“Ha ha…rõ là nực cười, đứa bé trong bụng ta, ta có thể không biết là của ai ư? Nó là của Lân vương, mắc mớ gì tới Từ Lâm ca? Lẽ nào ta còn không biết người lên giường với ta là ai chắc?”
Lời thề của Từ Lâm còn chưa thốt ra, Thủy Thủy bỗng nhiên bật cười ha ha. May mà nàng ta phản ứng đủ nhanh, bằng không, thật sự mắc mưu của thằng nhóc Điểm Điểm nhanh trí gần chết kia mất thôi.
Có điều lời của nàng ta, cũng thành công hóa giải sự chần chừ của Từ Lâm, hắn cười nịnh cúi đầu, Thủy Tiên cố chấp buông tiếng than dài:
“Từ Lâm, huynh dám thề không? Huynh không dám ư? Thủy Thủy cũng đã nói, đêm đó trời tối…”
Ý sau đó, không nói cũng hiểu, nàng không tin tưởng Từ Lâm. Có lẽ trước kia nàng tin hắn, nhưng bây giờ nàng không tin, một chút cũng không tin tưởng hắn nữa. Cảm giác giữa hắn và Thủy Thủy quá mờ ám, mà thái độ hắn đối đãi với Thủy Thủy quá mức thân mật…nàng là ai chứ, là người bên gối của hắn, làm sao có thể không nhận ra sự khác thường của hắn được?
“Ta…”
“Ha ha, ta đã nói mà, đứa bé trong bụng ả điên này chắc chắn không phải của cha, giờ thì hay rồi, các người đã tin chưa?”
Giọng nói của Điểm Điểm đúng lúc vang lên, Vu Hoa đang ôm Điểm Điểm hai mắt tối lại, đối với lời nói của Điểm Điểm cũng tin tưởng phần nào:
“Từ Lâm, thật sự như vậy sao?”
Giọng nói của Vu Hoa lúc này cũng lạnh ngắt, mà khuôn mặt của Vu tướng, cũng cực kì giận dữ mà nhìn Từ Lâm, Từ Lâm ngẩng đầu biện giải:
“Không…không…phải…”
Giọng của hắn cực nhỏ, ánh mắt cũng không ngừng trốn tránh, giọng điệu như vậy, cho dù là thuyết phục chính bản thân hắn cũng khó, huống hồ là những người vốn đã hoài nghi hắn. Bốp hai tiếng, bàn tay Thủy Tiên đánh tới, nàng ôm bụng, cực kì bi thương hỏi:
“Huynh…huynh sao có thể đối cử với ta như vậy…”
“Ta…” Từ Lâm đầy vẻ áy náy nhìn Thủy Tiên, mà Thủy Thủy thì lại hỏi một cách mơ màng:
“Tỷ tỷ, tỷ tức giận gì chứ? Lên giường với muội là ai muội còn không biết hay sao? Là Lân vương…không phải Từ Lâm ca, không phải huynh ấy…”
Không phải hắn, tuyệt đối không thể là hắn, Thủy Thủy nhìn Thủy Tiên, rồi lại nhìn Từ Lâm, nhìn Vu Hoa, cuối cùng dừng lại trên người Điểm Điểm, chỉ vào Điểm Điểm, nàng ta tức giận nói:
“Là mày! Đều do mày hại, mày xúi giục mọi người, mày bôi nhọ ta! Mày sợ ta cướp mất Lân vương, mày…”
Những lời lên án, càng nói càng kịch liệt, mà Thủy Tiên ngồi trên xe, lúc này cũng ôm bụng đau đớn mà ngất xỉu. Ông lão đánh xe tìm nơi ít người để dừng xe lại, giúp Thủy Tiên bắt mạch xong liền vô lực xuôi tay:
“Đã nói hai ngày nay phải chú ý rồi, ta cũng lực bất tòng tâm!”
