“Ta có cho cô bạc cô cũng không cần? Cô thì sao, rõ là một người đàn bà chanh chua, cho dù có cho ta vàng ta cũng chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Cô tưởng rằng sẽ có tên đàn ông không có mắt nào cần cô chắc!”
Sóc vương giận dỗi nói, những lời Tiểu Tiểu nói ban nãy quá là làm tổn hại đến tự tôn của hắn, nghĩ sao thì Sóc vương hắn đây cũng là một chàng đẹp trai có tiền có quyền, bị cái cô nàng này nói như thể là chẳng có giá thị trường gì hết vậy, điều này…quả là khiêu chiến với lòng tự tôn mỹ nam của hắn mà? Hắn cực kì tức tối, quên béng mất cô gái này sớm đã là “Danh hoa có chủ”, với lại người chủ này đang đứng cạnh hắn nữa, đợi đến lúc hắn nghĩ tới, hai cặp ánh mắt giết người đã bắn về phía hắn. Bất an mà nhìn sắc mặt đen thui của Hoàng thượng, Sóc vương hì hì cười khan một tiếng:
“Hoàng huynh, đệ biết huynh cưới nàng ta không phải xuất phát từ ý muốn của huynh, người ban nãy đệ nói đương nhiên không phải hoàng huynh rồi.”
Nhưng những lời ban nãy hắn nói, hoàng huynh tức giận thì cũng thôi đi, tại sao Lân vương cũng tức tối thế nhỉ? Lấy làm khó hiểu mà nhìn Lân vương, Sóc vương nói:
“Lân, huynh giận gì chứ? Nàng ta cũng đâu phải nữ nhân của huynh?”
Không phải mới lạ ấy? Mặt Lân vương hơi nhăn nhó, tay cũng siết chặt lại, đè nén sự tức giận trong lòng, vừa định mở miệng giải thích, Hoàng thượng đã nói:
“Nàng ấy là phi tử của ta, cũng là tẩu tử của đệ, không cho phép nói như vậy!”
Cái gì? Tẩu tử?
Lời của Hoàng thượng tựa như một tiếng sấm rền vang, khiến cho Lân vương và Sóc vương đều kinh hãi không thôi. Phải biết rằng, ở trong hậu cung cổ đại, chỉ có Hoàng hậu mới được tôn xưng là tẩu tử, câu này của Hoàng thượng, không phải là…
Muốn lập cô nàng này làm hậu đấy chứ? Sóc vương khinh thường mà liếc nhìn Tiểu Tiểu một cái, tức giận nói:
“Hoàng huynh, dựa vào nàng ta ư? Có phải huynh bị lú lẫn rồi không, nàng ta còn chưa xứng!”
“Sóc vương đệ đệ, lời Hoàng thượng cũng đã nói rồi, xứng hay không hẳn là đâu phải đệ quyết định đâu nhỉ? Đệ đệ ngoan, gọi tiếng tẩu tử đi nào!”
Tiểu Tiểu chẳng hề biết nguyên nhân bọn họ kinh hãi, cũng không biết địa vị của hai chữ tẩu tử ở trong hậu cung, chỉ là lúc nghe Sóc vương nói xấu nàng lần nữa, nàng liền nhịn không được mà muốn đi tới chọc tức hắn. Không ngờ Lân vương lại nổi giận lườm nàng, rít ra một câu từ trong kẽ răng:
“Vậy sao? Nương nương, có phải ta cũng phải gọi nàng một tiếng tẩu tử không!”
Nhìn gân xanh nổi trên trán hắn, Tiểu Tiểu biết là mình lại bất cẩn giẫm phải mìn của hắn rồi, nàng vội cười khan hai tiếng, run run nói:
“Không cần, thế thì không cần! Ta đang nói với Hắc Tử, đang nói với Hắc Tử mà.”
Hắc Tử? Sóc vương càng tái mặt thêm, ban nãy rõ ràng là nàng điểm danh nói chuyện với hắn mà, bây giờ đột nhiên đổi thành Hắc Tử, thế ý của nàng là, hắn chính là Hắc Tử á?
