"Chị, các người đây là có chuyện gì, anh ta làm sao có thể muốn kết hôn với chị, lại còn đi đến cửa hàng áo cưới, nói, có phải chị lại làm cái gì phải không? Buổi sáng nay, có phải chị đã đến bệnh viện đúng không?"
Hứa Mùi Thơm cảm thấy được chị gái mình có phần là lạ, cô cảm giác chị mình rất có khả năng đã đến bệnh viện.
"Đừng nói bậy, chị mệt mỏi quá, hôm nay thiếu chút nữa đã bị một bọn sắc lang cường bạo rồi, nếu không phải Luân xuất hiện đúng lúc thì hiện tại em cứ chờ nhìn chị nhảy lầu tự sát đi, mà em còn có phải là em gái của chị hay không vậy, hiện tại thế nào mà em chỉ biết quan tâm đến Tô Thiển Hạ kia, chị mới đúng là chị gái của em, em hẳn là nên quan tâm tới chị mới đúng."
Hứa Mộng Phỉ giả vờ thành bộ dáng thập phần thương tâm bộ, nói xong thì khóc lóc chạy thẳng về phòng của mình, lúc đóng chặt cửa phòng xong cô còn chạy vào phòng tắm mở toang cửa phòng tắm ra, lúc này cô mới điên cuồng cười ha hả.
Không tính đến hiện tại em gái là diễn viên thì cô tin tưởng nếu đổi lại xảy ra chuyện như này thì em gái cô cũng không thể diễn được như cô vậy, xem đi, không phải cô đã diễn cực kỳ tốt sao?
Lúc Tần Trác Luân chạy về tới bệnh viện, đi đến phòng của Thiển Hạ thì thấy không có ai.
Anh cảm thấy được chuyện này cực kỳ không bình thường nên đi tìm Dale.
"Anh còn có mặt mũi tới tìm tôi, anh đi đi, không phải anh thích đi sao, tôi để cho anh cố gắng chăm sóc Thiển Hạ thật tốt, vậy anh chăm sóc như thế nào, anh chăm sóc mà để cho người ta tiêm thuốc phá thai cực mạnh vào trong người cô ấy mà anh cũng không biết, hiện tại đứa bé đã không có, thân thể Thiển Hạ cũng rất suy yếu, tôi nhất định sẽ không để anh gặp Thiển Hạ, Tần Trác Luân, mời anh ra ngoài, chúng tôi cũng không muốn nhìn thấy anh, nói đến cùng, trong lòng anh cũng chỉ có cái người tên Hứa Mộng Phỉ kia thôi."
Buổi chiều đó, Hứa Mùi Thơm có đem chuyện chị gái Hứa Mộng Phỉ của mình là bạn gái trước của Tần Trác Luân nói cho Dale biết, khi đó Dale và Y Đồng đều đang ngồi trong nhà hàng của Y Đồng bàn chuyện.
Lúc ấy trên TV cũng đang phát ra tin tức kia nhưng lại có quan hệ đến chuyện tình cảm của Tần Trác Luân và Hứa Mộng Phỉ.
Hứa Mùi Thơm thấy tất cả mọi người đều nhìn mình như thế nên mới nói ra, lại còn nói cho Tần Y Đồng và Dale biết hiện tại chị gái cô đã trở lại, cũng đã tìm đến Tần Trác Luân.
Bởi vậy hiện tại Tần Trác Luân mới có thể bị Dale mắng cực kỳ thảm hại.
"Cô nói cái gì, Thiển Hạ và đứa bé của tôi, đứa bé của tôi không còn, thân thể Thiển Hạ, cô ấy, cô ấy...?"
Tần Trác Luân cảm thấy giống như trời đất hoàn toàn xoay chuyển, thân thể cao lớn vì đột nhiên bị kích thích như vậy mà có chút không tiếp thụ được, bộc phát mãnh liệt, anh kêu a một tiếng, trong miệng phun ra toàn là máu tươi.
