Mới đầu Tô Thiển Hạ rất nỗ lực chống cự lại sự hấp dẫn của anh mang đến cho cô.
Chỉ là, tay của anh, nụ hôn của anh, xúc cảm thân thể của anh, tất cả tất cả đều là mới mẻ như thế, đặc biệt như thế, dần dần cô bỏ qua chống cự, nhưng cũng không phải là hoàn toàn thuận theo.
Đàn ông để cho cô thuận theo còn chưa có xuất hiện đấy.
"Đây chính là phương thức trừng phạt của anh, có nhiều đặc biệt đâu rồi, thì ra cũng chỉ thường thôi, anh có cách nào khác khiến cho tôi phải coi trọng anh hay không?"
Tay của cô vỗ về chơi đùa da thịt trên vòm ngực của anh, con mắt tràn đầy phong tình vạn chủng.
Cô ném cho anh một ánh mắt đặc biệt \'câu hồn\', trong lòng anh có cảm giác như bị điện giật, Tô Thiển Hạ này quả đúng là báu vật trời sinh.
"Muốn kích thích tôi, cô cảm thấy tôi sẽ khiến cô coi trọng tôi ở dưới mình tôi sao?"
Anh làm bộ dáng không muốn ăn cô, cô đã nỗ lực cho anh một ánh mắt, còn kèm mị nhãn câu hồn, người đàn ông này lại dám không thèm nể mặt mũi, rất tốt, cô sẽ làm cho anh biết không thèm nể mặt mũi, đắc tội với Tô Thiển Hạ cô thì hậu quả còn nặng hơn hấp nhiều lần so với ý muốn trừng phạt của anh.
"Được rồi, anh chỉ là ngồi trên người tôi, ha ha, dù sao còn chưa hợp thành một, đều là tôi xơi anh không phải sao."
Tiếng cười của cô dễ nghe như tiếng chuông bạc, nửa câu đầu của cô khiến trong lòng anh nghe còn có chút hưởng thụ, cảm thấy cô cũng có điểm biết nghe lời, kết quả nửa câu sau cô dám nói cô xơi tái anh rồi.
Điều này làm cho anh nhớ tới cảnh tượng đêm qua ở quán bar.
"Là tôi xơi cô rồi, không phải cô ăn tôi, người phụ nữ này rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt."
Sao anh ta cứ phải tranh điều này với cô, cô sẽ theo cùng anh.
"Hả, anh mới vừa nói cái gì? cái gì tôi ăn anh, anh xơi tôi, có ý gì, anh lặp lại lần nữa, tôi chưa nghe rõ, lỗ tai mơ hồ, không nghe rõ nhé."
Cô chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn mang dáng vẻ vô tội nhìn anh.
"Tôi nói cô ăn tôi, không đúng, là cô cố ý?"
Anh vừa mới nói xong nửa câu đầu, ngay lập tức phát hiện mình bị cô gài bẫy, anh quyết định không lý luận với cô, lý luận với cô hình như chính mình sẽ bị cô xoay cho chóng mặt.
Đến cuối cùng nhất định là cô nói thắng, mà anh có thể sẽ nói thua, lần cãi vả trước anh cũng nói thua, chỉ có nỗ lực thực hiện trên mặt thân thể thì nhất định là anh thắng.
Anh xấu xa cười một tiếng, vùi mặt ở trước ngực cô, nụ hôn của anh rơi vào nơi đẫy đà của cô, nụ hôn này tới quá bất ngờ, cô đang cho là anh còn phải cùng mình cãi vả kia mà, không ngờ anh thế nhưng lại hôn trộm cô, không đúng, cái gì gọi là hôn trộm, cô không thể thua anh được.
"Ai yêu, thật thoải mái nha, rất dễ chịu, anh chàng đẹp trai của tôi, tôi rất yêu mến cách anh hôn tôi, phục vụ tôi thật tốt đi, chờ bản cô nương một khi vui mừng, nói không chừng nha sẽ tạm thời cưng chiều một mình anh, khiến những người trai đẹp kia đều tới \'đảo xa\' nha."
Đôi chân ngọc thon dài của cô vòng quanh hông của anh, dùng bàn chân cọ xát vào da thịt ở bắp đùi của anh. Miệng nhỏ ấy nhìn rất hấp dẫn, rất mê người, nhưng giọng nói ra lại làm cho anh rất tức giận.
"Cô nói cái gì, nam sủng, phục vụ cô, tôi còn phải tăng cường sức lực, cô?"
Anh vốn định câm miệng không nói lời nào, thật không nghĩ đến câu nói đầu tiên của cô lại dễ dàng làm cho anh thất bại, để cho sự kiêu ngạo tự chủ của anh ở trước mặt cô đều tan rã hết.
*
Nửa đêm, tầng hai quán bar.
Vũ Tình ăn mặc rất gợi cảm, cô đi tới quán bar uống rượu.
Cô muốn tìm chút vui vẻ, sau khi tan việc ở một mình cảm thấy rất cô đơn.
Mắt của cô nhìn đến những người đàn ông ngồi quanh quầy bar, người này không được, người kia lại quá mập..
