thế này? Làm được những gì rồi?”, “Phải đấy, còn tay con thế kia là sao hả?”
“Haizz”, Vi Tinh thở dài cực kỳ thê thảm, “Bố, hôm nay con cứ như làm cả ngày ở bưu điện vậy”. “Hở?”, ông Vi khó hiểu nhìn bà Vi. Vi Tinh giơ tay phải lên, “Ba ngón tay, một vạn phong bì!”, “Cái gì phong bì hả?”, bà Vi càng mơ hồ tợn. “Công việc hôm nay của con, con dán một vạn phong bì, cộng thêm cả ba đầu ngón tay nữa!”, Vi Tinh lắc lắc mấy cái ngón tay băng kín urgo, “Hả?”, ông bà Vi đồng loạt kêu lên.
Sáng ngày đầu tiên, Vi Tinh ung dung tự đắc lĩnh về một máy tính xách tay, một bộ đồ dùng văn phòng, cũng có chỗ ngồi riêng của mình. Ngồi xuống ghế xoay, nhìn bàn làm việc sắp đặt gọn gàng ngăn nắp, lại nhìn các đồng nghiệp khác đang bận rộn xung quanh, thỉnh thoảng lại thốt lên vài từ tiếng Anh, Vi Tinh thật sự có cảm giác rất khác biệt.
Buổi sáng về cơ bản là không có việc gì, sếp của cô đi công tác rồi, các đồng sự khác trong đội cũng đi vắng, chỉ có cô cùng một cô gái cũng “làm không ra màn thầu” ở lại, hướng dẫn cô vào việc. Team, đây là thuật ngữ thứ hai cô học được ở công ty nước ngoài, bởi cô gái kia suốt buổi cứ T này T kia, lúc đầu Vi Tinh chưa hiểu, sau mới hiểu ra ý là chỉ đội nhóm trong phòng, vội vàng cũng T theo.
Về thuật ngữ thứ nhất, đương nhiên là cái “làm không ra màn thầu kia”, không cần hỏi người khác, cô đã hiểu từ lúc ký hợp đồng. Chính là nhân viên làm việc theo giờ, tính lương theo thời gian làm việc, ký hợp đồng sáu tháng, một giờ 13 đồng, làm thêm theo tiêu chuẩn luật lao động, đóng bốn loại bảo hiểm, còn về cái gì mà Double Pay, Bonus, thì khỏi cần nghĩ, đều là những phúc lợi mà nhân viên trong biên chế mới được hưởng. Đương nhiên, Vi Tinh lúc ấy cái gì cũng không hiểu, chỉ thấy có thể làm nhân viên theo giờ ở BM đã là vinh quang lắm rồi.
Buổi trưa sau khi ăn cơm, máy tính cũng lắp đặt xong xuôi, thử thách đầu tiên của Vi Tinh đã tới, xoành xoạch năm, sáu cái thư đến trong hòm thư, đều là tiếng Anh, làm Vi Tinh nhìn mà phát ngất. Run run bấm mở ra xem, vẫn còn may, mấy cái đầu tiên là thư gửi hàng loạt theo thông lệ của công ty, nào là tin tức công ty, biến động về nhân viên, không cần quan tâm.
Nhưng lá thư sau cùng, lại là của Jane gửi, tuy cô đang ở Hồng Kông, nhưng vẫn không quên người hôm nay mới đi làm. Nhờ Kim Sơn từ bá, Vi Tinh hiểu được đại ý là hoan nghênh mình, quả nhiên chẳng bao lâu sau, một loạt thư trả lời cũng đồng loạt tới, đều là của những đồng sự khác vẫn chưa biết mặt trong đội gửi đến, Vi Tinh lập tức toát mồ hôi hột.
Rất rõ ràng, đống thư này không trả lời không được, nhưng mà nói xem đường đường đều là người Trung Quốc, sao lại cứ phải gửi thư bằng tiếng Anh cơ chứ?! Nếu mình mà trả lời bằng tiếng Trung, thì cái mặt này biết giấu vào đâu, người ta sẽ nghĩ thế nào? Hì hục cả nửa ngày mới nặn ra hai câu rưỡi, song tự cô cũng thấy may ra thì được gọi là Chinglis[2], chứ còn xa đã tới được ngưỡng English! Có đánh chết cô cũng không dám gửi đi.
[2] Tiếng Anh kiểu Trung Quốc.
