ca của anh”.
“ Đêm nay không cần cậu đến, sáng mai hãy quay lại”. Lâm Liên Giang phất tay, bảo Lâm Liên Thành trở về nghỉ ngơi. Lúc gần đến cửa mới bảo anh ta dừng lại: “ Tám giờ sáng mai anh sẽ bảo lái xe đứng dưới khách sạn chờ cậu”.
“ Được”.
Lúc Thừa Ảnh về đến nhà trời đã khuya. Buổi tối cô bận quá chưa ăn gì, bây giờ mới thấy đói. Dì giúp việc biết cô đang nghỉ ngơi, cố ý lên tầng để tham khảo ý kiến các món ăn ngày mai.
Cô ngẫm nghĩ: “ Cứ làm những món mà Thẩm Trì thích đi”.
Dì giúp việc nhìn cô cười cười nhưng vẻ như có chút khó xử: “ Bình thường Thẩm tiên sinh ít ăn cơm ở nhà, hơn nữa cũng chưa bao giờ kén cá chọn canh”. Ngụ ý, đắn đo không biết chính xác khẩu vị của Thẩm Trì.
Kết quả, Thừa Ảnh không có cách nào khác, đành lôi bút ra, liệt kê bốn năm món ăn, nói: “ Tự dì xem rồi nấu thêm mấy món nữa”.
Cô thật sự rất mệt mỏi, tắm rửa xong liền vội vàng lên giường nằm ngủ. Đến nửa đêm, có lẽ là gần sáng, cô bỗng nhiên bị ai đó đánh thức. Giữa lúc Thừa Ảnh mơ màng hoảng sợ nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại. Đối phương hôn lên trán cô, cảm xúc có phần quen thuộc và hơi thở dịu dàng khiến cô cúi đầu “ ưm” một tiếng, mắt không mở, giọng nói theo bản năng lộ vẻ ngạc nhiên: “ …Sao lại nhanh như vậy?”.
Cô vốn nghĩ ít nhất phải đến rạng sáng anh mới có thể quay về. Thẩm Trì tiếp tục hôn cô, trả lời mơ hồ: “ Trước tiên…”.
Anh hôn lên chiếc trán mịn màng của cô, mang theo hứng thú vô hạn, quả thực không sợ người khác làm phiền. Cuối cùng hết sức nhẹ nhàng rơi xuống đôi môi, sau đó thấp giọng dỗ dành cô: “ Mở mắt ra nào”.
Thực ra, cơn buồn ngủ của cô đã sớm bị dập tắt nhưng mi mắt vẫn thấy nặng trĩu. Lúc này phải mất một lực khá lớn mới mở ra được, cô thấy ngay một gương mặt gần trong gang tấc. Chóp mũi anh như dính lấy chóp mũi cô, trên người còn mang theo hơi thở phong trần mệt mỏi.
“ Bảo em mở mắt để làm gì?”. Bóng đêm tĩnh lặng, trong giọng nói của cô mang theo chút buồn ngủ, một sự lười biếng gợi cảm.
“ Anh đi lâu như vậy, chẳng lẽ em không muốn mở mắt nhìn anh?”. Anh cười hỏi lại.
Cô nhìn anh chăm chú.
Bởi vì khoảng cách quá gần, mặc dù ánh sáng trong phòng yếu ớt nhưng vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt lấp lánh như ánh sao của anh, như mang theo ma lực đặc biệt, làm người ta từng chút từng chút bị hút vào.
“ Dáng dấp anh trông như không có gì mệt mỏi”. Cô cười nói.
Anh không tập trung đáp “ ừ”, bàn tay từ bên ngoài tiến vào dò xét, liên tục vuốt ve eo cô qua chiếc váy ngủ bằng lụa. Có lẽ vì ngứa ngáy, cũng có thể vì cảm giác hơi man mát, cô không nhịn được hơi co người lại. Trên tay anh còn mang theo gió lạnh buổi đêm.
“ Anh đi tắm đã”. Anh nói: “ Em đừng ngủ”.
Sự thực thì cô đâu có thể ngủ tiếp. Nghe tiếng nước trong phòng tắm truyền đến, cuối cùng Thừa Ảnh cũng từ trên giường đứng lên, đi tới gõ cửa tượng trưng vài cái, sau đó đẩy cửa bước vào. Qua lớp kính phòng tắm mờ ảo, có thể thấy thấp thoáng thân hình cao to của người bên trong. Cô nhẹ nhàng đứng dựa sang bên, chuyện trò câu được câu chăng với anh: “ Phụ nữ Trung Đông có xinh không?”.
Tiếng nước chảy không ngừng, cửa bật mở, người đàn ông trên người đầy xà phòng thò đầu ra, trả lời rất nghiêm túc: “ Hầu hết đều che kín mặt, chỉ nhìn thấy mỗi đôi mắt, không ấn tượng gì cả”.
“ Đàn ông Trung Đông thì sao? Dạo này em thấy trên mạng có những bức ảnh chụp một nhóm đàn ông Trung Đông, cảm thấy bọn họ hết sức nam tính”.
“ Thật không?”. Anh liếc nhìn cô: “ Khiến em mê mẩn à?”.
Cô mím môi cười không đáp, chỉ nói: “ Em đói bụng”. Buổi tối ăn quá ít, nửa đêm lại bị anh đánh thức, bây giờ cô cảm thấy bụng đói kêu vang. Không ngờ, Thẩm Trì vươn cánh tay ướt đẫm, kéo cô vào, cười hết sức gian xảo, phụ họa: “ Anh cũng hơi đói”.
Cô bị bất ngờ không kịp đề phòng, cứ như vậy bị kéo vào giữa dòng nước ấm áp, chiếc váy ngủ ướt nhẹp trong nháy mắt, dính sát lên cơ thể, để lộ đường cong tinh tế no đủ. Cô hơi nhón chân, đặt tay lên bộ ngực trần trụi của anh, không khỏi cười mắng: “ Lưu manh, em không nói cái này”.
“ Sao?”. Anh thờ ơ đáp lại, cách màn nước hôn lên môi cô, sắc mặt hùng hồn vô tội: “ Nhưng anh thực sự rất đói”.
Nước ấm, cơ thể dần dần nóng hầm hập, máu sôi sục, tốc độ so với trước kia chạy nhanh hơn. Cô như bị tước đi hơn một nửa sức lực, chỉ có thể mềm người dựa vào vai Thẩm Trì, mặc bờ môi anh cùng bàn tay làm càn di chuyển trên cơ thể.