Những lời vừa nãy, ông cũng nghe đại khái, ông lão nhìn Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm vô tội chớp chớp mắt, ông lão cười nhạt một tiếng, nói:
“Xem ra hôm nay không đi được rồi, ta sẽ tìm nơi hẻo lánh một chút sắp xếp cho các người. Vu tướng, sau này phải dựa vào bản thân ông rồi, ta phải lập tức quay về cứu Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu bây giờ đang ở trong lao, ta rất không yên tâm. Về phần Điểm Điểm…Điểm Điểm, con dự định thế nào? Theo gia gia trở về cứu mẹ con hay là…”
Trong mắt ông lão, Điểm Điểm không phải chỉ là một đứa con nít, ông trưng cầu ý kiến của Điểm Điểm, Điểm Điểm vội vã giơ tay lên, rối rít nói:
“Tiểu Tiểu là ai, là mẹ của con đấy. Mẹ gặp nguy hiểm, người làm con trai như con, sao có thể không đi cứu mẹ chứ? Gia gia, chúng ta cùng nhau đi nhé, còn chuyện ở đây ấy à? Có ông bà và cậu, hẳn là sẽ không sao đâu!”
Giọng điệu người lớn, thốt ra từ trong miệng của một đứa trẻ, vốn là rất đáng buồn cười, nhưng người trong xe đều không hề cười, Vu tướng kiên định gật đầu:
“Được, không thành vấn đề! Lão sư phụ, Tiểu Tiểu liền nhờ vào ông vậy. Lát nữa ta đem danh sách một số người trung thành với ta cho ông, có gì thì ông có thể tìm họ giúp đỡ…”
“Khà khà…” Ông lão bật cười lạnh lẽo, hỏi một cách khinh thường:
“Vu tướng, ông cảm thấy cái đám người mà ông cho là trung thành kia, bây giờ còn giúp ông ư?”
Thói đời bạc bẽo, kẻ lăn lộn chốn quan trường nhiều năm như Vu tướng còn không rõ hay sao? Lúc ông ta đắc thế, có lẽ đám người kia chạy nhanh hơn ai hết, nhưng bây giờ ông ta thất thế rồi, hơn nữa là đích thân Hoàng thượng khiến ông ta thất thế, ai dám lên tiếng vì ông ta, đắc tội với Hoàng thượng cơ chứ?
Vu tướng cười bối rối: “Ờm…”
Ánh mắt của ông lão, lạnh lẽo liếc về phía Từ Lâm, rồi lại liếc về phía Thủy Thủy đang mất hồn, ông cười lạnh nói:
“Trông kĩ người phụ nữ của ngươi, đừng để cắn người khắp nơi nữa!”
Câu ‘người phụ nữ của ngươi’, sớm đã nói rõ quan hệ của Thủy Thủy và Từ Lâm, Vu Hoa nghe thấy từ này, rồi lại nhìn Thủy Tiên đang sống dở chết dở, càng tức giận đến muốn đánh người, y tiến lên phía trước, nắm đấm cũng theo sau chào hỏi…
Từ Lâm không lên tiếng, cũng không đánh trả, im lặng nhận nắm đấm của Vu Hoa, mãi đến khi toàn thân bị đánh đến bầm tím, khóe miệng cũng có vệt máu chảy ra.
“Tên súc sinh nhà ngươi, tại sao lại…”
Tức giận trừng Từ Lâm, mà Điểm Điểm thì lại ngoan ngoãn nằm trong lòng Vu phu nhân, bé nhỏ người, tùy tiện một nơi là có thể ẩn thân, vả lại gia gia cũng từng nói, chỉ cần không gây ra án mạng là được, bây giờ bé cái gì cũng không nói, cái gì cũng không làm nhá, đánh người là cậu, không liên quan tới bé.
“Từ Lâm, tại sao? Nói cho muội biết đó không phải sự thật?”
