Cầu Thiệu Ngôn không tốn chút sức nào ôm cô vào căn phòng rộng bên trong, sau đó đem cô đặt trên khăn trải giường màu đen, thân hình cao lớn đứng bên giường cúi đầu ngắm cô.
Nhạc Thiên phát hiện từ trong đáy mắt anh chứa đầy dục vọng, lúc này cô cảm giác mình giống như một con thỏ nhỏ vô dụng bị chim ưng bắt được, không cách nào trốn thoát được cái bẫy nó giăng ra.
“Đừng nhìn em như vậy, em sẽ….. Làm sao anh như vậy!” Nhạc Thiên khom người ngồi ở trên giường muốn ngăn cản một trận cuồng yêu sắp tới, nhưng Cầu Thiệu Ngôn không nghe lời, bắt đầu cởi xuống áo vét tây trang màu đen, tiếp tục cởi nút áo sơ mi ra, khiến cho cô vội vàng kêu la.
“Anh thế nào hả?” Cầu Thiệu Ngôn hiểu rõ ý cô nhưng lại giả bộ không hiểu.
“Anh đáng ghét!” Hai người bọn họ mới vừa rồi vì chuyện ông chủ trước mà cãi nhau không vui, thế nào sau một nụ hôn nóng bỏng, còn đưa đến tình hình như bây giờ thế? “Cuộc nói chuyện của chúng ta chưa kết thúc, cho nên hiện tại cũng đừng làm vậy được không?”
Cô muốn nói chuyện với anh thật tốt, để tránh công việc hay riêng tư bị hiểu lầm chạm đến giới hạn thấp nhất của anh, đến lúc đó vẻ mặt ai đó cũng rất khó coi.
“Hiện tại anh không muốn nói, hiện tại anh đói bụng…..” Cầu Thiệu Ngôn nói chưa hết câu, thân thể co ngạo to lớn như ngọn núi đổ sụp về hướng cô đè xuống.
“Đói bụng thì mau đi ăn cơm! Tại sao phải đè trên người em?” Nhạc Thiên lấy tay đẩy đẩy lồng ngực rộng rãi của anh, mặc dù sức lực của cô đối với anh mà nói không thể nghi ngờ là bọ ngựa kéo xe, nhưng cô vẫn là muốn anh đừng quá đến gần cô,
Bởi vì tính tình cô dễ xấu hổ, Nhạc Thiên đối với chuyện thân mật cùng Cầu Thiệu Ngôn cảm thấy hết sực thẹn thùng, huống chi hai người cũng đã ba năm không chung đụng ở cùng một chỗ, rồi gặp lại không bao lâu mà gần đây mới có ý định tái hợp lại, nghĩ tới đây cô thẹn thùng không biết làm sao.
Cầu Thiệu Ngôn biết ý trong miệng Nhạc Thiên là không muốn, nhưng hưởng thụ dục vọng anh mang tới cũng là cô, anh nhếch miệng từ trên nhìn cô, “Anh chính là đói bụng, cho nên muốn ăn em!”.
“Anh…..” Ý của anh cô nghe được rõ ràng, vì vậy liền cong môi kiều diễm nhìn anh, “Cái người này anh rất không đứng đắn đó!”
Ở công ty anh rõ ràng là một Tổng giám đốc cao cao tại thượng, nhưng khi bí mật hẹn hò lại nói ra những lời kia làm cô cảm thấy xấu hổ, trong nhất thời Nhạc Thiên lúng ta lúng túng.
“Anh còn chưa bắt đầu không đứng đắn, em cứ như vậy nói anh, vậy nếu anh thật sự làm, em sẽ nói thế nào?” Cầu Thiệu Ngôn mỉm cười mà bàn tay không an phận xoa eo nhỏ của cô, bắt đầu dịu dàng xoa bóp.
“Anh rất đáng ghét.” Nhạc Thiên bắt lấy bàn tay không an phận đang vuốt ve của anh, “Đừng như vậy á! Em còn có lời muốn cùng anh………. Ưmh. . . . . . Ừ. . . ..”
