“Nương tử, nàng đã có chủ ý rồi, lại còn hỏi ta phải làm sao?” Lân vương cười nhìn Tiểu Tiểu, nhìn hai con mắt tinh ranh của nàng đảo qua đảo lại, hắn liền biết chắc chắn là nàng đã có chủ ý xấu xa gì rồi.
“Hà hà, biết chàng hiểu thiếp mà, nhưng chàng nói như vậy, người ta sẽ cảm thấy rất không có thành tựu đấy? Chàng nên nói là, ta cũng không biết phải làm sao, Tiểu Tiểu, nàng có chủ ý gì hay?”
Tiểu Tiểu kéo tay hắn, nũng nịu nói.
“Vi phu biết rồi, nương tử định xử trí hắn ra sao?” Lân vương mỉm cười, khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ dịu dàng khiến người ta động lòng.
“Chắc chắn là tiền binh hậu lễ rồi…” Cười tít mắt, Tiểu Tiểu nói với người dưới đất:
“Ngươi không biết rằng đối với loại mãnh thú như hổ là không thể tùy tiện làm tổn thương hay sao? Ngươi có biết vì một đao của ngươi chém xuống, sẽ có hậu quả gì không?”
Nghĩ đến chuyện có khả năng xảy ra, Tiểu Tiểu liền tức tối muốn đập cho tên đó một trận:
“Nếu như con hổ không hiểu nhân tính, nó sẽ không chỉ làm hại người, còn sẽ tùy ý tấn công người. Hơn nữa với sự đoàn kết của hổ, nếu như các ngươi làm hại con hổ, chúng nó sẽ đến đây báo thù cho con hổ, cho dù các ngươi có nhiều người cỡ nào đi nữa, ngươi cảm thấy một đàn hổ đến đây, chúng ta sẽ được lời to lắm sao?”
“Vương gia…ta…”
Người thị vệ đang quỳ run rẩy mà nhìn Lân vương một cái, hắn cũng chỉ muốn lập tí công thôi mà. Lúc đó nhìn thấy tiểu cô nương mà Vương gia thương nhất đang đứng bên cạnh con hổ, hắn bỗng nghĩ nếu như mình giết được con hổ này, thế chẳng phải Vương gia sẽ nhìn hắn với cặp mắt khác xưa hay sao? Ai mà biết được, hổ không giết được, bản thân hắn thì suýt chút nữa bị hổ giết…
“Nương tử, nàng nói xem nàng nghĩ được chủ ý gì rồi? Hắn cũng chỉ vì cái lợi trước mắt, ý định ban đầu thì vẫn còn chấp nhận được.”
Liếc xéo tên thị vệ một cái, sợ hãi lâu như vậy, lo lắng lâu thế kia, cũng xem như hắn đã nhận được một chút giáo huấn rồi.
“Con người thiếp ấy à, trước giờ luôn thích tùy việc mà xét, về phần hắn ư? Thì…”
Bàn tay trắng trẻo chạm lên người hắn một cái, người thị vệ quỳ im không động đậy, Tiểu Tiểu cười nói:
“Quỳ đến khi mặt trời xuống núi đi, Lân, thiếp đi xem Điểm Điểm trước!”
Điểm Điểm, nàng đánh thằng bé một trận, không biết bé có hoán hận nàng không nữa?
……………
“Điểm Điểm, cời quần ra, phải bôi thuốc rồi!” Về đến phòng, quản gia tìm loại thuốc mỡ làm giảm sưng bớt đau, nhỏ tiếng nói.
Cố chấp nằm rạp trên giường, mẹ cũng thiệt là, sao lại dùng sức lớn vậy chứ? Cứ tưởng là mẹ chỉ làm ra vẻ thôi, nhưng sau đó càng lúc càng đau, bé mới xin tha một cách rất không có cốt khí.
