"Anh...anh, anh chiếm tiện nghi của tôi, anh không phải là đàn ông. . . . . ."
Thân thể của cô lập tức bị vây quanh ở trong ngực anh, cô đưa lưng về phía anh, mái tóc thật dài tung bay ở trên mặt nước, cô quay đầu lại, tay chỉ mũi của anh nói xấu anh, đang còn muốn nói tiếp kia mà, anh, anh tự nhiên thừa dịp lúc cô chưa chuẩn bị gì lập tức cúi đầu hôn cô?
Làm hại nửa câu nói sau của cô bị sự ngang ngạnh của anh chặn mất, anh ta hôn cô làm cái gì?
"Nếu tôi không phải đàn ông thì cô lập tức sẽ biết."
Tô Thiển Hạ nói anh không phải đàn ông, lời nói này quả làm cho đàn ông không chịu được, anh sẽ dùng hành động biểu hiện cho cô xem một chút.
Hù dọa, không thể nào?
Tô Thiển Hạ với việc này còn chưa quen thuộc, không phải tối ngày hôm qua cùng hắn hôn sao, hiện tại trong đầu cô chỉ có bốn chữ này thoáng qua, sau đó một mảnh trống không, chóng mặt, hô hấp không thuận, dưỡng khí giống như cũng muốn cạn sạch. . . . . .
"Không cho phép bất tỉnh."
Sợ cô bị anh hôn ngất, anh lập tức buông lỏng, bàn tay vỗ nhẹ gương mặt của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bị anh hôn hiện ra sắc màu trắng trắng hồng hào, dụ hoặc chính anh cúi đầu cắn một cái ở trên gò má của cô.
"Anh, anh...anh cắn mặt của tôi làm cái gì? Không được, tôi muốn cắn trả lại."
Cô mới không cần thua thiệt, vì vậy hai tay của cô vòng quanh cổ của anh, cái miệng nhỏ nhắn đụng lên mặt của anh dùng sức cắn, a, Thế nào lại không cắn, cô hồ nghi cẩn thận nhìn chằm chằm vào mặt của anh, thì ra là anh nghiêng đầu, không trách sao không cắn được, cũng tốt, anh không để cho cô cắn mặt của anh, vậy cô sẽ cắn lỗ tai anh.
Cô lập tức dời đi mục tiêu, Tần Trác Luân tránh không thành, ha ha, lỗ tai bị cô cắn đỏ một mảng, cô hỉ hả cười khanh khách, tiếng cười như chuông bạc buổi hoàng hôn rất dễ nghe.
Nhưng là, cô vui mừng quá sớm rồi, sau một khắc cô bị anh đặt ở bên cạnh hồ, tiếp theo thân thể cao lớn của anh đè lên trên, anh ta, tay của anh ta thế nhưng sờ vào bên trong nơi tư mật của cô. . . . . .
Tay của anh thế nhưng sờ vào phía trong của cô?
Mặt của cô thoáng chốc đỏ hồng như quả táo chín, cô vội vàng khép hai chân lại, đẩy anh ra, lập tức bò dậy nhấc chân chạy vào trong nhà.
"Chạy cái gì, không phải là cô rất muốn quyến rũ tôi sao?"
Tô Thiển Hạ đỏ mặt khiến gương mặt tuấn tú của anh không kìm hãm được toát ra nụ cười hớn hở nhất.
Anh không có đuổi theo cô, xoay người nhảy vào hồ bơi, thỏa thích bơi lội, mùa hè này, lúc hoàng hôn ở hồ bơi bơi lội thật đúng là thoải mái.
Tô Thiển Hạ chạy vào phòng khách, lại chạy đến một gian phòng ở lầu hai, mới vừa rồi nếu không phải là cô đẩy anh ra chạy đi, có phải là anh định muốn cô ngay trên bờ bể bơi như vậy phải không?
Anh ta không có đuổi theo?
