Mà anh giờ lại nói vì cô ở lại, hết thảy điều này đều quan trọng hơn bất kỳ điều gì…..
“Tại sao khóc? Đừng khóc.” Cầu Thiệu Ngôn dùng lưỡi liếm khô những giọt nước mắt ướt trên mặt cô.
“Ngôn….. Em yêu anh, em thật sự yêu anh……” Nhạc Thiên khẽ mở mắt ra, mơ mơ màng màng nhìn thấy trong đôi mắt đen ấy đầy vẻ lo lắng, chợt mỉm cười.
Nhìn cô vừa khóc vừa cười, thật làm cho Cầu Thiệu Ngôn không hiểu nổi, chỉ có thể cười theo một tiếng rồi gõ nhẹ vào đầu cô “Thiệt là, cô gái nhỏ thích khóc lại thích cười, lần sau muốn khóc hoặc muốn cười từng lần một được không?”
“Dạ.” Anh đối với cô yêu thương khiến Nhạc Thiên cảm giác mình tựa như một bảo bối được trân trọng nhất trong thế giới của anh.
Cầu Thiệu Ngôn cúi đầu dùng đầu lưỡi miêu tả rõ đôi môi cô, tiếp lưỡi to dần đi vào bên trong khuấy động lưỡi cô.
Mà bàn tay anh trên đùi cô cũng không dừng lại bắt đầu không an phận di chuyển hướng lên trên, lướt qua quần lót viền tơ, bao phủ nơi cấm địa dụ người nhất của cô.
“Ừ……….” Bàn tay ấm áp của anh đi tới nơi bí mật của cô, khiến Nhạc Thiên đột nhiên run lên, tiếng rên yêu kiều cứ thế bật ra.
Cầu Thiệu Ngôn tách khỏi đôi môi hồng bắt đầu hôn lên má mềm mại của cô, bởi vì anh không muốn che miệng cô lại, để tránh mình không nghe rõ tiếng ngâm nga ngọt ngào của cô.
Bàn tay lửa nóng bắt đầu trên dưới xoa nắn, khiến cánh hoa bên dưới run rẩy, muốn dấy lên ngọn lửa dục vọng khắc sâu nhất trong cô.
Nhạc Thiên cảm giác vách tường thịt bên dưới không ngừng co rút, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ cảm giác ướt át khiến cho cô xấu hổ cắn môi dưới, không dám suy nghĩ nhiều.
“Tiểu Thiên đáng yêu của anh……Xấu hổ sao?” Cảm giác hoa tâm của cô từ từ ẩm ướt, Cầu Thiệu Ngôn mỉm cười nói.
". . . . . . Ừ. . . . . . Đừng hỏi. . . . . . Đừng hỏi em. . . . . ." Nhạc Thiên cắn chặt môi dưới, muốn nói chuyện rồi lại sợ không kiềm chế được tiếng yêu kiều sẽ từ trong miệng bật ra.
“Tại sao không hỏi? Anh muốn biết.” Ngón tay Cầu Thiệu Ngôn chạm mép quần lót, bắt đầu dùng ngón tay vuốt ve cánh hoa ướt mềm của cô.
“Ừ. . . . . . A. . . . . . Đừng hỏi. . . . .” Đây là lần đầu tiên quan hệ sau ba năm qua, khiến dục vong sớm yên tĩnh đã lâu lại như rơm gặp lửa cháy lan không thể kiểm soát được.
“Tiểu Thiên, xem em thoải mái như vậy làm anh cũng cảm thấy thoải mái.” Lời anh càng nói càng suồng sã, đem quần lót của cô kéo xuống, khiến thân thể cân xứng cứ như vậy hoàn toàn trần truồng hiện ra trước mắt anh.
Lụa đen mềm mại bên dưới đem da thịt trắng nõn của cô nổi bật càng thêm trắng như tuyết, giống như nữ thần sáng rực rỡ trong đêm tối, khiến Cầu Thiệu Ngôn nhìn không nhịn được mà thán lên “Tiểu Thiên, em thật đẹp…. Khiến anh thật không biết mình có xứng với em không…..”
