"Chín người đàn ông này đi theo bên cạnh tôi so với anh thì lâu hơn, về phương diện kia biểu hiện cũng hơn anh, đúng rồi, anh xem quyển tạp chí này một chút, người đàn ông này rất tuấn tú phải không, nhìn cơ bắp của anh ta thật đẹp nha. Không biết khi sờ vào cảm giác có tốt hay không đây?"
Tô Thiển Hạ nhanh chóng mặc quần áo tử tế, từ dưới bàn thủy tinh trước mặt rút ra một quyển tạp chí, chỉ vào mặt nam minh tinh trên trang bìa nói.
"Cơ bắp của anh ta nhìn đẹp chỗ nào, con mắt của cô đúng là có vấn đề."
Anh nhanh tay cướp quyển tạp chí kia, ở trước mặt cô xé nát vụn.
"Thôi đi, Tần Trác Luân, tôi thấy là anh ghen tỵ với vóc dáng của anh ta thì có, được rồi, anh nói anh đến nhà tôi là có lời gì cần nói vậy?"
Cô duy trì tư thế bất nhã nằm trên ghế sofa, một chân gác lên trên bàn, một chân khác gác trên lưng sofa, tay còn cầm một chùm nho trong đĩa trái cây trên bàn, ăn rất vô tư.
"Ghen tỵ, thật đúng là chuyện cười, tôi sẽ cho cô biết cái gì mới đúng là người đàn ông có vóc dáng đẹp."
Giờ phút này trong lòng anh toàn bộ lý trí đã bay đi mất, nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang ăn nho của cô, dáng vẻ khi đóng khi mở khiến bụng dưới của anh lập tức căng thẳng, đáng chết, người phụ nữ này ăn nho cũng hấp dẫn như vậy.
Anh bước lên, tiến tới gần cô, cô trừng mắt nhìn, không hiểu sao anh ta lại ghen tỵ, anh ta không có hứng thú với mình không phải sao?
Chẳng lẽ bởi vì tối ngày hôm qua mình ăn anh ta, làm anh ta ghi hận trong lòng, động một chút là quát lên với cô.
"Anh định làm gì, nhìn tôi như vậy làm cái gì? Anh chột dạ vì bị tôi mê hoặc sao? Hì hì, tô biết ngay sức quyến rũ của tôi không có cách nào ngăn cản, anh lập tức thừa nhận đã yêu tôi đi, cười một cái cho tôi nhìn một chút nào."
Nhìn thân thể anh nhích tới càng gần, cô khoát đôi tay nhỏ bé sờ lên gương mặt tuấn tú của anh giống như chụp một món đồ chơi, sau đó vỗ vỗ mặt của anh.
"Thật sao? Có lẽ là cô yêu tôi, mà không phải là tôi yêu cô."
Anh nói xong, cầm hai chân cô khép lại trên ghế, ôm thân thể của cô vác lên vai, anh sải bước mở cửa đi ra ngoài.
"Này, Tần Trác Luân, ban ngày ban mặt mà anh muốn bắt cóc, định mưu sát sao, mau thả tôi xuống."
Giây phút này Tô Thiển Hạ mới thật sự cảm thấy nguy hiểm đang đến gần mình, không, là đã quấn lên người cô rồi.
Chẳng lẽ Tần Trác Luân thật sự bị mình chọc giận, không thể nào, tùy tiện nói mấy câu đã bị chọc tức, đây đúng là nóng nảy quá thiếu kiên nhẫn rồi.
"Đi biệt thự trên núi, tôi sẽ chiêu đãi thật tốt người phụ nữ háo sắc như cô, tối hôm qua cô dám quyến rũ tôi thì nên chịu đựng trừng phạt, tránh cho cô đi trêu hoa ghẹo nguyệt."
Anh nhìn cô không ngoan chút nào, bàn tay không chút khách khí vỗ cái mông của cô.
