“A Khuyết, muội hôn huynh, ôm huynh, nhớ huynh, huynh nói là vì sao chứ?” Đôi mắt Ninh Oản mở thật to, không hề chớp nhìn nam tử trước mặt, khóe miệng thấp thoáng ý cười.
Bùi Khuyết nghe nàng nói xong, nhất thời không biết trả lời thế nào, mắt nàng lấp lánh nước, sáng trong phản chiếu khuôn mặt y trong đó.
Bởi vì sao…. đáp án đó đầy sống động.
“Ta….”
Lúc Bùi Khuyết định trả lời, bên tai vang lên tiếng động. Y quay người nhìn lại, thấy ngự liễn của đế vương thì vội kéo nàng qua một bên phía sau mình.
Giờ phút này trong lòng Ninh Oản hết sức rối loạn, nhìn y kéo lấy tay mình, cảm giác ấm áp nơi lòng bàn tay khiến lòng nàng ngọt ngấy. Mấy câu vừa rồi khi nói thì không sao, giờ nghĩ lại hai má nàng cứ nóng bừng lên.
Ninh Oản đi theo sau Bùi Khuyết hành lễ, cúi đầu nhìn thấy bàn tay hai người đan chặt, đôi môi khẽ mỉm cười. Minh Nguyên Đế bước từ ngự liễn xuống, nhìn hai người rồi cười sang sảng: “A Khuyết, nha đầu này là….”
“Tiểu nữ Ninh Oản, tham kiến Hoàng Thượng”. Có Bùi Khuyết bên cạnh, nàng không sợ chút nào.
Ninh Oản. Minh Nguyên Đế ngẫm nghĩ về cái tên này, thấy vẻ mặt của con trai, trong lòng cũng vui mừng theo, nhưng mặt mày vẫn trầm tĩnh ôn hòa nói: “Không cần đa lễ, thật ra trẫm… quấy rầy các con rồi”. Khó khăn lắm A Khuyết mới động lòng, phụ hoàng như ông quấy nhiễu chuyện tốt của con, như vậy…. thật không tốt, không tốt.
Câu nói bóng gió của Minh Nguyên Đế khiến Ninh Oản ngượng người, nàng lặng lẽ ngẩng đầu liếc nhìn Bùi Khuyết bên cạnh, y vẫn trấn định hờ hững như vậy, trong lòng thầm nghĩ: sao trước mặt nàng cứ hay đỏ mặt, giờ trước mặt phụ hoàng y lại bình tĩnh thế chứ?
Bùi Khuyết đang định nói thì đã nghe Minh Nguyên đế nói tiếp: “A Khuyết, trẫm tìm con có chút việc”. Ông quay lại nói với Tào An bên cạnh: “Đưa Ninh nha đầu về”.
Tào An vâng lệnh đi tới trước người Ninh Oản, cung kính: “Ninh tiểu thư, nô tài đưa ngài về”.
Nàng nhìn Bùi Khuyết có chút không nỡ, hiếm khi y chủ động nắm tay nàng mà… Bùi Khuyết thấy nàng như thế đành nhỏ giọng an ủi: “Muội về trước đi, lát ta đến tìm muội”.
Đến tìm nàng? Hai mắt Ninh Oản sáng ngời, vui vẻ nói: “Muội chờ huynh”.
Ánh mắt của nàng rất đẹp, khiến cho Bùi Khuyết hoảng hốt một lúc lâu, rồi thản nhiên như trước nói: “Được”. Nói xong liền buông tay nàng ra, lòng bàn tay trống không khó chịu như thể trong lòng y trống rỗng, thiếu đi thứ gì.
Ninh Oản hành lễ với Minh Nguyên đế rồi theo Tào An đi.
Bùi Khuyết nhìn bóng hình nhỏ xinh càng đi càng xa kia, đôi môi mỏng bất giác cong lên, bàn tay phủ dưới tay áo khẽ nắm lại, hơi ấm còn lưu lại khiến y vẫn cảm nhận được bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng trong lòng tay y, cả người tê dại.
“Luyến tiếc thế à, mau cưới về đi thôi”. Minh Nguyên đế nói.