Ha ha, người nọ có bụng bia. Người kia thì đầu trọc. . . . . .
Ai, vì sao nhìn tất cả đàn ông đều không vừa mắt, không để cho cô được toại nguyện đi thuê phòng cùng đàn ông nhiệt tình quấn quýt si mê sao?
Cô thất vọng thu hồi tầm mắt, tiếp tục uống rượu, tiếp tục, một ly lại một ly...
"Người đẹp, một mình uống rượu, tôi có thể ngồi đây không?"
Một người đàn ông, từ bên ngoài đi vào quán bar cũng đã mười mấy phút, hắn cũng ở đây săn mồi tìm người đẹp.
Chú ý rất nhiều người, cuối cùng sự chú ý của hắn rơi vào trên người Vũ Tình đang một mình uống rượu giải buồn, tay của hắn vuốt vuốt chỉnh lại mái tóc của mình, để cho hắn có vẻ đẹp trai hơn, hắn tiến lên đi tới bên cạnh Vũ Tình, chỉa tay về ghế ngồi bên cạnh cô hỏi.
Thật ra thì hắn không hỏi, hắn có thể ngồi, nơi này chính là quán bar, không có vị trí này kia nhất định phải thuộc về người nào.
Vũ Tình không để ý hắn, cô tiếp tục uống rượu của mình.
"Đừng nữa uống..., nếu cô tiếp tục uống rượu như vậy sẽ rất dễ uống say."
Người đàn ông thấy cô không để ý đến mình, hắn cũng không thấy phải lúng túng, thấy cô lại uống rất nhiều ly rượu, hình như nếu không uống say thì sẽ không bỏ qua mà tiếp tục uống.
Hắn cầm ly rượu cô mới vừa rót đầy lấy đi, khuyên cô không nên uống nữa.
"Anh là ai, trả tôi rượu, tôi với anh không quen biết, khuyên anh đừng trông nom chuyện của tôi."
Vũ Tình đã uống say khá nhiều, cô cảm giác trước mắt có hai người, không, là ba người, cũng giống như bốn người, cô nhắm mắt lại rồi lại mở mắt, hắn lại biến thành một người, người đàn ông này là ai, từ nơi nào xuất hiện, mặc kệ cô uống rượu hay không uống rượu làm cái gì?
Cô rất không cao hứng nên nhào qua muốn cướp ly rượu kia của mình về, người đàn ông nhìn cô nhào tới, hắn giang tay ôm cô vào trong ngực, đối với việc ôm ấp yêu thương hắn đang cầu còn không được đây, Vũ Tình cũng không muốn được ôm ấp yêu thương, cô chỉ là muốn đoạt lại ly rượu kia của mình, chỉ là cùng lúc bổ nhào về phía trước, cô tựa như con cừu nhỏ rơi vào lồng ngực sói xám lớn, tối nay cô nhất định trở thành thức ăn ngon trong miệng của hắn. . . . . .
***
Câu nói đầu tiên của cô làm cho anh rất phẫn nộ.
Ánh mắt của anh chứa đầy sát khí, Tô Thiển Hạ một cước đá anh đến bên trong giường, cô đi tới trên ghế sa lon ngồi xuống, trên bàn trước sô pha để hai đĩa trái cây, cô nhàn nhã cầm trái cây ăn.
"Có muốn làm nam sủng của tôi hay không vậy?"
Thấy anh không nói lời nào, cũng không thể cứ ở chỗ này hao tổn sức lực như vậy, thật là lãng phí thời gian.
Cô định mở đầu nói chuyện để phá vỡ không khí trầm mặc lúc này.
"Cô còn dám nói, cầm trái cây bưng lại đây, tôi cũng muốn ăn."
Ở trên thương trường có thể anh lãnh khốc vô tình, còn cô thì sao, anh có chút hết cách với cô, nhìn cách cô ăn trái cây, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng càng thêm mê người, giống như hai đĩa trái cây này là cực phẩm mỹ vị nhân gian, làm cho anh cũng rất muốn ăn.
"Anh qua đây đi, tôi bị anh giày vò rất mệt mỏi, để cho tôi nghỉ ngơi một lát, anh xem nơi này là nơi nào, tới đây ngồi chúng ta cùng ăn, ở trên giường ăn, chẳng lẽ anh muốn phục vụ tôi?"
Cô nháy mắt quyến rũ nhìn anh phóng điện, thần thái lười biếng kiều mỵ không chút nào phải nghe lời anh nói mà đứng dậy. Anh tức giận phẫn nộ, nhưng mà anh không muốn phản bác.
Anh trầm mặt từ trên giường đi tới chỗ trống bên cạnh cô ngồi xuống, vừa muốn ngồi xuống không ngờ ngồi vào chính là một vũng nước lạnh.
Vũng nước này ở đâu ra?
"Tô Thiển Hạ, cô dám trêu chọc tôi?"
Giọng nói của anh rất lớn, anh đánh về phía Tô Thiển Hạ, Tô Thiển Hạ đáng thương bị anh đè ở trên sô pha.