"A, đau quá..., cái người đàn ông này có phải có khuynh hướng bạo lực hay không, dầu gì tôi cũng là một thục nữ, anh có hiểu phải thương hoa tiếc ngọc không, khi dễ tôi như vậy, cẩn thận một ngày nào đó anh thua trong tay tôi, tôi sẽ đánh cho cái mông của anh nở hoa."
Tần Trác Luân thối tha, Tần Trác Luân chết tiệt, dù cô cố gắng thế nào cũng không cách nào thoát khỏi cánh tay cường tráng như sắt kia, xem ra cô thật sự bị anh mang tới cái biệt thự trên núi gì kia, không biết anh ta sẽ còn dùng tới biện pháp gì ngược đãi cô?
Điện thoại di động của Tô Thiển Hạ vứt ở trên ghế sofa đang vang lên không ngừng, không biết là người nào đang gọi điện thoại cho cô.
"Tần Trác Luân, anh dừng xe, nếu anh không dừng xe lại thì tôi sẽ nhảy ra khỏi xe đó."
Tô Thiển Hạ bị ném vào bên trong xe của anh, tốc độ anh lái xe rất nhanh, đầu Tô Thiển Hạ cũng có chút choáng váng, cô nắm cửa xe muốn nhảy ra ngoài để uy hiếp anh dừng xe, nhưng đáng chết, mặt Tần Trác Luân lại không hề biến sắc mà chỉ là an nhàn tiếp tục lái xe, sau đó tốc độ lái xe còn nhanh hơn, làm cô không dám nói nữa gì. Người đàn ông này rõ ràng là cố ý chỉnh cô?
Hơn một giờ sau, gần đến lúc hoàng hôn, ngoài cửa xe lướt qua ánh nắng chiều rực rỡ làm cho người ta nhìn mà không muốn dời đi tầm mắt.
"Hoàng hôn thật là đẹp, ánh nắng chiều cũng thật đẹp mắt."
Tô Thiển Hạ nhìn cảnh trí hoàng hôn ngoài cửa sổ than thở.
"Cô thích nơi này sao?"
Mấy phút sau xe dừng trước một ngôi biệt thự trên đỉnh núi, xe vừa dừng lại, Tô Thiển Hạ không đợi người mở của mà lập tức tự mình mở cửa xe bước xuống.
Tần Trác Luân ở sau lưng cô cách một khoảng rất ngắn.
"Đây chính là biệt thự trên đỉnh núi mà anh nói, chỗ này không tệ, tôi rất thích, Tần Trác Luân, trong nhà còn có người nào không, chẳng lẽ anh thích mang thật nhiều phụ nữ xinh đẹp tới nơi này chơi?"
Tô Thiển Hạ dẫn đầu bước lên mở cửa, phát hiện cửa không khóa nên rất dễ dàng bị cô mở ra, cho nên cô mới hỏi như vậy.
"So với cô có rất nhiều, cô có mười người đàn ông thì tôi có hai mươi người phụ nữ, đúng lúc cô là người phụ nữ thứ hai mươi bị tôi đưa đến đây chơi, cũng là người phụ nữ không nghe lời nhất."
Thật ra đây là lần đầu tiên Tần Trác Luân đưa phụ nữ đến đây, nhưng mà anh cố ý muốn chọc giận Tô Thiển Hạ nên mới cố ý nói như vậy.
"Hai mươi, cũng không sao, tôi còn tưởng rằng anh phải nói tôi là người phụ nữ thứ một trăm rồi chứ, ha ha. Cửa không có khóa, người nào ở bên trong, đừng nói với tôi đấy là mười chín phụ nữ xinh đẹp kia nha?"
Sau khi cô bước vào không nhịn được đá rơi đôi giày trên chân xuống, sau đó đôi giày bay đến trước ngực Tần Trác Luân, rồi từ trước ngực anh rơi xuống mặt đất.
"Chẳng lẽ cô muốn biểu diễn múa thoát y?"
Anh lơ đễnh nhìn cô đá rơi giầy xuống rồi bắt đầu cởi áo, vốn quần áo cô mặc chính là áo sơ mi trắng cộc tay và váy ngắn.