Bùi Khuyết lúc này mới ngẩng đầu nhìn ông, áo bào trắng như tuyết đầy khí phách và kiêu ngạo, “Là con thất thố”.
“Nam nữ yêu đương vốn là chuyện thường tình. Giờ con cũng sắp hai mươi mốt rồi, nếu không lập phi thì đến bao giờ trẫm mới có hoàng tôn?” Đôi mắt Minh Nguyên đế đã hơi mờ, nhưng nét mặt vẫn còn giữ được vẻ phong độ thời tuổi trẻ.
“Không phải còn A Chiếu mà? Phụ hoàng sẽ sớm đạt được tâm nguyện thôi”. Y muốn kết hôn lắm chứ, nhưng Oản Oản giờ mới mười lăm, ít nhất phải đợi đến mười sáu mới có thể… Bùi Khuyết trầm mặt, y…. rốt cục là đang nghĩ cái gì vậy?
Nhắc tới Bùi Chiếu, Minh Nguyên đế lập tức sụp mặt, phất tay áo nói: “Đừng nói nữa, nó không gây chuyện trẫm đã thỏa mãn rồi”. Ông có hai đứa con, một đứa ăn chơi trác tán, một đứa tham tâm quả dục, như hòa thượng, đúng là khiến ông đau đầu, may mà còn Hòa Nguyệt tri kỉ, làm cho ông thư thái một chút. Nghĩ đến Hòa Nguyệt, sắc mặt Minh Nguyên đế mới tốt hơn.
“Về chuyện lập phi không thể kéo dài, chuyện này theo trẫm về nói chuyện cho rõ”. Minh Nguyên đế tuy rất thương đứa con từ nhỏ thân thể đã không tốt này, nhưng chuyện đó tuyệt đối không thể dung túng được, với hoàng gia mà nói, con nối dõi là chuyện quan trọng nhất, không thể tùy ý nó được.
Bùi Khuyết biết chuyện hôm nay không thể kết thúc đơn giản được, y hơi cúi đầu: “Được ạ”.
*
Dọc đường trở về trong lòng Ninh Oản chỉ toàn ngọt ngào mà thôi, ngay cả người cũng phiêu phiêu bồng bồng, như bay vào điện.
Hòa Nguyệt đang nhàn nhã nằm trên tháp, hiếm khi đọc sách, Ninh Oản thầm nghĩ: hôm nay bị sao vậy? Còn yên lặng đọc sách à?
Đợi khi đến gần nhìn thấy nộng dung phía trên, Ninh Oản cứng đờ: “Hòa Nguyệt, nàng….”. Sao lại xem loại sách này?
Hòa Nguyệt để sách qua bên, nhìn thoáng qua Ninh Oản, một chút cũng không ngại ngùng, còn đứng đắn nói: “Sau này chắc chắn phải dùng, cho nên học sớm một chút”.
Ninh Oản:”…” Hòa Nguyệt nàng à…. nàng thật sự mười ba tuổi sao?
Hòa Nguyệt trừng mắt nhìn nàng một cái, đôi mắt trong suốt híp híp hỏi: ” Cùng đại hoàng huynh của ta thế nào rồi?”
Nhắc tới Bùi Khuyết, mặt Ninh Oản lại bắt đầu nóng lên. Mới vừa rồi… nàng nói hết ra vậy, cũng không biết Bùi Khuyết sẽ nghĩ nàng thế nào, đúng là không rụt rè gì cả. Nhưng mà lúc ấy, nàng không kìm được, chưa kịp nghĩ đã nói ra, nàng chỉ muốn xem phản ứng của y, không ngờ Minh Nguyên đế lại tới…
“Hoàng Thượng có việc tìm A Khuyết, ta với huynh ấy cũng chưa nói gì”. Ninh Oản tiếc nuối nói.
Hòa Nguyệt đặt sách xuống, ngồi dậy sau đó phất phất tay bảo cung tì lui ra. Cô gái mười ba mười bốn tuổi vẫn là độ tuổi ngây thơ khờ dại, nhưng nữ tử sinh ra trong hoàng thất lại trưởng thành hơn con những nhà bình thường rất nhiều, “Phụ hoàng ta mấy ngày nay cứ lo chuyện lập phi cho đại hoàng huynh đó”.