"Anh, Thiển Hạ sẽ được chúng tôi tận tình chăm sóc, anh đi đi, nếu Hứa Mộng Phỉ đã trở lại, anh cũng có cảm tình với cô ấy, tin tưởng cha mẹ anh cũng đã biết chuyện tình của hai người, vậy anh hãy ở chung một chỗ với Hứa Mộng Phỉ cho thật tốt, đừng một tâm hai ý, ăn trong nồi lại còn nhìn trong bát, một người hoa tâm như vậy sẽ làm cho người khác cực kỳ chán ghét."
Dale nói xong thì cũng rời khỏi bệnh viện, hai ngày nay cô ở tại cái bệnh viện này hoàn toàn là vì Thiển Hạ, nhưng mà hiện tại Thiển Hạ cũng đã xuất viện nên cô cũng không nhất thiết phải ở lại chỗ này nữa.
Kỳ thật cô cũng không muốn nói những lời khó nghe như thế, nhưng mà vừa suy nghĩ đến thời điểm chạng vạng tối cô tới liền nhìn thấy tình huống tệ hại của Thiển Hạ như vậy, lại còn bị người ta tiêm một mũi thuốc phá thai cực mạnh thì cô liền không thể tha thứ cho Tần Trác Luân.
Thiển Hạ được Dale chuyển dời đến trụ sở làm việc riêng của mình.
Bởi vì Dale là bác sĩ cho nên hoàn cảnh nơi này và toàn bộ trang thiết bị chữa bệnh thiết bị đều đã được chuẩn bị đầy đủ hết, mà Thiển Hạ ở trong này cũng không lo sẽ bị người khác thương tổn.
"Tôi, đứa bé của tôi, thật, thật sự không còn sao?"
Kỳ thật, Thiển Hạ cũng vừa vặn ngay lúc Dale đến chuyển cô đi mà tỉnh lại.
Bởi vậy, toàn bộ lời Dale nói với Tần Trác Luân thì cô đều nghe được.
Cô muốn mở miệng, nhưng cổ họng giống như không còn là của chính mình, thanh âm cũng phát ra không được.
Cô cố gắng thử lại nhiều lần nhưng cũng không thành công.
Mãi đến, đến một lúc sau, cô mới có thể nói chuyện.
"Đúng, đứa bé không còn, cậu nên cố gắng tĩnh dưỡng thật tốt, trong lòng Tần Trác Luân đã có người phụ nữ khác, cho nên cậu cũng nên thanh tỉnh lại, mảnh khăn tay kia cũng chính là chứng cớ, cậu xem, trên mặt có ba chữ, một chữ là Hứa, còn có thể là cái gì Hứa, không phải là chỉ Hứa Mộng Phỉ sao. Đây khẳng định là của Hứa Mộng Phỉ đưa cho Tần Trác Luân. Mình mới vừa nhìn thấy từ trong túi áo của anh ta rớt xuống đất."
Dale cầm một mảnh khăn tay màu lam nhạt đưa đến trước mặt Thiển Hạ, mảnh khăn tay này vốn là Thiển Hạ nhặt được bên bờ biển lúc trước, về sau lúc cô vội vã rời khỏi phòng khách sạn, có đụng chạm ngay mặt, mà Hứa Mộng Phỉ cũng chính là người lúc sau đến ở tại khách sạn kia, còn là cùng một phòng.
Hứa Mộng Phỉ phát hiện ra mảnh khăn tay này liền cầm đi, lại còn cực kỳ có tâm cơ ngay lúc Tần Trác Luân đến căn nhà trước kia bọn họ ở qua cứu cô ra thì cô liền vụng trộm nhét vào trong túi của anh.
Hiện tại để cho Thiển Hạ thấy được, vậy thì mục đích của cô đã đạt tới rồi.
"Đây, đây thật là, là từ trong túi áo của anh ấy rơi ra sao?"
