Văn kiện trên bàn, kẹp hồ sơ,văn phòng phẩm, hợp đồng, sổsách toàn bộ nằm rải rác trên thảm.
Joel không thể chờ đi đến giường trong căn phòng nhỏđược thiết kế riêng tư trong văn phòng, chỉ kịp đặt Ti Ti nằm ởtrên bàn làm việc, vén váy lên. Quần lót ren mềm mại bị xé rách không thương tiếc, nânghai chân cô lên đặt ở trên vai hắn, cứ như thế trực tiếp tiếnvào trong cơ thể cô.
Tình cảm mãnh liệt, hơi thở nặng nề, tiếng rên rĩ say lòng người, hai người đồng thời đạt đến cao trào cuồng liệt như gióbão.
Thật lâu sau, Joel thở dốc không ngừng, hô hấp chưa ổn khẽ cười: “Anh phát hiện mỗi lần cùng em một chỗ, anh liền biến thành sắc lang.” Hắn chậmrãi rời khỏi cơ thể cô, giúp côbuông váy xuống.
“Xin lỗi đã xé quần lót của em, bảo bối, bất quá, anh sẽ tặng em hai chục quần lót lụa tơ tằm quyến rũ, có được không?” Hắn không muốn xa rời ghé vào cổcô khẽ hôn, đồng thời ở bên tai cô bồi thêm một câu: “Đầy đủ màu sắc.” Hắn say mê hôn ngửimùi thơm mát đặc biệt của cô.
“Rồi anh lại xé rách tiếp!” Ti Ti nũng nịu nới với hắn.
* * * * * *
“Công chúa Christine, Chủ tịchđang tiếp khách trong văn phòng, cô có thể đến phòngkhách đợi chút, tôi lập tứcthông báo Chủ tịch cô đã tới?”Molly tiếp đón cung kính.
Công chúa Christine là mỹ nữChâu Âu điển hình, tóc nâu mắt nâu, đa tài đa nghệ, trang nhã hào phóng, khí chất đặc thù củaquý tộc hoàng gia, là công chúa được quốc vương sủng ái nhất. Không biết có bao nhiêu vương tử công tước, hoàng thân quốc thích ngấp nghé mỹ mạo hiền thục của cô, nhưng cô một mựcchẳng thèm ngó tới, cố chấp chờ đợi một người có thể khiến côđộng tâm, nếu không tình nguyện cả đời không lấy chồng.
Joel lần đầu đến quốc gia củacô cùng phụ vương cô đàmphán các vấn đề liên quan đến việc mở rộng chi nhánh công ty của tập đoàn Seth, cô lúc đókhông thể tự kềm chế đối với hắn vừa gặp đã yêu. Hắn tuấn tú cương nghị, lạnh lùng đạm mạc cùng khí chất gợi cảm làm cô thần hồn điên đảo lâm vào cỏimê. Vào lúc ban đêm, cô liềnnói với phụ vương, Joel chính là người đàn ông cô muốn trọn đời dựa vào, cô thậm chí khôngtiếc vứt bỏ tôn nghiêm mà theo đuổi hắn. Quốc vương biết rõ cô ngoài mềm trong cứng, cátính cố chấp, mà thân phận Joel cũng đủ để xứng đôi với côngchúa, liền đồng ý toàn lực trợ giúp cô. Chính vì thế mà định ra hành trình đến Mỹ lần này.
“Đương nhiên, tôi sẽ hết sức phối hợp với anh ấy, sẽ khôngđể cho anh ấy khó xử, nói với Joel không cần lo lắng cho tôi.”Công chúa Christine mỉm cườinói.
“Công chúa, đi lối này.” Molly đưa công chúa Christine đến phòng khách, dọn đồ uống, một lần nữa cẩn trọng mời cô đợichút.
Molly vội vàng bước ra phòng khách, ngước mắt nhìn thấyDavy cùng Philip vừa mới nghetin vội vã chạy đến, lúc này thịnữ tùy thân của công chúa đi ra phòng khách.
“Tôi là Annie, thị nữ thiếp thâncủa công chúa.” Thái độ cô ta kiêu căng, cái cằm ngẩng lên thật cao: “Công chúa từ lúc xuống máy bay đến giờ, chưanghỉ ngơi chính thức, mời Chủtịch các anh nhanh một chút,tránh ảnh hưởng đến giờ giấccủa công chúa.”
“Đương nhiên, đương nhiên, tôilập tức thông báo với Chủ tịch.”Nhìn Annie lần nữa bước vàophòng khách, Molly xoay người đối mặt hai vị Phó Chủ tịch:”Ok! một trong hai người, ai đi thông báo?”
Davy, Philip bốn mắt nhìn nhau.
“Anh đi! Anh lớn hơn em!”Philip giành mở miệng.
Davy tránh né: “Sao lại liênquan đến tuổi tác ở đây? Em đi! Em là út, so với anh được sủngái nhất.”