Sắc mặt Sóc vương tái mét, Hoàng thượng nhìn Sóc vương bị xỏ xiên xong liền bật cười, mà Lân vương cũng bị câu vừa nãy của Tiểu Tiểu làm cho buồn cười. Một câu trong lúc vô ý của Tiểu Tiểu, đã đem trọng tâm câu chuyện chuyển sang người Hắc Tử, hắn tò mò nhìn Hắc Tử bên cạnh Tiểu Tiểu, Hắc Tử này là sủng vật bên cạnh Tiểu Tiểu, thế không biết bên cạnh Điểm Điểm có sủng vật không, sủng vật của thằng bé là gì?
“Chết rồi!” Thấy Lân vương đang hứng thú mà nhìn Hắc Tử, Tiểu Tiểu cũng cúi đầu nhìn theo. Hắc Tử đã xuống núi chuẩn bị ở dài ngày, thế Hổ Tử thì sao, sủng vật của Điểm Điểm thì sao đây?
“Hắc Tử, Hổ Tử đâu? Bây giờ đang ở nơi nào? Nó cũng xuống núi rồi ư ? Đừng nói là đi tìm…”
Khẩn trương mà nhìn Hắc Tử, đừng gật đầu, tuyệt đối đừng gật đầu mà, một Hắc Tử tới bên cạnh Tiểu Tiểu thôi đã thu hút nhiều sóng gió vậy rồi, nếu như Hổ Tử đến Lân vương phủ, Tiểu Tiểu không dám nghĩ tới giờ này Lân vương phủ đã thành ra thế nào rồi nữa.
Nhưng sự thật luôn tàn khốc, Hắc Tử chẳng hề nghe thấy sự kì vọng của Tiểu Tiểu, nó gật gật đầu. Hai đứa chúng nó vốn cùng nhau xuống núi mà, Hổ Tử là người của Điểm Điểm, đương nhiên là đi tìm Điểm Điểm rồi; mà nó là người của Tiểu Tiểu, tìm Tiểu Tiểu cũng là lẽ hiển nhiên…
Thấy Hắc Tử gật đầu, cả gương mặt của Tiểu Tiểu đều tái hết cả lên, bây giờ nàng muốn xuất cung, lập tức xuất cung, nàng phải ngăn cản!
“ ‘Thụy Tiên’, nàng sao vậy?” Hoàng thượng khẩn trương nhìn sắc mặt bỗng dưng tái đi của Tiểu Tiểu, hắn rất tò mò Hổ Tử là ai, mà có thể khiến cho cái người cẩu thả tùy tiện như nàng bỗng dưng biến sắc. Mà Lân vương đứng bên chỉ có thể siết chặt tay, trừng mắt nhìn cái thân thể nhỏ nhắn xinh xắn được Hoàng thượng đỡ lấy, rất muốn qua đó an ủi Tiểu Tiểu, rất muốn hỏi xem nàng rốt cuộc làm sao, nhưng bây giờ hắn không thể làm vậy, lý trí nói cho hắn, phải kiềm chế, nhẫn nhịn, tiếp tục nhẫn nhịn!
Biết là phải nhịn, nhưng nhìn thấy Hoàng thượng ôm nàng vào lòng, tại sao lòng hắn vẫn thấy khó chịu, buồn phiền rối bời đến vậy? Nàng là người yêu của mình, là người sẽ sống cùng mình suốt đời mà, nhưng giờ đây nàng lại đang nằm trong lòng của một người đàn ông khác, hắn không cho phép!
“Thiếp không sao, Hoàng thượng!” Giãy khỏi sự ôm ấp của hắn một cách yếu ớt, mang ý xin lỗi mà nhìn Lân vương một cái, ban nãy nàng chỉ biết lo lắng, suýt nữa quên Lân vương vẫn còn đứng bên nhìn, tình cảm là phải dựa vào cả hai người để duy trì, Tiểu Tiểu thật không hi vọng Lân vương sẽ hiểu lầm gì nàng.
