Là Lôi và Nhiễm Nguyệt gặp nhau tại thang máy, ánh mắt rắc rối phức tạp trong nháy mắt đó bị máy ảnh chụp được rơi vào trong mắt hắn, trong lòng hắn chỉ hừ một tiếng cười lạnh.
Lần này hắn sẽ thử lợi dụng thư ký của Tần Trác Luân và giám đốc bộ phận quảng cáo làm mục tiêu công kích vậy.
Theo như hình ảnh trong tấm hình thì giữa hai người bọn họ ánh mắt có trao đổi. Hắn lập tức kết luận giữa bọn họ nhất định có chuyện.
"Cô ra ngoài đi, tôi không cho gọi cô thì cô cũng không cần tới nơi này."
Hắn xoay người, lạnh lùng để lại một mệnh lệnh cho U Tuyết rồi bỏ đi.
"Vâng, Mai tổng."
U Tuyết nghĩ có thể cô mang đến tin tức còn chưa đủ tốt để khiến hắn cao hứng, vậy cô nghĩ chính mình nên cố gắng làm việc thật tốt hơn nữa, chính cô như vậy có thể sẽ hấp dẫn được lực chú ý của hắn đi.
U Tuyết đi rồi, Maynor Hàn mới đi đến cửa trước, vén một góc rèm lên, tận mắt thấy U Tuyết ngồi xe rời đi thì hắn mới hạ rèm xuống.
Sau đó hắn gọi điện thoai cho Hứa Mộng Phỉ.
"Hàn, Hàn, anh tìm tôi, anh gọi điện thoại cho tôi, tôi thật sự rất vui..., có phải anh nghĩ muốn tôi rồi phải không?"
Hứa Mộng Phỉ đang nghĩ ngợi sẽ dùng cách nào lừa gạt Tần Trác Luân rời đi khỏi bệnh viện thì Maynor Hàn lại gọi điện thoại đến. Cô mừng rỡ, lập tức trốn đến một nơi ít người nghe điện thoại của hắn.
"Chuyện tôi giao cho cô thì cô làm được như thế nào rồi?"
Maynor Hàn lạnh lùng nói ra, đối xử vô tình với cô tựa như đối đãi với một hạt cát vậy.
*
"Anh không muốn tôi sao? Sự tình đang tiến triển rất tốt, tôi sẽ nội trong kỳ hạn hoàn thành nhiệm vụ, anh cứ yên tâm."
Nghe được giọng nói có chút vô tình của hắn thì trong lòng Hứa Mộng Phỉ một trận khổ sở, trước nay bất kể là người nào vô tình với cô thì cô đều sẽ không khổ sở như vậy, nhưng hắn lại là người cô thích.
Là người thật sự trong lòng cô.
"Tốt."
Maynor Hàn vốn định nói chuyện tình cảm ái muội giữa Lôi và Nhiễm Nguyệt cho Hứa Mộng Phỉ biết, để cho cô có thể lợi dụng điểm này nhưng hắn lại không nói mà cúp luôn điện thoại.
Hứa Mộng Phỉ nhìn màn hình điện thoại di động rồi ngẩn người, hắn đã nói muốn cô hoàn thành công việc không phải sao?
Ài?
Cô nhìn lên bầu trời, vì hắn, cô phải làm một phụ nữ ác độc.
Cô lập tức thu hồi ánh mắt khổ sở kia, hiện tại trong mắt chỉ còn là tâm kế.
Cô đã nghĩ ra biện pháp lừa gạt Tần Trác Luân rời khỏi bệnh viện rồi.
Dale, Tần Y Đồng, Hứa Mùi Thơm, cả đám người ân cần dạy bảo muốn Tần Trác Luân ngồi ở ngoài cửa canh giữ, đừng cho bất cứ kẻ nào đến quấy rầy Thiển Hạ.
Tần Trác Luân một bước cũng không dám bỏ đi.