“Cháu đó…Điểm Điểm, không bôi thuốc sẽ càng đau hơn. Bôi thuốc rồi, một lát sẽ đỡ…”
Suy cho cùng thì Điểm Điểm vẫn là một đứa trẻ, con nít cần được dỗ dành. Quản gia tốt tính mà dỗ dành bé, việc kia, ông cảm thấy Điểm Điểm có chút không đúng, nhưng đánh thằng bé như vậy cũng…
“Vu thúc, có phải mẹ không thích cháu nữa không, sao lại đánh cháu mạnh như vậy chứ? Hu hu, cháu nhớ gia gia của cháu quá, vẫn là gia gia tốt, trước nay không đánh cháu, không mắng cháu…”
Không phải gia gia nói đi làm việc ư? Sao lâu vậy rồi mà vẫn chưa thấy về? Nếu có gia gia ở đây, mẹ sẽ không đánh được bé, chắc chắn gia gia sẽ bảo vệ bé.
“Điểm Điểm, mẹ cháu không phải là không thích cháu, nàng ấy chỉ là không muốn để cháu làm tổn hại người khác thôi! Nghĩ lại người thị vệ kia, cũng là một mạng người đó, cho dù cháu có giận cỡ nào đi nữa, cũng nên ngăn cản con hổ làm tổn thương tới hắn…”
Nhớ lại tình huống khi đó, đến bây giờ quản gia nghĩ lại mà còn thấy rùng mình, khi đó ông cũng sợ đến nỗi nhắm tịt mắt, cứ sợ sẽ thấy thảm kịch xảy ra.
“Nhưng mà, hắn ta làm tổn thương Hổ Tử của cháu. Hắn ta đã muốn giết Hổ Tử, Hổ Tử làm như vậy về tình thì có thể tha thứ được…” Bất mãn cúi đầu, bé chính là không hiểu điểm này, dựa vào cái gì mà lúc hắn ta làm hại Hổ Tử lại chẳng ai lo, Hổ Tử tổn thương hắn thì lại là không đúng?
“Cái này…”
“Điểm Điểm, có phải mẹ đánh con chưa đủ, mông của con vẫn còn muốn bị đánh đòn nữa phải không?”
Vừa vào cửa, liền nghe thấy “kiến giải độc đáo” của Điểm Điểm, Tiểu Tiểu nghe mà ngứa hết cả tay. Đã đánh nhiều như vậy rồi, tư tưởng của thằng nhóc này sao vẫn chưa thay đổi thế nhỉ?
“Mẹ, đừng mà, mông của Điểm Điểm rất đau, mông đau lắm!” Ấm ức nhìn Tiểu Tiểu, Điểm Điểm từ trên giường bò dậy, nhưng lúc bò lại vô ý đụng phải vết thương trên mông, đau đến nỗi bé cắn răng cắn môi.
“Hừ, biết đau rồi à, sao vẫn chưa biết kiểm điểm lại lỗi lầm của mình? Hắn đánh Hổ Tử là sai, nhưng con không thể để Hổ Tử tổn thương hắn, trừng phạt hắn thì có rất nhiều cách, con sai ở chỗ không ngăn cản Hổ Tử, biết chưa?”
Lắc lắc đầu, đứa bé này cứng đầu như vậy, không biết cái tính này di truyền từ ai nữa?
“Ừm, mẹ, mông của con đau quá trời!” Điểm Điểm chẳng hề hiểu, nhưng bé thông minh không hỏi ra, chẳng phải có câu hảo hán không chịu thiệt trước mắt hay sao. Trái tim của mẹ mềm yếu nhất, Điểm Điểm ra vẻ đáng thương mà nhìn Tiểu Tiểu, bảo đảm mẹ sẽ đau lòng.
“Cởi quần ra, ta bôi thuốc cho con nhé!”
Lấy từ trong tay áo ra một ít thuốc, Tiểu Tiểu thở dài nói.
“Tiểu Tiểu, ta rất tò mò, trong tay áo của nàng chứa những thứ gì vậy? Bình thường cũng chẳng nhìn ra có gì lạ cả, sao trong đó lại có nhiều chai lọ lỉnh kỉnh đến vậy?” Tay áo của nàng, gần như sánh với túi càn khôn của Phật Như Lai rồi đó.
