hích thì tự mình đi tán tỉnh.” Joel giọng điệu bình thản, ngay cả hàng lông mày cũng không thèm nhếch lên.
“Nói đùa gì vậy? Em không muốn bị Shana phân thây.” Chỉ cần nghĩ đến bà xã mạnh mẽ củahắn mà toàn thân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Davy vội vã đi rót một ly rượu chấn áp nỗi sợcủa mình: “Đã không phải công chúa, cũng không phải nữ nhân đó, vậy rốt cuộc là ai…” Davy cầm ly rượu, bắt đầu thong thảung dung đi qua đi lại trong vănphòng: “A! Đúng rồi, có phải là nữ tổng giám đốc của chuỗi cửa hàng bách hoá Bắc Kinh không? Mặc dù thiếu chút nữ tính, nhưng bất quá rất hợp để nóichuyện với anh.”
“Nhàm chán.” Joel vẫn đang vẻmặt thờ ơ.
“Sh*t! Lại Không đúng?” Davy nhụt chí trừng mắt ngó chằm chằm Joel đang làm việc.
“Này! Tại sao anh không thể hoàn toàn thẳng thắn với bản thân mình? Anh trước kia không phải như vậy, em nhớ…” Davy đột nhiên dừng lại, tiện đà nhưlà nghĩ đến cái gì đó nói: “Đúngrồi, đúng rồi, em như thế nào có thể quên? Helen, Helen, ôngtrời a! Nhất định là cô ấy, anh có phải sao khi huỷ hôn ước với Helen, lại e ngại mở miệng cùng cô ấy? Yên tâm đi, Helen vẫncòn chờ anh, chỉ cần anh lên tiếng, em dám cam đoan cô ấy chắc chắn gật đầu.” Davy trànđầy tự tin.
“Hừ!” Joel hừ lạnh một tiếng, ngón tay gõ bàn phím chưa từng gián đoạn tiếp tục bay múa.
“Huh? Không phải sao?” Davy bối rối nhíu lông mày: “Hẳn là cô ấy! Mười năm trước haingười huỷ hôn, anh thay đổingay sau đó. Mà trong thời gianđó em chỉ nghe anh đề cập đếnmỗi Helen thôi… A, phải, lúcanh còn ở Havard thỉnh thoảng gọi điện thoại về nhà có nhắcqua một cô gái, hình như gọi là….” Davy đột nhiên búng ngón tay, hét lên: “Cathy, tên cô ấy là Cathy!”.
Sau tiếng kêu của Davy, cả vănphòng phút chốc trở nên yêntĩnh. Một lát sau, Davy mới có ý thức được mình sắp gặp nạn thật cẩn thận xoay người nhìn vềphía Joel, chỉ thấy hai tay củaJoel để trên bàn phím, hai mắt nhìn như không nhìn trừng mắt ngó màn hình máy tính.
“Anh?” Davy bất an khẽ gọi.
Joel rõ ràng chấn động nhưng rất nhanh chóng phục hồi tinh thần, phút chốc đứng lên vội vàng xoay người đi tới cửa sổbằng kính rồi dừng lại, hai tay run nhè nhẹ đút vào trong túi quần. Chết tiệt! Mười năm rồi, cái tên này dường như khắc sâutrong tim dù hắn có nguyền rủa như thế nào cũng không thể quên được. Xem ra mười năm hình bóng đó vẫn xuất hiện trong tâm trí, một cỗ tình cảmmãnh liệt như lửa địa ngụcxuyên qua trong cơ thể, cơ hồ muốn đốt hủy hắn, trãi qua nhiều năm, duy nhất chỉ có cô có thể làm cho hắn si mê yêusay đắm điên cuồng như vậy.Cô vừa rời đi thì lòng hắn trànđầy khiếp sợ, phẫn nộ cùng nghi hoặc. Tại sao? Tại sao cô lặnglẽ đi? Chẳng lẽ hắn đối với cômột chút ý nghĩa cũng không có sao? Khi đó triền miên dây dưa, nồng đậm mật yêu, như si như say, cũng giống như tên của côđều là giả tạo hay sao? Một thời gian thật dài, hắn như dã thú bịnhốt trong lồng nôn nóng bấtan, đầy ngập phẫn hận, khôngbiết phát tiết như thế nào, chỉ cóthể âm thầm đau lòng và nó trởthành bằng hữu độc nhất củahắn, mượn rượu giải sầu, nhưnglại như cũ không cách nào giảm bớt nội tâm thống khổ. Suy nghĩcủa hắn bị cô trọn vẹn chiếmlĩnh mười năm không cách nàogiải thoát, thời gian gạt bỏkhông được đành phải chung sống với quá khứ ngọt ngào cùng có nhau với cô, không một ai, không một người phụ nữ nàocó thể nắm chặt tim hắn như thế,níu chặt lòng hắn triệt để. Hắn đè nén dĩ vãng thống khổxuống, cầu mong khoảnh khắc này có thể quên đi hình bóngđó, hiện tại trong ngực hắn dâng lên nỗi chua xót, trước mắt lạihiện lên nụ cười như hoa hàmtiếu của cô vô cũng rõ nét, vô pháp khống chế. Cô nàng đáng ghét! Bàn tay Joel nắm chặt,trên trán gân xanh nổi lên.
