Ánh nắng sớm xuyên qua tấm rèm mỏng,một màu vàng nhạt tỏa sáng khắp nơi, cuối cùng hôn lên khuôn mặt của người đang nằm trên giường.
Lâm Nghi Trăn cảm giác gương mặt có chút nóng, tính phản xạ giơ tay lên che một chút, nhưng đầu óc đang ngủ mê từ từ khôi phục lại. Cùng Chiêu Duy đi chợ đêm ăn uống, chơi đùa cho đến đêm khuya, sau đó lên xe, cô cảm thấy mệt mỏi liền nhắm mắt lại, kế tiếp. . . . . . Đợi chút, đây là đâu?
Đột nhiên cô mở mắt ra, nhìn khắp gian phòng lịch sự tao nhã này. Màu xanh dương nhạt của giường cùng màu xanh lá cây của thảm, bên ngoài rèm cửa sổ màu trắng là không gian bát ngát. Nếu như nói nơi này là nhà Chiêu Duy, như vậy người nào ôm cô đi lên? Quần jean và áo khoác đều bị cởi ra, nhưng rất may vẫn còn lớp quần áo mặc trên người.
Không cần suy nghĩ cũng biết nơi này chắc chắn là nhà của tên quái vật khổng lồ, Chiêu Duy! Anh đã không làm gì cô đấy chứ? Nghĩ đến việc bị anh ôm, còn bị cởi cả quần áo, mà cô lại ngủ say như heo không phản ứng chút nào, cô cảm giác gò má mình nóng lên như tôm bị luộc chín.
Cô vội vã đi vào phòng tắm, dùng nước lạnh xông đi cảm giác nóng, sau đó mới nhìn kĩ phòng tắm này. Nó to hơn rất nhiều so với căn phòng cô và Chu Đình thuê, có cả phòng thay đồ, ngay cả bệ rửa mặt cũng toàn xà bông thơm, bàn chãi đánh răng, kem đánh răng, khăn lông . . . cô không khỏi bội phục sự tỉ mỉ của Vũ Chiêu Duy.
Sau khi rửa mặt, cô đi ra phòng tắm, lơ đãng liếc thấy quần jean và áo khoác của mình được đặt trên tủ đầu giường, còn có balô, cô thở phào nhẹ nhõm. Mới vừa đến cảm giác tất cả còn xa lạ, nhìn thấy đồ đạc của mình lại cảm thấy tương đối quen thuộc.
Vì vậy, cô quyết định thoải mái ngâm mình trong bồn tắm. Cùng Chu Đình ở chung một chỗ mà phòng tắm chỉ có vòi hoa sen nho nhỏ, căn bản không thể nào ngâm mình như vậy được. Thật là thoải mái! Cô vui vẻ nghĩ.
Chợt tiếng gõ cửa vang lên làm cô hốt hoảng từ bồn tắm bò dậy, vội vàng bọc khăn tắm đã được chuẩn bị đi mở cửa, không ngờ chân lại trơn trợt, "A --"
"Nghi Trăn!" Nghe thấy tiếng cô kêu thảm thiết, Vũ Chiêu Duy vọt vào bên trong, chỉ thấy cô chổng vó nằm ngửa trong bồn tắm, tay vội vàng che giấu.
"Không được nhìn!" Lâm Nghi Trăn la to.
"Muốn nhìn thì ngày hôm qua tôi đã nhìn rồi, không cần chờ đến bây giờ." Vũ Chiêu Duy nén cười, "Cần tôi giúp không?"
"Không cần! Anh đi ra ngoài nhanh lên."
Anh mím môi để không cười to, xoay người thay cô đóng cửa phòng tắm thì chợt nhớ đến, "Đúng rồi, quần áo. . . . . ."
"A! Sắc lang!" Cô thét chói tai, ngã ngồi trên bồn tắm, lúc nãy bị té cái mông đã rất ê ẩm, giờ lại đụng lần hai, làm cô đau đến nổi muốn rơi nước mắt.
"Đừng la nữa!" Vũ Chiêu Duy cau mày, tiếng kêu chói tai của cô làm màng nhĩ anh như muốn thủng luôn.
"Anh lại muốn gì?" Thật là đau! Nhất định là bị bầm rồi. Cô ở trong lòng gào khóc.
"Tôi quên nói cho cô biết, trong tủ quần áo có đồ của em gái tôi, vóc người cô với nó không khác lắm, cô có thể lấy ra mặc." ‘
"Cám ơn anh, anh có thể đi ra ngoài hay không, để tôi đứng lên?" Lâm Nghi Trăn đau khổ cầu xin anh thương xót, làm cho anh phải nhịn cười.
Anh xoay người, lại nghĩ đến, "Đúng rồi! Bữa ăn sáng tôi đặt trên bàn."
Lâm Nghi Trăn vốn muốn đứng lên, bởi vì anh xoay người lại nên cô ngồi vào bồn tắm, "Được rồi! Tôi biết rõ rồi, anh nhanh đi làm đi!"
