Ninh Oản, mãi đến khi trong phòng chỉ còn hai người họ, cục bông màu trắng mập mạp mới meo meo lao thẳng tới chỗ y.
Là A Cửu. Bùi Khuyết cong môi cười, định cúi người ôm lấy nó thì Ninh Oản là ngồi xuống trước ẵm cả con mèo nhỏ vào lòng, sau đó mới dịu dàng ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Bùi Khuyết, bĩu môi nói: “Huynh… huynh đồng ý cho muội nuôi nó mấy ngày mà”.
Thấy nàng nâng niu như bảo bối, Bùi Khuyết bật cười, “Nói là thế nhưng…. ta ôm cũng không được ôm sao?” Y cũng nhớ A Cửu mà.
“Không cho”. Ninh Oản kiên quyết.
Ninh Oản không muốn cho y ôm A Cửu, âm thầm quan sát thái độ của y, nghĩ đến lúc trước khi nàng là A Cửu, Bùi Khuyết cũng ôm nàng dịu dàng như vậy, còn…. còn hôn nàng, nàng không vui chút nào. Việc này y chỉ có thể đối với nàng mà thôi, không cho A Cửu được hời.
Trong lòng Ninh Oản thầm than, đầu tiên là Thanh Tuyền, sau đó là Phó Dư Thù, giờ cả A Cửu cũng thành tình địch của nàng rồi….
Thấy nàng như thế, Bùi Khuyết cũng không khăng khăng nữa, lấy trong người ra một bình sứ bạch ngọc tinh xảo, “Thuốc này bôi lên cổ tay”.
Cổ tay? Ninh Oản ngơ ngẩn một lát rồi bật cười vui vẻ, hóa ra y còn nhớ sao.
“Không sao đâu”. Ninh Oản lắc đầu, nàng cũng không đau mà.
Bùi Khuyết cũng đoán được phản ứng này của nàng, giọng cũng mềm mại hơn: “Thả A Cửu ra trước đã. Nếu muội thích sau này cho nó đi theo muội”.
Ninh Oản vừa mừng vừa sợ, mắt mở thật to: “Ý của huynh là… tặng A Cửu cho muội?” Nàng vốn định giữ A Cửu vài ngày, không ngờ A Khuyết….
Bùi Khuyết gật đầu, hỏi: “Nhưng mà trước kia muội không thích mèo chó, sao giờ lại thích?”
Ninh Oản sao có thể nói cho y biết nguyên nhân, chỉ cúi đầu vỗ về bộ lông mềm của nó, nhẹ giọng: “Trước kia à…. trước kia muội không biết hóa ra mèo lại đáng yêu như vậy”.
“Muội thích là được rồi”. Bùi Khuyết thấy nàng vui vẻ như vậy, mặt mày cũng ánh ý cười, một lúc sau mới nói: “Vậy đừng quên bôi thuốc, nhớ chưa?”
Bôi thuốc? Ninh Oản đột nhiên nghĩ tới điều gì, đặt con mèo trong lòng xuống, vươn tay tới trước mắt Bùi Khuyết bên cạnh, vén tay áo lên rồi cười nói: “Huynh giúp muội bôi”.
Cánh tay trắng noãn ngay trước mặt, Bùi Khuyết xấu hổ cúi đầu, một lát sau mới đưa tay cầm lấy tay nàng, kéo tay áo lại chỉ để hở vết thương kia. Nhìn vết hồng tím đó trong lòng y lại đau hơn, cả bàn tay in dấu lên trên đó.
“A Khuyết?” Thấy y không động tĩnh, Ninh Oản khẽ gọi. A Khuyết của nàng thật là, sao lại dễ thẹn thùng thế? Nhìn một cái mà tai đỏ bừng, thật đáng yêu. Ninh Oản kìm ném ham muốn hôn y một cái, vẫn giữ nét cười khờ khạo.
Bùi Khuyết lấy lại bình tĩnh, dịu dàng nói: “Ừ, thuốc này tốt lắm, nhưng sẽ hơi đau, muội gắng chịu một chút.
Đau? Ninh Oản cười cười. Đau là được rồi, nàng có thể nhân cơ hội mà làm nũng.
“A…. vậy huynh nhẹ một chút”.
Bùi Khuyết gật đầu, mở bình sứ đổ một ít thuốc mỡ trong suốt ra, mùi thuốc lan toản. Y cẩn thận bôi lên vết hồng trên tay sau đó nhẹ nhàng xoa quanh, động tác vừa nhẹ là vừa tỉ mỉ.
Ninh Oản nhìn đến ngây người, y cúi đầu, chăm chú thoa thuốc cho nàng, sườn mặt tuấn mỹ khiến nàng không cách nào rời tầm mắt được, nhìn chằm chằm như thế. Từ khi trong lòng có y, nàng đã biết, A Khuyết của nàng là nam tử tốt nhất trên đời.
Nhìn đến si mê, mãi đến khi bôi thuốc xong xuôi, Ninh Oản vẫn còn chưa hồi thần.
