‘Tại sao phải giả vờ..”cô ôm lấy ngực, sắc mặt trắng bệch. Nếu như thật sự có thể giả vờ, thì diễn xuất của cô thực tốt.Viện trưởng liếc nhìn cô, khe khẽ thở dài, nói: “Cháu về trước đi, nếu có tình hình gì thì thông báo. cho ta biết.”
Cô giống như si đần, giống như ngốc nghếch, chỉ biết ngồi thừ ra trên chiếc ghế trong hành lang. Rõ ràng biết là không thể khóc, nhưng nước mắt cứ thi nhau tuôn xuống, giống như chảy mãi không ngừng, vĩnh viễn không bao giờ kết thúc. Cô đau khổ ôm lấy đầu: “Không thể khóc, không nên khóc…”
Cô lặng lẽ nhắm mắt, ngẩng đầu, có lẽ là chỉ như vậy nước mắt mới có thể ngừng rơi. Có tiếng giầy cao gót bước lạch cạch dưới sàn tiên đến gần phía cô, tiếng của Hách phu nhân lạnh lùng, nghiêm nghị: “Chúng ta nói chuyện với nhau được chứ?”.
Gia Mĩ giật mình mở trừng hai mắt, hốt hoảng nhìn người phụ nữ cao quý đang đứng trước mặt cô, người mà trước đây cô chỉ thấy trên báo, trên ti vi, thì ra, ở ngoài bà còn cao quý sang trọng hơn nhiều, giống như một nữ thần vậy.
Thật buồn cười, cao quý như bà ấy, vậy mà lại đích thân đến tìm cô. Gia Mĩ đứng dậy, lạnh lùng nói: “Chúng ta chẳng có chuyện gì để nói với nhau cả.” Hách phu nhân vội cầm lấy cánh tay cô nói: “Chúng ta cần phải nói chuyện một lát.”
Sắc mặt Gia Mĩ lạnh băng như tuyết mùa đông, giọng nói càng lạnh: “Giống như một vở kịch trên ti vi vậy, cầm một ít tiền, rồi bảo cháu cuốn xéo đi, hay là… bảo với cháu, anh ấy vĩnh viễn không bao giờ muốn gặp cháu nữa?” Trong mắt cô vẫn phủ một màu u ám: “Cháu nói để cô biết, những điều cô chuẩn bị nói với cháu, tất cả cháu đều không muốn nghe”
Hách phu nhân mặt không đổi sắc, càng nắm chặt tay cô hơn, nghiêm giọng lặp lại một lần: “Chúng ta nói chuyện.”
Sắc mặt Gia Mĩ không bộc lộ chút cảm xúc gì, không lên tiếng nữa, cô đi theo bà ta ra khỏi viện, lên xe. Xe chạy thật nhanh, giống như bay. Xe dừng ở điểm nào cô không biết, cũng không muốn biết. Hách phu nhân uể oải: “Hách Gia Tuấn bây giờ ở Hồng Kông làm loạn lên, chỉ muốn đòi về.”
Gia Mĩ cúi đầu, không muốn nghe, nhưng trong ý thức lại muốn biết tất cả những gì liên quan đến anh ấy. Hách phu nhân yếu ớt nói: “Ta biết các cháu nhất định sẽ đi Hồng Kông cho nên đã nói rõ tình hình với ông nội của Gia Tuấn, cho dù cháu hận ta, nhưng… với việc này thì ai cũng đều làm như vậy.” Hách phu nhân đưa mắt nhìn cô, thấy cô không nói gì, tiếp tục nói: “Ta từ trước đến giờ không ghét bỏ cháu vì cháu nghèo, nhưng bệnh máu chậm đông, thật sự là không thể được… cho dù Gia Tuấn có biết, cũng không thể làm loạn lên để đòi ở cùng cháu được,”
“Cô điều gì cũng không biết” Gia Mĩ đột nhiên cất tiếng, ngước mắt nhìn Hách phu nhân chằm chằm: “Là mẹ của Gia Tuấn, cô đã thất bại rồi. Cô không biết điều Gia Tuấn cần là cái gì, anh ấy từ nhỏ đến lớn, chỉ cần vui vẻ, người bên cạnh vui vẻ, tất cả mọi người đều vui vẻ.” Gia Mĩ ngừng lại một chút, rồi lại nói từng chữ từng chữ một: “Nhưng mọi người? Mọi người có thể cho anh ấy niềm vui? Chính sự nuông chiều vô hạn đã làm cho tính cách của anh ấy trở thành như vậy, không thể sẻ chia, tâm sự với người khác, động một tí là kêu gào la hét, giống như thiên hạ này chỉ có một mình anh ấy là độc tôn vậy. Ngày ngày lấy việc trêu chọc, chòng ghẹo người khác làm niềm vui của mình…”.
