ệc của anh, vì sao giao cho Joel?” Ti Ti nhíumày quan sát vẻ mặt kinh ngạc của An Đình: “Vậy thì thế nào? Joel nói hết thảy đều do anh quyết định.” Cô cong miệng lên: “Nhưng, chúng ta đã nói qua… ” Bất đắc dĩ thả chân xuống ghế, cô khom người kiếm giày: “Phảikhông? Tại sao?” Cô ngờ vực ngó An Đình chăm chăm: “Joelnói thế nào?” Cô cho chân vào giày.
“Thật sự, anh ấy nói như vậy?”Cô khó chịu nhếch mày, lên giọng: “Đúng vậy, đúng vậy, tôiđương nhiên giả bộ như khôngbiết.”. Thừa lúc còn sớm biến khỏi đây cho xong, miễn cản trởbọn họ ánh mắt qua lại, Ti Ti cắn cắn môi nghĩ, “Có ý gì?! Anh nói vậy là sao? Người ta đường đường là nữ Chủ tịch củachuỗi cửa hàng bách hoá nha,tôi là cái gì chứ! Đương nhiênkhông thể ảnh hưởng đến của bọn họ rồi.” Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ. “Hiểu lầm? Ai hiểu lầm? Tôi sao?”
Cô một bụng hoài nghi đứng trước An Đình từ từ quan sát,lầm bầm trong miệng: “Chếttiệt! Sao mình thấp hơn cô tachứ? Không, mình không hiểu lầm, nhất định có lý do khiến mình nghi ngờ?”
Đúng rồi, chỉ có khả năng làphụ nữ! Nếu không phải là phụ nữ xinh đẹp thì cũng là phụ nữ có năng lực.
Đáng ghét, một đống phụ nữ chưa chồng chưa người yêu sao cứ thích quấn lấy Joel, cô so với từng người thua kém mọi mặt? Một đám phụ nữ, người nào người nấy đều có sở trường của riêng mình lần lượt xuất hiện đảkích sự tự tin của cô, khiến cô thấy mình thật vô dụng?
Mười năm trước, hắn cũngkhông có bộ dáng như hiện tại khiến tâm phụ nữ chao đảo, nhưng bây giờ, bất luận đi đếnchổ nào đều trở thành tâm điểm thu hút mọi người. Đợt nghỉdưỡng một tháng kia, vô số ánhmắt ngưỡng mộ lộ liễu khôngthèm che dấu, cô có thể biết được bọn họ trong đó có bao nhiêu là cuồng si, chỉ ước rằnglàm thế nào ở cùng một chỗ với hắn?
Cô thật sự rất yêu Joel, nhưngcó trời chứng giám, cô thật sự càng lúc càng thấy hối hận gảcho đàn ông xuất sắc như vậy! Thích một người bình thườngrồi chung sống với người đó,tối thiểu cô sẽ không sống trongbất an một ngày đẹp trời nào đó bị hắn bỏ rơi.
Dưới sự dò xét của Ti Ti, An Đình kiêu ngạo ngẩng cao đầu, khinh thường nhìn Ti Ti, càng tăng thêm sự khó chịu trong lòng Ti Ti. “Yên tâm, tôi sẽ coi như chưa có gì xảy ra, cô có thể đi được rồi?”
Ti Ti càng lúc càng khống chế không nổi tâm tư, nỗi phiền muộn trong lòng đột nhiên trỗi dậy, cảm giác chua xót dâng lên.”Ưm! Hắn tất nhiên sẽ nhanh quay lại, có người ở đây chờ hắn mà!”
Nhìn thấy chiến thắng lấp loé trong mắt An Đình, lửa giậntrong lòng Ti Ti rốt cục bị đốt đến cực điểm, khóe miệng bất giác mỉm cười xảo trá.