Vẫn đang ủ rũ, tiếng “tinh tinh” báo có tin nhắn, Vi Tinh mở ra xem, là Đào Hương, hỏi cô đi làm thấy thế nào? Vi Tinh lập tức tỉnh ra, bấm tin nhắn trả lời với tốc độ điện xẹt, không bao lâu, Đào Hương trả lời lại, Vi Tinh hả lòng hả dạ chép mấy câu tiếng Anh đó vào, gửi đi, xong mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ivy? Ivy? Vi Tinh?”, “Ơi?”, Vi Tinh lúc ấy mới nghe thấy, vội quay lại, “Sao thế?”. Một cô gái “làm không ra màn thầu” khác Amy đang nhìn cô, “Tôi gọi cô cả nửa ngày rồi, không nghe thấy sao?”. “Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi đang mắc gửi thư, không nghe thấy, xin lỗi nhé!”, Vi Tinh cười cười đáp. “Thế nào cũng được, cô qua đây với tôi một lát”, Amy nhún vai tỏ vẻ không quan tâm, quay lưng bước, Vi Tinh vội đứng dậy bám theo.
Lau trộm mồ hôi trên trán, suốt dọc đường Vi Tinh như thôi miên lặp đi lặp lại trong đầu, mày là Ivy, mày là Ivy, mày là Ivy… Mà cái tên này cũng là Vi Tinh tìm được trên Kim Sơn, trên đấy chẳng phải có cả kho tên đấy thôi. Lúc trước thấy người ta có tên tiếng Anh cô thấy cực kỳ ngưỡng mộ, giờ đến mình cũng phải tìm cái tên nghe hay hay, nghiên cứu cả buổi chiều, sau cùng chọn được cái này, cũng gần gần với họ Vi của cô, nhiều người lấy tên tiếng Anh cũng vậy mà.
Rẽ trái rồi lại quẹo phải tới một phòng họp nhỏ, Amy vừa đẩy cửa, Vi Tinh liền hết hồn, trong căn phòng không to lắm chất đầy từng bao từng bao phong bì. “Là thế này, những cái này đều là tài liệu tuyên truyền của công ty phải gửi bưu điện cho khách hàng, tờ nội dung tuyên truyền đã ở trong phong bì rồi, việc cô cần làm là bỏ những danh thiếp này vào, rồi dán kín phong bì lại là được, xong tôi sẽ hướng dẫn cô cách gửi, ok?”.
“Ok, ok” Vi Tinh vội gật đầu, Amy quay người bước ra ngoài, tới cửa lại dặn thêm, “À phải rồi, cô làm nhanh lên nhé, Jane nói việc này cần gấp, nếu có vấn đề gì cứ hỏi tôi”, nói xong liền đi khỏi, chỉ còn lại mình Vi Tinh với một phòng tài liệu.
Còn nhìn cái gì nữa, làm thôi, Vi Tinh mở bao phong bì ra trước, quả nhiên bên trong đều có tờ tuyên truyền in màu, nhét vào một tấm danh thiếp, tháo đường băng dính trên phong bì, dán lại, thế là xong. Tuy công việc đơn giản của máy móc đều ngớ ngẩn, song sau khi làm liên tục ba tiếng đồng hồ, Vi Tinh thấy mình đầu váng mắt hoa chả khác ngớ ngẩn là mấy.
“Ngày đầu tiên là thế?”, ông Vi hỏi, “Thế bố còn muốn thế nào nữa? Dán thêm vạn cái nữa, chắc cả ngón chân của con gái bố cũng phải tham gia mất!”, Vi Tinh khổ sở đáp. “Mới vào đơn vị nào chẳng vậy, cố gắng nhẫn nhịn một chút là được, bố mẹ lúc trước còn khổ hơn con nhiều, dán mấy cái phong bì thì có xá gì?, bà Vi thản nhiên như không.
“Thôi, thôi, con không nói với bố mẹ nữa, mai còn phải đi làm kia kìa, con đi tắm rồi ngủ luôn đây!”, Vi Tinh xem chừng không nhận được sự đồng tình của mẹ thì thôi, khéo lại phải nghe thêm giáo huấn, vội vàng đánh bài chuồn. Bà Vi nhìn theo bóng Vi Tinh mất hút trong nhà tắm, thở dài, “Ông bảo con gái ông liệu bám trụ được mấy hôm?”. Ông Vi chỉ biết cười khổ lắc lắc đầu. Nhật ký đi làm ngắn nhất của Vi đại tiểu thư được nửa ngày, công ty tư nhân, ăn được một bữa cơm rang[3] cô đã chịu không nổi rồi. “Đành thuận theo tự nhiên thôi, nó cũng không còn nhỏ nữa, vẫn phải tự đi trên con đường của mình thôi”, ông Vi vỗ vai vợ.
[3] Cơm trưa văn phòng, do cô nhân viên quét dọn vệ sinh làm xong.
Vi Tinh trong mơ vẫn tiếp tục dán phong bì, vừa dán vừa buồn nôn… Mễ Dương thì lại mơ thấy mình đang liều mình đuổi theo một nghi phạm, khó khăn lắm mới tóm được, thì bỗng phát hiện thằng cha ấy chỉ mặc mỗi một đôi tất lụa đang cười ngọt lịm với mình.