Hách phu nhân không ngờ cô có thể nói những lời như vậy, bất giác hoảng hốt trả lời: “Nó từ trước đên giờ rất vui vẻ mà.”
“Thật vậy sao?” Gia Mĩ lạnh lùng hỏi lại.
“Con trai của ta, đương nhiên ta phải biết chứ.” Hách phu nhân nổi giận đùng đùng, không cam tâm nói: “Về điều này, không đến lượt cháu phải đến giáo huấn ta.”
“Cháu không có tư cách gì để giáo huấn cô cả, cháu chi nói sự thật/’ Sắc mặt Gia Mĩ càng trở nên u ám, Hách phu nhân liếc mắt nhìn cô, rồi từ trong túi xách tay màu trắng lấy ra một tờ séc nói: “Đây có một chút tiền, cháu nhận đi, hy vọng từ nay về sau…”
“Cháu đã nói rồi, những lời này không cần nói với cháu.” Gia Mĩ bắt đầu nổi nóng, giống như đã nhẫn nhịn rất lâu, thô lỗ cầm lấy tờ séc xé toạc thành nhiều mảnh. Hách phu nhân tỏ ý xem thường, Gia Mĩ trừng mắt nhìn: “Cháu chỉ muốn ở bên cạnh anh ấy, làm bạn của anh ấy cả đời này cũng chẳng sao.”
Hách phu nhân cười lạnh lùng: “Những kiểu người như cháu, ta đã gặp nhiều rồi, thực chất bên trong đều có lòng tham không đáy, ham muốn rất nhiều.”
“Cháu chi muốn anh ấy vui vẻ.” Gia Mĩ cố gắng đọc rõ từng chữ. Sắc mặt Hách phu nhân giờ đây đã trở nên vô cùng khó coi: “Đừng lấy việc này ra làm bình phong, đó chi là cái cớ.” Gia Mĩ rất giận dữ nhìn bà ta chằm chằm, gằn giọng nói từng chữ một: “Cháu muốn xuống xe.” Cô nghiến răng nghiến lợi nói với tài xế: “Dừng xe, để cháu xuống!”.
Tài xế đưa mắt nhìn Hách phu nhân, không dám dừng xe, Hách phu nhân cố gắng hít một hơi thật dài, sắc mặt tái nhợt: “Người phụ nữ như cháu, thực không có gia giáo.” Gia Mĩ buông lời châm chọc: “Phu nhân thật là có gia giáo nói người khác không có gia giáo thì phu nhân là người có gia giáo sao?” Gia Mĩ cười nhạt: “Mẹ cháu dạy dỗ cháu rất đến nơi đến chốn, còn gia giáo mà giống như phu nhân nói, cháu thực không dám nhận bừa.”
Hách phu nhân giận run người, lớn tiếng ra lệnh cho tài xế: “Dừng xe, để cho con bé này xuống xe.”
Tài xế đột ngột phanh lại, dừng xe, Gia Mĩ mở cửa xe bước xuống: “Không cần phải ở trước mặt cháu thể hiện mình là một người mẹ yêu con đến ngốc nghếch, bỏ đi, cô hãy dùng tình cảm chân thật của mình mà quan tâm đến anh ấy.” Hách phu nhân tức đến nghẹt thở, Gia Mĩ cười nhạt dùng sức đóng sập cửa xe.
Chiếc xe phóng vụt đi trước mắt cô, Gia Mĩ đảo mắt nhìn bốn phía xung quanh… thực là thê thảm, đây là chỗ nào nhỉ?
Hừm, hình như là trên đường cao tốc…
Cô ở trên đường cao tốc đi bộ mấy tiếng đồng hồ mới bắt được xe trở về nhà. Hai chân rã rời, đến giầy cũng gần như sắp rách, thật là một chuyện khó quên. Vừa về đến nhà, chuông điện thoại reo vang, cô nhìn hiển thị, uể oải nằm thượt ra ghế sô-pha, mặc kệ nó đổ chuông không ngớt.
“Reng… reng… reng…” một lần lại một lần, thúc giục vội vã, nóng lòng như lửa đốt giống như có trăm ngàn lời muốn nói. Cô nhắm chặt hai mắt, cũng không muốn ngắt đường truyền, tuy không muốn nghe, nhưng lại hy vọng anh gọi đến mãi.
“Reng… reng… reng…” tiếng chuông điện thoại càng nghe càng thê lương, cô không chịu được nữa thò tay nhấc ống nghe, Hách Gia Tuấn không gào lên như sấm nữa, mà rất nhỏ nhẹ hỏi: “Sao mà lâu quá vậy?” Cô nói dối: “Đi ngủ rồi, có việc gì thế?”.