Không có đuổi theo cũng tốt, cô có thể bình tĩnh lại sau khi bị anh làm rối loạn tâm tình.
Đợi sau khi tâm tình đã bình tĩnh, cô mới ý thức được trên người mình chỉ mặc một cái quần lót, trên người hoàn toàn trần truồng .
Cô phải đi tìm bộ quần áo để mặc.
Cô ngây ngô nhìn gian phòng này, trong phòng hình như chưa bao giờ có người ở qua.
Cô xé tấm ga giường màu trắng rồi quấn ở trên người, bọc chính mình lại rồi ra khỏi phòng, biệt thự của anh ta lớn như vậy, nhưng cô không thấy được người nào khác.
Cũng tốt, nếu quả thật có người khác, lúc cô phơi bày từ hồ bơi chạy tới đây cũng quá mất mặt đi.
Cô mở ra nhiều cái gian phòng, rốt cuộc tìm được một phòng giống như là có người ở, cô đi tới trước tủ treo quần áo, mở ra tủ treo quần áo, oa, bên trong rất nhiều quần áo đẹp đẽ, nam nữ đều có, tất cả đều là hàng hiệu .
Bên bể bơi, một người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc diêm dúa lòe loẹt đang chậm rãi đến gần hồ bơi, cô ta vừa đi vừa cởi xuống quần áo trên người.
"Tổng giám đốc, để cho tôi tới phục vụ ngài."
Cô ta nhảy vào hồ bơi, bơi về phía Tần Trác Luân đang bơi, từ sau lưng Tần Trác Luân ôm lấy chân của anh, cô to gan đưa tay về phía giữa chân của anh, nghĩ nâng lên dục vọng của anh.
"Tôi không phải đã nói không cho phép bất luận kẻ nào đi tới biệt thực này sao, người nào cho cô cái quyền lợi tới nơi này?"
Tần Trác Luân cho là Tô Thiển Hạ trở lại, nhưng khi anh tỉ mỉ nghe chính xác giọng nói kia, xác định không phải giọng nói Tô Thiển Hạ.
Anh lạnh mặt đẩy cô ra, cự tuyệt sự hấp dẫn của cô.
"Tổng giám đốc, ngài có nói qua ư, Lan Nhi không biết, lúc trước ngài ở bên Lan Nhi, không phải ngài thích Lan Nhi rồi sao?"
Cô gái này tên Hướng Lan, là con gái một thành viên ban giám đốc của tập đoàn Tần Đế.
Cô mới hai mươi bốn tuổi, rất xinh đẹp, vóc người cũng rất hấp dẫn.
Cô thấy Tần Trác Luân hình như đang tức giận, lập tức cúi đầu giả vờ làm bộ dáng đẹp đẽ động lòng người.
"Hướng Lan, mời đi ra ngoài, lần sau chưa được tôi cho phép thì không cho phép đến chỗ ở của tôi."
Tần Trác Luân leo lên bể bơi, tâm trạng hăng hái bơi lội đã biến mất, bóng dáng cao lớn xuất hiện, sau đó phát ra âm thanh lạnh lẽo hướng tầm mắt ra phía bên ngoài.
Hướng Lan cắn chặt môi, mới vừa rồi cô rõ ràng thấy tổng giám đốc cùng một cô nữ sinh nhỏ tuổi rất thân thiết bên cạnh hồ bờ, thế nào tới cô thì anh lập tức biến thành bộ dạng lạnh băng như vậy, cô mất hứng, rất không vui khi anh đối xử của mình như vậy.
Ở trong công ty, có một Vũ Tình lộ liễu mượn công việc tiện thể ở bên cạnh anh, khiến cô không có cơ hội cùng anh chung đụng bồi dưỡng tình cảm.
Hôm nay, thật vất vả thông qua thám tử tư mới biết được tổng giám đốc đi tới biệt thự đỉnh núi này, cô lập tức bỏ việc tới đây, không nghĩ rằng lại để cho một tiểu nữ sinh nhanh chân đến trước, không, cô muốn đuổi nữ sinh kia đi, cô không thể để cho phụ nữ khác chiếm đoạt người đàn ông của cô.