Davy im lặng đến bên cạnh Joel,cố gắng kéo các ngón tay đang bị nắm chặt, đem ly rượu nhét vào trong tay anh mình. Joel trừng mắt ngó ly rượu trong tay,trong khoảng thời gian ngắn không biết nó là gì. Từ từ, Joelbuông lỏng thần kinh toàn thâncăng cứng, ngửa đầu nâng ly uống hết, nặng nề thở dài mộthơi, chớp con mắt chua xót, đảo cái cổ cứng ngắc, sau đó chậmrãi đi trở lại ghế ngồi xuống.
“Anh có khỏe không?” Davy lo lắng hỏi, hắn chưa từng gặp quaanh mình thất thần như vậy.
“Không có việc gì.” Joel khôngquay lại với công việc, đôi mắt nhìn thẳng phía trước không tập trung, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc.
“Anh, anh… Ừm… Anh chưa thử đi tìm cô ấy sao?” Davy hỏithận trọng. Thật vất vả ông anh hắn mới tạm thời gỡ bỏ rào cản trong lòng ra, tốt nhất tranh thủthời gian hỏi rõ ràng.
“Không có manh mối.” Joel hai mắt mệt mỏi khép lại.
“Không phải anh biết tên cô ấy sao?”
“Là tên giả.” Joel nhăn mũi, vôtình thốt ra.
Davy kinh ngạc hỏi: “Cái gì? Tên giả? Anh… Làm sao anhbiết?”
“Anh đã điều tra.”
“Vẫn không có tin tức gì sao?”
Joel phát ra tiếng cười lạnh lẽo trào phúng: “Tìm ra một đốnglớn Cathy, nhưng cũng không phải là cô ấy.”
Không thể nào? Thật sự một chút manh mối cũng không có? Phải làm sao? Davy như có điềusuy nghĩ khuôn mặt nhăn lại.Không được, xem ra hạnh phúc cả đời của ông anh toàn bộ phảinhờ vào hắn rồi, do đó, hắn tại sao có thể buông tha đơn giảnnhư vậy? Không được, không thể từ bỏ, Davy khẩn trương suyngẫm biện pháp: “Hay là như vậy đi, chuyện này giao cho em xử lý. Có điều, anh phải nói cho em biết trước, khi tìm được cô ấy anh có dự định gì?” Biện pháp có thể từ từ nghĩ, nhưnglàm thế nào thưa chuyện với mẹ, việc này rất là quan trọng, bằng không ba ngày tổ chức một lần , nhất định là không dứt.
Hai bàn tay lần nữa nắm lại thành quả đấm, khuôn mặt lại lần nữa bạnh ra Joel nghiến răng nghiến lợi trả lời: “Trước tiên bóp chết cô ấy, hỏi cô ấy vì cái gì? Sau đó lại bóp chết thêm lầnnữa.”
“Hả?” Davy nghẹn họng nhìntrân trối, nói không ra lời.