Cầu Thiệu Ngôn không đợi cô nói hết lời, chợt đem môi mỏng đặt lên đôi môi mềm mại vừa đóng vừa mở của cô, lưỡi to thừa dịp cô không phòng bị hết sức chui vào bên trong, dùng đầu lưỡi bá đạo quét hết ngọt ngào trong khoang miệng cô.
Mà hôn đối với anh mà nói căn bản không đủ, tay Cầu Thiệu Ngôn từ trên eo thon Nhạc Thiên dần dần di chuyển lên trên, đi tới bộ ngực đầy đặn của cô, cách vải vó tìm được đỉnh núi tuyết nhô ra, có ý trêu chọc say mê dùng ngón tay cái cùng ngón trỏ kẹp lại làm nụ hoa đúng thẳng, bắt đầu khẽ vân vê.
“Ừ……Ngôn……” Nhạc Thiên cảm giác bị anh đùa giỡn, nụ hoa hồng không ngừng trướng căng, cảm giác đau đớn này xen lẫn sảng khoái xông lên đầu cô.
Cô luôn dễ dàng làm tù binh của anh, lúc này Nhạc Thiên cái lưỡi không nhịn được mãnh liệt theo đuổi Cầu Thiệu Ngôn, đôi lưỡi bắt đầu quấn lấy nhau, tốc độ cùng múa điên cuồng khiến cô bắt đầu vô lực.
Cầu Thiệu Ngôn cũng không chịu nổi ham muốn cô, lửa nóng dưới thân không ngừng trướng đại khiến anh muốn một lần động xông vào bên trong thân thể mềm mại của cô, bừa bãi chạy băng băng.
Nhưng anh không cách nào làm như vậy, anh biết Nhạc Thiên là anh vất vả có được lần nữa, anh thề phải càng thêm dịu dàng quý trọng cô, yêu cô, coi như cô cùng Ngô Thuận Thiên có hay ko chuyện gì bí mật, bây giờ với anh mà nói đều không quan trong, bởi vì anh hiểu, anh yêu cô, yêu đến mất đi lý trí, coi như cô cuối cùng có phản bội anh, anh đều không quan tâm nữa.
Một bàn tay khác của Cầu Thiệu Ngôn mò tới trên đùi cô, bàn tay thô ráp theo đùi mềm mại của cô hướng lên từ từ vuốt ve, mãi cho đến mép bên cạnh bắp đùi mới lại trở về xuống phía dưới.
Bàn tay ấm áp của anh như dấy lên ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ, khi anh dịu dàng vuốt ve, Nhạc Thiên cảm giác da thịt mình nóng lên mà anh liên tục vuốt ve, cảm giác thoải mái này khiến cả người cô tê dại, xụi lơ ở phía dưới cơ thể mình.
Sau khi bốn cánh môi lưu luyến không rời mà tách ra, Nhạc Thiên cái miệng nhỏ nhắn thoải mái bật ra tiếng ngâm nga, “"Ừ. . . . . . Ừ ha. . . . . .”
Bàn tay ma pháp của anh mặc dù không có xâm nhập vào nơi riêng tư của cô, nhưng sâu trong lòng Nhạc Thiên chợt bắt đầu từng hồi co rúc lại, phía dưới tiết ra chất dịch nóng động tình, nhiễm ướt cả quần lót của cô.
Nhạc Thiên nhắm mắt lại hưởng thụ đôi tay bàn kia vì cô mang đến ham muốn khoái cảm, chân mày khẽ cong lên cùng tiếng thở gấp tất cả cảm giác của cô muốn nói cho anh biết.
Bộ dạng của cô khiến Cầu Thiệu Ngôn cực kỳ hài lòng, anh nhìn da thịt trắng noãn nổi lên một mảng màu hồng, khi đôi môi xinh đẹp ấy mang theo tiếng rên yêu kiều từ trong miệng bật ra, càng làm anh thêm ý nghĩ muốn cô.
Cầu Thiệu Ngôn bắt đầu cởi ra áo sơ mi màu hồng trên người cô, khiến hai quả núi trắng như tuyết từ áo ngực ren màu tím hiện ra ở trước mắt anh.