Như vậy cởi một cái, bên trong không phải chỉ còn dư lại áo ngực sao?
"Anh này, căn biệt thự này có hồ bơi không, múa thoát y đó, muốn tôi biểu diễn cũng không biểu diễn cho anh xem, tôi chỉ biểu diễn cho người đàn ông tôi thích nhất nhìn, anh còn chưa đủ tư cách."
Tô Thiển Hạ dí dỏm chỉ lỗ mũi thon dài khả ái của mình nói, sau đó đi tìm hồ bơi, cô mong đợi đến lúc hoàng hôn, được bơi lội trong hồ bơi của một biệt thự vừa xinh đẹp vừa sang trọng như vậy, đó là một chuyện thoải mái cỡ nào..
"Hồ bơi không có ở bên đây, nó ở phía sau vườn hoa."
Nhìn cô chạy loạn khắp nơi, tò mò xem nơi này một chút nơi kia một chút, căn biệt thự này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, phòng ốc lại nhiều, anh sợ cô bị lạc đường nên mới tốt bụng nhắc nhở cô.
"Oh, anh chàng không đáng yêu, vườn hoa nhà anh ở nơi nào vậy?"
Cô dừng bước lại, xoay người, dựa vào cánh cửa, nghiêng đầu, hai mắt to xinh đẹp đảo đảo xoay vòng rất linh động.
"Anh chàng không đáng yêu? Tôi sao? Tôi là đàn ông, không đáng yêu cũng rất bình thường, không cần cô phải đặc biệt nói rõ ràng ra như vậy, đi, tôi dẫn cô đến hồ bơi."
Anh tiến lên, dắt bàn tay nhỏ bé của cô, cô nhìn tay của mình đang nằm trong bàn tay to của anh, có chút hiếu kỳ.
"Tay của anh rất đẹp mắt, anh biết đàn dương cầm sao?"
Trong ấn tượng của cô, đàn ông có bàn tay thon dài đẹp mắt sẽ biết đàn dương cầm, hoặc là Piano nếu không thì thật phí của trời.
"Cô rất muốn hiểu rõ?"
Anh cúi đầu nhướng mắt nhìn mặt của nàng, lông mi của cô vừa cong vừa dài, không sai, cô là cô gái rất xinh đẹp, dùng từ xinh đẹp hình dung hình như có chút nông cạn, có thể nói cô là người phụ nữ quyến rũ nhất mà anh từng gặp, chỉ một cái nhăn mày, một nụ cười cũng phát ra sức quyến rũ hấp dẫn của phụ nữ, nếu đang ở thời cổ đại thì dùng từ mỹ nhân hình dung hình như miễn cưỡng có thể dùng trên người của cô, anh nghĩ nên dùng \'giai nhân tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành\' mới đúng về cô.
"Không phải rất muốn hiểu rõ, chỉ là một điểm nhỏ muốn biết, cái người này sao nhìn kỹ mặt của tôi làm cái gì, chẳng lẽ anh đã yêu tôi?"
Tô Thiển Hạ vừa ngước mắt lên thì tầm mắt của hai người chạm nhau, giống như có một dòng điện cực lớn vừa phóng ra từ ánh mắt và ngón tay của anh truyền đến quanh thân thể cô, nghĩ tới cô có chút hốt hoảng.
Nhưng là trên mặt cô vẫn mang nụ cười câu hồn như cũ.
"Không, cô sai lầm rồi, là cô muốn quyến rũ tôi."
Người phụ nữ này tận trong xương đã có phong cách rất mị hoặc lòng người, anh không khách khí cúi đầu hôn một cái lên môi của cô, tựa như chuồn chuồn lướt nước.
"Anh hôn tôi rồi, nói rõ là anh muốn quyến rũ tôi, anh đừng mạnh miệng, chân cũng đừng nhàn rỗi, mau dẫn tôi đến hồ bơi, anh không cảm thấy hiện tại đang rất nóng sao?"