Rốt cuộc Thủy Thủy cũng hoàn hồn lại, nàng ta lấy làm khó hiểu nhìn về phía Từ Lâm, chuyện đêm hôm đó, nàng ta đã nhớ lại rất nhiều lần, nhưng…
Người đêm hôm ấy rõ ràng là Lân vương mà, tuy nàng ta không nhìn rõ, nhưng nàng ta tin tưởng là Lân vương, sao có thể trở thành Từ Lâm ca được? Hơn nữa, Từ Lâm ca và tỷ tỷ đã bỏ trốn rồi…
“Thủy Thủy, xin lỗi, không phải ta cố ý…”
Phải nói thật sao? Nhìn vẻ không tin trong mắt Thủy Thủy, nhìn Thủy Tiên đang chết lặng, còn có người Vu gia đầy vẻ tức giận, lần đầu tiên Từ Lâm cảm thấy sợ hãi, nếu như hắn không nói thật, Vu Hoa có đánh chết hắn không?
“Tại sao? Rõ ràng muội nhớ là…”
Bưng lấy đầu, đầu Thủy Thủy như muốn nổ tung, Từ Lâm cúi mặt, nhỏ giọng kể lại những gì xảy ra tối hôm đó.
Trước kia, từ nhỏ Từ Lâm đã cùng với Thủy Tiên tự định chung thân, lúc biết Thủy Tiên vào cung, trong lòng hắn, tràn đầy sự phẫn nộ vì bị lừa dối, hắn biết theo đuổi vinh hoa phú quý là sự thường tình của con người, hắn cũng biết mình không thể so bì được với Hoàng thượng, nhưng tình cảm nhiều năm nay, thật sự không bằng cái nhìn thoáng qua kia hay sao?
Đau lòng nhìn Thủy Tiên vào cung, ngay cả cái ý nghĩ muốn tìm cái chết cũng có luôn. Sau này nghe Thủy Tiên vào cung không hề được sủng, trong lòng hắn lại tràn đầy khoái cảm xem trò cười, dần dần, hắn cũng đè nén lại tình yêu với Thủy Tiên, mãi đến khi Thủy Tiên về thăm nhà…
Vốn cho rằng, ở trong cung nàng sống không được tốt.
Vốn tưởng rằng, lúc hắn nhìn thấy nàng, nàng sẽ rất tiều tụy.
Nhưng, lúc Thủy Tiên trở về, nhìn vẻ sáng chói kia, nhìn dung mạo vẫn chim sa cá lặn kia của nàng, cái cảm giác bị phản bội kia lại ập đến…
Cũng chính tại đêm đó, hắn vốn dĩ muốn đến thăm Thủy Tiên, chất vấn nàng một phen, dọa dẫm nàng một trận, nhưng không ngờ lúc ngang qua phòng Thủy Thủy, lại nghe thấy trong phòng có tiếng nói…
Vì tò mò, hắn lén lút lẻn đến trước cửa sổ, đèn trong phòng đã tắt, trong căn phòng tối om chỉ nghe thấy âm thanh yếu ớt:
“Lân vương, đừng mà…”
“A…Lân vương, ta yêu chàng…”
“Muốn…”
Âm thanh rên rỉ yếu ớt không ngừng xông vào trong đầu óc của hắn, khiến cho người trẻ tuổi như hắn bắt đầu máu nóng sục sôi. Lẽ nào Thủy Thủy đang ở trong phòng vụng trộm với Lân vương sao? Tai hắn dán gần hơn, nhưng trong phòng không hề nghe thấy tiếng dở dốc của đàn ông, trong lòng hắn cả mừng: Chẳng lẽ Thủy Thủy đang mộng xuân?
Nghĩ vậy, hắn lẳng lặng đi đến bên cửa, lúc đẩy cửa mới phát hiện cửa đã cài then. Hắn ngứa ngáy trong lòng bèn lén đến trước cửa sổ, vừa hay cửa sổ chưa cài then, hắn liền trèo vào trong từ cửa sổ, mò đến trước giường, lật người lên giường…
Cứ tưởng Thủy Thủy sẽ hỏi là ai, hoặc là sẽ phản kháng, nhưng lúc tay hắn run rẩy đặt lên người nàng ta, Thủy Thủy lại không hề phản kháng, ngược lại còn đáp lại hắn một cách nhiệt tình…
Đúng là một ả tiện phụ!