Hứa Mộng Phỉ nhìn lén thấy anh thật sự ngồi ở bên ngoài canh giữ như thế thì trong lòng lại cảm thấy rất tức giận.
Cô trốn được vào một gian phòng bỏ trống rồi lập tức gọi điện thoại cho Tần Trác Luân.
Tần Trác Luân nhìn thấy điện báo, gọi đến là một dãy số xa lạ.
Anh nghĩ nghĩ, đã nhìn qua là không quên được nên anh nghĩ tới chuyện mình đã đưa tờ giấy kia cho Hứa Mùi Thơm.
Là số của Hứa Mộng Phỉ.
Mà anh cũng không có nói cho Hứa Mộng Phỉ biết dãy số di động của mình, vậy cô làm sao mà biết được?
Anh mang theo nghi hoặc tiếp điện thoại.
"Hu hu, Luân, mau, mau tới cứu em, họ, bọn họ muốn giết em, còn muốn mạnh bạo em, anh mau tới nhanh, a, đừng xé quần áo của tôi, không cần, không cần, Luân, em, em đang ở đây, tại căn phòng trước kia của chúng ta thuê, hu hu, bọn họ không biết như thế nào lại tìm tới, a, điện thoại, đừng đập bể di động của tôi, Luân, mau tới đây cứu em..."
Hứa Mộng Phỉ cố sức giả bộ như rất thương tâm, còn không ngừng khóc, bên cạnh đó còn lấy một cây gậy nhỏ gõ lên chân mình, để cho tiếng khóc của mình càng giống như thật hơn.
Lại còn hung hăng cầm điện thoại di động ném xuống mặt đất, làm ra âm thanh giống như bị người cầm điện thoại đập bể.
"Em, Mộng Phỉ, Mộng Phỉ, được rồi, anh lập tức đi qua."
Tần Trác Luân vẫn là quan tâm đến Mộng Phỉ.
Nghe thấy giọng nói trong điện thoại, cô lại còn thương tâm như thế, bị người khác khi dễ như thế, tầm mắt anh nhìn vào Thiển Hạ đang nằm ở trong phòng bệnh chưa từng tỉnh lại một cái, anh nghĩ hẳn là Thiển Hạ sẽ không có việc gì đâu, với lại trong bệnh viện còn có nhiều người ở đây như vậy.
Còn Mộng Phỉ thì chỉ có một mình ở đó, vì vậy anh không thể bỏ mặc cô được.
Nên anh lái xe rời khỏi bệnh viện đi đến căn nhà trước kia anh và Mộng Phỉ cùng ở một chỗ.
Hứa Mộng Phỉ ngồi trong gian phòng cũ bước ra, cười lạnh đi đến cạnh cửa sổ, nhìn Tần Trác Luân lái xe đi cứu mình, hừ, hiện tại rốt cục cô đã có thể đi đến phòng bệnh cho Tô Thiển Hạ một mũi tiêm, khiến cho đứa bé trong bụng cô bị chết đi.
Ha ha ha...
Hứa Mộng Phỉ ha ha cười nhưng cũng không dám cười quá lớn tiếng.
Gương mặt mỹ lệ của cô vì áp lực nên khi cười trở nên rất hung dữ.
Cô lập tức giả trang thành hộ lý, đi vào phòng bệnh của Thiển Hạ.
Lấy từ trong túi ra một ống thuốc phá thai bỏ thêm vào, tiếp đó đâm mũi tiêm lên mông của Thiển Hạ.
Mắt cô thấy những giọt nước thuốc từ từ từng giọt từng giọt đều đã dung nhập vào trong thân thể của Thiển Hạ, cô nhanh chóng rút kim ra, chỉnh lại mọi thứ trong phòng như ban đầu, cũng xóa đi bất cứ vật gì có lưu lại chứng cứ vân tay của mình.
Xong xuôi cô rời khỏi phòng bệnh, ánh mắt của cô khi đó trông thập phần đáng sợ.
Hiện tại Hứa Mộng Phỉ và Tần Trác Luân là thi nhau chạy. Xem ai có thể trước một bước đến được căn phòng kia.