Thiển Hạ muốn chứng thực, cô nhớ rõ chính mình đã đặt nó trong ngăn kéo ở khách sạn, chính mình đã quên cầm đi, có quá nhiều chuyện đã xảy ra nên cô cũng không kịp trở về lấy đi.
Hiện tại nó lại ở trong tay của Tần Trác Luân, vậy, đây có thể chứng minh cái gì, đây là chứng minh rằng anh để ý Hứa Mộng Phỉ còn hơn để ý chính cô sao.
Mình thật đúng là ngu dốt, thật quá ngu, làm sao có thể cho rằng trong lòng anh có mình đây.
Hiện tại đứa bé cũng không còn, vậy thì mình và anh ta cũng không còn liên quan gì nữa.
"Mình lừa cậu làm cái gì, cậu còn rất may mắn bởi hiện tại đã phát hiện được mối quan hệ giữa bọn họ, mà không phải đợi đến sau này lúc cảm tình càng ngày càng sâu mới phát hiện, khi đó muốn bứt ra cũng rất khó, nghe lời mình, đừng nghĩ đến anh ta nữa, người đàn ông kia không đáng để cậu chảy nước mắt thương tâm khổ sở vì anh ta như vậy, Tới, uống chút tổ yến, cậu phải gắng chăm sóc bồi bổ thân thể cho thật tốt, về sau phải tìm một người càng đẹp trai hơn so với anh ta, đối với cậu là ngàn y trăm thuận, là người đàn ông tốt mới gả cho, cậu mới mười tám tuổi, tuổi thanh xuân còn ở phía trước, vì cái gì lại chỉ vì một tên đàn ông xấu xa mà giày xéo thân thể chính mình đây."
Dale dụ dỗ Thiển Hạ uống tổ yến, Thiển Hạ rất muốn nói không uống bởi cô thật sự không có khẩu vị, cô nhìn bụng của chính mình, bàn tay bất giác cũng vỗ về trên bụng.
Nhưng thật kỳ quái, trong bụng đã không còn bảo bảo, vì cái gì mà bụng vẫn hơi to ra, có phải là do cô đã béo lên rồi đúng không?
Nghĩ đến đứa bé đã không còn thì hai hàng nước mắt lại thi nhau chảy xuống hai má, cô thật hận bản thân mình, để chính bảo bảo nằm trong bụng mình mà cũng không bảo vệ được, chính mình thực không xứng làm mẹ.
Hiện giờ, bảo bảo đã không còn, cũng giống như thế giới của cô đã hoàn toàn mất đi màu sắc rực rỡ, biến thành một màu màu trắng xám vậy.
Tiệc đính hôn
Hứa Mộng Phỉ thừa dịp lúc Tần Trác Luân tiếp đón khách khứa, cô lập tức bắt cơ hội trộm được chìa khoá công ty của Tần Trác Luân, sau đó lấy cớ đau bụng đi ra cửa sau rời khỏi khách sạn.
Cô ngồi xe đi đến tập đoàn Tần đế.
Bởi vì thời gian hoàn thành nhiệm vụ của cô còn có ba ngày.
Hôm nay cô nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Cô rất nhanh đã có thể trở lại bên cạnh Maynor Hàn, còn có thể gả cho hắn làm vợ của hắn.
Cô đi vào tập đoàn Tần đế, mà cô gái phụ trách lễ tân cũng đã nhận ra cô rồi.
Tự nhiên cũng để cho cô đi vào, tiếp đó cô bấm thang máy đi lên lầu.
Mở cửa văn phòng của Tần Trác Luân ra, đóng cửa xong thì cô liền nhìn trước một chút, lại nhìn mặt đám người đang đi lại bên ngoài văn phòng, hình như cũng không ai chú ý đến cô.
Sau đó cô cũng khóa kỹ cửa ban công.
Tiếp đó cầm cái chìa khóa đi đến trước két sắt của Tần Trác Luân.