Vũ Chiêu Duy nhẫn nại gật đầu, sau khi đóng cửa lại liền nghe thấy âm thanh khóa cửa bên trong. Anh rốt cuộc cũng không khống chế được mà ôm bụng cười lăn lộn.
Chỉ mới là bữa sáng ngày thứ nhất cô đến đây mà đã như vậy, anh không dám nghĩ cuộc sống tương lai sẽ như thế nào? Trong lúc bất chợt, anh lại có sự mong đợi nào đó. "Anh hai, Chiêu Ngọc đã bị bắt nhốt, chẳng lẽ anh. . ." Ngay cả Sonny là bạn tốt nhiều năm cũng không cho phép ngủ lại, vậy mà một cô gái xa lạ lại có thể tiến vào đây ở.
Vũ Chiêu Huấn không hiểu chút nào, đương nhiên là anh hi vọng anh hai sẽ có được tình yêu đích thực, mà giờ khắc này, người anh hai toàn năng, một mặt tỉnh táo xử lý công sự, một mặt còn có thể phân thân thay Chiêu Ngọc tìm Kinh Hỉ mất tích, thật là lợi hại, mặc dù trên thực tế anh hai là bị Chiêu Ngọc kéo đi.
Trong đôi mắt đen tĩnh mịch của anh hai hoàn toàn không nhìn thấy màu sắc của người đang yêu. Nó toát ra khí phách tự tin bình tĩnh, không giống như Chiêu Ngọc khi không thấy Kinh Hỉ liền mất đi tỉnh táo, làm công tư bất phân lại còn bắt anh hai đi tìm người, thật nể phục anh ba lớn mật như vậy. Mà rốt cuộc trong tim anh hai tồn tại cái gì? Chiêu Huấn hoàn toàn không hiểu.
Mày rậm của Vũ Chiêu Duy chau lên. Thật vất vả với chuyện của Chiêu Ngọc, hiện tại Chiêu Huấn lại đến quản việc của anh.
"Em không tin anh sẽ cùng cô bé kia ở chung một chỗ, em biết rõ anh không thể nào vì bà nội bức hôn mà ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ ."
"Chiêu Huấn, hãy nhớ kỹ, cô gái trong miệng em sẽ là chị dâu tương lai đấy." Tên nhóc này chẳng lẽ không hiểu được tai vách mạch rừng? Khôn khéo quá mức hồ đồ rồi, cả chuyện gì nên nói, chuyện gì không thể nói cũng không biết!
"Anh hai, chẳng lẽ thật sự anh muốn cùng cô ấy kết hôn?" Vậy sẽ hại người ta, anh biết, anh hai căn bản sẽ không yêu cô ấy.
"Có gì không thể? Nếu đã phải kết hôn, vậy cưới cô ấy hay cưới một thiên kim của công ty nào đó do bà nội chọn, thật ra thì cũng không khác nhau lắm." Vũ Chiêu Duy vừa nói vừa lật tài liệu xem, sau đó đè phím call điện thoại "Thư ký Chu, gọi trợ lí Ngô, trợ lí Chu, Lý Đặc tới đây."
"Trợ lí Ngô đã ra nước ngoài công tác, trợ lí Chu cùng Lý Đặc đi phía Nam xem xét công trình rồi."
"Lập tức liên lạc bọn họ, tôi muốn bọn họ trong vòng hai ngày trở về công ty". Giọng nói không nóng không lạnh, trầm thấp của Vũ Chiêu Duy phát ra.
"Nhưng mà trợ lý Ngô là do Tổng giám đốc phái đi công tác, mà trợ lí Chu cùng Lý Đặc đi phía nam để sửa lại những sai phạm do Tổng giám đốc tính sai. . . ." Thư ký Chu khiếp sợ, giọng nói ngập ngừng truyền trong điện thoại, "Tôi. . . . . . Tôi không biết có thể liên lạc với họ không."
"Nếu như hai ngày sau bọn họ không xuất hiện tại phòng làm việc của tôi, vậy tôi nghĩ cô cũng không cần tới công ty." Vũ Chiêu Duy tức giận nói. Thật bội phục Chiêu Ngọc, không biết tên nhóc này đã điều thư ký khôn khéo, thông minh của anh đi nơi nào rồi, mà điều thư ký Chu ngực lớn nhưng không có đầu óc đến đây.
Nhấn tắt phím call nội tuyến, Vũ Chiêu Duy xoay tròn nửa vòng ghế, thấy Vũ Chiêu Huấn nhàn rỗi ngồi, mà trên mặt lại có chút ý cười.
"Anh hai, cần gì phải làm khó dễ một cái thư ký nho nhỏ? Mặc dù cô ta là do Chiêu Ngọc tìm đến, cũng có thể là do mới đảm đương công việc, vẫn chưa thuần thục; hơn nữa lượng công việc của anh gấp ba lần những người khác, cô ta không đuổi kịp bước chân của anh cũng là chuyện đương nhiên. "
"Vậy anh mời cô ta đến đây để làm cái gì?" Phụ nữ quả nhiên là phiền toái. Vũ Chiêu Duy hỏi tiếp: "Thư ký Tiền cùng trợ lí Vương đâu rồi?"
