“Nương nương, người sao vậy? Không sao đấy chứ?” Mắt đưa tiễn tiểu thư tướng phủ rời khỏi, lúc Hoa Nguyên đẩy cửa đi vào, liền thấy Tiểu Tiểu ngồi bẹp trên ghế, vẻ mặt hiu quạnh.
“Ta không sao!” khẽ xua tay, nàng thì có chuyện gì được chứ? Chẳng phải chỉ là khi nghĩ đến việc Thủy Thủy và Lân vương lăn lộn trên giường, cảm thấy hơi chạnh lòng thôi sao?
“Lão đại, rốt cuộc người sao vậy?” Trước nay Lão đại đều hăng hái, có bao giờ thấy nàng ấy suy sụp như vậy đâu? Hoa Nguyên quan tâm đỡ lấy cánh tay Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười nói:
“Không sao thật mà, chỉ là trong lòng hơi buồn thôi!”
Đúng thế, nàng chỉ là thấy hơi buồn, vì Thủy Thủy, vì Vu Hoa, càng vì Lân vương! Ban nãy lúc có mặt Thủy Thủy, nàng còn có thể tự an ủi mình rằng Lân vương sẽ không làm ra loại chuyện đó đâu, nhưng Thủy Thủy vừa rời đi, trong lòng nàng lại không chắc chắn, suy cho cùng thì không có một nữ nhân nào lại đi lấy chuyện này làm trò đùa được. Mà Thủy Thủy, nàng ta cũng hiểu Lân vương, nàng ta không thể đem đứa con không phải của Lân vương gán lên người Lân vương được.
“Nương nương, người muốn đi đâu vậy?” Lấy làm khó hiểu mà nhìn thân hình không ổn định của Tiểu Tiểu, Hoa Nguyên vội đi theo.
“Không có gì, ra ngoài đi dạo!” Khẽ thở dài một hơi, tại sao phải gặp nữ nhân này chứ, nữ nhân này không gặp cũng được mà.
Mấy đóa hoa tươi ở hậu hoa viên vẫn nở rất đẹp, đóa nào đóa nấy đều khiến cho người ta rối mắt. Tiểu Tiểu chỉ là muốn yên tĩnh một chút, nàng không để bọn Hoa Nguyên đi theo, bản thân thì đứng dưới mặt trời, nhìn mấy chú bướm lượn qua lượn lại, cũng nhớ đến lần đầu tiên lúc nàng và Lân vương gặp nhau…
Còn nhớ khi đó, nàng đối với hắn cũng chẳng có hứng thú gì nhiều, vì hắn là người mà Thủy Thủy nhìn trúng, Thủy Thủy là người bạn đầu tiên của nàng sau khi xuống núi, Thủy Thủy thích hắn, nàng chỉ là muốn thành toàn cho Thủy Thủy mà thôi.
Hôm đó vì buổi hẹn của hắn, hai bọn nàng vui vẻ đến phủ đệ của hắn, rồi được hắn nhiệt tình tiếp đãi, cũng tại hôm đó, nàng hạ mị dược loại mạnh cho hắn, muốn để Thủy Thủy và hắn gạo nấu thành cơm. Nhưng kết quả là Thủy Thủy và hắn chẳng thành cơm, bản thân thì lại nên cơm với hắn…
Cũng chính tại ngày đó, nàng mới biết, người hắn thích là nàng, lúc hắn trúng mị dược, người hắn gọi tên cũng là nàng. Có lần dầu tiên, rồi có tiếp lần thứ hai, rồi lại…
Sau dó, biết được chân tình hắn dành cho nàng, nói không cảm động là giả. Tiểu Tiểu hồi tưởng, có lẽ sau lần đầu tiên, nàng đối với hắn đã có sự thay đổi, nhưng kẻ cố chấp như nàng lại không biết, cũng không chịu thừa nhận mà thôi…
“Đang nghĩ gì vậy? Nghĩ đến ngẩn ngơ như thế?”