“Đừng khách khí, chỉ cần anh giúp tôi một việc nhỏ là đượcrồi… Đừng vội?” Cô đột nhiên bày ra một tư thế quái đản, “Chính là phiền anh nói với Hạo Hạo một tiếng, tôi sẽ đi du lịchvòng quanh thế giới với ViênLinh tiếp, ít nhất ba năm hoặcnăm năm sẽ trở về, bảo thằng béan tâm sống ở nhà bà nội đừnglo lắng cho tôi, OK?” Nói xongbỏ điện thoại xuống, dùng tốcđộ thi chạy trăm mét lao ra khỏi phòng, xẹt qua Molly đi phía trước khiến cô ấy giật mình, cấm đầu cấm cổ chạy ù vào thang máy dành riêng cho Chủ tịch, cửa thang máy vừa đóng lại, cô tức khắc la to một tiếng,”Yeah!”
An Đình chẳng hiểu ất giáp môtê gì chỉ lặng căm đứng yên nhìn Ti Ti như gió lốc bay ra khỏiphòng, sau đó Davy sắc mặtcăng thẳng khẩn trương đi vào,”Ti Ti! Ti Ti… Cô ấy đâu rồi?”
Không thấy Ti Ti, Davy sợ hãi mất hồn, quay sang An Đình hỏi không ngớt về tung tích của Ti Ti.
An Đình chỉ ra bên ngoài, Davy lấy tốc độ tên bắn lao ra, khôngngừng lẩm bẩm trong miệng, “Tiêu rồi! Tiêu rồi! Lần này xong đời, mình lại gây hoạ lớnnữa!” Vọt tới trước thang máy, hắn sốt ruột đi tới đi lui chờthang máy. Chờ cả ngày rốtcuộc cửa thang máy cũng mở,Joel từ trong thang máy bước ra, Davy thậm thò thậm thụt tìmkiếm sau lưng Joel, “Ti Ti? Anh có gặp Ti Ti không?”
“Búp bê? Có, cô ấy nói đi gặpmột người liền vội vàng chạy,cũng không biết việc gì mà gấpđến vậy, có lẽ trễ giờ. Sao? Tìm cô ấy có việc gấp sao? Nhìn sắcmặt em xám xịt.” Joel khôngbiết đại họa giáng xuống đầu,vẫn cười hỏi.
“Gấp? Em sắp phát điên rồi! Ti Ti và An Đình đụng mặt trong phòng anh… Cô ấy hiểu lầm! Sau đó bỏ chạy… Cô ấy, cô ấy nói đi tìm Viên Linh…”
Davy còn chưa nói xong, sắc mặt Joel xám như tro tàn, hai người đồng thời xoay người vọt vào thang máy, trước khi cửa thang máy đóng lại, vừa hay nhìn thấy Philip đi tới, miệng lahét ồn ào, “Này! Hai người sao chạy vào đây? Chủ tịch Lam làm sao bây giờ?”
Davy một tay ấn nút giữ cửathang máy, một tay chộp cổPhilip kéo vào. “Mau! Có nhiềungười tìm sẽ nhanh hơn!”
Molly giật mình khiếp sợ trợn mắt nhìn ba tên trùm của công ty chạy trối chết giống nhưmông bị lửa đốt biến mất trong nháy mắt, cô quay đầu lại nhìnthấy Chủ tịch Lam đứng ở cửa phòng làm việc.
Cô bất an nuốt nước miếng.”Bọn họ… Ừm, chắc có việc đột xuất, có lẽ… Có lẽ rấtnhanh sẽ trở lại.”
An Đình sắc mặt quái dị nhìnMolly chăm chăm.
“Nếu được… Chủ tịch Lam, cô có thể dời lại ngày khác…”
An Đình lắc đầu, “Không sao, tôi có thể đợi bọn họ.” Kiên nhẫn chính là một trong những điều kiện quan trọng dẫn đến thành công, huống chi <đốitượng> có “giá trị cao” như thế,bỏ ra chút tâm tư là đáng giá.
Molly không biết nói gì, cô bấtquá cũng chỉ là thư ký quèn mà thôi.
“Nếu vậy, mời Chủ tịch Lam…”Molly đang nói giữa chừng độtnhiên im lặng nín thở giống như có phát hiện mới về , mắt chữ O miệng chữ A nhìn bóng dángquái vật thấp thoáng từ thangmáy chầm chậm đi ra, vâng quái vật đó chính xác là Ti Ti, taytrái cô nàng ôm một túi trái cây,tay phải cầm quả lê nhàn nhã nhấm nháp.