“Có cần tìm thái y đến khám thử không?” Nàng rời khỏi, khiến Hoàng thượng hơi thấy lạc lõng. Đã nói là phải có được trái tim của nàng, nhưng sao trái tim của nàng lại phiêu diêu bất định như vậy? Tại sao hắn lại cứ cảm thấy khó mà nắm bắt đến thế nhỉ? Ban nãy, nếu đổi lại là bất kì một phi tần nào khác, đều sẽ dựa vào lòng hắn, muốn có được sự thương tiếc của hắn. Nhưng nàng không phải là bọn họ, nàng lại đẩy mình ra, có lẽ cũng vì điểm đặc biệt này của nàng, khiến cho hắn có lòng nhẫn nại đợi gỡ bỏ lớp mặt nạ của nàng, nhìn thấy gương mặt thật của nàng nhỉ?
“Không cần. Sức khỏe của thiếp, thiếp tự biết. Có lẽ là trời nóng quá, thiếp hồi cung nằm một lúc là được!”
Tiểu Tiểu uyển chuyển từ chối ý tốt của Hoàng thượng, nếu có bệnh, nàng có thể không biết được chắc? Nàng chỉ đang lo lắng về Điểm Điểm và Hổ Tử mà thôi!
“Thế ‘Thụy Tiên’ cứ về nghỉ ngơi trước đi. Đợi đến tối đỡ hơn chút, rồi lại đến Ngự thư phòng hầu hạ! Ngủ một giấc cho ngon, trẫm còn muốn biết hôm qua Thụy Tiên đã học hành ra sao nữa đó? Đừng quên ước định của chúng ta nhé.”
Ghé đến bên tai Tiểu Tiểu một cách mờ ám, Hoàng thượng nói một cách mị hoặc. Tiểu Tiểu đỏ cả mặt, cáu giận nói:
“Buổi tối thiếp đến là được chứ gì, học được bao nhiêu, Hoàng thượng nhìn là biết ngay ấy mà!”
Móng tay Lân vương bấm chặt vào thịt trong lòng bàn tay, trời mới biết phải có lòng nhẫn nại lớn cỡ nào thì mới có thể đè nén được nỗi xúc động vọt qua đó lôi cái cô nàng chết tiệt kia ra. Đã cảnh cáo nàng là phải cách xa Hoàng thượng một chút, nhưng nàng thì giỏi nhỉ, vẫn cứ để ngoài tai mà làm mấy trò mờ ám này với Hoàng thượng, không thể suy nghĩ cho cảm nhận của hắn một chút nào hay sao? Lân vương bốc hỏa trừng Tiểu Tiểu, trừng đến nỗi Tiểu Tiểu thấy không biết nên trốn vào đâu.
***
“Điểm Điểm, hôm nay cháu gọi bọn ta đến chơi trò gì?”
Lân vương từng nói muốn tống các nàng rời khỏi, nhưng bởi vì rất nhiều việc, chúng mỹ nhân của Lân vương phủ vẫn còn đây, mà lúc Điểm Điểm nhãn rỗi, cũng thích chơi với các nàng. Tuy nhiên, nói là chơi thì còn dễ nghe một chút, những lúc ở cùng các nàng, Điểm Điểm chòng ghẹo các nàng thì nhiều hơn.
“Lâm Nhi, trời nóng quá, ta khát rồi, giúp ta lấy cốc nước để giải khát đi!” Ngồi dưới bóng cây với dáng vẻ rất đại gia, vị trí của Điểm Điểm một xíu ánh mặt trời cũng chẳng chiếu tới. Hai vị mỹ nữ đứng bên hầu hạ, mỗi người cầm một cái quạt nhỏ, đổ mồ hôi như mưa mà giúp Điểm Điểm quạt mát.
“Vâng!” Mỹ nữ cười lấy lòng, lấy bình trà ở bên cạnh, rót một cốc đưa qua.
Đầu mày Điểm Điểm khẽ nhíu, cực giống với vẻ cau mày của Lân vương, bé tức giận nói:
“Nước trong này, đã bị nắng chiếu đến nóng hừng hực, uống vào thì chẳng phải là càng uống càng nóng hay sao? Đến phòng ta mà lấy, phải nhanh chút, nghe rõ chưa hả?”