Giọng nói u muội từ sau lưng cất lên! Tiểu Tiểu cứng người: đây là giọng nói của y, tuyệt đối đừng nên là y đấy nhá…
“Mấy ngày không gặp, có cần kích động thế không? Dạ Yêu, không phải nàng đang nằm mơ, Hoặc của nàng đến rồi nè…”
Nhìn thân hình bỗng dưng cứng ngắc của Tiểu Tiểu, Dạ Hoặc cười mị, tay cũng đặt lên bả vai Tiểu Tiểu, dịu dàng xoay người Tiểu Tiểu lại, nhưng người Tiểu Tiểu càng trở nên cứng ngắc. Nếu như y không xuất hiện, có lẽ nàng sẽ thấy vui hơn.
“Ha ha…” Cười gượng gạo, Tiểu Tiểu cười hỏi:
“Sao ngươi biết ta đang ở hoàng cung?”
Bất an nhìn ngó xung quanh, tuy rằng hiện tại nàng chẳng quan trọng gì, Hoàng thượng cũng sẽ không phái người đến ‘bảo vệ’ nàng, nhưng ngộ nhỡ bị người khác phát hiện, nhất định là không ổn, hơi khó giải thích.
“Thám thính đấy à, Dạ Yêu, nàng càng ngày càng không ngoan rồi, nàng là phi tử của Hoàng thượng, sao trước giờ không nói cho ta biết chứ?” Dạ Hoặc cười nhìn Tiểu Tiểu, tuy nụ cười của y rất mê người, nhưng sao Tiểu Tiểu lại thấy nguy hiểm đến thế nhỉ?
“Ta…” Tiểu Tiểu ậm ừ một tiếng, nàng có bao giờ nói chuyện đàng hoàng tử tế với y đâu chứ? Hai người mà gặp mặt thì đảm bảo là chẳng có chuyện gì tốt lành, luôn là nàng bỏ chạy, y đuổi theo phía sau, ngay đến việc nghiêm túc nói chuyện cũng chẳng nhiều, nàng càng không thể chủ động nói gì đấy với y rồi.
“Ngươi đến làm gì?” Hỏi rõ vấn đề này trước đã, đây cũng là điều mà hiện nay Tiểu Tiểu quan tâm nhất, người này không thể nào vô duyên vô cớ đến hoàng cung, càng không thể đột nhiên đến tìm mình được, Tiểu Tiểu và y chẳng có gì thân quen hết cả.
“Đau lòng quá, Yêu, ta đến để tìm nàng mà…” Dạ Hoặc khẽ thở dài một tiếng, nếu không phải chủ yếu đến tìm nàng, y mới lười phải vào cung ấy.
“Tìm ta? Có chuyện gì không?” Lông tơ dựng đứng, y tìm nàng, Tiểu Tiểu không nghĩ ra là có chuyện tốt lành gì.
“Haizz, Yêu, sao nàng luôn có lòng cảnh giác lớn như thế với ta chứ? Ta…nàng nói xem nàng chẳng phải là tiểu thư tướng phủ hay sao? Nàng bây giờ không phải là phi tử của Hoàng thượng à? Tại sao còn có người muốn giết nàng chứ?”
Dạ Hoặc khó hiểu cau mày, Yêu thật là, luôn khiến y phải lo lắng, trước nay đều không yên tâm, ban nãy không cẩn thận lật hồ sơ, nhìn thấy có một vụ là muốn giết phi tử của Hoàng thượng, y không yên tâm mà đến xác định một chút, không ngờ đúng thật là nàng.
“Ngươi…ngươi là sát thủ ư?” Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn tên sát thủ không có sát khí này, loại chuyện bí mật này hẳn là không ai biết mới phải, hẳn là phải bảo mật mới đúng, trừ phi y và tên sát thủ kia là cùng một tổ chức!
“Coi như là vậy!” Cô nàng này thật đúng là ngốc mà, nghe tên mà nàng không biết y là người của môn nào hay sao? Dạ môn, là một tổ chức sát thủ thần bí nhất.
