Sư phụ vậy mà lại không giải độc cho mình? Hay là nói, nơi này căn bản không có sư phụ? Thế người cứu mình lại là ai đây?
Tiểu Tiểu lại nhìn lần nữa, muốn tìm kiếm đồ vật mình quen thuộc. Một cô gái chừng mười lăm mười sáu tuổi chạy vào:
“Tiểu thư, tiểu thư cô tỉnh rồi à? Cô đừng động đậy lung tung, nô tỳ rót nước cho cô…”
Tiểu nha đầu lanh lợi nhìn bờ môi khô của Tiểu Tiểu nói.
“Ừm!” Khẽ đáp một tiếng, cổ họng của nàng bây giờ rất khó chịu, chỉ đáng tiếc không mang theo ngân châm, nếu như mang theo ngân châm thì tốt rồi, châm lên vài múi, bảo đảm hiệu quả nhanh chóng!
Đón lấy nước của tiểu nha đầu, Tiểu Tiểu uống ừng ực ừng ực, sau khi tưới nhuần bờ môi hơi hơi khô nứt, nàng mới khó hiểu hỏi:
“Nơi đây là đâu? Ai đã cứu ta?”
“Xin lỗi tiểu thư, chủ nhân đã nói, không thể nói được. Đến bữa trưa chủ nhân sẽ tới thăm tiểu thư, chủ nhân sẽ nói cho tiểu thư biết. Thân thể tiểu thư giờ vẫn còn yếu, tiểu thư trước vẫn nên nằm xuống nghỉ ngơi một lát thì hơn!”
Sau khi tiểu nha đầu cất ly xong, liền muốn đến đỡ Tiểu Tiểu nằm xuống, Tiểu Tiểu không vui nhíu mày, cái người mà tiểu nha đầu này gọi là chủ nhân cũng quá keo kiệt rồi thì phải? Đến đại phu mà cũng không mời cho mình được à? Hơn nữa bây giờ nàng tỉnh rồi, ít nhất cũng cho mình ăn chút gì chứ?
“Đợi đã! Tại sao ta lại toàn thân vô lực? Sao lại không tìm đại phu cho ta vậy hả?”
Tiểu Tiểu không vui hỏi. Riêng nhìn trang trí trong phòng cũng khá là có tiền, nhưng chủ nhân thì lại hơi bủn xỉn một tẹo.
“Hở…” Chắc là không ngờ Tiểu Tiểu lại hỏi như vậy chứ gì, nha đầu rõ ràng là ngây ra tại chỗ, bối rối nhìn Tiểu Tiểu.
“Dạ Yêu, nàng lại không ngoan rồi, một tiểu nha đầu mà thôi, có cần phải bắt nạt nàng ta thế không?”
Trong giọng nói nhẹ nhàng, một bóng dáng cao to bước vào trong phòng, nha đầu nhìn thấy y phất tay, đã vội vàng lui ra ngoài, trong phòng nhất thời chỉ còn lại hai người bọn họ. Tiểu Tiểu đau đầu nhìn y, nhiều lần nghĩ tới là ai cứu mình, sư phụ, Lân vương…nhưng nàng chưa bao giờ ngờ tới lại là y.
Dạ Hoặc, cái người mà nàng tránh còn chẳng kịp kia, cái người cứ luôn thích đối đầu với nàng này, cái này…
“Sao rồi? Dạ Yêu, ta đây không màng nguy hiểm của bản thân, cứu nàng dưới lưỡi đao của Hoàng thượng, nàng không nói tiếng cảm ơn được à?”
Tại sao, nàng cứ luôn phải nhìn y như thế này chứ? Dạ Hoặc nhìn Tiểu Tiểu, cay đắng hỏi. Đối với nàng, y thật sự rất có hứng thú, nhưng mà…
Y vốn chẳng hề đắc tội qua với nàng, tại sao mỗi lần nàng nhìn y, đều phòng bị y như thể y là kẻ xấu tội ác không thể tha vậy nè? Thật muốn yên lành ở chung với nàng, thậm chí, y có thể lấy nàng làm vợ!