“Trời ơi, Tiểu Thiên em thật đẹp.” Anh nhìn núi tuyết trắng nõn mềm mại nửa lộ ở trên vải vóc màu tím kia, gò núi tròn trĩnh kia theo hô hấp của cô phập phồng lên xuống
“Đáng ghét!” Cả người Nhạc Thiên gần như xụi lơ, cô hơi hơi mở mắt ra liền nhìn thấy đôi mắt đen thẳng tắp kia nhìn chằm chằm vào bộ ngực của cô, khiến cô xấu hổ dùng tay muốn che giấu đi cảnh xuân đang lộ ra ngoài.
“Đừng che, em như vậy thật đẹp, cho nên đừng che.” Cầu Thiệu Ngôn động tác so với cô còn nhanh hơn nhiều, bàn tay anh giữ cổ tay của cô, dịu dàng đặt trên khăn trải giường màu đen, cúi đầu chôn mình vào nơi tròn mềm mại của cô, há mồm hôn mút.
Anh hôn một bên nhũ hoa trắng tuyết của cô, làm cho da thịt trắng nõn hiện lên một mảng nước ẩm ướt, càng lộ ra vẻ mập mờ cùng cảnh đẹp ý vui.
Lúc này, Cầu Thiệu Ngôn bắt đầu cởi áo ngực viền tơ ra, khiến một đôi non mềm lại rất tròn nảy bật ra ngoài, khích thích giác quan của anh, mà anh cũng không thể chờ đợi lâu hơn, ít lời há miệng một lần nữa, ngậm một bên nhũ hoa của cô, chậc chậc mà mút ra tiếng
"Ừ ha. . . . . . A. . . . . ." Anh hôn mút khiến Nhạc Thiên không tự chủ cong lên eo ếch, khiến cho nhụy hoa càng thêm xâm nhập vào trong miệng không an phận của anh.
Cô cảm giác được anh mỗi một lần mút xuống đều làm cho cô có một trận co rút, tiếp đó là từ nơi xấu hổ bí mật sẽ tiết ra chất dịch nóng bỏng, làm nóng giữa chân của cô.
“Tiểu Thiên, em thật đẹp…..” Cầu Thiệu Ngôn tách ra nhũ hoa hồng đã sớm nở rộ, ngón tay dài vân vê nơi đã dính đày nước bọt của anh, kéo miệng nhìn cô “Cái người này bên trong cũng đã vì ta ẩm ướt, còn nói em không muốn sao?”
“Anh……” Hiện tại toàn thân Nhạc Thiên xụi lơ vô lực, không cách nào đứng dậy cùng anh đối đầu, chỉ có thể bĩu môi giả bộ tức giận, đáng yêu trừng mắt anh “Chán ghét anh nhất!”
“Lại chán ghét? Anh thật sự khiến em chán ghét đến vậy sao?” Cầu Thiệu Ngôn nói từng chữ một, bắt lấy nhũ hoa bên kia của cô dùng ngón tay khẽ bóp xuống.
"Ừ. . . . . . A. . . . . ." Ghét! Ghét! Tại sao anh luôn trêu chọc cô như vậy! Bị anh đùa giỡn như vậy khiến Nhạc Thiên không cách nào nói chuyện, chỉ có thể há mồm kêu lên tiếng ngâm nga đáng yêu.
“Anh xem em thật giống như cũng không phải là rất chán ghét sao!” Cầu Thiệu Ngôn cực kỳ hài lòng với phản ứng của cô, vươn đầu lưỡi lại liếm nhũ hoa hồng nóng, lúc này anh không có ác ý mút lấy, mà giống như liếm một vật báu vật rất nhẹ nhàng, dịu dàng mà dùng đầu lưỡi đâm một viên nhỏ trên núm vú đỏ của cô.
Anh đối xử nhẹ nhàng như vậy làm cho NhạcThiên rơi vào bẫy dục vọng lần nữa, bày ra một không khí ngọt ngào, hàm răng khẽ cắn đôi môi đỏ mọng nhắm mắt lại hưởng thị kỹ thuật cao siêu của anh
Mà lúc này, Cầu Thiệu Ngôn lưỡi to linh động từ đỉnh đỏ tươi của cô đi tới bên kia, giống như lúc nãy không hề do dự há mồm ngậm lấy, sau đó hôn, mút, kéo khiến Nhạc Thiên hoàn toàn không có biện pháp chống đỡ, chỉ có thể để anh mặc sức tìm kiếm.