“Hi, Molly!”
Molly vẫn không tin vào thịgiác của mình, mở to mắt nhìnTi Ti thiếu điều sắp rách cảkhoé mắt.
“Được rồi, đừng nhìn tôi như thế, tôi đâu phải quái vật, ” Ti Ti nhún nhún vai. “Bọn họ đi đâu hết rồi?”
Molly không hờn không giậntrừng mắt ngó cô.
Ti Ti chớp mắt, bộ dáng ngâythơ vô số tội. “Tôi chỉ ra ngoàimua trái cây thôi!”
Molly vẫn nheo mắt nhìn cô.
“Tôi nói thật!”, Ti Ti nói dối đạttới trình độ mắt không chớp mặt không đỏ, “Nhân tiện tặng bọn họ lễ vật nho nhỏ.” Cô le lưỡithấp giọng lẩm bẩm, sau đó lướtmắt qua An Đình, “Ah, Cô còn ở đây sao? Bọn họ… Có thể sẽ trở về muộn.” Tự nhiên ngồi vào cái ghế dựa bên cạnh Molly,bất ngờ đưa ra lời khuyên đặcbiệt với An Đình.
Sắc mặt An Đình biến hoá cực kỳ khó coi, thân thể cứng nhắcquay vào phòng Chủ tịch.
“Đáng đời!” Trước khi cánh cửađóng lại, Ti Ti cũng kịp đưa ra cái mặt quỷ, “Ai bảo cô kiêu ngạo!” Quay đầu lại trông thấy Molly mở miệng muốn nói, liền vội vã lấy trái dâu tây nhét vào miệng cô ấy.
“Chuyện không liên quan đếncô, vì thế không nên nhiều lời,đặc biệt là khi có người gọi điện hỏi tôi, cô hiểu không?”
Chưa từng gặp người nào cứng đầu như vậy!
Cô ta còn muốn đợi tới khi nào? Tan sở lâu rồi, Molly đã đi về, cô ta thật sự không biết mệt?
Ti Ti mất kiên nhẫn đi đến cửaphòng làm việc lịch sự gõ vàicái, không đợi người bên trongđáp lại liền tự mở cửa đi vào,An Đình ngồi trên ghế salonchăm chú xem cặp tài liệu đang mở ra để trên bàn khách, điện thoại di động cũng đặt kế bên.Thấy cô ta tranh thủ trong lúcchờ đợi tập trung xử lý côngviệc, quả thật tác phong củangười chuyên làm việc lớn.
“Chuyện gì?”
“Chủ tịch Lam, cô không có khái niệm thời gian sao? Đã hơntám giờ, mọi người trong cao ốc đều về hết, cô còn muốn đợi đến khi nào?” Ti Ti tức giận.
An Đình vẫn cúi đầu nghiên cứutài liệu trên tay lên tiếng.”Không phải cô cũng giống tôi sao?”
Ti Ti bất giác nở nụ cười thú vị, “Không đâu? Cô không phải là tôi…Vì thế không giống nhau?”
Cô chậm rãi đi thong thả đếnghế lưng cao của Joel ngồixuống, cởi giày ra, ngồi khoanhhai chân lên ghế.
An Đình rời mắt khỏi tài liệu,quan sát Ti Ti tỉ mỉ. “Cô rốt cuộc là ai?”
“Tôi?” Ti Ti từ chối cho ý kiếnchỉ cười cười, “Cô nhìn bộ dáng của tôi cũng biết, tôi không phảinhân vật trọng yếu gì. Ngược lại chính cô… Vì sao cô kiên quyết muốn thảo luận hợp đồng với Joel? Davy cũng có thể mà!”
“Cô không có tư cách hỏi tôivấn đề này.” An Đình dùng khíthế bề trên áp chế người khi đáptrả.
Ti Ti thật sự chán ghét cực kỳ thái độ luôn coi mình cao hơn người một bậc của cô ta, “Phảikhông? Tôi đây sẽ…”
Chuông điện thoại trên bànMolly vang lên ở bên ngoài, TiTi theo bản năng thuận tay cầmđiện thoại trên bàn Joel nhấnnút, “Xin chào, đây là tập đoàn Seth,… A!” Cô một tiếng cúp điện thoại, bắt gặp vẻmặt kinh ngạc của An Đình xấu hổ cười nói: “Hắc hắc, bị chộp được!”
