Tôi nhìn Cố Ly, nói: “Tớ phải đi ngay phải không?”
Cố Ly gật gật đầu: “Mau đi đi. Có chuyện gì gọi điện cho tớ, tớ phải đợi Nam Tương cắt tóc xong, không yên tâm được khi giao khuê nữ ấy vào tay đàn ông này được. Xong việc ở đây tớ sẽ lập tức qua tìm cậu.” Xuyên qua gương mặt lo lắng trùng trùng của nó, tôi có thể thấy bộ dạng nghiến răng ken két, chằng chịt gân xanh nổi đầy trán của anh chàng cắt tóc đang đứng sau nó.
Tôi bước ra khỏi tiệm, vội vã vẫy taxi, lòng như lửa đốt hướng về phía Phố Tây. Trên con đường tám làn xe rộng thênh thang, hầu như chẳng có xe nào qua lại, nắng vàng rực rỡ, thế giới sắc nét vô ngần. Tôi cuộn mình trong chiếc xe lao như bay trên xa lộ, giống như con bọ cánh cứng nhỏ đang bay với tốc độ siêu nhanh trên đường.
Còn giây phút này, trên con phố nhỏ hẹp tại Phố Tây, dưới bóng hàng cây ngô đồng Pháp cao lớn hai bên đường, có một người khác cũng đang nóng lòng sốt ruột giống tôi, cậu ta gọi cho Nam Tương hai cuộc điện thoại, nhưng kết quả, không có người nghe máy.
Nam Tương nhìn màn hình điện thoại, một số máy lạ đang nhấp nháy, nó cầm di động lên, nghiêng nghiêng màn hình cho Cố Ly xem, rồi nói: “Chẳng biết là ai, cứ gọi mãi cho tớ.”
Cố Ly nói: “Thì nghe thử xem.”
Nam Tương lắc đầu: “Tớ không thích nhận cuộc gọi của số máy lạ, nếu có chuyện gì hắn sẽ nhắn tin thôi.”
Cố Ly gật gật đầu: “Tớ có thể hiểu được. Ở Phố Đông này, tốn cước gọi đường dài vì một người lạ hoắc, quả là không đáng lắm. Tắt đi cho lành.” Nó giơ tay ra, cầm di động nhấn phím tắt.
Nam Tương: “…”
Bóng cây lay động đong đưa, từng vệt nắng vụn vỡ thi thoảng nhảy múa trên mặt cậu ta, sống mũi thẳng cao nhưng thanh tú toát lên đường nét tươi sáng trên khuôn mặt ấy. Cậu ta lắng nghe tiếng dập máy vang lên trong điện thoại, sắc mặt lộ vẻ khó hiểu nhưng vẫn cố chấp, tiếp tục nhấn nút gọi lại.
Nam Tương nhấc điện thoại lên, thở một hơi dài: “Tên này cũng cố chấp quá nhỉ?” Vừa định lắc đầu, đã bị thợ làm tóc dùng lực ấn ngồi im, Nam Tương thuận tay cầm di động đưa cho Cố Ly, “Cậu nghe giúp tớ, hỏi xem hắn rốt cuộc là ai.”
Cố Ly nhận lấy điện thoại, vừa bật lên, còn chưa kịp nói gì, bên tai đã vang lên tiếng vui mừng khôn xiết của đối phương: “Ôi dào, cuối cùng chị cũng nghe máy, điện thoại của chị khó gọi thật đấy, như là trúng số độc đắc vậy. Hôm trước đã hẹn chị đi xem triển lãm tranh, chị còn nhớ không? Giờ em đang ở công viên Lỗ Tấn, trong Bảo tàng Mỹ thuật đang có một cuộc triển lãm, rất hay, chị có muốn…”
Đối phương còn chưa nói hết, Cố Ly đã quăng một câu “Gọi nhầm rồi” sau đó ngắt máy cái rụp.
Dưới bóng cây, gương mặt của chàng trai trẻ rất đỗi kinh ngạc, cậu ta đưa tay lên dụi dụi mũi đang bị gió thổi cho phát ngứa của mình, rồi như kìm không được liền bật cười trong bối rối.
Cố Ly ngắt xong điện thoại, thầm cảm thấy giọng ấy nghe quen quen. Nó lại lần nữa nhìn số máy kia trong nhật ký cuộc gọi trên màn hình, rồi lôi di động của mình ra, sau đó gọi lại theo số ấy, khi vừa nhấn nút gọi đi, thì chuỗi số trên màn hình đã ngay tức khắc biến thành hai chữ tiếng:
Cố Hoài.
Cố Ly quay sang nói với Nam Tương: “Tớ ra ngoài gọi điện thoại một lát,” sau đó bước ra cửa, nó lôi di động của mình ra gọi điện.
“Cố Hoài, chị Cố Ly đây. Em đang làm gì vậy? Hôm nay chị đang rảnh, em đang ở ngoài à? Chúng ta đi ăn cơm trưa với nhau được không? Cố Ly nhìn ra đại lộ rộng thênh thang ngoài cửa tiệm, đôi mắt híp lại dưới ánh nắng chói chang, cảm giác giống như Bạch Tố Trinh đã uống quá nhiều rượu hùng hoàng vậy[2] .
[2] Trong Tây Hồ truyện, sư Pháp Hải trong chùa Kim Sơn cho rằng Bạch Nương là yêu quái sẽ làm hại dân hại nước và thông báo cho Từ Tiên biết. Vào tết Đoan Ngọ, Từ Tiên bắt ép Bạch Nương uống rượu hùng hoàng, sau khi uống rượu nàng lập tức hiện nguyên hình là rắn.
“Ồ chị à, em vừa tỉnh giấc, còn chưa dậy. Có gì trưa em gọi lại, em ngủ tiếp đây.” Đầu bên kia, Cố Hoài nói với giọng rệu rã, sau đó tắt máy.
Cố Ly cầm di động, đứng lặng trong lát, rồi quay lại nhìn vào tiệm, Nam Tương ngồi trước gương, lúc này đã thấp thoáng có thể thấy được mái tóc dài trên đầu nó trông khá tinh tế đồng thời vừa toát lên khí chất nữ tính nồng nàn, nhìn nghiêng khá đẹp, Nam Tương nhìn thấy Cố Ly trong gương, nó mỉm cười, nắng chiếu lên mặt Cố Ly, khiến một bên mặt còn lại chìm trong bóng râm.
Nó đẹp đến mê hồn.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua trong làn gió thu bắt đầu phe phẩy, lá cây ngô đồng dần chuyển sắc vàng, thậm chí cảm giác như ửng đỏ mỗi khi hoàng hôn buông xuống.
Gió thổi qua thành phố này, bị những tòa nhà chọc trời muôn hình vạn trạng cắt ngang thành những dòng khí to nhỏ khác nhau, như một mảnh vải nguyên vẹn, bị vô số lưỡi dao cắt rách ra vậy, phân chia tứ tán, những dòng khí to nhỏ khác nhau như những tia nước nhỏ giọt, vuốt ve từng góc cạnh, mỗi tấc đất của thành phố này, trong sự vuốt ve đó, lá cây rơi đầy mặt đất. Rồi mỗi khi có những chiếc xe chạy qua, lại phát ra tiếng rào rào như sa mạc.