* * * * * *
Boston không chỉ là một thành phố lịch sử, mà còn là trung tâmhọc thuật và văn hóa của NewEngland. Phố phường cổ kínhcủa giới quyền quí, đan xen cùng sức trẻ của sinh viên và trí tuệ thâm trầm bên dòng sông Charles và vịnh Massachusetts,làm nên tên tuổi Boston. Chẳnghạn như Đại học Tổng hợpBoston*, cách sông Charles làviện công nghệ Massachusettsnằm đối diện**, Đại họcHarvard ở Boston tương đương Đại học Cambridge ở Anh; chăm chỉ, đạo đức, và giáo dụcvẫn là một phần của văn hóa thành phố. Bởi vì là thành phố phát triển sớm nhất nên có thểnói Boston là một trong nhữngthành phố cổ xưa nhất và có ảnhhưởng lớn đến văn hoá của Mỹ.
[*: Boston College, tại saokhông gọi là Boston Universitymà sao lại gọi là Boston College. Chữ College mà người ta chọn đặt cho có ý nghĩa lịch sử văn hóa, vì chínhnhững nhà sáng lập đầu tiênmuốn nó như thế.
**: Massachusetts Institute of Technology, goi tắt là MIT, cáitrường này nó nổi tiếng đếnmức ai ai cũng đều biết rồi ha]
Cũng như New York và Washington, Boston có một hệthống tàu điện ngầm rất giảntiện gồm ba mã màu đỏ, cam và xanh dương cùng với tuyến đường sắt màu xanh lá với bốn nhánh phía tây và một phần dướilòng đất ở trung tâm Boston. Đi trong thành phố chỉ cần biết haiđường tàu điện ngầm thôi, một là đi ra thành phố, một đi vào thành phố. Đường điện màuxanh dương là đi ra ngoài thànhphố, về phía phi trường Logan. Đường màu đỏ bắt đầu từ Đạihọc Havard xuyên qua trung tâm thành phố đi về hướng đông nam. Chinatown nằm trên tuyến đường màu cam nơi giao nhaucủa các khu đô thị.
Boston có không ít người Châu Á sinh sống, trong xe điện ngầm lúc nào cũng có thể đụng phảingười Trung Quốc, điều này làm Ti Ti cảm thấy được an ủi. Chinatown ở Boston so với Washington D. C. khá lớn, náonhiệt và vội vã, đa số các cộng đồng giống nhau cung cấpnhiều mặt hàng thiết yếu và dịch vụ, còn có rất nhiều tiệm cơm cùng nhà hàng. Giữa hè, Boston đã hơi có không khí thu, Ti Ti đẩy cửa sổ ló đầu ra ngó nghiêng, toà tháp của Đại học Y khoa trông giống như lò luyệnthi, đứng trên cửa sổ nhìn ra xa chỉ vừa liếc qua thấy ngay khu phố Tàu ồn ào đông đúc. Nơinày chính là Chinatown tại trung tâm thành phố Boston,một căn hộ nhỏ trên tầng hai, phòng ngủ nhỏ cộng với nhà bếp và phòng tắm vô cùng sạchsẽ thoải mái, Viên Linh đặc biệt nhờ người ký hợp đồng giúp cô.Hàng xóm chung quanh đều làngười Trung Quốc, ngôn ngữ tuy không có nhiều điểm tương đồng, nhưng mà cảm thấy rất ấm áp. Ti Ti cùng con trai bảobối Đỗ Vân Hạo, một phụ nữ bình thường, bản thân chưa kếthôn mà đã làm mẹ là điều duy nhất không bình thường, một thành phần khác bên ngoài thoạt nhìn rất đứng đắn, nhưng bên trong lại rất tinh ma quỷ quái cókhả năng là phần tử bất hảo. ĐỗVân Hạo tuy bướng bỉnh tinhnghịch, nhưng lại rất quan tâm đến cô, những lúc cô ở bên ngoài suốt, chưa bao giờ mang đến phiền toái cho cô, thằng bé gần đây có thể chăm sóc bảnthân mình rất tốt, Ti Ti khôngcần lo lắng cho thằng bé. Nhưđã thành thói quen, mỗi ngàynhóc con đều có thể tự rời giường tự làm vệ sinh cá nhân,tiếp theo bước đến giường nơi có mẹ thân yêu đang ngủ nướng ở trên đó rồi một cước đáxuống giường, sau đó mới ra khỏi nhà đến trường. Tan họctrở về nếu Ti Ti vẫn chưa tan ca, thằng nhỏ tự mình đi siêu thịmua thức ăn về nhà nấu cơm.Từ khi đến Mỹ sau đó vào làmviệc trong tập đoàn Seth, haitháng qua, ngoại trừ tuần đầutiên, Ti Ti gần như là khôngđụng đến việc nhà, đối mặt loại tình huống này, Đỗ Vân Hạo đem tất cả đi xử lý triệt để.Giống như giờ phút này, Ti Tibước ra phòng ngủ liền trôngthấy bữa sáng đặt ở trên bàn trong phòng khách, bảo bối của cô từ sáng sớm đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ đang ngồi ở một bên đọc sách, có lẽ hôm nay khôngcó giờ lên lớp.