“Thật sao? Thế thì tốt quá, khi đó chẳng phải hắn ta nói trong vòng nửa tháng sẽ đến lấy mạng của ta hay sao, ngươi có thể thông báo trước cho ta một tiếng, nhưng nhất định phải đến đúng giờ đó!” Cao hứng mà nhìn Dạ Hoặc, bây giờ đột nhiên Tiểu Tiểu phát hiện ra rằng tên Dạ Hoặc này cũng không phải xấu xa cho lắm, chí ít thì hôm nay không phải y đến để giết mình, y biết mình bị người ta truy sát, đặc biệt đến để thông báo cho Tiểu Tiểu.
“Nàng…cái cô nàng này….sao lại…nàng tưởng rằng sát thủ dễ dàng để nàng cắt đuôi lắm hay sao?”
Dạ Hoặc cau có nhìn cái cô nàng này, đây là chuyện lớn mất mạng, y đã gấp gáp chạy lại để cứu mỹ nhân, nàng thì hay nhỉ, còn nói cái gì mà bảo sát thủ đến đúng giờ.
“Ta biết chứ, nhưng ta cần sát thủ đến để giết ta. Ngươi thì sao, không phải hôm nay ngươi muốn giết ta đấy chứ?” Tiểu Tiểu mở to mắt, hỏi đùa.
“Nàng biết là ta sẽ không giết nàng mà, ta cũng sẽ không để bọn chúng đến giết nàng…”
Da Hoặc khẽ thở dài một tiếng, có lẽ từ cái đêm ở Lân vương phủ ấy, nàng ở trong lòng y đã không bình thường rồi nhỉ?
“Đừng mà, tuyệt đối đừng…” Nghe thấy tin tức này, so với biết có người muốn giết nàng càng khiến nàng hốt hoảng hơn, nàng sợ hãi kéo lấy cánh tay Dạ Hoặc, sốt ruột nói:
“Tuyệt đối đừng mà, Hoặc, đừng vì ta mà khó xử, càng đừng vì ta mà thất tín, để bọn họ đến là được rồi mà…”
“Tại sao? Nói cho ta biết tính toán của nàng đi!” Nhìn bộ dạng của nàng, cũng không thấy giống như là chán sống, Dạ Hoặc biết là nàng có dự tính gì đó, y lạnh lùng hỏi.
“Cũng chẳng có dự tính gì cả, ta chẳng qua là không muốn khiến ngươi khó xử mà thôi!” Chột dạ nhìn đi chỗ khác, Tiểu Tiểu biết năng lực của Dạ Hoặc, nói dối trước mặt y, thật không phải là một sự lựa chọn lý trí, nhưng hình như y có thù với Lân vương, nàng lại không thể nói là nàng vì muốn cùng với Lân vương song túc song phi nên mới quyết định để Tiên phi chết ở trong cung.
“Được lắm, nàng không nói, thế thì sẽ không có ai đến truy sát nàng đâu…” Dạ Hoặc nhìn Tiểu Tiểu, cười tà, Tiểu Tiểu rất muốn nện cho y một chưởng, nhưng…hiện giờ nàng cần có người đến truy sát…
“Ngươi…” Mắt phượng tức giận lườm tên nam nhân này, Tiểu Tiểu do dự xem có nên nói cho y biết sự thật hay không.
“Nương nương, nương nương…” Giọng của Hoa Nguyên từ từ truyền đến, Tiểu Tiểu khẩn trương nhìn Dạ Hoặc, Dạ Hoặc cười nói:
“Sao nào, giờ biết sợ rồi hả?”
“Ngươi, mau rời đi cho ta, đừng để người khác nhìn thấy ngươi đến đây!”
Tiểu Tiểu lo lắng nhìn Dạ Hoặc, Dạ Hoặc bực bội cau mày, nhìn bóng người dần dần chạy tới, lạnh lùng nói:
“Hai ngày nữa ta lại đến tìm nàng, nàng cứ suy nghĩ kĩ đi, phải giải thích với ta ra sao!”
