ng không thể dứt bỏ tình yêucủa chú dành cho cô ấy, không cách nào đoạn tuyệt nỗi nhớ mong tha thiết với cô ấy, bóngdáng cô ấy như hình với bóng cảđời đi theo chú, cho nên chúmới quyết định không kết hôn,trừ phi là cô ấy, nếu không đối tượng kết hôn của chú mãi mãikhông bao giờ có.”
Cậu bé nghiêm túc gật đầu: “Cháu nghĩ cháu có thể hiểu đạikhái. Ngay khi chú tìm được côấy, không nên tha thứ cô ấy mộtcách dễ dàng, không nhiều thì ít phải cho cô ấy một số bài học,không, phải thật nghiêm khắc dạy dỗ!” Nó đề nghị vô cùng nghiêm túc.
Joel không khỏi ngẩn ngơ:”Hả?”
“Cô ấy quá ngốc nghếch!” Cậu bé tiếp tục phê phán chỉ trích.
Joel trở nên khó hiểu: “Phảikhông?” Thằng nhóc này thật sự đáng đánh đòn, nó dựa vào đâudạy hắn nên làm thế nào?
“Đúng! Cháu nghĩ cô ấy có thể bị người khác gạt nên mới kiênquyết bỏ chú đi không nói lờinào, một người phụ nữ tên là Helen…” Cậu bé trộm dò xét Joel: “Là vị hôn thê trước của chú?”
“Helen?” Joel bị thằng bé làm cho mờ mịt, tại sao có liên quan đến Helen? Thằng nhóc này sao quen biết Helen?
“Đúng vậy! Helen nói chú và cô ta chuẩn bị kết hôn, bảo cô ấy phải từ bỏ chú, vì thế đồ ngốc này mới mau mau biến đi chứsao! Tuy nhiên, cô ấy vẫn còn cất giữ hình bóng của chú vàomùa hè năm đó trong ký ức, và chú để lại cho cô ấy… cho đến ngày hôm nay.”
Càng nghe càng kinh ngạc, Joel vừa nghe xong bật thốt lên liềnhỏi: “Làm sao cháu biết?”
Cậu bé tựa hồ như không nghethấy hắn hỏi, vẫn nói: “Về phần cô ấy tại sao phải lừa chú, có hơi phức tạp một chút, tốt nhất là để cho cô ấy nói trực tiếp với chú.”
Joel trừng mắt ngó cậu bé nửangày, rồi đột nhiên đưa tay trái lên nâng cầm của nó, nghiên cứu cẩn thận đôi mắt màu lam giống mình, cậu bé mỉm cười đểmặc Joel tùy ý xem xét, sau đó, có chút do dự, Joel cởi cái nóncủa nó ra, vì vậy, xuất hiện cái đầu giống mình như đúc.
Cậu bé thú vị liếc liếc tay Joel:”Chú đang run.”
Joel nhìn tay mình đang run rẩy,đúng vậy, vì cái gì? Là vì linhcảm được chôn sâu ở tronglòng, điều này gần như khôngthể hy vọng? Nhớ lại lần gặpmặt đầu tiên cậu bé có nhắc đến cha mẹ nó…, còn có giữa bọn họtự nhiên sinh ra một loại cảmgiác thân thiết vô cùng quenthuộc. Có thể? Trãi qua đau khổ thống hận bi thương trầm luân trong địa ngục nhiều năm, nay ông trời đem hết thảy trả lại cho hắn, còn hào phóng bồi thêm cho hắn…
Nghĩ tới đây, Joel lập tức dùngbàn tay run rẩy đột nhiên gỡ lấy mặt nạ trên mặt nó, ngay sau đó,một trận hít thở theo mặt nạ rơixuống.
Cậu bé tinh nghịch nháy mắt:”Hi! Ba, lần đầu gặp mặt, xinchào, con tên là Đỗ Vân Hạo,năm nay chín tuổi, mẹ thườngkêu con là Hạo Hạo, mà mẹ contên gọi Đỗ Ti Ti, có lẽ ba đã đoán ra, mẹ chính là đại lừa gạt,to gan lớn mật dám đùa giỡnba!” Dứt lời, khuôn mặt nhỏ nhera một nụ cười hả hê.