Đỗ Vân Hạo ngắm liếc mẹ yêu:”Mẹ, mẹ khi nào thì đổi nghề làm gia sư?” Thằng bé thật sựnhịn không được nói mát mộthai câu.
Ti Ti không lên tiếng, nhìn lomlom chồng sách bài tập trên tay thật lâu, sau đó rốt cục quyếtđịnh không ném chúng nó trênmặt đất rồi dùng hai chân dẫm lên thật mạnh, nhưng cô vẫn phải phàn nàn hai câu mới được,phát tiết cơn tức đầy mình, mà đối tượng duy nhất để xả đươngnhiên là đầu sỏ gây nên, bảo bốicủa cô: “Mẹ thật không hiểu, Hạo Hạo, con vì sao muốn mẹ vào Seth làm việc? Ở bên đâycũng có chi nhánh công ty củaông ngoại nuôi con, lý do tạisao mẹ không thể làm việc ởđó?”
Khoé miệng nhếch lên một nụ cười bí ẩn, Đỗ Vân Hạo giả lơ né tránh chỉ trích của mẹ yêu: “Ăn điểm tâm, mẹ, nếu không thức ăn sẽ nguội!”
Ti Ti xì một tiếng: “Hãy chấm dứt việc đó, tiểu quỷ, trả lời mẹ đi!”
“Mẹ, con làm mọi việc đều có nguyên nhân, mẹ cũng biết mà phải không?”
“Đó…đó! Phần lớn nguyên nhânđều lấy mẹ làm mục đích!” Ti Ti lẩm bẩm.
“Thật không rõ con vì cái gì cứ thích lấy mẹ ra mà đùa? Xem mẹ ngốc nghếch lắm sao? Ừm…Có lẽ mẹ nên tìm một cơ hội dạy dỗ lại con…”
“Mẹ, nếu như mẹ không sợ bịmuộn, thì cứ càm ràm tiếp đi không sao đâu, còn nếu không muốn bị trễ…” Đỗ Vân Hạo đưađồng hồ ra hiệu, nhắc nhở cô: “Tốt nhất động tác nhanh nhanh chút!”. Thằng nhóc thật sựkhông hiểu mẹ mình lớn nhưvậy rồi tại sao cứ như trẻ nhỏ?Luôn thích nằm nướng, cũng không biết tranh thủ thời gian, đã vậy lề mà lề mề, nhận thứcchậm chạp.
Đợi đến phút chót mới hiểu được vấn đề, Ti Ti kêu một tiếng sợ hãi, vội vàng bưng bátcháo miệng mở lớn một hơi ăn sạch, sau đó trở về phòng cầm ví lên rồi chạy đến cửa manggiày vào, năm giây sau, cửachính nặng nề đóng sầm mộttiếng. Đỗ Vân Hạo chết lặngngó chằm vào cánh cửa, đáylòng bắt đầu hoài nghi cha cócòn nhớ đến mẹ? Năm đó mẹ bỏ đi, có khi nào cha cao hứng lấy pháo hoa ra đốt!