Cô hảo tâm nhắc nhở An Đình.”Họ có thể rất tức giận, cô có muốn lui trước không?”
An Đình thận trọng suy nghĩ nhìn cô. “Bọn họ ra ngoài là tìm cô?”
“Hình như vậy.” Ti Ti nhún vai.
Bộ não An Đình hoạt động liên tục, như nghĩ tới điều gì giươngmắt nhìn Ti Ti, Ti Ti thì cắn môi bất an đôi mắt dõi về phía cánhcửa. Thời gian từng giây từngphút trôi qua, Ti Ti cũng cànglúc càng khó thở nổi…
Hai cánh cửa văn phòng một tiếng mở ra, ba gã đàn ông như sứ giả báo thùcùng xông vào.
Joel quần áo xốc xếch, chán chường một đường đi thẳng đến trước bàn làm việc, hai tay nổigân xanh đặt trên bàn trừng mắt nhìn Ti Ti sắc mặt sợ hãi ngườithì co rút ở trong ghế.
“Em rốt cuộc muốn anh làm gì?” Giọng điệu của hắn giống như chiến sĩ bại trận, uể oải và bất đắc dĩ. “Nói đi, em rốt cuộc muốn anh thế nào? Móc tim ra giao cho em? Có thể! Chỉ cần em mở miệng, anh tuyệt đối làm được đến cùng!”
Ti Ti toàn thân co rúm. “Em…Em không có… Muốn anh thếnào cả.”
Joel thở dài, “Được rồi, nói cho anh biết, tại sao em phải làm như vậy?”
Ti Ti len lén liếc An Đình thấycô ta thần sắc ngạc nhiên, “Côta… vừa kiêu ngạo vừa xemthường em, lại còn hung hăng với em, cho nên… Cho nên emchỉ muốn… Muốn cô ta… không gặp được anh chứ sao.”Cảm giác ánh mắt An Đình vừa hãi hùng vừa quỹ dị nhìn chămchú vào mình, cô không khỏicúi đầu le lưỡi.
“Thật?” Joel chưa tin vẫn nhìn cô xuyên thấu, đầu và ngực TiTi gần như dính vào nhau.
“Lạy chúa!” Davy chán nản ngãvào salon, Philip miệng há hếtcỡ tựa ở cửa ra vào.
Joel mệt mỏi lau mặt, nhìn An Đình.
“Búp bê, tới đây.” Thấy Ti Ti không dám nhúc nhích, hắn cố gắng hạ giọng đến mức thấp nhất có thể, “Búp bê, lại đây vớianh?”
Ti Ti thoáng do dự, cuối cùng để chân chạm đất cực kỳ chậmrãi, chân trần bước đến bên hắn, đầu gục xuống chưa ngẩng lên, rất giống đứa trẻ làm sai chờđợi sự trừng phạt.
Joel dịu dàng nâng cằm Ti Ti lên, bắt gặp vẻ hối hận tràn đầy trên mặt cô, bất giác lắc đầu thở dài, “Về sau nói cho anh biết là được, anh sẽ dựa theo cảm hứng của em mà làm.” Cúi người hôn cô nhẹ nhàng, sau đó ôm lấy cô quay sang hướng An Đình đứng,phát hiện cô ta có chút bối rối và khó hiểu.
“Lam tiểu thư, giới thiệu với côđây là vợ tôi, Ti Ti Rocks.”
An Đình choáng váng mở to mắt. “Anh… Vợ anh?”
“Đúng vậy, vợ tôi.” Joel lập lại khẳng định, hắn cúi đầu ngắm Ti Ti nồng nàn, “Tôi xin lỗi, cô ấy hơi nghịch ngợm.”
Ti Ti một lần nữa rụt đầu, Joelsiết chặt tay cô an ủi.
“Hèn chi…” An Đình quay qua Ti Ti cười gượng. “Tôi nghĩ rằng cô sớm biết mình sẽ thắng,đúng không?”