bệnh cắt xuống...Một lượng máu lớn trong nháy mắt ồ ạt trào ra, từ cột sống phân tán khắp nơi, dần dần bao phủ bàn tay cô. Tầm mắt cô cũng trở thành một mảnh mơ hồ, trước mắt là một màu đỏ, không thể tìm thấy chính xác vị trí, cô nôn nóng đến nỗi đầu toát mồ hôi.
Rốt cuộc cô cũng bừng tỉnh, ngoài cửa sổ sắc trời không rõ, tim vẫn đập thình thịch, trên trán là một lớp mồ hôi mỏng.
Đến chiều Thẩm Trì mới về nhà.
Ba giờ trước, có một chuyến bay bay từ Philippines tới, anh đích thân đến sân bay quốc tế để đón Thẩm Băng. Từ trước tới nay, Thẩm Băng nổi tiếng là người có tính cách quái dị trong gia tộc họ Thẩm. Cô ấy kiên quyết từ chối sống ở nhà, chỉ mang theo nhân viên mở phòng ở khách sạn Bốn Mùa, sau đó hẹn anh đến cùng dùng bữa tối.
Thẩm Trì về đến nhà, dì giúp việc lập tức báo cáo: “ Buổi sáng, Thẩm phu nhân trở về chưa ăn một miếng cơm nào, liền về phòng ngủ luôn”.
“ Cơm trưa cũng không ăn?”.
“ Không ạ”. Nét mặt dì giúp việc tỏ ra lo lắng: “ Tôi có lên gọi nhưng cô ấy nói không muốn ăn”.
Thẩm Trì bước nhẹ lên lầu, xuyên qua phòng khách tiến thẳng vào phòng ngủ. Rèm cửa không kéo, ánh nắng chiều từ bên ngoài chiếu vào qua chiếc cửa số sát đất khiến căn phòng bừng sáng, người nằm trên giường hình như đang ngủ rất say. Anh im lặng lại gần không một tiếng động, lúc này mới nhận ra cô ngủ không được yên. Có lẽ vì một cánh tay cô đang đặt trước ngực nên ảnh hưởng đến giấc ngủ, đôi mày thanh tú hơi chau lại, hàng mi rậm rung khẽ.
Anh cúi đầu, từ trên cao nhìn cô một lát mới vươn tay vỗ nhẹ lên mặt Thừa Ảnh.
“ Thừa Ảnh”. Anh gọi cô: “ Tỉnh dậy nào”.
Nhưng cô vẫn không tỉnh, chân mày bị khóa chặt, như thể bị bóng đè mắc kẹt ở một nơi không rõ, toàn thân không thể rút ra được. Đến lúc này anh mới để ý, tóc cô vẫn còn ướt. Hình như gội xong chưa lau khô đã trực tiếp đi ngủ luôn. Bây giờ sờ lên gối còn thấy ẩm ướt.
Mà cô ngủ không yên, có vẻ như đang trải qua một giấc mơ đau khổ. Ánh mắt anh hơi trầm xuống, lộ tia lo lắng, tay anh tăng thêm lực lay cô tỉnh dậy.
Khi Thừa Ảnh vừa tỉnh, tim vẫn còn đập loạn, trong khoảng thời gian ngắn không phân biệt được mình đang ở nơi đâu. Vừa rồi cô gặp một giấc mơ, trong giấc mơ vẫn là mưa đêm tối đen, cô đứng trước bờ sông nước chảy róc rách, mặc cho đám rêu và làn nước nhẹ nhàng cuốn lấy hai chân, mang theo cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo trơn trượt. Trời mưa quá to, không có chỗ để tránh, toàn thân cô lạnh run nhưng đưa mắt nhìn lại vẫn không thấy người thứ hai đến .
“ Em gặp ác mộng”. Dường như qua hơn nửa ngày, giọng nói của Thẩm Trì rốt cuộc mới quay lại tâm trí cô. Thừa Ảnh lấy tay ôm mặt, cố gắng tỉnh táo, ngồi dậy nói: “ Không hẳn là ác mộng”.