“Đừng nói nhảm……Anh……Thế nào không xứng với em……”Nhạc Thiện chịu đựng dục vọng trong cơ thể muốn bộc phát, đứt quãng nói chuyện.
“Làm sao sẽ xứng, trong mắt anh em như một nữ thần cao quý,,,,, Em như vậy khiến anh tự ti mặc cảm.” Cô thuần khiết như vậy, tâm hồn cô cao quý như thế, mà anh……
Khi anh chưa gặp cô thì trong lòng anh chỉ muốn bất chấp tất cả để trèo lên trên đỉnh núi cao nhất của thế giới, chí hướng và nguyện vọng này đã được quyết tâm từ khi anh học cấp 3.
Cô rất tốt đẹp, mà anh lại quá dơ bẩn, như vậy hai người có thể ở cùng nhau sao?
“Đừng nói như vậy…..” Nhạc Thiên nhìn thấy đáy mắt anh hiện ra một chút bi thương. Cô không biết vì sao nhưng lại giang hai tay ôm chặt anh “Ở trong mắt em, anh là tốt nhất……Ngôn…..Anh đồng ý với em, đừng rời đi………….”
Cô không thể chịu nỗi đau đớn mất anh lần nữa, Nhạc Thiên biết đời này cô chỉ vì anh mà sống, vì anh mà yêu.
“Anh không rời đi, không rời đi……Anh muốn vĩnh viễn ở bên cạnh em.” Cầu Thiệu Ngôn đem hai chân cô kéo ra, đôi tay đẩy đầu gối cô cong ra bên ngoài, khiến cánh hoa ướt dính hoàn toàn hiện ra trước mặt anh.
Trời ơi! Cô ngọt ngào dụ hoặc lấy giác quan của anh, để cho anh không cách nào tự kiềm chế mình cúi người đầu đi vào giữa hai chân của cô, lộ ra đầu lưỡi liếm cánh hoa mềm mại của cô.
“A…………Ngôn……….” Anh thế nào lại liếm nơi đó của cô? Đã ba năm không có quan hệ thân mật Nhạc Thiên cả người run rẩy.
Cầu Thiệu Ngôn có thể cảm nhận hoa tâm của cô bởi vì anh trêu chọc mà không ngừng co rút, lúc này anh nhè nhẹ mỉm cười sau lại dùng lưỡi đâm vách tường bên trong của nơi mềm mại này, khiến cô nhảy cảm tiết ra một mảng dịch sáng trong suốt.
“Ngôn………..Ngôn…….. Đừng như vậy………Ừ a………” Nhạc Thiên cảm giác chỗ sâu nhất trong hoa tâm mình mãnh liệt phun ra dịch nóng làn tràn, ướt át này làm cho cô xấu hổ nhiễm đỏ cả khuôn mặt nhỏ nhắn.
Cầu Thiệu Ngôn không để ý lời cầu xin của cô, mà anh cũng biết cô luôn nói trái với lương tâm, đem lưỡi to xâm nhập vào cửa miệng ngọt ngào của cô lần nữa, tiếp xoay tròn, đâm vào sâu bên trong mềm mại của cô.
“Cài người này thật ngọt.” Cầu Thiệu Ngôn há miệng ngậm lấy nơi bí mật mềm mại ấy, không hề do dự mút, đem toàn bộ dịch thơm mát ngọt ngào ấy nuốt vào trong miệng.
“A………Ừ………Ngôn……….Không cần…….” Nhạc Thiên cảm giác nơi bí mật ấy bị đôi môi nóng bỏng đó lắp đầy, khiến cánh hoa đã nóng giờ càng nóng thêm, còn cô không cách nào ngăn nới bí mật điên cuồng tiết ra dịch nóng động tình.
Chính cô đã đạt tới điểm giới hạn rồi, cô không cách nào nhẫn nại nữa lửa dục này tựa như một con rắn linh hoạt, từ bên dưới thân thể cô chui ra, nó dùng tốc độ nhanh chóng đi đến mọi nơi trên cơ thể cô.