“Chậc chậc, không nghĩ tới ba thông minh như vậy, lại bị người ngu ngốc như mẹ xoay như chong chóng, thật là mất mặt nha!”
Joel kinh hãi không thôi:”Con… Con thật sự, thật sự là con chú… Của chú, uh, của chú… con trai, con của ta?”
Đỗ Vân Hạo nghiêng đầu hỏi: “Chú nghĩ gì?”
Cái này còn phải hỏi sao? Tuy có chút bất đồng về tuổi táccũng như chiều cao, nhưng lớnlên lại có gương mặt rất giống, ynhư cùng một khuôn mẫu đúcra.
“Ông trời! Thượng Đế! Oh! Trời ạ!” Joel không thể tưởng tượng nổi thì thào thấp giọng hô, tay anh run run đưa ra phía trướcvuốt ve má, mũi, mắt của nó, hốc mắt càng lúc càng ẩm ướt,thật bất ngờ, Joel kéo thân hình gầy teo của thằng nhỏ vào trongngực mình ôm chặc lấy, khônghề cố kỵ đám đông chung quanh
“Trời ạ! Tôi thậm chí có con trai!”
Đỗ Vân Hạo đột nhiên cảm thấymột dòng nóng ướt chảy xuốngcổ, nó không biết nên khóc hay cười đẩy đẩy ba mình ra.
“Ba ơi, ba là người của công chúng, đừng như vậy nha, nếu không ngày mai trên các phương tiện truyền thông rất náo nhiệt.”
Joel nắm cằm của nó càng chặchơn: ” Mặc kệ là người công chúng! Mặc kệ giới truyềnthông đi!”
“Ba, không nên ở trước mặt trẻcon chửi thề…” và sau đó đẩy Joel ra, nhưng vẫn không có dấuhiệu nới lỏng, Đỗ Vân Hạo nhịn không được kêu to: “Con gần như không thể thở được!”
Joel kinh hô một tiếng vộibuông lỏng cánh tay: “Thực xin lỗi, ba thật sự là quá kích động,quá vui mừng hạnh phúc, con không sao chứ?”
Đỗ Vân Hạo vỗ nhẹ vào lưngJoel. “Không sao đâu, ba, con nghĩ chúng ta nên quay về vănphòng của ba, có lẽ ba sẽ muốnbiết mẹ đã trãi qua mười năm nay như thế nào.”
“Ti Ti, cà phê, cà phê của tôi!”
“Ti Ti, bài tập của con tôi?”
“Ti Ti, giám đốc hành chánh muốn cô nhanh chóng đi tìm ông ấy.”
“Ti Ti, trước tiên đem những tàiliệu này phân loại đóng thànhsách, trong hội nghị sẽ dùngtới.”
“Ti Ti…”
Bận tối mày tối mặt, Ti Ti tronglòng khẽ nguyền rủa, Ti Ti, TiTi, ngày mai mình sẽ thay đổi tên của mình! Bọn khốn! Dám đem tiểu thư làm nha hoàn sai việc, ngay cả tiếng cảm ơn cũngkhông có!
“Ti Ti, cô còn ở chỗ này làm gì? Mọi người đều vô cùng bận rộn,cô đứng đây xem náo nhiệt à? Còn không tranh thủ thời gianđến giúp đỡ! Cho cô biết, chúng tôi là quan tâm đến cô mới tạocơ hội cho cô học tập, nếukhông giống với loại người dựavào quan hệ cửa sau tiến vào, côcòn muốn gì…”
Cô nàng Christina, không nóikhông rằng thao thao bất tuyệtquở trách Ti Ti trong văn phòng.
Đủ rồi! Chính là hôm nay, trước mắt đợi cô đem mọi thứ thu xếp cho tốt, xong rồi đi tìm tên Chủ tịch chó má mắng cho hả giận,sau đó bỏ đi, lão nương khônglàm nữa là quyết định sáng suốt!
Ti Ti hạ quyết tâm, rất nhanh xửlý tất cả trong chớp nhoáng, lập tức bước vào thang máy dành cho Chủ tịch. Chờ thang máy đến lầu sáu mươi cô không tựchủ được nuốt nước miếng xuống họng, kiên trì đi ra khỏi thang máy. Lên tới đây rồi, không có khả năng mất bình tĩnh chớ?
