Cô nhân lúc trời vừa sáng, anh còn chưa ngủ dậy, vội vã ra đi. Thì ra, cô yếu đuối nhu nhược như thế này, đến giờ cô mới biết, mình là một người vô dụng như thế này. Cô ngồi trên máy bay, máy bay đã cất cánh, nhưng cô chỉ cảm thấy có một chút lâng lâng, tại sao không cảm nhận được thực tại ” giống như bất cứ lúc nào cũng có thể thịt nát xương tan . Cô ôm lấy ngực, không thể khống chế, buồn bã bật khóc.
Giờ đây cô chẳng muốn gì nữa, chỉ cần một lòng nhớ đến mẹ là được. Cô phục vụ hiếu kỳ nhìn cô vài lần, thấy cô khóc nên chẳng dám làm phiền. Mọi người xung quanh cũng dè dặt quan sát cô. Cô chẳng để ý đến mọi người xung quanh, cũng chẳng để ý đến những ánh mắt đang nhìn cô chằm chằm. Trong lòng cô đang đau đớn vô cùng, cô chỉ muốn khóc.
Cô phục vụ cuối cùng không kìm chế được nữa, bước lại bên cô dịu dàng hỏi: “Cô à, có cần tôi giúp gì không?” Cô cắn môi, giọng vô cùng run rẩy: ”Không sao đâu… tôi bị say máy bay, một lát sẽ hết thôi.
Cô tiếp viên mỉm cười bước đi, nhưng không ngừng quay đầu lại nhìn cô. Cô gắng cười tự an ủi: “Trình Gia Mĩ, đừng khóc nữa, một lát nữa đi gặp mẹ, hôm nay, ngày mai và cả những ngày sau, mày nhất định phải cười.” Lúc này nước mắt lại rơi nhiều vô kể, giống như không thể khống chế.
Thì ra, ngay từ đầu đã không thể khống chế cả người cũng không thể khống chế, giống như không phải cơ thể của chính mình vậy.
Chỉ biết, cả cơ thể như muốn tan ra, tan ra thành nước…
Sau khi xuống máy bay, cô xách hành lí, gọi taxi đi thẳng đến bệnh viện. Trời âm u, nặng nề, như muốn đổ ập đè xuống người cô. Cô ngồi ở trong phòng làm việc của viện trưởng, trong lòng giống như đang bị ai đó cào xé, dày vò.
Viện trưởng nhìn thấy cô hai mắt mọng đỏ, không khỏi giật mình, nhưng rất nhanh đã định thần lại cười tươi hỏi:
“Gia Mĩ, gần đây cháu thế nào, lại vẫn thích khóc như cũ à?” Gia Mĩ hai chân mềm nhũn, không thể đứng dậy; cô lau vội nước mắt nói: “Viện trưởng…” cô ngập ngừng, cuối cùng thì lấy thêm dũng khí, can đảm hon hỏi: “Bệnh máu chậm đông có đúng không?” Viện trưởng kinh ngạc nhìn cô cô cũng nhìn chằm chằm viện trưởng, hỏi từng chữ một: “Mẹ cháu mắc bệnh máu chậm đông đúng không? Nêu như xuất huyết không ngừng, sẽ chết đúng không? Chỉ một chút xuất huyết nhỏ, cũng có thể lấy đi mạng sống của bà… có đúng không?”.
Viện trưởng đầu cúi thấp, thần sắc có chút hoảng loạn: “Cháu cuối cùng cũng kiểm tra ra?”.
Cô đưa tay bịt miệng, trái tim như vỡ vụn, đầu mày nhíu chặt: “Thật là có?” Cô lẩm bẩm không dám tin, “Thì ra là thật… bệnh di truyền… vậy thì mình…”
Viện trưởng nói: “Gia Mĩ, việc đã đến như vậy rồi ta cũng muốn nói rõ cho cháu biết. Mẹ cháu thực ra không phải mắc bệnh thần kinh…”
Gia Mĩ đứng bật dậy, nhưng hai chân mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào, từ từ khụy xuống đất: “Vì sao…” cô bật khóc, “Vì sao mẹ muốn lừa cháu…? Không muốn nhận ra cháu, không muốn sống cùng cháu, còn lừa cháu nói là mắc bệnh thần kinh… vì sao…?”