Nhạc Thiên cong người đem đôi tay nắm chặt khăn trải giường bên cạnh, mở miệng đem toàn bộ dục vong của cô rên rỉ kêu lên, cô bây giờ không còn ngượng ngùng, không có nhát gan, chỉ anh mà nở rộ quyến rũ cùng chân thật nhất.
“Tiểu Thiên….. Thật đẹp……..” Cầu Thiệu Ngôn thu lưỡi mình, sau đó đứng dậy đem ngon tay dài tiến vào bên trong mềm mại của cô, dùng ngón tay chính xác tham dò nơi chỗ sâu nhạy cảm nhất của cô.
“A…….Ngôn……..” Một cảm giác trống không nhanh chóng xuất hiện trong đầu cô, khiến Nhạc Thiên không cách nào suy nghĩ, linh hồn như bị hút cạn, thân thể vô lực xụi lơ, không cách nào di chuyển.
“Cái cô bé hư này, thừa dịp anh không chú ý mà đạt tới cao triều trước?” Cầu Thiệu Ngôn đem ngón tay đã ẩm ướt rút ra hoa tâm của cô, cười cúi đầu nhìn cô “Anh cũng không cho em toại nguyện.”
“Ngôn……….” Anh rút ra khiến Nhạc Thiên trong thân thể dâng lên một loại trống rỗng, nhíu mày mơ màng nhìn anh, bày bỏ vẻ bất mãn của cô.
“Tiểu Thiên đáng yêu của anh, muốn anh sao?” Cầu Thiệu Ngôn cười, ác ý hỏi.
Anh muốn chính miệng cô nói muốn anh, mới có thể để anh cảm thấy mình được cô cần.
“………….Ngôn………..” Anh thật xấu, biết rõ ý của cô nhưng vẫn là ép cô nói rõ ra.
“Nói mau, Tiểu Thiên đáng yêu nói muốn anh mau đi.” Cầu Thiệu Ngôn có ý xấu dùng ngon tay dài trêu chọc lối vào ngọt ngào ướt át của cô, muốn ép cô nói chuyện.
“A……..Ngôn………Đừng như vậy………” Anh đùa giưỡn khiến Nhạc Thiên cả người run lên, không cách nào khắc chế được cảm giác trống rỗng lại càng thêm hừng hực, chỉ có thể đem đôi tay nắm thật chặt cánh tay ngăm đen của anh, không để ý ngượng ngùng kêu ra tiếng “Muốn……Ngôn……..Em muốn anh……..”
“Em thật muốn anh sao?” Cầu Thiệu Ngôn hài lòng câu trả lời của cô, nhưng lại ác ý muốn nghe âm thanh đáng yêu yêu kiều của cô.
“Ngôn…….Em muốn anh…..Nhanh lên một chút……” Nhạc Thiên không còn cách khống chế cơ thể trống rỗng này, toàn thân cô trên dưới từng tế bào đều kêu muốn anh.
“Được, anh đã hiểu, Tiểu Thiên đáng yêu của anh.” Cầu Thiệu Ngôn vui vẻ mỉm cười, thân hình cao lớn đứng dậy sau đó cởi loạn xạ áo quần xuống, khiến cự long đang vận sức chờ phát động trong quần lót được giải phóng.
Ba năm trước anh trần truồng Nhạc Thiên sớm đã nhìn qua nhiều lần, nhưng mà hôn nay ba năm sau, vóc dáng của anh càng thêm vững chắc, bắp thịt căng phồng tráng kiện vô cùng, thân hình hoàn mỹ này như một kiệt tác Thượng Đế hài lòng nhất.
Ngay trong lúc mông lung, cô nghĩ anh nhìn thấy ý nghĩ của mình, cự long khổng lồ này cao cao đứng vững, mạnh mẽ mà hùng hồn khiến Nhạc Thiên không thể bỏ qua.
“Anh……” Nhạc Thiên cắn môi dưới đỏ tươi, xấu hổ mà muốn nhìn qua lại, rồi lại không cách nào kiềm chế mình nhìn dục vong cường tráng của anh.