Biết nàng ở trong cung sống rất tốt, y vốn không định làm phiền nàng nữa. Nhưng không ngờ có người muốn giết nàng, không nghĩ tới có người lại muốn mạng của nàng. Không nỡ, cũng không an tâm về nàng, y mới đến hoàng cung lần nữa, cũng nhìn thấy ánh mắt như thể một câu đố của nàng, còn có tâm tư quái gở kia nữa.
Nàng nói với y bảo sát thủ đến đúng giờ, khi đó y liền nghĩ đến có thể nàng muốn thoát thân rồi. Quan hệ của nàng và Lân vương không rõ không ràng, nhưng lúc nhắc đến Lân vương, ánh mắt nàng luôn lấp lánh. Y biết đây là ánh mắt gì, cũng giống như rất lâu trước đây, lúc Toàn Nhi nói đến Lân vương.
Toàn Nhi, muội muội duy nhất của y, muội muội y thương nhất sủng nhất, nhưng sau cùng lại vì Lân vương mà chết. Y cũng biết chuyện đó không thể oán trách Lân vương, suy cho cùng thì trên đời này, duy chỉ có chuyện tìm cảm là khó cầu nhất, nhưng mà, muốn y không hận Lân vương, y làm không được. Nghĩ đến muội muội tuổi còn trẻ mà đã chết, y làm sao có thể hoàn toàn tha thứ cho tên đầu sỏ gián tiếp này chứ?
“Dạ Hoặc, cám ơn ngươi!”
Nên cám ơn y, tuy dù cho y không cứu nàng, nàng cũng không chết được, nhưng y đã cứu nàng, thì nàng nên cám ơn y. Mặc dầu, nàng chẳng thích đến nơi này chút nào.
“Hừ, một chút thành ý cũng không có. Dạ Yêu, nàng cứ luôn không ngoan như vậy, khiến ta…”
Dạ Hoặc cười mị hoặc, Tiểu Tiểu vội nói:
“Gọi ta Tiểu Tiểu đi, Dạ Yêu, nghe như chẳng phải thứ gì tốt lành!”
Tên Tiểu Tiểu của nàng dễ nghe biết bao, đơn giản rõ ràng, gì mà yêu với chả quái, nghe thôi đủ biết chẳng phải thứ tốt lành gì. Đúng rồi, y là trùm sát thủ mà, y cứu mình rồi, không phải muốn bồi dưõng mình thành sát thủ đấy chứ?
Bất an nhìn Dạ Hoặc một cái, Tiểu Tiểu dè dặt hỏi:
“Dạ Hoặc, ngươi…”
“Hoặc!” Không vui thu lại vẻ tươi cười, nhíu lại lông mày tuấn dật, Dạ Hoặc chỉnh sửa nói.
“Hoặc…” Thoáng suy nghĩ một lúc, Tiểu Tiểu hiểu ý của y, thấp giọng nói:
“Chuyện này…gọi như vậy có thân quá hay không? Thôi thì…”
“Gọi là Hoặc, bằng không, tất cả miễn bàn!”
Ngồi bên giường Tiểu Tiểu, khoảng cách của hai người bỗng kéo gần lại không ít.
“Được thôi, Hoặc, cám ơn ngươi đã cứu ta, ngươi cứu ta về, không có mưu đồ gì đấy chứ? Tại sao không cho ta thuốc giải?”
Cẩn thận nhìn y, Tiểu Tiểu không hề quên, nàng bây giờ không có võ công, bên người cũng không có độc dược, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, bây giờ nàng đành phải cẩn thận chút vậy.
“Nàng chẳng phải là đại phu lợi hại nhất đó sao? Độc dược của nàng lợi hại như thế, giải độc chắc là còn lợi hại hơn nữa. Dù gì thì bây giờ nàng cũng chẳng chết được, đợi nàng tỉnh rồi bản thân chẳng phải có thể giải quyết tốt đẹp đó ư?”