Một hình ảnh gần như xuất hiện thường xuyên trong giấc mơ của cô. Chỉ là rất nhiều ngày trong quá khứ, hơn một nửa trong số đó cô vật lộn tỉnh dậy lúc nửa đêm rồi một mình lặng lẽ ngủ tiếp. Đôi khi, anh ngủ ngay bên cạnh, khoảng cách gần trong gang tấc mà giống như người xa lạ.
Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm sửa sang, lấy máy sấy sấy khô tóc, lúc đi ra thấy Thẩm Trì đang nói chuyện điện thoại. Thẩm Trì cầm di động im lặng lắng nghe trong chốc lát, có lẽ đối phương hỏi vấn đề gì đó, anh trả lời bằng giọng đều đều: “ Bác sĩ”.
Thừa Ảnh dừng bước, ánh mắt nhìn anh dò hỏi. Anh cũng nghiêng đầu nhìn cô, vài giây sau nói chuyện tiếp với người trong điện thoại: “ Chị và cô ấy chưa từng gặp mặt, có gì hay ho để nói chuyện đâu”.
Giọng anh bình thản, có phần lạnh nhạt, biểu hiện trên mặt giống như không kiên nhẫn, nói xong một câu lại im lặng lắng nghe. Điều này khiến Thừa Ảnh thêm tò mò về thân phận của đối phương.
Cô bước nhẹ đến gần, hơi ngẩng đầu lên, thận trọng quan sát phản ứng của anh. Tầm mắt anh dừng trên người cô, có phần như không để tâm tiếp tục ứng phó: “ Tôi cho rằng giữa chị và cô ấy sẽ không có đề tài chung”.
Cuối cùng cô nhịn không được, dùng khẩu hình hỏi: “ Ai vậy?”.
Có lẽ Thẩm Trì cũng đang bị đối phương dây dưa không có cách nào khác đành cầm điện thoại rời tai đưa cho Thừa Ảnh: “ Chị họ anh, hôm nay mới từ Philipines đến, chị ấy muốn nói chuyện với em”.
Chị họ của Thẩm Trì. Trong suy nghĩ của Thừa Ảnh, một chút khái niệm tiếp xúc đều không có. Cô thậm chí còn không biết người chị họ này bỗng nhiên từ đâu xuất hiện. Nhưng trong điện thoại là một giọng nữ trong trẻo rõ ràng, dù lần đầu nói chuyện nhưng không có vẻ gì là gượng ép: “ Thừa Ảnh, buổi tối ăn cơm với tôi được không?”.
“ Chị”, cô gọi một tiếng. Mơ hồ cảm thấy không được tự nhiên nhưng vẫn che giấu rất tốt, giọng điệu thoải mái: “ Thật xin lỗi, hôm nay không ra sân bay đón chị được”.
“ Không sao. Tôi nghe Thẩm Trì nói, cô là bác sĩ”.
“ Vâng”.
“ Khéo thật, chồng tôi cũng là bác sĩ nhưng anh ấy là bác sĩ nha khoa. Buổi tối tôi mời, cô và Thẩm Trì đến khách sạn Bốn Mùa, 6h30 chúng ta gặp nhau”.
“ Được, đến lúc đó gặp lại”.
Tắt điện thoại cô mới hỏi Thẩm Trì: “ Sao em không biết anh còn có chị họ?”.
“ Thẩm Băng là con của chú hai và vợ người Philipines, gia đình họ vẫn đang định cư tại Philipines, bình thường rất ít khi về Trung Quốc. Hồi chúng ta kết hôn, Thẩm Băng gặp chuyện rắc rối, không tiện nhập cảnh, cho nên không tới tham dự hôn lễ”.
“ Chuyện rắc rối”. Cô nhạy cảm nắm giữ từ ngữ mấu chốt. Là chuyện rắc rối gì mới bị Chính phủ Trung Quốc cấm nhập cảnh? Hơn nữa, lại còn nhằm vào một cô gái. Không ngờ, Thẩm Trì liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư của cô, nói: “ Từ trước đến nay, chị ấy luôn là người gây phiền toái cho Thẩm gia. Đợi tới lúc em và chị ấy quen thân tự nhiên sẽ hiểu”. Anh hờ hững bỏ qua đề tài câu chuyện.