Hứa Mộng Phỉ đương nhiên phải có điểm hơn rồi, cô đã liên hệ với những tên côn đồ hắc đạo này trước một chút rồi, muốn cho bọn họ diễn vai cường hào ác bá muốn mạnh mẽ ép cô trả nợ.
Không tồi, lúc trước cô và Tần Trác Luân còn hẹn hò thân mật thì do cô thường xuyên thích đi chơi, đối với những con đường tắt rất quen thuộc, cho nên cô đi vào một con đường nhỏ, so với Tần Trác Luân vẫn sớm hơn mười mấy phút.
"Mau, nhanh lên, tới xé nát quần áo của tôi, cứ hung hăng tức giận mắng tôi, muốn ngoan độc như thế nào thì cứ nhào tới thế nào đó, các ngươi cứ xem như là đến đòi nợ nần đi, nhanh lên."
Cô lập tức phân phó cho những tên côn đồ này bắt đầu làm việc, mới vài phút đầu bọn côn đồ còn không dám đụng vào cô, lúc sau nhìn cô một mực thúc giục mới cùng nhau tiến lên đánh cô, xé quần áo của cô, quẳng cô ngã từ đông sang tây.
Khi Tần Trác Luân đuổi tới thì lập tức nghe thấy ở bên trong tiếng đánh chửi và tiếng khóc bất lực của cô khi cầu xin bọn họ buông tha cho cô.
Khuôn mặt tuấn mỹ băng lạnh của anh đi tới, nhìn những người trong đó, có hai người lại còn ghé vào trên thân thể cô muốn cường bạo cô.
"Buông cô ấy ra, nếu không các người chỉ có một kết cục là chết."
Ánh mắt Tần Trác Luân băng lãnh như đao.
"Buông cô ta ra, miếng thịt thiên nga đến miệng còn muốn chúng tôi buông tha, chúng tôi cũng không phải là người mù không nhìn thấy, nhìn một lượt dáng người này, làn da trơn mềm này, chúng tôi chính là muốn vui vẻ chơi cô ta, như thế nào, một mình anh, chúng tôi có đến mười một người, tiểu tử, anh vẫn là nên cân nhắc suy nghĩ lại đi."
Một tay của tên du côn đặt trước ngực của Hứa Mộng Phỉ, nói xong còn cúi đầu xuống muốn hôn cô.
"Luân, mau, mai cứu em, bọn họ thật đáng ghét, em thật sự rất khó chịu, mau cứu em..."
Nói thật, Hứa Mộng Phỉ đích xác cảm thấy có chút ghê tởm, cô vụng trộm trừng mắt nhìn bàn tay của tên du côn kia.
Cô cũng không có cho phép bọn họ đụng cô như vậy, bọn họ thật sự quá lớn mật rồi, hôm nào đó cô phải giáo huấn bọn họ một lần mới được.
Nhưng tên du côn đang ôm mỹ nữ trong ngực, cũng bắt đầu bị ma quỷ ám ảnh muốn hành động, bọn họ đã quên bọn họ hôm nay chỉ là tới diễn trò cho Tần Trác Luân xem mà thôi, hiện tại lại muốn kịch giả tình thật.
Tần Trác Luân nhìn mấy người trước mắt, tâm tình của anh chợt nổi lên cuồng nộ, anh muốn tốc chiến tốc thắng, lập tức bắt đầu giải quyết mấy tên du côn trước mặt xong thì đi tới đè hai người đang ôm Hứa Mộng Phỉ ra, một cước đá bay một tên, một tay nắm một tên ném lên trên tường.
Hai người bọn họ trợn ngược mắt một cái rồi lập tức ngất đi, một cái đầu khác va vào tường cũng hôn mê luôn.
Bắt đầu mấy người bị anh đánh ngã trên mặt đất cố gắng lết tơi kéo mấy tên du côn kia dậy rồi chật vật đào tẩu hết.