“Quen rồi, đủ mọi loại thuốc, cứ phải mang theo bên mình một ít thì mới thấy yên tâm được.”
Ngồi trước giường, dịu dàng đem thuốc bôi lên cái mông vừa đỏ vừa sưng kia, thoa đều đặn xong, Tiểu Tiểu hung ác nói:
“Nằm một ngày, ngày mai là khỏi. Hôm nay con nghiêm túc nằm đây phản tỉnh cho ta!”
“Mẹ xấu xa!”
Vừa nghe là biết lấy việc công trả thù riêng mà, mẹ biết là mình không nằm yên được, không an tĩnh nổi, mới biến tướng mà dùng cái cách này để trừng phạt bé.
“Hừ, sau này gây họa, sẽ không chỉ đơn giản là tét đít thôi đâu! Điểm Điểm, tiếp tục kiểm điểm, Lân, chàng giúp thiếp giám sát, thiếp sẽ tùy thời mà về kiểm tra đấy.”
Khẽ hừ một tiếng, tâm tư của thằng nhóc này nàng mà nhìn không ra hay sao? Giả bộ đáng thương muốn thu được sự đồng tình của nàng, vô ích thôi.
“Biết rồi, nương tử. Món nợ của Điểm Điểm tính xong rồi, món nợ giữa chúng ta…”
Lân vương hơi híp mắt lại, chuyện của Hoàng thượng và nàng hôm nay, phải có lời giải thích chứ nhỉ?
“Thôi chết, không phải thiếp đã hứa sẽ đến Ngự thư phòng hầu hạ hay sao? Sắp đến giờ rồi, đừng để bị người kia bắt được thiếp lén chuồn ra ngoài mới được. Đúng rồi, Lân, thiếp và Hoàng thượng là trong sạch, chuyện gì cũng không có. Thị vệ kia chẳng phải đã nói là tiền binh hậu lễ hay sao? Nói sao đi nữa cũng coi như là hắn có công, đợi sau khi mặt trời xuống núi, hãy đem đám thị thiếp của chàng thưởng cho hắn đi, bằng không thì thưởng cái cô nàng vì cứu hắn mà bị mất mặt ấy, cũng cho hắn ít lợi lộc…”
Tiểu Tiểu cười giảo hoạt một cái:
“Không cần cảm ơn thiếp đâu, thiếp đang chỉ cho chàng một con đường sáng đó. Thiếp đi đây, muộn thêm nữa thì sẽ xảy ra chuyện thật đó…”
Không đợi Lân vương nói câu nào, Tiểu Tiểu liền vắt chân bỏ chạy, Điểm Điểm trợn to mắt, nhìn cái vẻ hoảng hốt chạy trốn của mẹ, lấy làm khó hiểu hỏi:
“Cha, mẹ sao vậy?”
Đã lớn chừng này, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy mẹ hốt hoảng như vậy đó?
“Không có gì, nàng ấy sợ bị người ta phát hiện lén chuồn ra ngoài. Điểm Điểm, còn đau không?”
Lân vương cười khổ một tiếng, ban nãy lại quên nói cho nàng biết chuyện tối mai rồi. Nàng không phải Tiên phi, không biết cầm kì thi họa học được đến đâu? Tối mai là tiệc sinh nhật của Nhị hoàng tử, ngày này phi tần bình thường có thể tự biểu diễn tiết mục của mình, cũng chỉ vì muốn để Hoàng thượng nhớ đến các nàng, giành lấy sự sủng ái của vua. Tiểu Tiểu đương nhiên là không cần, nhưng nếu như lúc các phi tử khác nhắc đến nàng, nàng cũng phải có sự chuẩn bị chút ít mới được.
“Cha, đau lắm đó, mẹ thật xấu!” Miệng méo xẹo, Điểm Điểm khóc lóc nói. Chi khi cha mềm lòng rồi, mới có thể cho bé sớm được xuống giường, sớm được đi chơi chứ.