Ninh Oản mỉm cười nói: “Không đau”. Một chút cũng không có.
“Thuốc này mỗi ngày bôi một lần, vết thương của muội chỉ hai ba ngày là khỏi”. Vừa rồi chạm vào cổ tay nàng, da thịt mềm mại nhẵn mịn đến vậy, nếu là bình thường chỉ cần bôi một lần là được, nhưng nếu là nàng chắc phải hai ba lần mới tốt.
Ninh Oản ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt ngập nước nhìn Bùi Khuyết, hơi cầu xin nói: “A…. vậy mai huynh qua bôi thuốc cho muội được không?”
Mai? Bùi Khuyết nhìn vẻ ngoan hiền như con mèo nhỏ y nuôi, lòng cũng thoáng mềm đi, đành gật đầu, “Ừ”.
“A Khuyết, huynh thật tốt”. Tốt đến mức nàng chỉ hận không gả ngay cho y được.
Giọng nói ngọt ngào êm ái như bánh phù dung ngon lành, Bùi Khuyết cảm thấy hai má mình nóng lên, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm trang như thường: “Trong cung không thể so với khi ở phủ, nếu có việc thì cứ đến tìm ta, đừng liều lĩnh quá…”
“Muội biết”. Ninh Oản nhỏ giọng nói, “Dù sao cũng có huynh mà”.
Lời nói đó lại làm lòng ai kia xao động, nhưng nhìn vẻ nhu thuận của nàng y chỉ biết gật đầu “ừ” một tiếng. Đúng rồi, trong cung có y, y sẽ che chở cho nàng.
Người cũng nhìn rồi, thuốc cũng bôi rồi, cô nam quả nữ như vậy đương nhiên là không ổn, Bùi Khuyết đứng dậy nói: “Sớm đi nghỉ đi, mai ta lại đến thăm muội”.
Ninh Oản còn chưa ngắm đủ mà, sao để y đi được, thấy y định đứng lên nàng cũng thoắt cái đứng dậy. Định tìm cớ để y ngồi với mình thêm lát nữa, nhưng đột nhiên bụng lại nhói đau, nàng gập người theo bản năng.
Ninh Oản cảm giác sự nóng bức càng mãnh liệt, đương nhiên hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không quan tâm được nhiều như vậy, chỉ nói: “Muội…. muội không sao, huynh đi trước đi”. Từ nhỏ cơ thể nàng thể hàn, mỗi lần nguyệt sự đến mặt đều tái nhợt, nàng liền chột dạ, bộ dạng này nàng không muốn để Bùi Khuyết nhìn thấy.
Nhìn nàng như vậy Bùi Khuyết sao có thể yên tâm rời đi, cũng không nề hà đúng hay sai, hai tay chạm vào tay nàng, lạnh lẽo, y càng cuống: “Ta truyền ngự y”.
Chuyện này nếu gọi ngự y thì nàng còn mặt mũi đâu nữa, Ninh Oản vội ôm lấy tay y, nói gấp: “Muội không sao. huynh…. đừng kêu”. Nàng đã cảm nhận được dòng nhiệt đó trào ra, chảy xuống…. “Huynh gọi Yên Chi vào đi”.
Yên Chi là tì nữ bên người nàng, việc này luôn là nàng ấy chăm sóc. Bùi Khuyết luống cuống không kịp nghĩ cái gì, đi vội ra ngoài kêu Son.
Ninh Oản biết lần này tới quá sức mạnh mẽ, trong lòng nghĩ thầm: sao không chờ chút nữa hẵng đến?
Nàng muốn đến giường nghỉ ngơi, nhưng người vừa chuyển đã lảo đảo về phía trước, may mà Bùi Khuyết giang tay ôm nàng vào ngực. Ninh Oản níu lấy vạt áo của y, cúi đầu không để y nhìn thấy vẻ chật vật của mình lúc này, thấp giọng: “Ôm muội lên giường”.
Bùi Khuyết ôm ngang nàng lên giường, cẩn thận đặt lên tháp cách đó không xa, bây giờ Ninh Oản đã cảm nhận được dòng nhiệt dưới thân, mặt càng nóng lên, cắn chặt môi không nhìn đến y.
“Nàng là sao vậy?” Câu này là Yên Chi vừa chạy vào hỏi.
Yên Chi vừa định nói đã thấy trên tay thái tử điện hạ tôn quý, sắc mặt cứng đờ, ấp a ấp úng: “Tiểu thư, nàng không sao, chẳng qua là nguyệt sự đến thôi mà”.
Nguyệt sự.
Bùi Khuyết vừa nghe đã hiểu, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, định nhìn sắc mặt Oản Oản xem như thế nào nhưng vừa nâng tay lên mới thấy bên tay trái dính rất nhiều điểm đỏ sẫm.
Ninh Oản vừa nghe Yên Chi nói đã khiếp cả người, trộm nhìn Bùi Khuyết một cái cũng không cẩn thận chạm mắt vào màu đó trên tay y…. đầu óc “bùm” một tiếng, ngơ ngốc hoàn toàn.