“Được sủng ái? Ở đâu? Sao em không thấy. Hơn nữa, công chúa là trách nhiệm của anh, anh đừng quên.” Philip đẩy nhiệmvụ nguy hiểm sang Davy.
Rắc rối còn treo lơ lửng trên đầu. Hai anh em nhà này thật rãnh rỗi còn đứng đây cãi nhau.
Molly hổn hển la lên: “Này, này! Thời gian cấp bách, hai người còn có thời gian tranh cãi à?”
Hai người nhất trí chuyển hướng sang cô: “Cô đi! Chủ tịch làtrách nhiệm của cô!”
Molly bỗng dưng há to miệng:”Tôi… Tôi đi?” Chỉ nghe tới tiếng Chủ tịch thôi, cô run lên,còn nói được cái gì sao? “Tôikhông đi! Chủ tịch là anh củahai người, hai người đi!”
“Được rồi! Vậy chơi đoán số, công bằng nhất?” Davy nghĩthầm mình chắc không xui xẻođâu.
“Chơi đoán số? Anh đang ở đâynói đùa gì vậy?”
“Phải không? Vậy là em có biện pháp tốt hơn sao?”
Philip không lời nào để nói.
“Ai tới trước?”
* * * * * *
Nụ hôn ấm áp dịu dàng khôngngừng nhẹ rơi vào những vị trí mẫn cảm của cô, hô hấp dần dầndồn dập, yêu kiều uyển chuyểnrên rỉ, hắn vân vê bộ ngực sữa trương cứng của cô, cô vuốt ve lồng ngực to lớn rắn chắc củahắn, thân thể hắn vì cô mà rung động, lòng cô vì hắn mà kêu gào.
“Ti Ti, cứu mạng a!” Đột nhiêntừ bộ đàm truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Davy, tiếng cầu cứu đáng thương.
Joel động tác cứng đờ, “Chuyệnquái gì!” Hắn thở phì phò thấp giọng mắng, hạ thể nhịn xuống dục vọng mãnh liệt, hắn buông Ti Ti ra dùng sức đè xuống bộđàm: “Cậu tốt nhất là có việcquan trọng hơn việc giữa tôi và búp bê.”
Bên tai nghe thấy tiếng hútkhông khí phát ra từ bộ đàm,hắn không khỏi nở nụ cười,”Được rồi, trước gọi Molly vào dọn dẹp đi.”
Qua một hồi lâu, từ bộ đàmtruyền ra giọng nói chần chờcủa Molly.”Dạ… Chủ tịch”
Hắn cười đến càng vui vẻ hơn:”Molly, tôi hứa tôi sẽ không giết cô…Ít nhất hôm nay sẽ không.” Joel cười bắt lấy Ti Ti kéo về phía trước, cả người cô liền ghé vào trên ngực hắn: “Vào đi! Molly, thuận tiện gọi hai tên khốn kiếp kia cùng vào.”
Tắt bộ đàm, đôi môi hắn nồngnàn áp lên môi cô nỉ non: “Anhyêu em, búp bê, anh thật yêu em!” Hắn lại bắt đầu nhiệt tìnhtriền miên hôn cô, dường nhưkhông nghe thấy sau lưng truyềnđến tiếng mở cửa cùng nóichuyện.
Nhìn văn phòng lộn xộn, Philip kinh ngạc thấp giọng hô: “Wow!Thế chiến thứ ba nổ ra trong đâysao?”
Molly ngồi chồm hổm trên đất giả vờ tìm kiếm tài liệu, vậtphẩm đang nằm la liệt trên thảm, bối rối không biết làm thếnào để tránh né đôi tình nhân đang nồng nhiệt hôn nhau.
“Trên bàn, bọn họ trên bàn.” Davy thì thầm.
Philip hai mắt sáng lên: “Anhnói…”
Davy gật gật đầu.
“Wow! Thật tuyệt, Em còn chưacó thử qua! Thật không ngờ ông anh mình lại có thể lãng mạn như vậy…” Philip giả mặt quỷ:”Hơn nữa, như vậy có thể giảiquyết lúc cấp bách.”
Hai người châu đầu thì thào, thỉnh thoảng truyền ra tiếngcười khẽ.
Joel thở hào hển thoáng rời môiTi Ti, trán hắn chống đỡ trêntrán cô, hơi thở bất ổn mở miệng: “Rốt cuộc có chuyện gì?”
Hai người nhìn nhau, ánh mắt thoái thác.
“Không nói thì đi ra!”
Davy dùng sức đẩy Philip tới trước, hắn đành phải quyết tâm mở miệng: “Công chúa đã đến, đang chờ trong phòng khách.”
Joel nhíu mày, lập tức gọi Molly tới bên người nói nhỏ vàicâu, chỉ thấy Molly mặt đỏ lên, còn Ti Ti thì đem cả mặt vùivào trong ngực Joel không dámngẩng đầu.
Molly gật gật đầu vội vàng chạyđi, rồi sau đó Joel cúi đầuxuống bên tai Ti Ti nói nhỏ vài câu, cô cũng gật gật đầu bướcnhanh đi vào phòng trong.