Nhưng đến khi gặp mặt, Thừa Ảnh không khỏi nghi ngờ đánh giá của Thẩm Trì vừa rồi. Người phụ nữ đứng trước mặt cô, mang dòng máu họ hàng là một cô gái với mái tóc ngắn nhanh nhẹn, vì vậy càng tôn thêm gương mặt với ngũ quan sắc nét. Thẩm Băng mặc bộ quần áo đơn giản, đi đôi giày đế bằng, vóc dáng xinh xắn lanh lợi, toàn thân tỏa thần thái rạng rỡ, nhìn ít hơn so với tuổi thực ba bốn tuổi, dáng dấp như mới đầu ba mươi. Thẩm Băng không cao như người nhà họ Thẩm nhưng gương mặt cân xứng mang dấu vết tiêu chuẩn của Thẩm gia. Ánh mắt trong trẻo sắc bén, đáy mắt lấp lánh như hàng vạn ngôi sao sáng chói.
Xem ra, Thừa Ảnh đã đem lại cho Thẩm Băng ấn tượng đầu tiên khá tốt. Lúc ăn cơm, Thẩm Băng thậm chí còn tự mình gắp thức ăn cho Thừa Ảnh, khiến Thừa Ảnh cảm thấy ngượng ngùng, nâng ly rượu vang lên định kính, kết quả bị Thẩm Trì giơ tay ngăn lại.
“ Tửu lượng của em không tốt, đổi sang nước trái cây được rồi”. Giọng anh hờ hững thay cô quyết định.
Thừa Ảnh cười nói: “ Như vậy rất không thành ý”.
Thẩm Băng không để bụng, ngoắc tay ra đằng sau, lập tức có người đi đến trước mặt Thừa Ảnh đổi ly rượu vang.
“ Cô hãy lấy trà thay rượu”. Thẩm Băng hất cằm nhìn Thừa Ảnh, ý bảo cô giơ chén trà lên rồi chuyển tầm mắt nhìn Thẩm Trì, giọng nói mang rõ ý trêu chọc: “ Cậu muốn che chở cho vợ, vậy phải thay Thừa Ảnh uống một ly”.
Thẩm Trì liếc nhìn Thẩm Băng, không có bất kỳ ý nghĩa nào khác, mời một ly.
“ Làm bác sĩ, cảm giác thế nào?”. Trong bữa ăn, Thẩm Băng hứng thú hỏi.
Thừa Ảnh ngẫm nghĩ, trả lời thành thực: “ Công việc này vẫn là lý tưởng của em”.
“ Vậy à? Chữa bệnh cứu người đúng là một nghề cao thượng”.
“ Thẩm Trì cũng nói như vậy”. Nghĩ đến chuyện nhiều năm trước, Thừa Ảnh bất giác mỉm cười.
“ Thật không?”. Thẩm Băng kín đáo nhìn Thẩm Trì cũng đang đưa mắt nhìn nhưng nét mặt không chút biểu cảm, dường như anh không hứng thú với cuộc đối thoại của hai người phụ nữ, cũng không tính toán muốn tham gia.
Thẩm Băng không để tâm, một lần nữa quay sang nói chuyện phiếm với Thừa Ảnh: “ Lúc nãy tôi có nói, chồng tôi là nha sĩ. Tôi nhận ra, lấy anh ấy có lợi thế lớn nhất là khi có vấn đề về răng lợi có thể được giải quyết đầu tiên”.
“ Nếu là việc khác thì thật sự rất tốt nhưng mọc răng khôn quả là khổ”. Thừa Ảnh nhớ đến một hình ảnh, hơi nhíu mày nói: “ Năm ấy răng khôn của em bị nhiễm trùng, sau đó đến khoa răng miệng chụp chiếu, họ nói răng bị mọc lệch, nhất định phải nhổ”.
“ Quá trình đó nhất định rất đau”. Thẩm Băng hứng thú thêm vào.