“Điểm Điểm, mẹ con cũng chỉ vì muốn tốt cho con…” Lân vương đau lòng nhìn Điểm Điểm, chẳng cần biết thằng bé có phải con ruột mình hay không, chỉ cần hắn làm cha ruột của Điểm Điểm là được rồi.
“Cha ơi, khi nào mẹ mới sinh cho Điểm Điểm một muội muội vậy?” Nghe nói, muội muội thú vị lắm, bé có thể bảo vệ nó, cũng có thể cùng chơi với nó. Với lại có muội muội rồi, mẹ sẽ không quản bé như vậy nữa, bé cũng có thể tự do một chút.
“Sẽ nhanh thôi…” Tuấn nhanh hơi đỏ, bị một đứa con nít bốn tuổi hỏi câu này có hơi kì lạ. Có lẽ, bây giờ trong bụng của Tiểu Tiểu đã có một tiểu sinh mệnh rồi. Lúc có Điểm Điểm, không phải một lần liền trúng hay sao?
***
“Nương nương, nương nương, cuối cùng người cũng về rồi!” Còn chưa vào trong phòng, Hoa Nguyên đã ra nghênh đón, kích động gọi.
“Lại sao nữa? Trời sập hả? hay là đất lún?” Tiểu Tiểu bực bội cau mày, cũng chẳng phải chuyện to tát như là trời sập, Hoa Nguyên kích động gì chứ.
“Không phải, nương nương, là Hỷ công công dẫn một cô nương đến đây thăm người, nàng ta nói nàng ta tên là Thủy Thủy…” Hoa Nguyên khẽ thở dài một tiếng, biết ngay là nương nương chẳng hề khẩn trương với chuyện gì hết mà, vị cô nương nương này nói là muội muội của nương nương, nhưng thái độ hiện giờ của nương nương là gì đây? Gặp muội muội của mình sao lại chẳng có tí gì kích động hết vậy?
“Thủy Thủy?” Tiểu Tiểu khẽ nhíu mày ngài, Thủy Thủy tiến cung, chắn chắn là do Vu tướng thỉnh cầu Hoàng thượng, mà Hỷ công công dẫn nàng ta đến đây, hiển nhiên là cũng muốn thám thính nội dung trò chuyện của hai người. Tiểu Tiểu đã tiến cung lâu vậy rồi, Thủy Thủy đột nhiên đến, có chuyện gì được nhỉ?
“Ừm, biết rồi, thay áo đi!” Bởi vì Thủy Thủy đang đợi ở phòng bên, Tiểu Tiểu không muốn gặp nàng ta với cái dáng vẻ này, nàng liền vào phòng ngủ từ cửa sổ, Hoa Nguyên thì đã nhìn quen không thấy lạ nữa mà đi vào từ cửa bên bắt đầu hầu hạ. Cũng chỉ có Lão đại của các nàng, ban ngày ban mặt mà cũng thích đi vào bằng cửa sổ.
“Thủy Thủy, sao cô lại tới đây?” Lát sau, trong phòng chỉ còn sót lại hai người bọn họ, Tiểu Tiểu hỏi thẳng.
“Nương nương, người ở trong cung vẫn sống tốt chứ?” Hai mắt u oán mà nhìn Tiểu Tiểu, tay trái của Thủy Thủy khẽ vỗ về lên cái bụng.
“Vẫn ổn, có lẽ đỡ hơn lúc mới đến nhỉ?” Lúc mới đến, nàng đang ở lãnh cung, Tiểu Tiểu cười khổ nói.
“Thế thì tốt, ta vẫn luôn lo lắng cho nương nương đấy!” Tay của Thủy Thủy hơi dùng sức, nàng ta định nói, nhưng lúc nhìn thấy Tiểu Tiểu, lại đột nhiên chẳng nói được gì. Ánh mắt của Tiểu Tiểu, vẫn thuần khiết như khi chưa tiến cung, nhưng nụ cười lạnh trên khuôn mặt nàng lúc này, không được tự nhiên như lúc mới quen biết.