Tiếng của Hách Gia Tuấn khản đặc, giống như người mất ngủ, hỏi: “Tại sao lại bỏ về?” Rồi anh lại còn bổ sung thêm một câu: “Một mình lén lút bỏ về.” Cô nheo mắt lại, nhưng nước mắt chẳng biết thế nào, trong chốc lát đã thi nhau rơi xuống. Cô cố giữ bình tĩnh nói: “Mẹ bị bệnh, em nhận được điện thoại nên lập tức quay về luôn.”
Anh khẽ thở dài nói: “Vậy mà anh còn tưởng em tức giận.” Cô lắc đầu, nước mắt càng rơi nhiều hơn. Cô cố tỏ vẻ thoải mái: “Không có, vẫn tốt mà, tức giận làm gì?”.
Ở đầu điện thoại bên kia lặng im, qua một lúc lâu, giọng khàn khàn bên kia mới nói: “Gia Mĩ… đừng ghét anh…”. Tay trái cô bịt lấy miệng, bịt thật chặt, chặt đến mức sắp không thở được. Anh từ từ nói: “Gia Mĩ… không thích anh cũng không cần phải gấp, nhưng đừng ghét anh… xin em… đừng ghét anh…”
Nước mắt cô giàn giụa, nhưng lại phải cố cười nói: “Em không ghét anh…” Dường như anh đã đoán ra điều gì đó, anh hỏi: “Gia Mĩ, em đang khóc? Vì sao em khóc?” Cô đưa tay ôm lấy ngực, nước mắt lúc này giống như mưa vậy, thi nhau rơi xuống, cô nói: “Em đang xem ti vi, có một đoạn rất cảm động nên em khóc.”
Anh thở phào nhẹ nhõm nói: “Vậy mà anh cứ tưởng mẹ em đà xảy ra chuyện gì.”
Rồi cô lại cố ý lớn tiếng cười: “Trong ti vi lại đến đoạn thực buồn cười…”
Anh không nói gì, một lúc sau mới lên tiếng: “Anh rất nhớ em… nhưng ông nội không cho anh về, làm thế nào bây giờ? Phải làm thế nào bây giờ mới có thể nhìn thấy em?” Tiếng của anh nghẹn ngào: “Anh thật sự rất nhớ em…”
Cô túm chặt lấy lồng ngực, trái tim đau đớn, giống như có trăm ngàn con kiến đang cắn xé vậy. Cô thảng thốt gọi tên anh: “Gia Tuấn…”
“Anh đây..” anh nhẹ nhàng đáp: “Làm sao bây giờ, anh nhìn không thấy em…”
“Anh…” Cảm giác đau đớn trong lòng thật khó chịu, cuối cùng cô hỏi: “Có phải anh thật sự thích em không?”.
Anh không lên tiếng, phải rất lâu sau mới nhẹ nhàng hỏi: “Nếu như là yêu, vậy thì làm thế nào?” Anh ngừng một lát, lại nói: “Nhưng em không thích anh, em không muốn kết hôn, em nói em rất sợ đàn ông, cho nên… nói cho anh biết, anh phải làm thế nào?” Anh giống như đang tự hỏi mình vậy: “Anh rốt cuộc phải làm thế nào mới được? Phải làm thế nào em mới hiểu rằng anh rất thích em?”.
Cô nắm chặt lây ống nghe, giống như chỉ có vậy mới có thể cho cô thêm sức lực. Cô cười mà vẫn nghẹn ngào; “Không cần phải lo lắng, em không ghét anh.” Anh nói mà như khóc vậy: “Nhưng, không được… anh cảm thấy, tất cả đều không được… vệ sĩ luôn bên cạnh anh, dùng hết ba mươi sáu kế cũng không thể nào thoát được bọn họ, phải làm thế nào bây giờ? Hình như anh sắp bị bắt đính hôn rồi, phải làm thế nào bây giờ…?”
Trong miệng cô cảm thấy có vị tanh tanh, như máu từ lồng ngực đang trào lên vậy, cuồn cuộn như sóng biển. Giọng cô run rẩy: “Đừng lo lắng, vẫn còn kế thứ ba mươi bảy…”
Giọng của anh cũng run rẩy kịch liệt: “Kế ba mươi bảy là cái gì?” Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nói: “Thuận theo tự nhiên.” Anh thực khó để cất lời, giọng nói vô cùng buồn bã: “Không được… anh không thể thuận theo tự nhiên được… anh không muốn kết hôn với người khác…”