"Hu hu, em không sống sống nữa, em, em cảm thấy chính mình thật bẩn, tay của bọn họ, Luân, có phải anh sẽ ghét bỏ em phải không, không được rời khỏi em, em trừ anh ra thì cái gì cũng đều không có, nên xin anh đừng rời khỏi em, nếu em mất đi anh thì em tình nguyện chết đi, em sẽ chết. Hu hu..."
Hứa Mộng Phỉ trốn ở trong lòng Tần Trác Luân khóc lóc kể lể.
Bởi vì Tần Trác Luân không nhìn thấy mặt cô, chỉ thấy trong miệng cô đang khóc lóc kêu gào, nước mắt lại thi nhau rơi xuống, nhưng thực sự thì khóe miệng lại đang giơ lên nụ cười lạnh.
Tần Trác Luân, tôi cũng không tin anh có thể chạy ra khỏi bàn tay của Hứa Mộng Phỉ tôi.
"Trước đừng khóc, bọn họ vì cái gì lại tìm tới chỗ này ép em trả nợ, không phải anh đã cho em một tấm thẻ rồi sao, bên trong tiền bạc là vô hạn. Đừng khổ sở, anh sẽ không rời bỏ em, trước hết đứng lên, đi về nhà, chúng ta rời khỏi chỗ này."
Đối mặt với sự bi thương quá lớn của Hứa Mộng Phỉ thì Tần Trác Luân lại mềm lòng rồi.
Anh làm sao có thể nhẫn tâm nói không cần cô, làm sao có thể lạnh lùng cự tuyệt trước sự bất lực thương tâm muốn chết của cô như vậy đây?
"Luân, em biết anh là người hiểu rõ em nhất, anh biết không, vừa rồi quả thật em rất muốn chết, nếu mà anh đến chậm một bước thì em liền cắn lưỡi tự sát, em không thể không có anh, em thật sự không thể mất đi anh, thực sự trong ba năm không thể thấy được anh thì em đúng thật là sống không bằng chết, chúng ta kết hôn có được hay không, em muốn làm vợ của anh, đáp ứng em, Luân, đáp ứng em...."
Hứa Mộng Phỉ nhân cơ hội liền đề xuất yêu cầu muốn kết hôn, Tần Trác Luân không nói gì một lúc lâu, nhưng nhìn cô vẫn cứ khóc lóc mong mỏi nên anh nghĩ trước cứ tạm thời trấn an cô, giả vờ đồng ý đáp ứng chuyện kết hôn với cô, chờ cô bình tĩnh lại rồi sẽ nói rõ ràng với cô.
Tần Trác Luân gật đầu để sự giả vờ của mình càng thêm phần chân thật, làm cô quá vui mừng mà nhào vào trong lòng anh lớn tiếng khóc.
Một lúc sau thấy cô khóc đủ mệt rồi thì Tần Trác Luân liền đưa cô trở về.
Đưa cô trở về Hứa gia, Hứa Mùi Thơm nhìn thấy anh thì cực kỳ kinh ngạc.
"Tần tiên sinh, không phải là anh đang ở trong bệnh viện chăm sóc Thiển Hạ sao, làm sao anh lại có thể ở chung một chỗ với chị gái tôi, anh và chị gái tôi không phải đã sớm chia tay rồi sao?"
Hứa Mùi Thơm thật sự nhịn không được nữa mới hỏi ra miệng.
Cô hết nhìn chị gái của mình rồi lại nhìn Tần Trác Luân.
"Đừng trách Luân, hôm nay nếu không có Luân thì chị, chị liền, chúng ta đi vào rồi nói, Luân, lát nữa anh lái xe phải cẩn thận một chút, ngày mai nhớ rõ phải tới đón em đi đến cửa hàng áo cưới đó,... Em sẽ nhớ anh."
Hứa Mộng Phỉ nói xong liền muốn khóc, tiếp đó cô lôi kéo em gái đi vào nhà, ngay lúc Tần Trác Luân đi thì lại biểu hiện cực kỳ vui