Nhưng bàn tay Cầu Thiệu Ngôn cũng không có buông lỏng xuống, cứ lên xuống vuốt ve cẩn thân chân dài bên kia của Nhạc Thiên, bàn tay còn lại di chuyển đến giữa hai đùi cô, hơn nữa còn cố tình tham dò nơi cấm địa, muốn quyến rũ cô đối với anh khát cầu.
"Ừ. . . . . . Ngôn. . . . . ." Nhạc Thiên nhắm mắt lại hưởng thụ anh vì cô mang đến ngọt ngào, trong miệng nhẹ giọng kêu tên ngày trước cô hay gọi anh.
Mấy ngày trước Nhạc Thiên nhất định không thể tưởng tượng chính mình có ngày lại nằm dưới người anh, mặc cho anh khơi lên dục vọng vô hạn, bởi vì cô vẫn luôn hận anh, cô hận anh đối với cô tàn nhẫn vứt bỏ, cũng hận anh một đi không trở lại, càng hận hơn anh cái gì cũng không nói cứ như vậy đột nhiên biến mất.
Vậy mà sau ba năm anh xuất hiện lần nữa, phá vỡ tất cả suy nghĩ của cô, cô vẫn cho là cô có thể nói lớn tiếng ở trước mặt anh là cô đã không còn yêu anh nữa, nhưng kết quả thực sự cũng không giống như cô nghĩ.
Nhạc Thiên giang hai cánh tay thật chặt ôm lấy cổ của anh thật chặt, chỉ sợ anh lại như trước kia không nói tiếng nào mà rời bỏ cô, rời khỏi Đài Loan.
“Tiểu Thiên, em đem anh ôm thật chặt.” Cầu Thiệu Ngôn đã sớm nhả ra khi trong miệng anh nhụy hoa đã nở rộ, khàn giọng cười.
“Ngôn…..Anh sẽ không rời em đi nữa chứ…..Anh sẽ luôn luôn ở bên cạnh em chứ.” Nhạc Thiên nhắm hai mắt lẩm bẩm nói chuyện, bởi vì lý trí của cô đã sớm bị cái vuốt ve của anh mà biến mất, hiện tại trong lòng cô chỉ có sự chân thật nhất.
Thì ra trong lòng cô vẫn luôn lo lắng anh sẽ rời bỏ cô…. Nghĩ tới đây, lòng Cầu Thiệu Ngôn có một trận nhéo chặt, yêu thương mà hôn lên trán cố, ở bên tai cô dịu dàng nói: “Tiểu Thiên…..Anh sẽ không rời xa em nữa…..Sẽ không! Sẽ không bao giờ nữa…..”
Lời hứa của anh khiến trong lòng Nhạc Thiên tràn đầy cảm động, khóe mắt chảy ra dòng nước mắt sáng ngời, tiếp đó lướt qua bên má trắng mịn chảy xuống khăn trải giường.
Cô vẫn luôn chờ đợi chính là một câu nói này, ngày trước cô không ngừng nói yêu anh, muốn anh vì cô mà ở lại, thế nhưng anh lại chưa bao giờ cho cô một lời hứa hẹn nào.
Nhạc Thiên vẫn cảm thấy Cầu Thiệu Ngôn cũng không phải là một người thu mình trong thế giới nhỏ, năng lực anh rất vượt trội, tuyết đối không vì cô mà có thể dung nạp.
Cầu Thiệu Ngôn như chú chim rộng cánh bay giữa đất trời còn cô thì không cách nào vươn tới, ngay lúc đó Nhạc Thiên chỉ có thể thừa địp anh đang bên cạnh cô ôm lấy anh thật chặt, làm cho cô lầm tưởng cô có thể cho anh vì cô mà ở lại, nhưng sự thật chứng minh, cô hoàn toàn sai.
Suy nghĩ một chút, từ trước tới giờ Cầu Thiệu Ngôn chưa từng mở miệng nói muốn vì cô mà ở lại, chỉ là ba năm trước đây anh đi quá đột ngột, khiến cho cô ứng phó không kịp hậ