Khi cô nhìn thấy cảnh trí củatầng lầu sáu mươi thì khôngkhỏi mở to hai mắt đầy kinhngạc. Wow! Đây là văn phòng? Khách sạn năm sao, phải không? Đầu Ti Ti khôngngừng quay tứ phía, kìm lòngkhông đậu buộc miệng tán thưởng.
Thật tốt quá! Thư ký không có ở đây, ông trời cũng giúp mình! Nhưng mà… Văn phòng Chủtịch ở đâu? Chổ này sao? Thử một chút xem! Cô thật cẩn thậnxoay mở tay nắm cửa phíatrước, lặng lẽ đưa đầu của mìnhvào đó…
“Lý do gì không thể nói cho mẹ?” Davy không rõ, đây là việc vui, mẹ nếu biết được,khẳng định cao hứng nhảy dựnglên, ngay bản thân mình cũngkhông thể tưởng tượng nổi, nếukhông tận mắt nhìn thấy thằngnhóc bản sao của Joel, cậu ta còn có thể cho rằng anh mình bịgạt!
“Tạm thời, chỉ là tạm thời, đầutiên chờ anh giải quyết hết mọi việc, rồi nói sau.” Joel ngồitrong cái ghế cao lưng đưa về phía cửa văn phòng, mặt hướng ra cửa sổ chiêm ngưỡng cảnh sắc bên ngoài thong thả lên tiếng.
Thế sự thật sự là khó đoán, mộtcái chớp mắt, toàn bộ thế giới đảo lộn. Tất cả u ám, chua sót,cay đắng trong nháy mắt liền trở nên rực rỡ tuyệt đẹp, tràn ngậphi vọng, thật sự… Quá tốt!
Davy đặt mông ngồi trên bàn làm việc, dù sao Joel khôngthấy được, sẽ không chỉ tríchmình: “Nhưng mẹ cứ cách vàingày là thúc giục em, muốn em khuyên anh trở về chọn người để kết hôn, em đã ngăn không được rồi!”
“Cho anh một vài ngày. Thằng nhỏ nói nó sẽ mau chóng an bài mẹ nó, anh nên chờ đợi.”Nhưng, vẫn là làm lòng người nóng như lửa đốt, sẽ không xuấthiện sự cố? Tuy thằng nhóc hứa hẹn đem mọi việc sắp đặt ổnthoả, nhưng nó có thể khiến chomẹ nó bình tĩnh ư? Thực làmngười lo lắng, tiểu tử này rốt cuộc nghĩ ra quỷ kế gì chứ? Joel phiền não suy nghĩ.
“Phải không? Con của anh thật đúng là thiên tài quái thai, cưnhiên lên tiếng đề nghị muốnanh chỉnh mẹ nó, không biết có thể coi đây là lòng hiếu thảo hay bất hiếu đối với mẹ nó đây?”Davy buồn cười nói.
“Này! Nó là con anh, đừng có nói nó là quái thai.” Giọng điệuJoel không chút cao hứng.
“Sorry, nhưng anh cũng khôngthể gọi con trai, con trai mãiđược, nên cho nó một cái tên tiếng Anh”
“Anh cũng có nghĩ qua, Jay, anh lấy tên của ông nội mình đặtcho nó, em cảm thấy thế nào?”
Davy gật gật đầu, “Jay? Uhm, nghe có vẻ tốt.”
“Đúng vậy!”
“Vâng, xem như nói xong chuyện này rồi. Xin mời quay trở lại chủ đề chính… Này?”
Davy kinh ngạc nhìn cái đầu nhỏ từ khe cửa lấp ló nhìn vàobên trong dò xét.
“Có chuyện gì không?” Molly đi đâu? Vì sao tùy tiện cho người lạ vào?
“Tôi… Tôi sao?” Ti Ti chỉ vào mũi mình.
“Đương nhiên là cô, ” Davy thúvị vuốt cằm. “Chẳng lẽ là tôi?”