Trong lòng Ninh Oản “bịch bịch” hai tiếng, ngập ngừng nhìn Hòa Nguyệt: “…. Phó Dư Thù?”
Hòa Nguyệt nhìn nàng, kinh ngạc: “Hóa ra nàng biết rồi sao?”
“Ừ”. Ninh Oản gật đầu, đương nhiên là nàng biết, tuy hôm nay thái độ của Minh Nguyên Đế đối với nàng không tồi nhưng Phó Dư Thù dù sao cũng là chất nữ của Tĩnh quí phi, giờ lại vào cung, sẽ là vị trí thích hợp nhất cho Thái Tử Phi.
Hòa Nguyệt an ủi vỗ vai nàng: “Thực ra nàng đừng lo quá, phụ hoàng ta mặc dù có tính toán này nhưng quan trọng vẫn là đại hoàng huynh của ta mà. Đại hoàng huynh ta từ nhỏ đã không khỏe, phụ hoàng cũng yêu thương huynh ấy hơn, cho nên chuyện này, nếu đại hoàng huynh ta không muốn, phụ hoàng cũng không thể ép được”.
Nghe lời này xong trong lòng nàng tuy cũng dễ chịu hơn nhưng nghĩ đến thái độ của Bùi Khuyết, nàng nhỏ giọng nói thầm: “Dù sao Phó Dư Thù cũng là đại mỹ nhân, A Khuyết huynh ấy….”.
Hòa Nguyệt cười khanh khách: “Nàng đó, sao lại không tin tưởng thế. Đại hoàng huynh ta để ý nàng như vậy, sao có thể không quan tâm đến cảm nhận của nàng chứ?” Lúc nãy Oản Oản giận dỗi bỏ đi, nàng lần đầu tiên nhìn thấy đại hoàng huynh quanh năm lạnh nhạt chưa bao giờ sợ hãi điều gì lại biến mất hoàn toàn.
Ninh Oản ngồi bên cạnh Hòa Nguyệt, chống má buồn rầu nói: “Ta biết, nhưng mà…”. Có đôi khi, nàng cũng không đoán được tâm tư của Bùi Khuyết.
“Nếu ta là nàng, chỉ cần chạy tới túm lấy huynh ấy hỏi huynh ấy có muốn lấy mình hay không”. Rồi liếc nhìn Ninh Oản một cái, nói thêm: “Chuyện này rất đơn giản mà”.
Ninh Oản đỡ trán, khóe miệng run rẩy: “Thế ca ca ta đây…”.
Lúc này lại đến phiên Hòa Nguyệt buồn rầu, “Không giấu nàng, nếu có thể ta cũng muốn làm thế, nhưng mà… nhưng mà ta với nàng không giống nhau, tấm lòng của đại hoàng huynh ta người mù cũng nhìn ra được, nhưng ca ca nàng…. huynh ấy không thích ta”. Nàng ngưỡng mộ vị đại tướng quân uy phong lẫm liệt này từ lâu, nhưng trong mắt Ninh Ngọc Hành nàng chẳng qua chỉ là một tiểu công chúa cao cao tại thượng được nuông chiều mà thôi.
Ninh Oản không biết nên an ủi Hòa Nguyệt thế nào, bây giờ nàng ngày càng thích vị công chúa này, mỉm cười nói: “Nàng giúp ta như vậy, ta cũng sẽ báo đáp nàng. Hòa Nguyệt, nếu nàng thích ca ca ta thật lòng, ta sẽ nghĩ cách thử xem”. Ca ca của nàng đương nhiên là người nàng hiểu rõ nhất.
“Oản Oản, quả nhiên bản công chúa không nhìn nhầm nàng”. Hòa Nguyệt cười hớn hở vỗ vỗ bả vai nàng, “Có nghĩa khí”.
Ninh Oản cười, không nói gì.
- không phải nàng đủ nghĩa khí, mà nàng nghĩ đến một chuyện quan trọng hơn, làm cho ca ca nàng hạnh phúc.
*
Tuy quan hệ với Hòa Nguyệt rất tốt nhưng hai người thân phận khác nhau, đương nhiên không thể ở cùng một điện.