“Anh thế nào?” Nhìn cô thẹn thùng, Cầu Thiệu Ngôn liền hiểu rõ vì sao cô xấu hổ.
“Em…..” Cô thế nào? Nên nói gì mới đúng?
Cầu Thiệu Ngôn không thể chờ đợi, anh không muốn chờ lâu câu trả lời của cô, hạ thân xuống khiến cự long nhắm ngay cửa vào của hoa tâm mềm mại.
“Tiểu Thiên, thích như vậy phải không?” Cầu Thiệu Ngôn cầm đầu cự long lấn đến nơi xinh đẹp nhất của cô, giống như cố ý, lại giống như trêu đùa nhẹ nhàng đâm vào, làm thế nào cũng không chịu tiến vào bên trong.
Anh làm sao không muốn cô chứ? Anh muốn nhắm mắt lại cảm thụ nơi mềm mại của cô chặt chữ quấn lấy cảm giác của anh, anh muốn phát điên, thế nhưng anh vẫn cố đè xuống dục vọng, chịu đựng ngắm cô.
Anh thật yêu nhìn cô vì anh mà khẽ nhíu mày, vì anh mà cắn môi dưới đến nối cánh môi mềm mại tắng bệch, lại nhìn cô yêu hơn vì anh không ngừng co rút, run rẩy.
Mà Nhạc Thiên lại không cách nào kiên nhẫn nữa rồi, mỗi giác quan cô nói cho cô biết cô thật sự thật sự cần người đàn ông trước mắt này, đây là tình yêu đầu tiên cũng là cuối cùng của cô với người đàn ông này trong cuộc đời mình.
“Ngôn…..Cho em….Cho em…..” Anh cương ngạnh chống lại cánh hoa mềm mại của cô, cảm giác khác biệt này khiến Nhạc Thiên cả người run rẩy, trong lòng, trên thân thể tràn đầy khát vọng muốn anh, mới để cho cô không ngượng ngùng yêu kiều kêu lên.
“Tốt…..” Cô không ngững khẩn cầu giống như gãi đúng chỗ ngứa của anh, làm anh mềm lòng, vội vàng nói “Tiểu Thiên, anh đem tất cả của anh đều cho em…..”
Lời nói anh vẫn chưa hoàn toàn bật thốt lên, vật nóng không thể sao lãng liền một tấc lại một tấc tiến vàn bên trong cánh hoa của cô.
Khi anh tiến vào khiến hoa tâm chứa đầy dịch lỏng ướt át một trận co rút, mà dịch vị ngọt ngào cứ như vậy chảy ra bên ngoài, nhiễm ướt bên trong bắp đùi cô tiếp đó chảy xuống phía dưỡi, khiến cho dưới khăn trải giường màu đen có một mảng nước đọng lại.
“Ngôn….” Bị anh hoàn toàn bổ sung khiến cô ngưa đầu thoải mái hô to.
“Tiểu Thiên, em thật chặt…..Khiến anh thật thoải mái…..” Cầu Thiệu Ngôn đem đôi tay đặt trên vai nhỏ của co,dùng cùi chỏ tựa vào trên giường cố gắng không cho thân hình cao lớn của mình đè lên trên thân thề mềm mại nhỏ bé của cô.
Cảm giác ngọt ngào như trước trong nháy mắt như thuỷ triều đánh tới, Cầu Thiệu Ngôn cùng Nhạc Thiên không như thời gian quay lại, trong nháy mắt trở lại màu trắng của rèm của cùng mềm mại trắng nõn trên giường lớn……
Anh trở lại! Anh cuối cùng cũng trở lại
Động thái này khiến trong mắt sáng Nhạc Thiên hiên lên một mảng sương mù mê hoặc, chảy xuống khoé mắt, khiến khăn trải giường hút vào
“Ngôn…….” Nhạc Thiên dùng đôi tay ôm cổ anh thật chặt, âm thanh thâm tình nhìn chằm chằm vào anh “Yêu em…..Yêu em……”
Cô muốn anh hung hăng yêu cô, mới có thể để cho cô biết tất cả đều này không phải là mộng cảnh,