Cười tà mị một cái, nụ cười xán lạn kia chói đến nỗi Tiểu Tiểu hơi choáng một lúc, Cũng chỉ là lớn lên dễ coi một xíu thôi mà? Làm quái gì lại tới gần như vậy, cười tươi như thế cơ chứ.
“Ngươi nói không sai, nhưng ta một không có ngân châm, hai là ta không mang theo đống bảo bối kia, ngươi bảo ta tự giải độc thế nào được hả? Hoặc, không phải ngươi cũng biết y thuật đấy sao? Cho ta mượn ngân châm của ngươi xài, ta bây giờ khó chịu chết đi được…”
Trước tiên chữa khỏi cho mình đã, một mình Tiểu Tiểu nàng đây, vẫn có thể bay ra khỏi địa bàn của Hoặc như thường. Đúng rồi, y không giải độc cho mình, không phải là muốn nhốt nàng ở đây đó chứ?
“Ta không biết y thuật, ai nói với nàng là ta biết y thuật vậy?”
Dạ Hoặc lấy làm khó hiểu cười cợt, nhìn Tiểu Tiểu nằm nghiêng trên giường, đầu tóc tán loạn rải ở phía sau, sắc mặt tuy có hơi tái nhợt, nhưng đôi mắt lóng lánh như sao kia vẫn linh động như thế, nàng luôn như vậy, dù không phấn son, vẫn khiến người ta không dời mắt được.
“Ngươi không biết y thuât? Hôm đó sao ngươi lại nói với ta rằng ta không biết sức khỏe bản thân mình?”
Tiểu Tiểu khó hiểu nhăn mày, lần đó thật đúng là phải cảm ơn y, nếu như y không nhắc nhở, thì nàng đã mắc phải bẫy của Thủy Thủy rồi.
“Là ta đã nhìn thấy. Khi đó lúc ta tìm nàng, đúng lúc nhìn thấy động tác nhỏ của nữ nhân kia, cho nên mới nhắc nhở nàng…”
Dạ Hoặc bật cười hì hì, nhớ đến biểu cảm lúc đó của Tiểu Tiểu, y còn thấy vui vẻ khá lâu. Nàng cũng không ngờ tới, cao thủ sử dụng độc như nàng, vậy mà lại có thể trúng phải bẫy của người khác chứ gì?
“Ngươi đến cung của ta lúc nào vậy? Đừng nói là đến lâu rồi đấy nhé?”
Từ lúc Thủy Thủy loanh quanh trong hậu viện của mình, giữa đó cũng cách ít nhất là hai canh giờ, tên Dạ Hoặc này cũng lợi hại quá, nhìn lén mình lâu như vậy, vậy mà nàng lại chẳng phát giác ra được chút nào?
Hôm đó, hình như nàng còn…tắm rửa nữa, không biết y có nhìn thấy chưa?
Nghĩ đến bản thân trần trụi ngâm trong bồn tắm, có người ở chỗ tối nhìn mình đăm đăm, trong lòng Tiểu Tiểu ngoại trừ phẫn nộ ra, mặt cũng đỏ bừng cả lên.
“Đừng nghĩ nữa, cái nên nhìn, cái không nên nhìn, ta cũng đều nhìn thấy hết cả rồi. Tiểu Tiểu cũng tốt, Dạ Yêu cũng được, nàng là người con gái mà Dạ Hoặc ta để ý, những chuyện trước kia ta có thể không truy cứu, nhưng sau này, tuyệt đối không được nhìn người đàn ông khác lấy một cái!”
Ý cười trong mắt Dạ Hoặc không còn, tay y vuốt ve gương mặt Tiểu Tiểu, cố chấp nhìn Tiểu Tiểu, tuyên bố.
“Nhưng ngươi cũng biết đấy, người ta yêu là Lân vương, người ta yêu trước giờ chỉ có mỗi Lân vương…”
Dũng cảm ngẩng đầu lên, mặt của y gần trong gang tấc, chỉ cần nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu, hay là y hơi hơi cúi đầu, là có thể đụng phải nàng, cự ly mờ ám như vậy, khiến cho Tiểu Tiểu lo lắng mà lui về sau một chút.