Viện trưởng hít một hơi thật dài, thật sâu nói: “Cháu không thể trách bà ấy, lúc cháu thi lên đại học, bà ấy không có tiền để đóng học phí cho cháu, cũng chẳng có tiền để trị bệnh, cho nên đã cầu xin ta. Cháu cũng biết… ta là bạn của mẹ cháu, cho nên…”
Cô toàn thân run rẩy: “Bởi vì mắc bệnh, cho nên phải giấu… bởi vì không có tiền học phí, sợ cháu phải gánh vác nặng nề, cho nên đã giả mắc bệnh..” Nước mắt cô cứ thế tuôn trào, giống như nước thủy triều cuồn cuộn, từng đợt từng đợt, rơi mãi không ngừng. Cổ họng cô cũng run lén bần bật “Bà ấy là mẹ cháu… nhưng lại không nhận cháu.., bà ấy mắc bệnh, tuy không thể chữa khỏi… nhưng… cháu chi muốn một nhà đoàn tụ, cháu từ trước đến giờ luôn nghĩ như vậy…” Cô lớn tiếng khóc hu hu: “Có mẹ, mà giống như không có… có cha, cũng chỉ là người lạ… cháu không phải cô nhi, mà lại giống như cô nhi vậy…bởi vì họ đều không muốn nhận cháu…”
Viện trưởng cũng cảm thấy lòng đau quặn thắt, bước đến dìu cô đứng dậy: “Bởi vì bà ấy đã hại cháu, cháu cũng là người mắc bệnh máu chậm đông”.
Cô nghẹn ngào nói: “Cháu không quan tâm, tất cả cháu đều không quan tâm, cháu muốn đón mẹ cháu về, cháu chỉ muốn mẹ cháu nhận cháu…” Viện trưởng lắc đầu: “Đã không còn kịp nữa rồi, gần đây bệnh của bà ấy thường hay tái phát, toàn thân không hiểu sao cứ bị xuất huyết, e là… bất kể lúc nào máu cũng có thể chảy không ngừng…”
“Cho nên..huyệt thái dương rât đau, giống như có hàng nghìn mũi kim đang châm vào đấy.” Viện trưởng nói: ”Không thể nhận, bây giờ cháu không thể nhận bà ấy, cháu hãy giả vờ như không biết sự tình này, giả vờ như… bà ấy vẫn bị điên. Bất luận như thế nào cũng không thể nhận… bà ấy đã từng nói với ta, nếu như có một ngày, bà ấy chết đi, cũng muốn lừa cháu nói là phải ra đi. Cho nên… cháu nên…” Tiếng của viện trưởng càng lúc càng yếu, cuối cùng cũng ngừng lại.
Gia Mĩ chỉ cảm thấy trong lòng chấn động mãnh liệt, đất trời vạn vật đều phảng phất mơ hồ, giống như trong một giấc mơ, tất cả những điều này, nhất định là đang trong một giấc mơ. Tất cả những điều này, nhất định không phải là sự thật. Tất cả những điều này, chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng, tỉnh dậy sẽ không còn, chỉ cần tỉnh đậy, tất cả sẽ tiêu tan.
Đây chẳng qua chỉ là một giấc mơ… một giấc mơ khá chân thực, nên khiến người ta đau, khiến người ta thực khó mà hít thở, lồng ngực như tắc nghẹn, khiến người ta không thể khống chế, bật khóc lên đau đớn.
Nhưng rốt cục, chi là một giấc mơ mà thôi.
Không nên khóc, không thể khóc, không được phép khóc. Gia Mĩ cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ, nói với Vương Nghi: “Mẹ, con đã trở về rồi, lần này con đã xin nghỉ phép nửa tháng. Nửa tháng này, ngày nào con cũng đến thăm mẹ có được không?”.