Oh! Khẽ kêu một tiếng, Ti Ti hítmột hơi thật sâu, tựa hồ đang liều mạng gom góp dũng khí. “Xin hỏi… Xin hỏi đây là… Vănphòng Chủ tịch?”
“Đúng vậy, tôi là Phó Chủ tịch, vị đang ngồi thưởng thức phongcảnh kia là Chủ tịch.” Davy dùng ngón tay cái chỉ ra đằngsau.
“Tôi… Có điều này… Tôimuốn… Muốn khiếu nại, có thể chứ?”
“Khiếu nại?” Davy nhún nhún vai.”Được rồi, cô vào đây nói đi.”
Ti Ti do dự đi vào, nhìn thấyDavy hướng mình gật đầu mỉmcười ủng hộ, mới chậm rãi đi tới.
“Có chuyện gì, nói đi.” Davy duy trì mỉm cười không thay đổi nói.
“Tôi… Tôi muốn khiếu nại.”
“Tôi biết.”
“Tôi là nhân viên của Seth, tênlà Ti Ti…”
Joel hai tay phút chốc nắm chặt tay vịn ghế, dùng sức đến nỗilàm gân xanh hiện rõ trên mu bàn tay.
Trời ạ, là cô ấy! Cuối cùng cũngxuất hiện!
Trong nháy mắt tình cảm dâng lên tựa những cơn sóng dữ nhấnchìm Joel suýt làm hắn tan vỡ. Không ngừng hít sâu, hắn cố gắng đè nén mọi xúc cảm đangxuất hiện tầng tầng lớp lớptrong đầu.
Davy thì xém chút nữa té khỏibàn: “Ti Ti, cô tên Ti Ti?” Mặt mũi tràn đầy khiếp sợ quay đầulại liếc nhìn Joel, không hề có động tĩnh? Không phải cô ấy?
“Vâng, tôi là Ti Ti, có gì không đúng?” Ti Ti nghi ngờ hỏi.
Không thể nào? Ngay cả Phó Chủ tịch cũng muốn ra đơn đặthàng với mình? Cái này thật quá mức chịu đựng!
“Không có, không có gì khôngđúng,” Davy nhịn không đượclại liếc nhìn Joel.
“Cô nói tiếp đi.”
Ti Ti hồ nghi dò xét hai mắt Davy, “Trước hết, tôi muốn chothấy, tôi đối với công ty cũngkhông đặc biệt ác ý. Cho dù tôi chỉ là nhân viên nhỏ ở Seth,nhưng công ty không thể vô lý đến mức biến tôi thành người hầu chung cho toàn công ty?”Cô nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Davy hơi sững sờ: “Ngườihầu?”
“Đúng! Người hầu. Tôi đếnSeth làm việc chứ không phảiđến để giặt quần áo, quét dọn, làm bảo mẫu.”
Ti Ti càng nói lá gan càng lớn, càng nói càng phẫn nộ.
“Giặt quần áo? Bảo mẫu?”Davy không dám tin lặp lại.
“Đúng! Còn có rửa xe, kiêm gia sư, tặng hoa dỗ bạn gái của thủ trưởng, thay quản lý chọn mua nữ trang cho tình nhân.” Cô không kiên dè to gan vạch trần tội lỗi của cấp trên mình.
Davy phút chốc há to miệng:”Rửa xe? Gia sư? Tình nhân?”
Ti Ti phút chốc nheo lại hai mắt: “Này! Phó Chủ tịch, xinhỏi anh là vẹt sao?”
“Vẹt… A, thực xin lỗi, mời tiếptục.” Davy nghe thấy tiếng cười phía sau truyền đến một cách mơ hồ.
“Được! Nói tóm lại, tôi không phải nô lệ, nên không cần kêutôi làm công việc của nô lệ. Tấtnhiên, sớm muộn gì tôi cũng sẽ cho những người không biết sống chết kia một ít giáo huấn”,Ti Ti nghênh ngang nói. Dù sao cô đoán trước mình không có kết quả tốt đẹp gì, cho nên cũngkhông còn cố kỵ, cơ hội đến côsẽ không khách khí.
“Vậy, cô cảm thấy nên xử lý bọnhọ như thế nào?” Tiếng nói trầm thấp khàn kh