Ngoài mặt thì ra vẻ đơn thuần, nhưng trong xương tủy thì…còn chẳng phải giống với tỷ tỷ của cô hay sao? Từ Lâm hằn học nghĩ trong lòng, cũng không chút do dự…
Người mà Thủy Thủy luôn miệng rên rỉ gọi tên là Lân vương, Từ Lâm cũng không biện bạch, xong chuyện sợ bị phát hiện, bèn chật vật bỏ chạy theo đường cửa sổ. Đi chưa xa, không cẩn thận đụng phải Thủy Tiên, Thủy Tiên nước mắt rưng rưng cầu xin hắn, bảo hắn đưa nàng rời khỏi, đang lúc hắn hỗn loạn chẳng biết nghĩ sao, có lẽ là vì che đậy sự bất an trong lòng, liền dẫn Thủy Tiên chạy ngay trong đêm. Sau khi ra ngoài Thủy Tiên chủ động nương thân, Từ Lâm cũng không khách sáo, ngày thứ ba hai người liền kết thành phu thê…nếu như không biết Thủy Thủy mang thai, hắn cũng sớm quên mất chuyện đêm đó…
“Ngươi…” Từ Lâm vừa dứt lời, Thủy Thủy cho hắn một cái bạt tai, là hắn, sao có thể là hắn…
Từ Lâm ca vốn dĩ hiền lành, nay ở trong mắt Thủy Thủy, cứ như thể một con quỷ dữ vậy. Mà cái bụng vốn đắc ý, trong bụng vốn dĩ là con bài để nàng ta giành lại sự sủng ái của Lân vương, nay cứ như thể đang cười giễu nàng ta vậy, khiến nàng ta nghĩ tới liền cảm thấy chướng mắt…
Không, nàng ta không chấp nhận! Đây không phải là thật!
Cũng không biết lấy đâu ra sức lực, Thủy Thủy nhảy mạnh xuống khỏi xe. Tốc độ đó, người trong xe đều không kịp phản ứng, đợi đến lúc phản ứng lại mà gọi ông lão, xe sớm đã chạy một đoạn đường dài.
Quay lại tìm một phen, ở nơi cách khoảng hai trăm bước, cuối cùng nhìn thấy người đang ngất xỉu bên đường, khuôn mặt nàng ta đã bị trầy xước, mà vết máu giữa hai chân càng làm người ta thấy mà giật cả mình. Nàng ta chật vật ngất xỉu ở đó, bên cạnh sớm đã có người vây lại…
“Thủy Thủy…”
Đau lòng nhìn người dưới đất, Vu tướng nước mắt ròng ròng, ông…đã tạo nghiệt gì đây. Hai đứa con gái, không những mang thai đứa con của cùng một người, còn…còn mất luôn cùng một ngày…
***
“Tiểu Tiểu, mai đã là ngày Lân vương thành thân rồi, nàng sẽ cùng ta đến đấy chúc phúc cho Lân vương hay không?”
Trong địa lao tối tăm, Tiểu Tiểu chợp mắt, Hoàng thượng đứng bên ngoài phòng giam, đau lòng nhìn người bên trong. Chỉ cần một câu nói, thì nàng có thể ra ngoài rồi, nhưng tại sao nàng lại không chịu mở miệng chứ?
“Hoàng thượng, ngài không sợ lúc hôn lễ, ta sẽ xách theo Lân vương bỏ trốn hay sao?”
Tuy rằng, Tiểu Tiểu biết Hoàng thượng dẫn nàng đến đó, nhất định có cách gì đó đề phòng nàng, nhưng nàng vẫn không thể nhịn được hỏi. Ngay trong lễ thành hôn của Lân vương, mang theo Lân vương bỏ trốn, tuyệt đối là kinh hãi thế tục, tuyệt đối đáng để mong đợi!
“Ha ha, Tiểu Tiểu nàng lại nói giỡn rồi. Hai người không có võ công bỏ trốn, hình như có hơi khó khăn nhỉ!”
Cười nhạt nhìn Tiểu Tiểu, hắn thích sự tinh nghịch trong mắt nàng, sự tinh nghịch của nàng khiến cho buồn bực cả ngày nay c