Cô có chút xấu hổ khiến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, giơ bàn tay nhỏ bé ra giả vờ quạt gió, không thể chờ đợi phải xuống hồ bơi bơi lội xua tan không khí nóng bức mùa hè.
"Cô gái, mạnh miệng đối với cô không có chỗ tốt."
Anh giơ tay véo gò má mềm mại của cô, cô mất hứng phồng má, nhưng lại không bỏ được hất tay của anh ra, bởi vì bị một trai đẹp siêu cấp thượng hạng như vậy nắm tay cảm giác thật không tệ, cô thế nhưng rất hưởng thụ thời gian có trai đẹp làm bạn ở bên cạnh đấy.
"Có tốt hay không tự tôi phụ trách, không có quan hệ gì với anh, hay là anh muốn như chín trai đẹp bạn giường đáng yêu kia, đúng rồi, nam minh tinh trên bìa quyển tạp chí kia cũng không tệ, lần sau tôi muốn tìm anh ta làm ấm giường."
Cô lập tức chuyển đề tài tới chín người đàn ông khác, còn đặt tâm tư cho cái kẻ minh tinh cơ bắp trên tạp chí kia.
"Cô gái, ở trước mặt của tôi không cho phép nghĩ tới người đàn ông khác."
Bước chân của anh tăng nhanh, gương mặt tuấn tú cũng nhiễm một tầng băng lạnh, cô không khỏi ngẩng đầu nhìn bầu trời một chút, mới vừa rồi cô còn vui sướng được thấy ánh nắng chiều sắp hoàng hôn, giờ phút này cũng len lén theo trời chiều cùng nhau tránh xuống núi không nhìn thấy nữa.
‘Phù phù. . . . . . ’
Cô không thấy rõ hình dáng hồ bơi, lập tức bị anh đẩy xuống, bọt nước văng tung toé khắp nơi, cô không cẩn thận uống hai ngụm nước, ra vẻ rất đáng thương.
Cô vốn đã sửa sang lại tư thế của mình, nhưng là trong lòng cô bỗng có một chủ ý, không thể để cho anh tiện nghi được.
Cô giả dạng do bị anh đẩy xuống nên dáng vẻ giống như bị chết chìm, để cho thân thể mình chìm xuống phía dưới hồ bơi.
Vốn đang ngồi bên cạnh hồ bơi, nằm trên ghế dưới chiếc ô che mặt trời, Tần Trác Luân tư thái nhàn nhã định xem cuộc vui, gương mặt tuấn tú lạnh lùng chờ cô thất bại, mới đầu còn hoài nghi là cô cố ý đối nghịch cùng anh, nhưng sau hai ba phút thấy mặt hồ cũng không có phản ứng như cũ, anh lập tức đứng dậy, \'bùm bùm\' hướng hồ bơi nhảy xuống.
"Cái người đàn ông không đáng yêu này, người đàn ông thích ăn giấm chua, hiện tại đã biết bổn tiểu thư lợi hại chưa, ha ha, đáng đời."
Chờ lúc anh bị lừa nhảy xuống hồ bơi cứu cô, cô khéo léo đi vòng qua bên cạnh anh, đi một quyền đánh vào trên mặt của anh, một quyền nữa đánh vào trên mông anh, ha ha, cái mông người đàn ông này lúc đánh một đấm xuống co dãn rất tốt nha, cô đánh lén thành công thì lập tức bơi lách người sang chỗ khác.
Mới bò lên bên cạnh hồ, chân lập tức bị tay của anh nắm lấy.
"Vậy sao, tôi xem người đáng đời phải là cô."
Bàn tay ghê tởm của anh đi tới trước ngực của cô, cô phát hiện trước ngực chợt lạnh, lá chắn gì cũng không có tựa như đã bị bàn tay anh nắm lấy.
Cô cúi đầu nhìn xuống, thế mới biết áo ngực của mình đã bị hắn giải khai hoàn toàn.