Vương Nghi trừng mắt nhìn cô, nhưng cũng chỉ là cố gắng trừng mắt lên nhìn, chẳng nói lời nào. Gia Mĩ cười nói với viện trưởng: “Cháu có thể ngày nào cũng đền được không?” Viện trưởng cười mà như mếu, thật khó coi nói: “Có thể…”
Gia Mĩ hiếu kỳ hỏi: “Mẹ vì sao phải ngồi xe lăn, chân của mẹ làm sao thế?” Cô nói xong, liền đi thăm dò xem chân của Vương Nghi như thế nào, bà trừng mắt lên, cố gắng trốn tránh, có vẻ như rất sợ. Trong lòng cô đau đớn, như chỉ muốn rơi lệ, nhưng cô mỉm cười nói: “Mẹ, mẹ không nhận ra con sao? Con ỉà Gia Mĩ, Trình Gia Mĩ, con gái của mẹ mà!” Giống như cô đang cố gắng nói rõ điều này vậy. Viện trưởng vịn vào chiếc xe lăn, đưa mắt lườm cô: “Mẹ cháu trong đầu gối bị chảy máu, sưng phù lên, nên không thể cử động.” Cô hít một hơi thật sâu, hỏi: “Tại sao lại như vậy? Va chạm vào đâu nên bị thương ạ?”.
Viện trưởng chỉ nói: “Rất nhanh sẽ không sao đâu, cháu đến chăm sóc bà ấy, ta còn có việc.” Vương Nghi hoảng hốt lo sợ, ánh mắt cầu cứu nhìn viện trưởng như muốn nói: ”Đừng đi.” Gia Mĩ khẽ mỉm cười nói: “Mẹ, mẹ đừng sợ, con là con gái mẹ, con đến chăm mẹ.” Gia Mĩ đẩy chiếc xe lăn đến một bãi cỏ bằng phẳng phía trước, xung quanh hoa cỏ thơm mát, nhưng hôm nay, trời vẫn âm u, nặng trĩu, xám xịt, giống như sắp đổ sập xuống vậy, chẳng có chút sinh khí nào.
Cô mím chặt môi, nước mắt xúc động không kìm chế được rớt xuống. Mẹ cô thầm nhủ trong lòng: “Trình Gia Mĩ, con làm cái trò gì vậy, không nên khóc, không thể khóc, không được phép khóc, có chết cũng không được khóc…” Vương Nghi ngồi trên xe mà toàn thân căng cứng, lòng đau như cắt, nhưng không thể gọi Gia Mĩ, chỉ cần gọi tên con, tất cả sẽ bại lộ. Một người có thể chết bất cứ lúc nào, làm sao mà có thể nhận con gái mình chứ, không thể nhân lúc này mà nhận con, không thể…
Gia Mĩ sau khi bình tĩnh lại, bước ra, quỳ trước mặt Vương Nghi, cười rạng rỡ: “Mẹ, con sắp kết hôn rồi, người đàn ông mà con yêu, cũng nói sẽ lấy con.” Cô giống như có chút ngượng ngùng: “Làm sao bây giờ, rốt cuộc phải làm sao bây giờ? Mẹ không thể đi xem con kết hôn, thật là đáng tiếc.”
Vương Nghi bỗng nhiên mở trừng mắt, trong ánh mắt lấp lánh niềm vui. Gia Mĩ khẽ cắn chặt môi, nước mắt sắp không kìm chế được rơi xuống: “Mẹ, con xin lỗi mẹ… con lại thích khóc trước mặt mẹ…” Cô cố gắng cười: “Nhưng chẳng có cách nào khác, con là con gái của mẹ, con gái trốn vào lòng mẹ mà khóc thì cũng được chứ sao, đúng không mẹ?”.
Vương Nghi tuy ánh mắt mông lung nhưng trên mặt lại có nét cười tươi tắn. Gia Mĩ vẫn không kìm lại được, vừa khóc vừa nói: “Con lúc còn nhỏ, lần đầu tiên biết hát chính là hát bài “Trên đời chỉ có mẹ là tốt…” con lại hát lại một lần cho mẹ nghe, có được không?”.