Vốn mười ngày trước cô đã có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhưng lúc đó cô phát hiện mật mã két sắt không giống so với trước kia, lúc này cô mới dùng mười ngày thời gian đi theo Tần Trác Luân, sau đó thừa dịp anh uống say mới dò xét được mật mã từ trong miệng anh nói ra.
Tay trái cô nhấn mật mã, tay phải chuyển động cái chìa khóa, két sắt mở ra, cô lập tức thấy được phong bì kế hoạch màu lam mà Maynor Hàn đã nói kia.
Cô hưng phấn không thôi, hưng phấn đến độ muốn run lên.
Cô lập tức cất phần kế hoạch kia ở dưới cùng trong túi xách của chính mình.
Khóa kỹ két sắt, cầm cái chìa khóa để ở một góc dễ thấy trên sô pha, tình huống giống như chính Tần Trác Luân đã tự đánh mất cái chìa khóa này trong văn phòng.
Cô không muốn trở về khách sạn, cũng không muốn tiếp tục ở lại cái tiệc đính hôn kia.
Hiện tại cô muốn đi khỏi, rời khỏi chốn thành thị này, đến chỗ ở của Maynor Hàn.
Cô ngoắc một chiếc tắc xi, gọi cho Maynor Hàn nói cho cô biết địa chỉ mới.
Cô gắt gao ôm ấp phần kế hoạch không dễ gì mới lấy được kia tới, Mai Ý Hàn, Mai Ý Hàn, tôi đã giúp anh lấy được phần kế hoạch này, anh nhìn thấy chắc hẳn là sẽ cực kỳ vui vẻ đi.
Anh đã nói nếu anh cao hứng thì sẽ cưới tôi làm vợ của anh, bởi vì tôi mới có thể trợ giúp anh hoàn thành còn những phụ nữ khác lại không thể hoàn thành nhiệm vụ, mà tôi cũng chính là người thích hợp nhất làm người phụ nữ của anh, những người khác đều sẽ không thay thế được tôi.
Khách sạn, tiệc đính hôn
"Trác Luân, vị hôn thê của con đâu, như thế nào lại không thấy người? Chuyện quan trọng như vậy sao nó có thể vắng mặt được?"
Bà Tần và ông Tần nhìn con trai Tần Trác Luân của mình, buổi tiệc đính hôn mà chỉ có một mình con trai mình trình diện đón khách, còn cô gái Hứa Mộng Phỉ kia đâu?
"Bụng cô ấy không thoải mái, đi uống thuốc rồi một lúc sẽ trở lại, ba mẹ đừng có gấp, thân thể Mộng Phỉ vốn rất yếu, chúng ta nên thông cảm nhiều một chút."
Tần Tác Luân dùng lời nói của mình làm lý do để cha mẹ cho Hứa Mộng Phỉ một công đạo.
"Ừm, nếu qua mười phút nữa mà nó còn chưa xuất hiện thì tiệc đính hôn như thế nào có thể không có nữ chính đây."
Vợ chồng Tần tiên sinh lại dặn dò con trai một câu rồi mới đi cùng các bằng hữu nói chuyện phiếm ôn chuyện.
Còn lúc này Thiển Hạ đang xem TV trực tiếp tiệc đính hôn của bọn họ.
Tĩnh dưỡng mười ngày, thân thể của cô đã dần dần khôi phục, chỉ là có một việc khiến cô không thể nào giải thích được, đó là vì cái gì mà bụng của cô vẫn không có nhỏ đi, ngược lại còn trở nên lớn hơn, Dale cũng đã nói chính mình vừa sinh non nên đứa bé không còn đâu.
Xem ra là trong mười ngày nay cô đã ăn quá nhiều, Dale và Y Đồng, hai người họ thay phiên nhau cho cô ăn rất nhiều thuốc bổ, chăm sóc cô quá béo rồi.
Tâm tình của cô, cô cho rằng mình đã không nhận thức với Tần Trác Luân như trước thì hi