Giáng Đào các cách Lam Vân Cung của Hòa Nguyệt không xa, khung cảnh yên bình thanh tịnh, bên ngoài là rừng đào vây quanh, tuyết phủ từng lớp dày trên cành lá, khiến cho trái tim Ninh Oản cũng tĩnh lặng hẳn.
Đời trước nàng không thích im lặng như vậy, ngày ngày nghĩ cách đi ra phủ chơi, hoặc là… hoặc là đi gặp Cố Giang Nghiêu, cưỡi ngựa đạp thanh, du sơn ngoạn thủy. Phụ thân chiều nàng, nhưng cũng không dung túng cho nàng náo loạn như thế, gia pháp của phủ Việt Quốc công, nàng cũng có vinh dự hưởng qua vài lần.
Ninh Oản chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài nhíu mày rất chặt, tự nhiên lại thấy, mình là cứ thế không khéo chưa lập gia đình đã thành oán phụ trong khuê phòng.
Sao Bùi Khuyết còn chưa tới vậy?
Từ trước tới nay Ninh Oản luôn là người thiếu kiên nhẫn, thấy Bùi Khuyết cũng chậm chạp trong lòng nàng càng bất an, nhịn không được mà bước ra ngoài.
Không biết từ khi nào, trời lại đổ tuyết, từng bống tuyết như tơ rơi trên người nàng, nhanh chóng tan vào da thịt, mang theo hơi lạnh mát lành, Ninh Oản rụt cổ, sau đó lại phiền não đá đá tuyết đọng dưới chân.
Nếu Bùi Khuyết thất tín, nàng sẽ…. Ninh Oản cúi đầu, nàng sẽ phải làm thế nào đây?
Lúc Bùi Khuyết đến tìm Ninh Oản, rơi vào tầm mắt mà một bức tranh như vầy: tiểu cô nương mặc áo choàng gấm phủ lông cúi đầu lẳng lặng đứng giữa trời tuyết, mái tóc đen như mực dính những bông tuyết trắng, lấp lánh như chạm khắc. Cơ thể cô gái đó nhỏ nhắn mảnh mai, lẻ lôi khiến cho người ta đau lòng, chỉ muốn ôm nàng vào lòng mà chở che yêu dấu.
“Lạnh như thế, ra ngoài làm gì?” Đến trước mặt nàng, Bùi Khuyết mới nói.
Nghe tiếng Bùi Khuyết, Ninh Oản vui vẻ ngẩng đầu lên, vừa rồi giận dỗi giờ đã quên hết sạch, mím môi cười ngốc, cực kì tự nhiên thốt ra: “Chờ huynh mà”.
- muội biết huynh sẽ đến, muội ra đây chờ huynh, như thế sẽ sớm nhìn thấy huynh hơn một chút.
Bùi Khuyết cảm thấy có một dòng nước ấm chảy qua tâm khảm, không biết nói gì, đành đưa tay ra phủi phủi những bông tuyết trên người nàng, dịu dàng như vậy, còn mang theo một cảm giác vô cùng quen thuộc. Y cũng không nghĩ nhiều, nhìn mũi nàng bị đông lạnh đến hồng, đau lòng nói: “Chúng ta vào thôi”.
Không biết cô ngốc này chờ ở đó bao lâu rồi, trong lòng Bùi Khuyết vô cùng áy náy, nếu biết nàng sẽ chờ như vậy, y đã tới sớm hơn, nhưng mà… nhớ tới lời phụ hoàng nói với mình, y bực bội nhíu mày.
“Được”. Tâm tình Ninh Oản rất tốt, ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người vào Giáng Đào Các, nhóm cung tì vội chuẩn bị trà nóng. Cung tì hầu hạ ở Giáng Đào các rất ít khi nhìn thấy thái tử điện hạ, giờ vừa nhìn thấy dung mạo tuấn tú, đẹp như thiên thần của y thì không dời mắt nổi. Mấy tiểu cung tì đỏ hồng hai má, lộ vẻ thẹn thùng.
Ninh Oản vừa thấy đã đen cả mặt, phất tay cho cung tì lui ra, trong lòng thầm nghĩ: chờ mai rồi cho mấy nàng đi hết thôi, dù sao nàng chỉ cần Yên Chi hầu hạ là đủ rồi.
Bùi Khuyết đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng