nh, vô cùng cảm ơn sự giúp đỡ của anh!”. Đào Hương cười nói với một chàng trai, người này vừa mới ủng hộ 50 tệ, lúc này đang ngây người nhìn Đào Hương cười. Vi Tinh bê thùng quyên góp đợi một lúc thấy anh ta vẫn không có vẻ gì là định rời đi, bèn cười nói: “Nếu cần phiếu thu xin mời sang phía bên trái, người tiếp theo”. Anh chàng mặt đỏ lựng, vội bước ra.
Bắt tay vào việc, thời gian trôi qua thật nhanh, đến lúc cô Trương của viện phúc lợi gọi họ vào nghỉ, Vi Tinh mới nhận ra là đã hai tiếng đồng hồ trôi qua. Uống ừng ực mấy ngụm trà nóng, một luồng hơi ấm tràn trong lòng, Vi Tinh thở phào khoan khoái. Quay sang nhìn Đào Hương đang cầm khăn giấy lau mồ hôi bổng bật cười khanh khách, Đào Hương lườm cô, “Cười cái gì mà cười, trông ngây ngô như ngỗng ấy”.
Vi Tinh bỏ ngoài tai, cười gian xảo, “Cười ngây ngôi dù sao cũng hơn là bán rẻ nụ cười, đúng không?”, “Đúng cái đầu cậu ấy!”. Đào Hương vừa vui vừa buồn cười thò tay cấu má Vi Tinh, Vi Tinh “kêu la thảm thiết” xông lên phản công, quấn lấy Đào Hương. Hội cô giáo Trương của viện phúc lợi nghe tiếng quay ra nhìn, rồi cười nói: “Hôm nay may mà có hai cô ấy, nếu không chúng ta sao có được thành quả thế này?”.
Một cô giáo khác cảm thán, “Xinh đẹp đúng là tốt thật!”, mấy người phụ nữ cùng chung hoàn cảnh cũng buồn buồn gật đầu, họ ngồi trơ ra cả buổi sáng, cũng không bằng thành quả hai tiếng đồng hồ của người ta. Cô giáo Trương thấy không ổn, “Cô đừng nói thế, dù có xinh đẹp thế nào, cũng phải có tấm lòng tốt nữa, nếu không thì đẹp ở đâu!”. Một cô giáo khác nhanh chóng tiếp lời: “Chị nói chí phải, hai cô gái này đều có tấm lòng tốt”.
Đào Hương với Vi Tinh đương nhiên không biết họ đang thì thầm những gì, ráng chiều nhuộm đỏ một góc trời báo hiệu công việc ngày hôm nay đã đến hồi kết, nhân lúc Đào Hương nhận cuộc điện thoại, Vi Tinh bèn lang thang tới bảng trưng bày xem những tấm ảnh lúc trước định xem. Những đứa trẻ trong ảnh tuy khoác trên mình những bộ quần áo cũ kỹ, song nụ cười trên gương mặt vẫn tươi rói như thường. Có đứa trẻ vừa trông đã biết có khuyết tật sinh lý, nhưng cũng cười như không có chuyện gì phải buồn.
Từng gương mặt hiện ra trước mắt khiến Vi Tinh không khỏi sụt sịt, xót xa trong lòng, bỗng thấy điều mình vừa làm thật ý nghĩa biết bao, âm thầm hạ quyết tâm lần sau có hoạt động kiểu này nữa vẫn sẽ tham gia. Xem hết ảnh này tới ảnh khác, chợt thấy có đứa trẻ mặt mũi kháu khỉnh bụ bẫm trông hệt như Mễ Dương hồi nhỏ, đôi mắt cũng không to, mặt cười rõ gian.
Vi Tinh bật cười khúc khích, thò tay lần túi lôi điện thoại ra định chụp lại tấm ảnh về trêu Mễ Dương, vừa nhìn điện thoại, mới phát hiện có tin nhắn chưa đọc của Mễ Dương. Mở ra xem, trong đó chỉ dẫn chi tiết đường đi đến chỗ này, Vi Tinh dẩu môi nhắn lại ba chữ: “Mã hậu pháo[3]!”. “Chúng tôi có thể giúp gì cho anh không?”, tiếng Đào Hương vang lên, Vi Tinh theo phản xạ quay lại nhìn, một người đàn ông đang đứng sau lưng cô, có điều còn cách một bước.
[3] Ý chỉ hành động không kịp thời, không giúp ích được gì.
“Ấy chết!”, “Rầm”. Vi Tinh bất giác lùi lại sau một bước, suýt thì xô đổ tấm bảng, người đàn ông kéo Vi Tinh lại, đồng thời đỡ được tấm bảng. Đào Hương đã chạy tới nơi, đứng chắn trước mặt Vi Tinh, nhìn người đàn ông một lượt từ trên xuống dưới, “Anh có việc gì không?”. Người đàn ông đó nhìn Đào Hương, Đào Hương cũng nhìn lại không nể nang gì, vẻ mặt lạnh lùng ánh mắt cứng cỏi.
Người đàn ông bỗng mỉm cười, nói rất khách sáo, “Cô gái, tôi chỉ định xem mấy tấm hình thôi". Anh ta chỉ chỉ vào tấm bảng. Đào Hương khẽ chau mày, kéo Vi Tinh tránh sang một bên, “Vậy mời anh cứ tự nhiên”. Nói xong, cô cùng Vi Tinh trở lại chỗ ngồi, giơ tay với cô giáo Trương đang ngần ngừ định đi tới ý nói không có chuyện gì.
“Người đó định làm gì thế không biết, làm tớ hết cả hồn!”, Vi Tinh nói thầm. Đào Hương nhìn sang phía đó, người đàn ông hình như đang xem ảnh. “Chắc tại cậu chắn đường người ta thôi”, Đào Hương nói xong lại hỏi: “Vừa rồi chưa động vào cậu chứ?”, “Chưa”, Vi Tinh lắc đầu, nhưng vẫn chưa chịu thôi, “Xem thì cứ xem, việc gì phải lén lút như kẻ trộm thế, đi chả phát ra tiếng động gì cả!”.
Đào Hương cười, “Vừa nãy cậu cầm điện thoại định làm gì hả, một người sống sờ sờ đứng ngay cạnh mà không biết?” Nghe cô nói thế, Vi Tinh mới nhớ ra ý định trêu chọc Mễ Dương của mình vừa rồi, nhưng không biết phải nói sao, “Không có gì, à, sao tớ thấy người đó cứ là lạ sao ấy, anh ta vừa cười một cái, tớ đã thấy kỳ quặc rồi”. Vi Tinh chuyển chủ đề.
Đào Hương cũng không nói gì thêm, cảm giác mà Vi Tinh nói cô cũng có, bất giác lại nhìn sang đó một cái, đúng lúc người đàn ông đánh mắt về bên này, lại cười với họ. Thị lực của Đào Hương cực tốt, phát hiện người đàn ông đó có một cái răng mọc lệch, cho nên khi cười môi có phần khấp khểnh.
“Nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, tớ tầm thường quá rồi…”, Vi Tinh chép miệng, người đàn ông đó ăn vận bình thường, tướng mạo cũng không có gì nổi bật, lại góp liền một lúc 500 tệ. Các cô giáo của viện phúc lợi cũng rất vui, nói là khoản lớn thứ hai của ngày hôm nay, người bình thường chỉ ủng hộ 10, 50 tệ đã tốt lắm rồi.
Vi Tinh buột miệng hỏi, khoản thứ hai? Cô giáo Trương cười nói: “Vâng, lúc trước trong khi cô đi vệ sinh, có một cô gái trẻ cũng đứng đó xem lâu ơi là lâu, rồi ủng hộ 500 tệ, phải rồi, cũng không lấy phiếu thu! Hì, đều là 500 tệ!”. Nói xong, cô giáo Trương như chợt nhớ ra điều gì quay sang hỏi cô giáo Lý bên cạnh, “À, Lý Tử, cô gái lúc nãy hình như cũng xem ở tấm bảng đó đúng không, cô nói xem đứa bé nào mà khiến người ta động lòng vậy chứ?”, “Hình như là vậy”, cô giáo Lý gật gù.
Vừa nghe nói thế, Vi Tinh và Đào Hương đang thu dọn bảng triển lãm không kìm được nhìn kỹ hơn, chẳng bao lâu sau hai người đều ngẩn ra, cùng lúc dán mắt vào tấm hình đứa bé này hơi quen quen, đã gặp ở đâu rồi nhỉ? Vi Tinh thì nghĩ mãi cái tên Ái Gia này nghe sao mà quen tai…
“Ồ, tiểu đoàn trưởng Cao, sao anh lại tới đây?”, cô giáo Trương từng gặp một lần ngạc nhiên nhìn Cao Hải Hà lấm lem bụi đường xuất hiện trước mặt. “Chào cô giáo Trương, chị cứ gọi tôi Tiểu Cao là được. Tôi vừa đi công tác về, vừa hay bến xe ở gần đây, lúc trước nghe Mỹ Lan nói hôm nay các chị tổ chức hoạt động, nên đến xem xem thế nào”, Cao Hải Hà điềm đạm lịch sự đáp.
Các cô giáo khác trong viện phúc lợi từ lâu đã nghe Dương Mỹ Lan sống nội tâm có một anh chồng sĩ quan cực kỳ phong độ, hôm nay vừa gặp, quả nhiên danh bất hư truyền, các cô không khỏi hào hứng khẽ bàn luận. Cao Hải Hà thính tai cũng không khỏi lúng túng, anh quay đầu nhìn xung quanh, “Cô giáo Trương, vậy Mỹ Lan cô ấy…”.
Nhìn theo ánh mắt anh, cô giáo Trương cười vẻ cảm thông, xem ra đàn ông đối với cái đẹp không có miễn dịch… Trong bụng nghĩ thế, miệng lại nói, “Tiểu Cao à, mấy hôm nay Ái Gia quấy lắm, Mỹ Lan không rời ra được nên không tới, tôi nghĩ tối nay cô ấy cũng không về nhà được đâu, này…”. Cô giáo Trương cảm giác những gì mình nói Cao Hải Hà căn bản không nghe lọt chữ nào, ít nhiều cũng không vui, gái đẹp nhìn thì cũng nhìn vừa thôi chứ… “E hèm!”, cô cố tình hắng giọng thật kêu.
Cao Hải Hà căn bản không si chuyển gì, huyệt thái dương cứ đập bình bịch, máu huyết toàn thân trong phút chốc đều tăng tốc chảy băng băng, đập vào màng nhĩ từng hồi ong ong. Đào Hương, đúng là Đào Hương. Không ngờ mình còn có ngày hôm nay. Đứng cách cô ấy chỉ vài bước chân. Hình như cô ấy gầy đi nhiều, tóc cũng cắt ngắn rồi… Đào Hương cũng đứng chết trân nhìn Cao Hải Hà, trong đầu một màn trắng xóa, ngoài Cao Hải Hà ra, không trông thấy gì nữa, thấp thoáng trong đầu chỉ một ý nghĩ: Lúc trước vì không thể nhìn anh nữa, nên mới chọn ra đi, vậy bây giờ phải nhìn cho đã! Cô giáo Trương càng lúc càng khó chịu, đúng lúc định tằng hắn cái nữa, thì Vi Tinh ở đâu nhảy ra giải vây cho tất cả mọi người, cô kêu toáng lên: “Ô? Anh chẳng phải là anh lính đụng phải tôi, rồi lại đánh nhau với Mễ Dương hay sao?”.
Mọi người xung quanh sững sờ, Đào Hương nhìn Vi Tinh mặt mũi bất bình tay làm lan chỉ[4], rồi lại nhìn Cao Hải Hà đang vô cùng khó xử, kinh nghiệm làm kinh doanh những năm gần đây khiến cô nhanh chóng trấn tĩnh, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng. Tiếng Vi Tinh cũng làm Cao Hải Hà sực tỉnh, đang nghĩ nên nói gì bây giờ, thì nghe tiếng xe đạp phanh kít lại, rồi một giọng nói rất quen uể oải vang lên: “Đồng chí Vi Tinh, cái tật nói xấu sau lưng người khác thật không hay tí nào...”.
[4] Chỉ dáng bàn tay khi ghép ngón cái và ngón giữa lại với nhau.
Vi Tinh há hốc miệng, một lúc lâu sau mới tức tối đáp lại: “Cậu không phải là mã hậu pháo, mà phải đổi thành Tào Tháo mới đúng!”.
Chập tối đầu đông trời đã se se lạnh, gió không lớn, nhưng lại khiến trái tim con người ta run rẩy. Dù là cuối tuần, xe buýt vẫn đông đúc như thế, người tựa người, hay nói đúng hơn là người chen người, song dù chen chúc là thế, vẫn chừa ra một khoảng không bán kính chừng 10mm quanh mình, Đào Hương cúi đầu nhìn bóng áo xanh kia hồi lâu, hai cánh tay chống lên khung cửa sổ, lặng lẽ bảo vệ chút không gian của riêng mình, như trước kia… Đào Hương lập tức bắt mình không được nghĩ nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một mảng trời xanh xen đỏ, đang hào hứng đuổi theo xe.
Vừa nãy Mễ Dương hết giờ làm vừa đúng lúc nhận được tin nhắn của Vi Tinh, bèn qua xem thế nào nếu tiện thì đón luôn Vi Tinh về nhà, tạo cho cô một sự bất ngờ, song không ngờ lại trùng hợp thế. Găp luôn Cao Hải Hà. Hai người đàn ông vốn rất hợp nhau được gặp mặt đều rất vui, lại thêm chuyện Mễ Dương giúp Dương Mỹ Lan tìm việc, Cao Hải Hà vẫn muốn mời anh uống rượu để cảm ơn. Chọn ngày không bằng gặp ngày, vợ anh hôm nay cũng ở viện phúc lợi không về, quyết định luôn hôm nay đi.
Mễ Dương vui vẻ nhận lời, rồi khều Vi Tinh, toét miệng, “Dẫn theo cả bạn gái chắc không sao chứ”, làm Vi Tinh mở cờ trong bụng mà ngoài mặt vẫn làm bộ làm tịch, đương nhiên, đi là vẫn phải đi rồi. Vi Tinh tuy không phải người tinh tế, song cũng nhìn ra vấn đề. Vừa rồi cô cảm thấy Đào Hương có gì khang khác, dù chỉ đơn thuần là một người quân nhân khiến Đào Hương nhìn thấy lại nhớ lại chuyện hồi còn ở lính.
“Đào Tử, cùng đi chứ?", Vi Tinh rất tự nhiên mời Đào Hương, dù sao cô cũng thích quân nhân, chắc sẽ nói chuyện được, mình cũng đỡ phải đi một mình không ai nói chuyện, hai người họ nhất định sẽ uống rượu. Đào Hương định từ chối, kiên quyết từ chối, nhưng sau một hồi lâu, lại tuyệt vọng nhận ra mình không thể mở miệng nói tiếng “Không", cô tuyệt đối không muốn thừa nhận, cô ao ước... Đứng bên nói chuyện với Mễ Dương, Cao Hải Hà hết lần này đến lần khác tự dặn mình đừng kỳ vọng, song thấy Đào Hương không từ chối, niềm vui cuối cùng vẫn lộ ra nơi đáy mắt.
Bắt đầu từ lúc gặp Cao Hải Hà, Đào Hương cảm thấy mình cứ mơ mơ màng màng, linh hồn như xa rời thể xác, đến lúc cô hoàn hồn trở lại, thì người đã đứng ở bến xe buýt. Chỉ vì niềm vui nho nhỏ trong mắt anh, mà đã không thể chối từ thế này, toàn thân Đào Hương phát sốt, đồng thời lại rùng mình vì lạnh. Có ai đó đã từng nói? Thứ gọi là lý trí ấy, chỉ phát huy tác dụng những lúc không có tình cảm mà thôi… Đào Hương cười đau khổ.
Mễ Dương tuyệt nhiên không biết những cơn sóng ngầm đang ngầm trỗi dậy ấy, chỉ nghĩ đơn giản là làm lính không kiếm được nhiều, bèn đề nghị đi ăn cánh gà nướng Tiểu Lâm Gia,