77F1.XTGEM.COM - Website đọc truyện hay nhất!
"Cô gái kia là ai?"
Tô Thiển Hạ thay quần áo đẹp đẽ đi tới trước gương nhẹ nhàng vòng vo vài vòng, cảm thấy quần áo rất phù hợp với bản thân, cô rất hài lòng nhìn mình trong gương.
Cô mang theo tâm tình vui mừng đi xuống lầu tới phòng khách nhìn ra hoa viên phía trước cửa sổ, thấy có một mỹ nữ sắc mặt không tốt từ hồ bơi bên kia chạy tới .
Tần Trác Luân đứng cách trước mặt cô gái mười mấy mét, hai người bọn họ là quan hệ như thế nào, cô gái kia vóc người cũng không tệ lắm, gương mặt cùng dáng dấp cũng coi là xinh đẹp.
Số tuổi xem ra nhiều hơn mình mấy con giáp thôi.
Cô ta không thích hợp với Tần Trác Luân.
Trực giác của Tô Thiển Hạ cho là cô gái này không thích hợp với Tần Trác Luân, cô gái kia càng đến gần, Tô Thiển Hạ càng xác định trên mặt cô ta vẻ không cam lòng cùng quỷ kế.
Xem ra Tần Trác Luân có rất nhiều phụ nữ, lần trước cô từ nhà Tần Trác Luân đi ra ngoài mở cửa thì thấy là một người mỹ nữ khác, lần này ở biệt thự lại thấy một mỹ nữ, không biết lần sau đi một nơi khác thì bên cạnh anh ta còn có những mỹ nữ khác làm bạn hay không đây.
Anh ta quả nhiên là một loại hoa hoa công tử.
Tô Thiển Hạ đột nhiên cảm thấy, mình tự xem trọng anh là đúng là sai?
Đến lúc đó, nếu quả thật cô mang thai bảo bảo, liệu có giống như anh là một tên đàn ông phong lưu hoa tâm không?
Tay của cô không tự chủ đi tới bụng, ở đây không lâu, một ngày nào đó trong bụng sẽ có thể có bảo bối đáng yêu.
Không, cô còn có thể cùng người khác kết hợp sinh bảo bảo tốt hơn.
Nghĩ đến điểm này, cô lập tức xoay người đi tới cửa chính biệt thự.
Tần Trác Luân phát hiện cô có ý đồ muốn chạy trốn, động tác của anh hết sức lưu loát, chỉ trong thời gian nháy mắt anh đã đến trước mặt cô, ngăn cản đường đi của cô.
"Hoa tâm đại củ cải, cút ngay cho bản cô nương, ở nơi đó có một mỹ nữ đang chờ anh cưng chiều đâu rồi, thật đúng là chó ngoan không chắn đường, bản tiểu thư muốn tránh người, nói cho anh biết, anh đã nằm trong danh sách bị bổn tiểu thư trục xuất."
Cô quyết định đổi chủ ý, sẽ tìm một người đàn ông cực phẩm khác làm cha bảo bảo, nếu quyết định đổi thí sinh cha, cô cũng không cần phải nói chuyện dịu dàng với anh ta nữa rồi.
"Danh sách, nói, danh sách của cô ở đâu, phía trên có tên những người đàn ông nào?"
Tần Trác Luân mang sắc mặt âm hàn đi tới trước mặt Tô Thiển Hạ, càng đi càng gần, To Thiển Hạ bị anh bức ép đến không còn đường lui, lưng chống đỡ lên vách tường, anh ta, sao anh ta chợt trở nên dọa người như vậy làm gì? Danh sách đàn ông, căn bản chính là do cô nói bừa nha, anh kêu cô từ chỗ nào biến ra bản danh sách như vậy đây?