“Hừ, đấy là trước kia, ta có thể không truy cứu, nhưng sau này nàng không được gặp hắn nữa, đến nghĩ cũng không được! Còn nữa, nghiệt chủng trong bụng kia mau ném đi cho ta, ta đây không muốn làm cha ghẻ đâu!”
Tay di chuyển xuống cái cằm nhọn của Tiểu Tiểu, lúc trở về, y từng bảo người ta khám cho Tiểu Tiểu, nếu như không phải vì đứa bé trong bụng, phỏng chừng Tiểu Tiểu sớm đã tỉnh rồi, y sẽ không giận dỗi mà bỏ mặc nàng.
“Ê, Dạ Hoặc, con người ngươi vô lễ quá đấy? Gì mà nghiệt chủng? Đứa bé này là con của ta và Lân vương, sao ngươi có thể nói như vậy? Bọn ta yêu nhau, mang thai con của chàng ta rất vui, không cho phép ngươi nói cục cưng của ta như vậy.”
Tay theo thói quen vuốt ve trên bụng, đây là kết tinh tình yêu của nàng và Lân vương, ai cũng không được làm hại đứa bé này, ai cũng không thể!”
“Không phải nghiệt chủng ư? Nàng đừng quên, lúc nàng có đứa bé này, nàng không phải Lân vương phi, nàng là người phụ nữ của Hoàng thượng. Con của chị dâu và em chồng, nếu không phải nghiệt chủng, nàng nói phải gọi là gì đây? Chẳng trách Hoàng thượng lại tức giận như vậy, bị huynh đệ của mình cắm sừng, cảm giác này nhất định không tệ…”
Tay Dạ Hoặc hơi hơi dùng sức, dưới cằm truyền đến cơn đau, Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn y, lẩm bẩm nói:
“Vốn tưởng rằng, con người ngươi tuy có hơi tà mị, nhưng cảm giác tổng thể vẫn không tệ, không ngờ…Dạ Hoặc, đứa bé này ta đã mang thai trước khi tiến cung, hơn nữa giữa ta và Hoàng thượng vốn trong sạch, người ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ có mỗi mình Lân vương mà thôi. Xin đừng nhục mạ đứa bé này, nó là bảo bối của ta.”
Bực bội nhìn y, Tiểu Tiểu cảm thấy hơi thất vọng, y đang báo thù Lân vương, căn bản không phải là thích mình, người đàn ông này, phỏng chừng là trước nay chưa từng thích một cô gái nào chứ gì?
“Ha ha…bảo bối ư? Được, nàng sẽ được nhìn thấy nó nhanh thôi. Tiểu Tiểu, mạng của nàng là do ta cứu, gả cho ta, nàng sẽ là nửa chủ nhân của Ám Dạ bảo, như vậy không tốt sao?”
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tiểu Tiểu, từ lần đầu tiên gặp người con gái này, y liền biết nàng rất thú vị, nhưng người con gái càng thú vị, cũng sẽ càng khó khống chế. Thật ra, tìm người con gái thú vị cũng không tệ, cho nên y mới không chê bai nàng không trong sạch, chỉ cần nàng bỏ đứa con trong bụng, thì nữ chủ nhân của Ám Dạ bảo này sẽ là nàng. Nhưng hiển nhiên là nàng không cảm kích, ấy vậy mà nói với mình rằng thích cái tên Lân vương chết bằm kia?
“Không tốt. Muốn ta bỏ đứa bé này, trừ phi ta chết!” Cố gắng giãy thoát khỏi ma thủ của y, Tiểu Tiểu xoa cái cằm mới bị y nắm đau, đầy lửa giận mà nhìn y.
“Tốt, tốt lắm! Nàng chung tình với hắn vậy sao? Nàng có biết Lân vương của nàng giờ đang làm gì không? Chính cái ngày mà nàng bị chém đầu ấy, hắn đã nghênh cưới công chúa Phong Tình Nhiên diêm dúa gợi cảm của Phong quốc, thị thiếp trong phủ của hắn sớm đã giải tán, bây giờ hai người có thể sớm chiều bên nhau, tình cảm tốt