“ Đúng vậy, đau tới mức đến giờ em vẫn nhớ. Gây mê trước khi cắt lợi, cuối cùng dùng đục và búa luồn vào, đập nát chiếc răng nanh rồi dùng nhíp kéo ra. Sau này, em nảy sinh sự nể phục sâu sắc đối với các nha sĩ”. Thừa Ảnh dừng lại, bỗng nhiên mỉm cười: “ Thật xin lỗi, lúc ăn cơm không nên nói về đề tài này”.
Thẩm Băng cũng tỏ vẻ hiểu biết: “ Có lẽ đó là thói quen của bác sĩ các cô. Vừa có thể giảng giải về kiến thức giải phẫu vừa ăn thịt bò dính máu. Thật ra chồng tôi có phần còn quá hơn cô. Mỗi đêm trước khi đi ngủ thường kể chuyện cũ mà một nửa trong số đó là nói đến công việc ban ngày”.
Thừa Ảnh không khỏi mỉm cười, buột miệng hỏi: “ Chị sinh con trai hay con gái?”.
Thẩm Băng tươi cười, giọng sang sảng thẳng thắn: “ Chúng tôi chưa muốn có con. Chuyện anh ấy kể trước khi đi ngủ là để cho tôi nghe”.
Thật là một đôi vợ chồng thú vị. Thừa Ảnh đoán mối quan hệ của Thẩm Băng và người chồng nha sĩ khi đó hết sức hài hòa.
Sau khi kết thúc bữa tối, ba người chia tay nhau ở sảnh lớn của khách sạn. Nhân lúc Thừa Ảnh đi vệ sinh, Thẩm Băng đột nhiên bình luận: “ Cô ấy thật đơn giản”.
“ Chị muốn nói gì?”.
“ Đơn giản không như người Thẩm gia chúng ta”.
“ Cô ấy vốn như vậy”. Mặt Thẩm Trì không chút thay đổi, cũng không nhìn Thẩm Băng, đi ra cửa khách sạn hút thuốc. Thẩm Băng đuổi theo, lấy một điếu thuốc từ trong hộp, ý bảo Thẩm Trì cho mình châm lửa. Sau khi hít sâu một hơi, Thẩm Băng mới nghiêng người liếc nhìn anh, nhắc nhở: “ Nhưng cô ấy kết hôn với cậu, chính là một phần của Thẩm gia. Thẩm gia tốt hay xấu, tất cả mọi thứ thuộc về nhà họ Thẩm, cô ấy sẽ không tránh khỏi có liên quan”.
“ Là sao?”.
“ Tôi chỉ thuận miệng nói thôi”. Thẩm Băng hơi ngạc nhiên nhưng ngoài mặt vẫn cười nói như không có chuyện gì.
Ánh đèn rực rỡ ngoài cửa khách sạn làm cho sắc mặt của Thẩm Trì càng phát ra lạnh lùng hờ hững. Thẩm Băng nhìn anh, lời vốn đã tới miệng, cuối cùng đành im lặng. Thẩm Băng đã sống nhiều năm ở Philipines, cha Thẩm Băng chiếm giữ một nửa thị trường giao dịch ma túy Đông Nam Á. Mối quan hệ của Thẩm Băng và những anh chị em họ khác không phải là nhiều nhưng riêng một mình Thẩm Trì là có quan hệ thân thiết. Cũng bởi vì Thẩm Trì đã từng ở Philipines hai năm.
Khi đó, anh vẫn là một đứa trẻ mười tuổi bất mãn. Lúc ấy, Thẩm gia đang âm thầm tiến hành một cuộc thanh trừng nhưng cuối cùng tình thế diễn biến ngày càng nghiêm trọng, phạm vi ảnh hưởng càng lúc càng rộng, nhiều việc đang dần dần ngoài tầm kiểm soát của con người, kết cục không thể đoán trước.
Là người thừa kế đã định, để tránh kết quả đầy gió tanh mưa máu, Thẩm Trì bị đưa đến Philipines ở tạm. Thời điểm đó, hai người bọn họ kém nhau ba tuổi, sớm tối ở chung nên nhanh chóng làm sâu sắc thêm tình cảm ruột thịt.
Sau này, không có gì trì hoãn việc Thẩm Trì trở thành người cầm quyền của Thẩm gia, dùng thủ đoạn sắc bén nhanh chóng mở rộng lãnh thổ. Còn Thẩm B