Vương Nghi chấn động mãnh liệt nhưng mắt vẫn nhìn đi chỗ khác. Gia Mĩ lau nước mắt, vừa cười vừa hát: “Trên đời chỉ có mẹ là tốt… mẹ của con giống như viên ngọc… vùi đầu vào lòng mẹ, hạnh phúc vô bờ…” nước mắt, đến lúc này đã tuôn xối xả, giọng cô run run, chẳng còn âm điệu. “Trên đời này chi có mẹ là tốt…” Tiếng cô yếu dần đi, hát không ra lời, giống như trong cổ họng bị vật gì chẹn cứng, không thể cất tiếng.
Cô khóc hu hu, làm sao mà có thể kìm chế không khóc?
Đây là mẹ của cô, là người mẹ có quan hệ huyết thống với cô, là người đã sinh ra cô, nhưng cô không thể nhận, làm sao mà không thể nhận như thế này. Thậm chí sau này khi mẹ cô chết, bà cũng muốn nói là bà đi xa, để cô vẫn nghĩ bà còn sống.
Nhưng cô không làm được, thực sự không làm được.
Cô là đứa con bất hiếu như vậy, vì sao mà mẹ lại gửi gắm cho cô nhiều như vậy, thực không đáng…
Thực sự không đáng.
Cô đau khổ quỳ trên cỏ mà khóc, trong lòng đau đớn không gì diễn tả được. Cô hết lần này đến lần khác tự nói với chính mình, nhất định có thể. Cô có thể giả vờ xem như mẹ không chết, bởi vì mẹ làm như vậy là muốn cô vui. Cô có thể tỏ ra không biết gì cả, mà thực ra… cô cũng không muốn biết.
Cô đứng dậy, phủi phủi những bụi bẩn nhỏ bám ở trên người, nói với Vương Nghi rõ ràng từng chữ một: “Mẹ, từ nay về sau con sẽ không khóc nữa, xảy ra bất cứ chuyện gì con cũng không khóc nữa, được không mẹ?” Lúc này, nước mắt không còn thi nhau rơi xuống nữa, cô mím chặt môi, cố gắng kìm chế, mỉm cười lớn tiếng nói: “Con sắp kết hôn với người đàn ông mà con yêu thương nhất, Trình Gia Mĩ sắp kết hôn rồi!”.
Vẻ vui mừng thanh thản hiện rõ trên gương mặt của Vương Nghi, Gia Mĩ cười ngọt ngào: “Tân nương tử, không nên khóc.” Cô vịn vào chiếc xe lăn, cười nói: “Mẹ, con sắp đẩy xe đây, mẹ chuẩn bị nhé.”
Giống như thật, tất cả những điều này, giống như thật vậy. Nhưng chỉ có một mình cô biết, điều này là giả dối, thật mệt… kết hôn? Một giấc mơ xa vời không thể cầu!
Gia Mĩ cầm tờ báo cáo xét nghiệm trên tay, tay cô vẫn còn run rẩy không ngừng, tưởng chừng như không thể thở được. Toàn thân cô vô lực, đầu óc trống rỗng, không nghĩ được gì. Lời của bác sĩ vẫn như vang vọng ong ong trong đầu cô: “Mẹ cháu là người mắc bệnh máu chậm đông giai đoạn cuối, tình hình rất khó kiểm soát, bởi vì bà chỉ cần bị xuất huyết, các khớp xương chảy máu, thì đã đến giai đoạn rất nghiêm trọng, cháu nên chuẩn bị tâm lý. Nếu như máu chảy không ngừng, lập tức đưa vào viện để tiêm chất làm đông máu.”
Viện trưởng cầm tờ kết quả xét nghiệm trong tay, sắc mặt nghiêm trọng: “Bây giờ cháu đã tin chưa? Bệnh của mẹ cháu thật sự đã đến giai đoạn nguy kịch. Thật không dễ để mẹ cháu đi xét nghiệm một lần,