Đây là…
Xong rồi, xong rồi, mặt mũi nàng mất hết rồi. Ninh Oản càng cúi đầu càng thấp.
*
Hôm sau Ninh Oản không hề bước ra khỏi Giáng Đào các.
Thứ nhất là vì Nguyệt sự đến nên cơ thể hơi mệt mỏi, thứ hai là vì…. trước mặt Bùi Khuyết nàng đã mất mặt như vậy, nàng sợ gặp y.
Ninh Oản nằm trên giường nghỉ ngơi, nghĩ nếu lần sau gặp Bùi Khuyết thì phải đối mặt thế nào đây? Nguyệt sự vốn là chuyện dơ bẩn, Bùi Khuyết dù sao cũng đường đường là Thái tử, lại để cho nó dính vào….
Ninh Oản cắn chăn đệm trên người, vô cùng ảo não.
“Tiểu thư, thái tử điện hạ tới”. Yên Chi đến bên giường kéo chăn của nàng ra, nhỏ giọng nói.
Trước kia thì ngóng trông gặp Bùi Khuyết, giờ nàng có điên mới để y thấy bộ dạng lúc này. Sắc mặt tái nhợt, bệnh tật, xấu như vậy, nếu Bùi Khuyết nhìn thấy nhất định sẽ không thích nàng. Trong lòng Ninh Oản chua lè, quay lưng về phía Yên Chi nói: “Em nói… nói ta không thoải mái, muốn nghỉ ngơi. Đừng để huynh ấy vào”.
“Nhớ kĩ, đừng để huynh ấy vào”. Ninh Oản rầu rĩ cường điệu một lần nữa.
Phía sau lại không có động tĩnh, nàng cau mày quay đầu lại. Trước mắt không còn bóng dáng Yên Chi đâu, mà lại là cơ thể cao lớn tuấn mĩ đứng thẳng ở đó, Ninh Oản kinh hoàng “A” một tiếng, vội dùng chăn che mặt.
- sao y lại vào?
Bùi Khuyết thấy nàng phản ứng kịch liệt như vậy cũng bị hoảng. Tối qua nàng ngủ rồi y mới đi, sau đó trằn trọc cả đêm, hôm nay không nhịn được mà tới đây thật sớm thăm nàng.
Vậy mà…
Chắc là thẹn thùng, Bùi Khuyết nghĩ. Mấy ngày nay toàn là y chịu, giờ hiếm lắm mới thấy nàng thẹn như vậy.
Bùi Khuyết ngồi xuống bên giường, đưa tay kéo chăn ra, gọi nàng: “Oản Oản”. Cả người cuộn lại như thế, không bí à.
” Ô i a, a ….”. Chăn đệm dày nên tiếng nàng không rõ lắm, Bùi Khuyết chỉ thấy giờ phút này Oản Oản đáng yêu cực kì, y sát lại gần hơn một chút, ôn tồn nói: “Ngạt bây giờ, nghe lời, thả tay ra”.
Ninh Oản cũng nóng lắm, nhưng mà… nhưng nàng không muốn Bùi Khuyết thấy bộ dạng như quỷ của mình lúc này, “… Không”.
“Rất…. rất xấu”. Muội chỉ muốn cho huynh nhìn thấy bộ dạng tốt nhất của mình thôi.
Nghe đáp án đó Bùi Khuyết thoáng ngừng tay, một lúc sau mới kéo chăn ra lộ một góc khuôn mặt đỏ bừng nhỏ nhắn. Y nhìn mà đau lòng cực kì, kéo đầu nàng ra, dịu giọng: “Nói ngốc gì đó”.
Nhìn nàng tội nghiệp như vậy, lại nhớ tới bộ dạng nghịch ngợm hôm qua, y ngẫm nghĩ rồi cong môi cười, tiếng nói trầm thấp dịu dàng: “Oản Oản, vì sao thế… sợ bị huynh chê cười muội à?”
Vì sao? Ninh Oản ngẫm nghĩ: đương nhiên là vì thích huynh rồi.
Nhưng nàng làm sao nói ra được. Chờ ngày nào đó nguyệt sự qua, nàng sẽ ăn mặc xinh đẹp, rồi nói cho y biết: nàng thích y.
Một thoáng trầm lặng, Ninh Oản còn nghe được tiếng hít thở khe khẽ của mình, định ngẩng đầu nhìn trộm Bùi Khuyết một cái, ai ngờ lại thấy y từ từ cúi xuống… khuôn mặt cách nàng càng lúc càng gần.
Trên môi ấm áp, một thứ mềm mại chạm lên, đôi mắt nàng mở to, nhìn người phía trên đã khép hờ hai mắt, đôi mi dài rậm chạm vào má nàng, khiến cho trái tim nàng hoảng hốt không thôi.
Nàng ngửi được mùi thuốc phảng phất trên người y, đôi mắt từ từ khép lại.