Tiếp đó, Joel nhanh chóng mặc áo sơmi, bỏ áo vào quần, đứng lên cầm lấy caravat trên bàn: “Cô ta đến lâu chưa?”
“Khoảng chừng hai mươi phút.”Động tác thực vui vẻ, khônghiểu được bao lâu? Philip thầm nghĩ.
Joel mặc áo khoác vào: “Davy,buổi chiều công ty giao cho cậu, anh muốn đi ra ngoài.” Hắn xoay người đi ra.
Davy đuổi theo: “Ti Ti làm sao bây giờ?”
Joel dừng bước lại: “Sai, phải nói là công chúa làm sao bây giờ? Anh muốn đưa búp bê đi mua sắm.” Hắn nháy mắt mấycái, lộ ra thần bí lại sung sướngtươi cười: “Một lát… Ừm, giữa chiều anh sẽ quay lại, hiểukhông? Được rồi, Philip, đi theo anh.”
“Lại là em?” Philip không phục lầu bầu: “Không phải việc của Davy sao?”
“Bởi vì anh quyết định giaocông việc xã giao khác cho cậuta,” Joel bá đạo trả lời. “Thực tế là, anh sẽ kêu Lasan cùng Shana đến hỗ trợ, như vậy em sẽ khôngcòn nhiều lời oán thán chứ?”
“Ừm, cũng được. Em nào dámoán thán” Có người hỗ trợ so với một mình làm vẫn tốt hơn nhiều.
“Không dám à? Hừ! Em đừngquên còn có tiểu thư Jodie, anh còn chưa tính sổ chuyện này với em đó!”
“A!” Philip vội vàng cúi đầu tựkiểm điểm.
Joel mang theo Ti Ti đi mua sắm, vừa trở về công ty liền đi gặp công chúa Christine đang chờ trong phòng khách.
“Công chúa.” Joel theo phép lịch sự hôn nhẹ lên tay côngchúa Christine, sau đó ngồixuống bên phải ghế sopha.
“Anh có biết công chúa chờ đãbao lâu rồi không?” Thị nữthiếp thân Annie ngạo mạn chấtvấn.
Joel nheo lại hai mắt.
“Câm mồm! Annie, chuyện nàykhông liên quan cô! Chúng tamọi người đều biết Chủ tịchRocks bề bộn nhiều việc, có thể bớt thời giờ gặp chúng ta đã làkhông dễ dàng.” Công chúaChristine vội trách cứ thị nữ.
“Ngài là công chúa, anh ta nên biết thân phận của mình, đương nhiên phải bỏ mọi việc để tiếpđón ngài mới đúng.” Công chúalà thiên chi kiều tử, cô tuyệt sẽkhông tha thứ bất kỳ kẻ nào dámthất lễ với công chúa.
Joel nghe vậy không khỏi nhíu mày.
Thấy Joel nhíu mày, công chúa Christine bất ổn: “Annie, đây lànước Mĩ, không phải là quốc gia chúng ta, Chủ tịch cũng không phải con dân của quốc gia ta, không cần phải đối với ta đặcbiệt.”
“Công chúa, ngài đã từng đến thăm nhiều quốc gia khác,người nào cũng tiếp đãi ngàinhư khách quý, cung kính nịnhnọt, phía trước phía sau, chỉ sợ khiến ngài không thoải mái?Anh ta cho rằng mình là ai, dámthất lễ với ngài như vậy?” Công chúa có thể vừa mắt hắn đó là vận khí của hắn, cư nhiên dámcả gan khinh thường công chúanhư thế.
Joel sắc mặt u ám giống như báo trước một cơn bão táp trongđêm tối sắp đến.
“Annie, cô…” Công chúaChristine vừa tức vừa thẹn,không biết làm cho Annie im miệng như thế nào.
“Chỉ là người dân bình thườngmà thôi, hắn so được với nhữngvương tôn công tử kia sao? Bìkịp được với những quốc vươngthủ trưởng kia sao?” Annie lạinhư cũ không kiêng nể gì cả,thao thao bất tuyệt, giọng điệu khinh mạc coi rẽ, chuyển sang Joel nói: “Nói cho anh biết, vì anh lọt vào mắt công chúa nên công chúa mới vứt bỏ tôn nghiêm tới gặp anh, anh khôngnên tỏ ra không biết điều như thế!”
Joel đột nhiên đứng dậy, hướng công chúa Christine cứng ngắccúi đầu: “Công chúa mệt mỏi rồi, tốt nhất quay về khách sạnnghỉ ngơi.” Lời vừa xong, hắnxoay người rời đi nhanh chóng.
Philip đang mày chau mặt ủ thì Joel đột nhiên hướng hắn tinh nghịch nháy mắt, thậm chí còn thè lưỡi, làm Philip bất giác kinh ngạc há to miệng.
Trong phòng khách, uể oải, thất vọng công chúa Christine bình tĩnh mở miệng: “Annie, ngày mai cô lên máy bay đáp chuyến trở về đi!