"A, hoa tâm đại củ cải, đừng bắt nhốt tôi, rốt cuộc anh muốn làm gì thì nói thẳng đi, bắt nhốt tôi thì không xứng làm đấng mày râu, nếu anh như vậy chỉ xứng làm thái giám thôi."
Cô tìm cách trì hoãn thời gian, người đàn ông này lập tức kẹp chặt lấy một chân của cô khiến cô không có cách nào chạy trốn, ô ô, anh ta còn có ý xấu ngoáy ngoáy làm chân cô ngứa ngáy khó chịu.
"Nếu như mà tôi làm thái giám, vậy cô chẳng phải sẽ không thể hạnh phúc sao?"
Anh khoác một tay sờ về phía bộ ngực của cô ám hiệu hạnh phúc là chỉ phương diện kia.
"Sắc lang, hạnh phúc của tôi mới không cần anh trông nom, tôi có thể tìm người khác nha, anh cũng đừng chăm lo mù quáng, mau buông chân của tôi ra."
Người đàn ông này, cô đã nói rõ không cần anh ta nữa, anh ta lại dính lấy cô không tha, chẳng lẽ không có được mới là tốt, người đàn ông này thật là ngây thơ.
"Đã quá muộn, nếu là đêm hôm trước, tôi sẽ không trêu chọc cô, trải qua đêm đó, tôi cảm giác còn chưa đủ, tôi phải mang cô chơi chán rồi mới thả cô đi, hiện tại cô đừng phí tâm tư chạy trốn nữa, mau lấy danh sách ra."
Tô Thiển Hạ tưởng đi tìm đàn ông khác, còn phải nhìn xem anh có vui mừng hay không, anh mất hứng thì cô khỏi phải nghĩ đến đi tìm đàn ông khác.
"Thì ra mục đích của Tần tổng giám đốc chính là muốn tôi đưa bản danh sách kia, cho anh thì có thể, nhưng trước hết anh hãy buông chân của tôi ra, tôi dùng một chân đứng mệt quá nha."
Cô đứng trên một chân mệt chết đi được, lại không muốn dựa vào bả vai anh, mặc dù bả vai của anh cường tráng, dựa vào sẽ rất thoải mái, nhưng cô sợ lại gần thì lại không muốn rời đi, cô thế nhưng rất có chí khí, nói không dựa vào bả vai anh cũng sẽ không dựa vào bả vai anh, chỉ có thể làm khổ chính cô.
"Được, tôi thả cô."
Anh nói buông ra, quả nhiên buông lỏng tay, cô mới vừa nói may mắn ở trong lòng là mình tự do rồi, nhưng anh ta lại tự nhiên ôm cô vào trong lòng, hướng phòng ngủ trên lầu đi tới.
"Này, này, thái giám, nơi đó có một mỹ nữ đang chờ ngươi cưng chiều tại sao ngươi không đi nha, ngươi ôm ta lên lâu làm chi?"
Cô rất hi vọng cô gái đẹp kia có thể đi tới giúp cô thoát khỏi vòng vây của Tần Trác Luân, ngón tay nhỏ bé nhìn về phía cô gái kia ngoắc ngoắc mãnh liệt, nhưng cô gái kia chỉ hung hăng nhìn cô chằm chằm mấy lần rồi thôi.
Tại sao có thể như vậy? Thay vì cầu người còn không bằng dựa vào chính ý nghĩ của mình thoát ra.
"Đừng gọi tôi là thái giám, cô không nghĩ tìm chết thì cứ tiếp tục gọi."
Tần Trác Luân bị cô gọi \'thái giám\' thì có chút nổi cáu, Tô Thiển Hạ cứ như vậy mong đợi anh trở thành \'thái giám\' sao?
"Tôi không muốn chết."
Sắc mặt của anh ta rất hung dữ, Tô Thiển Hạ không dám gọi anh là \'thái giám\' nữa, thật là không có phong thái của người đàn ông tốt, mình bị mờ mắt hay sao mà lại đi coi trọng anh ta chứ?