Phòng của thằng nhóc? Mỹ nữ nhìn căn phòng cách hậu viện rất xa kia của Điểm Điểm, mặt nàng ta nhăn lại: Trời nóng như vậy, nếu như chạy một chuyến rồi về, một thân đẫm mồ hôi là việc khó tránh khỏi. Nhưng Điểm Điểm chính là Lão đại trong phủ này, ngay đến Vương gia cũng chẳng dám làm trái lời thằng nhóc, một thị thiếp nhỏ bé như nàng thì dám hó hé gì chứ?
Nhìn bóng lưng vội vã rời đi, Điểm Điểm bật cười ha hả, phía sau mỹ nữ, có mấy mảnh vải độ dài ngắn không giống nhau tung bay lay động theo bước chạy của nàng ta, thấp tha thấp thoáng cực kì thu hút ánh mất của mọi người – đương nhiên, cái này không chỉ lúc chạy, nếu như ngồi xuống hoặc cúi người xuống, thế thì càng…
Các mỹ nữ bên cạnh người nào người nấy đều che miệng cười khẽ, nhìn thấy cái cô nương Lâm Nhi vừa nãy kia bị trêu chọc, các nàng đều lộ ra cái vẻ vui sướng khi người khác gặp họa. Tuy rằng lâu lâu Điểm Điểm cũng chọc ghẹo các nàng, nhưng đấy cũng là chuyện không tránh khỏi, các nàng muốn cười thì cứ cười đi. Dù sao thì đợi đến lúc người khác bị chọc ghẹo, nàng ta cười lại là được chứ gì.
Nghe thấy các nàng không cẩn thận mà cười bật ra tiếng, Điểm Điểm trầm mặt cau có, lạnh lùng liếc nhìn chúng mỹ nữ một cái, cái loại ánh mắt này vốn không nên thuộc về đứa trẻ mới bây lớn, nhưng đứa trẻ mới lớn chừng này mà đã có ánh mắt như vậy cũng khiến cho các nàng thấy run rẩy. Thằng nhóc – định sẵn là khắc tinh trong số mạng của các nàng đây mà.
Bị nín cười, khuôn mặt của các mỹ nữ đều lộ ra vẻ dở khóc dở cười, Điểm Điểm vừa lòng gật gật đầu, không phải tâm địa của bé không tốt, mà là vì hạnh phúc của mẹ, bé phải khiến cho đám phụ nữ này thấy khó mà lui, tốt nhất là đuổi sạch bọn họ ra khỏi Lân vương phủ!
“Cứu mạng, không hay rồi, cứu mạng với!”
Lâm Nhi vừa đi đến tiền viện, liền nhìn thấy một đám thị vệ trang bị kĩ càng đứng xúm lại, nàng ta tò mò đi tới phía trước, thì lại nhìn thấy một con hổ lớn cực kì uy vũ đang đứng trước mặt bọn họ.
Tay khẽ bịt miệng lại, Lâm Nhi vẫn không nhịn được mà lên tiếng kêu cứu. Con hổ nghe thấy tiếng kêu của nàng ta, híp mắt khinh thường, tiếp tục ngồi xổm dưới đất, không nhổm dậy tấn công người, nhưng đối với việc có nhiều người cầm vũ khí ở bên như vậy cũng chẳng thèm để vào mắt.
“Cô nương, sao cô lại đến đây? Điểm Điểm đâu?” Thấy Lâm Nhi đi tới, quản gia bực bội cau mày, tuy bây giờ con hổ vẫn chưa tấn công người, nhưng tính của động vật khó mà nắm bắt, lát nữa nó sẽ làm gì thì còn chưa biết chắc được. Điểm Điểm đáng yêu như thế, lại là cục thịt trong lòng Vương gia, phải tìm chỗ nào để núp mới được.
“Điểm Điểm…Điểm Điểm ở hậu viện, nó bảo ta đến phía trước lấy nước…”
Lúc hai người nói đến Điểm Điểm, tai con hổ khẽ rung rinh, nhưng vẫn không ngồi dậy, tiếp tục bảo trì tư thế ban đầu.