"Không có, tôi không hề biết có vũng nước ở nơi đó, không phải chỉ là vũng nước thôi sao, anh lớn tiếng ha hét làm cái gì?, đứng lên thay đổi vị trí ngồi không phải xong rồi sao."
Tô Thiển Hạ nháy mắt, mặt vô tội, cô hái quả nho lột vỏ, xong cầm quả nho đưa tới miệng Tần Trác Luân, Tần Trác Luân không ngờ tới cô sẽ làm như vậy, cô thật đúng là đủ bình tĩnh, nếu đổi lại là những người khác, nhất định không dám càn rỡ như thế, cũng không lo lắng đút anh ăn nho.
Bên dưới là thân thể mềm mại truyền đến mùi hương cơ thể nhàn nhạt, khiến cho tâm trí anh có chút phiêu đãng.
"Ăn ngon không, như vậy mới ngoan, ăn nữa không, anh xem tôi thật tốt còn giúp anh bóc vỏ nho, anh cũng giúp tôi bóc vỏ nho đi."
Cô cười híp mắt cầm một quả nho khác đã bóc sạch vỏ đưa vào trong miệng anh, sau đó bưng cả đĩa trái cây lên đưa tới trước mặt của anh, muốn anh cũng vì cô mà phục vụ một lần.
"Không bóc, thật nhỏ mọn, một chút phong độ cũng không có, xem ra tôi phải tìm trai đẹp nhỏ tuổi theo tôi mới được. Anh đó, già quá rồi."
Cô làm bộ muốn đẩy anh ra đứng dậy đi tìm đàn ông trẻ hơn so với anh, tự nhiên anh lại không cho cô đi.
"Cô dám."
Anh tức giận lấy thân thể của mình đè ép cô, cô vô tội nháy mắt mấy cái nhìn anh, dáng vẻ như không biết phải làm sao.
Anh rất không cam lòng, rất không muốn nhưng vẫn lấy hai ngón tay cầm lên một quả nho bóc vỏ, khi bóc vỏ xong thì đưa đến bên miệng cô đút cô ăn, nhìn cái miệng nhỏ nhắn chóp chép, thậm chí anh có loại kích động mong đợi mình chính là quả nho kia.
"Anh đi xuống, anh còn đè trên người tôi như vậy, anh muốn đè bẹp tôi sao,"
Cô cầm đĩa trái cây để lại trên bàn, bàn tay nhỏ bé đẩy anh một cái, nũng nịu nói với anh.
Anh lui về phía sau một chút, cô lập tức bò dậy xoay mình nằm ở trên người của anh, cô nghĩ đến xú nam nhân như anh cuối cùng cũng là cô đè anh xuống, hì hì, cô nở nụ cười mãn nguyện. . . .
*
Ở một địa phương cách xa khu náo nhiệt.
Có một căn phòng tương đối cũ kỹ, toàn bộ cửa sổ phòng đều mở toang.
Trên sàn nhà phòng khách rộng rãi ở lầu ba, một người phụ nữ dáng dấp vô cùng xinh đẹp đang nằm phía trên giường, chân của cô dang rộng ra hai bên, ở bên người cô có hai người đàn ông khác, một người nằm ở trước ngực cô lấy tay cùng miệng hôn hít, vỗ về chơi đùa khắp thân thể của cô, một người quỳ giữa hai chân hôn nơi đó của cô, ánh mắt cô lộ ra sắc thái mê ly, không ngừng thở hổn hển, thân thể cũng không giãy dụa, cảm giác rất hưng phấn. . . . . .
Bên trong phòng có hai máy chụp hình tự động, một cái nhỏ, một cái rất to, máy to để chụp toàn cảnh, máy nhỏ chụp cận cảnh, mỗi một vẻ mặt của cô, ngay cả mỗi lỗ chân lông trên người cô hình như cũng đều có thể chụp rõ được .
Trên sàn nhà phòng khách còn có một vài dụng cụ, ngồi trên sofa là một người đàn ông, người đàn ông này ba giờ trước mới từ quán bar trở lại, mà người phụ nữ xinh đẹp đang bị hai người đàn ông kia lấy lòng chính là Vũ Tình, cô uống rất say, bị người mang đến nơi này, cùng người đàn ông ngồi trên ghế sofa kia cuồng nhiệt hoan ái, sáng nay người đàn ông mới đi tắm rửa, ăn mặc chỉnh tề, rồi nhìn cô bị hai người đàn ông khác . . . . . .
"Tốt lắm, tất cả các người lui ra."
Mới vừa nói xong, người đàn ông phất tay một cái, hai người đàn ông kia cùng nhiếp ảnh gia cũng lần lượt rời đi.
Lưu lại nằm trên sàn nhà một Vũ Tình đang không ngừng thở dốc, còn người đàn ông ngồi trên ghế sofa vẫn đang quan sát cô.
Mười mấy phút sau, hắn đi tới trước mặt cô, trong tay bưng một chén nước, hắn chậm rãi ngồi chồm hổm xuống, nắm lấy mái tóc đen nhánh xõa trên mặt đất của cô, người phụ nữ này bất kể vóc người hay tướng mạo đều không tệ, hắn mới vừa chụp được cảnh đùa giỡn cô t