Tiểu Tiểu hơi ngây ra một lúc, ngươi còn muốn đến nữa sao, người nàng cần đến là một sát thủ, chứ không phải y! Y có thù với Lân vương, nếu như y đến làm rối tinh lên, giữa nàng và Lân vương sẽ khó khăn lắm đây…
“Ngươi…sao ngươi có thể…” Dạ Hoặc vừa mới nhân lúc Tiểu Tiểu thẫn thờ, cái môi ấm nóng đưa tới, một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, Dạ Hoặc bật cười ha ha:
“Đã nói nàng là nương tử của ta rồi mà, trộm hương tí xíu chắc cũng không sao đâu nhỉ, nàng còn là một đại phu nữa đó, sao lại bất cẩn như vậy chứ?”
Bất cẩn cái gì? Nhìn Dạ Hoặc nghênh ngang bỏ đi, Tiểu Tiểu khó hiểu mà nghĩ.
“Nương nương, Hỷ công công đến gọi người rồi kìa, bảo nương nương đến Ngự thư phòng hầu hạ đó?”
Hoa Nguyên đi tới, nói với Tiểu Tiểu vẫn còn đang ngẩn ngơ.
“Ờ, ta về phòng thu dọn lại chút đã.” Tiểu Tiểu đáp qua loa, trong đầu vẫn nghĩ đến những lời Dạ Hoặc nói, mình là một đại phu, sao lại bất cẩn như vậy? Muốn nói tới sức khỏe của nàng á, nàng vẫn luôn khỏe mạnh lắm mà, tại sao Dạ Hoặc lại nói như vậy?
Thấy nương nương lại ngẩn ngơ nữa rồi, Hoa Nguyên vội giúp Tiểu Tiểu chỉnh lại nghi dung, không nói gì với nàng nữa. Dù sao thì lúc nương nương ngẩn người, nói chuyện với nàng ấy thì nàng ấy cũng chẳng thật sự đáp lại đâu.
“Đúng rồi, chắc chắn là ý này…” Bỗng dưng vỗ bộp lên trán một cái, Tiểu Tiểu kích động nói, đại phu bất cẩn ý muốn nói đến sức khỏe của nàng đây mà, nhẹ nhàng bắt mạch, trong lòng Tiểu Tiểu hơi khẩn trương, hóa ra là…
“Là Thủy Thủy sao? Tại sao nàng ta lại làm vậy?”
May nhờ có Dạ Hoặc, bằng không, nàng cũng không biết rằng mình đã trúng độc, cũng không biết mình…
Là Thủy Thủy ư? Tuy sự dị thường của mạch đập khá nhẹ nhàng, nhưng nếu bắt mạch tỉ mỉ thì vẫn có thể bắt ra được. Từ mạch tượng có thể thấy, thời gian mình trúng độc không lâu, mà loại độc này khá là hiếm thấy, lại thêm vô sắc vô vị, còn phải dựa vào sự tiếp xúc thân thể mới có thể truyền đi được, cho nên…
Nghĩ đến việc trong lúc bất tri bất giác bị người ta hạ độc, Tiểu Tiểu liền cảm thấy thẹn, nếu như không phải Dạ Hoặc nhắc nhở, không chừng rất nhanh thôi nàng cũng sẽ bị bọn người Thủy Thủy khống chế. Cứ tưởng là bọn họ chỉ muốn giết mình thôi, ai ngờ bọn họ còn muốn Tiểu Tiểu làm gì đó cho bọn họ trước khi chết. Làm gì chứ, phỏng chừng có khả năng nhất chính là mục đích của Thủy Thủy, làm Lân phi chứ gì.
Từ ngăn bí mật dưới giường lấy ra mấy bình thuốc, Tiểu Tiểu đổ một ít ra uống, Hoa Nguyên nhìn nàng, quan tâm hỏi:
“Nương nương, người sao thế? Thân thể không thoải mái ư?”
Lần đầu tiên thấy Tiểu Tiểu uống thuốc, trong lòng nàng hơi thấy bất an.
“Không sao, ta phải đến chỗ Hoàng thượng rồi, cô không cần đi theo đến đó đâu!”
Cười nhạt một cái, một chút độc này bây giờ vẫn chưa làm khó được mình, chung quy thì đối phương cũng rất có lòng nhẫn nại, không hề thúc độc ngay lập tức. Nếu như thúc đ