"Tiền tiên sinh bị điều đi bộ tài vụ ở nước ngoài, thăng lên làm quản lý; về phần trợ lí Vương, bởi vì năng lực xuất sắc, bị Chiêu Ngọc chọn trúng bay lên làm thư ký Tổng giám đốc bên nước ngoài của anh ba." Nói cách khác Chiêu Duy đường đường là tổng giám đốc có thể chiêu mộ nhân tài đều bị người ta mang đi dùng hết. Trong lòng Vũ Chiêu Huấn cười trộm.
"Cái tên chết tiệt!"Vũ Chiêu Duy tức giận nhíu mày một cái. Tên nhóc kia không biết tự mình bồi dưỡng nhân tài, lại dám ôm người bên cạnh anh. Còn làm cả công ty rối loạn lên, thật là. . . .
"Là do anh quá cưng chiều thôi, chuyện gì cũng giúp, ngay cả tìm vợ của anh ấy nữa, chút chuyện nhỏ này cũng muốn anh ra tay." Không thể bởi vì anh hai tài giỏi mà việc gì cũng phải nhờ anh hai, hết lần này tới lần khác đều đổ hết trách nhiệm lên đầu anh hai, khiến Chiêu Ngọc càng thêm tùy hứng phóng túng. Một khi anh hai bỏ hết gánh nặng trên vai, thật không biết công ty sẽ biến thành hình dáng gì, chỉ sợ anh hai vừa đi, trọng trách của tập đoàn Vũ thị này sẽ đến phiên anh, suy nghĩ một chút đã cảm thấy thật là khủng khiếp!
"Đó là anh ba của em!"
"Cũng bởi vì là người trong nhà, cho nên càng không thể cưng chiều, nếu không ban đầu bà nội sẽ không phái anh ấy đi nước ngoài lo sản nghiệp bên đó, chính là hi vọng anh ấy tự mình đứng vững." Vũ Chiêu Huấn thâm trầm nói.
Vũ Chiêu Duy không khỏi hoài nghi nghĩ, chẳng lẽ thật sự là anh đã nhúng tay quá nhiều? Nhưng anh em ruột dù sao cũng là anh em ruột, anh không cách nào không để ý tới.
"Anh hai, anh là người, không phải siêu nhân. Chiêu Ngọc không phải đần, năng lực tài hoa cũng không kém, cũng là bởi vì anh quá bảo vệ, che chở, nhưng điều đó cũng hạn chế sự phát triển, điểm này anh có nghĩ tới hay không?" Vũ Chiêu Huấn lo lắng, ngộ nhỡ anh hai có ngày mệt mỏi, mà Chiêu Ngọc tuyệt đối không có khả năng tiếp nhận vị trí chủ tịch tập đoàn, như vậy. . . . . . Cho nên, anh hai tuyệt không thể quan tâm quá nhiều.
"Mọi người thực sự không tốt sao?" Cho bọn họ tự do đi làm những gì họ thích, đây là phương thức tình cảm anh đối với anh em.
"Không phải như vậy! Chúng em cũng đã trưởng thành, cũng có đầy đủ năng lực, có lúc cũng hi vọng chia sẻ một chút trách nhiệm của anh."
"Cám ơn ý tốt mọi người, anh chỉ muốn tất cả vui vẻ, anh không mong gì cả." Vũ Chiêu Duy tiến lên vỗ vỗ vai Vũ Chiêu Huấn.
"Anh hai!" Vũ Chiêu Huấn cũng chỉ có thể thở dài cảm thán, rốt cuộc thì ai mới có khả năng ngăn cản cố chấp này của anh hai đây? Trong đầu anh liền hiện lên ra cô nhóc hoạt bát, tinh thần phấn chấn kia. . . Lâm Nghi Trăn, có lẽ đáp án chính là cô. Màn đêm buông xuống, bao phủ khắp chốn phồn hoa đô thị, trong khi mọi người đang trở về ngôi nhà ấm áp của mình hoặc thả mình trong những nơi vui chơi về đêm, thì Vũ Chiêu Duy vẫn còn ở công ty vùi đầu vào công việc.
Cho đến khi tiếng điện thoại vang lên, là điện thoại của anh.
"Alo!"
"Chiêu Duy, anh có thể trở về hay không?" Trong loa truyền đến tiếng nói nghẹn ngào của Lâm Nghi Trăn.
Lập tức, một cỗ lo lắng níu chặt tim của anh, "Được! Tôi lập tức trở về." Cúp điện thoại, tắt laptop rồi xếp gọn công văn lại, anh hận không có đôi cánh để có thể bay trở về. Cô rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
"Nghi Trăn!" Vũ Chiêu Duy giống như bị lửa thiêu mông đít chạy về, chỉ thấy Lâm Nghi Trăn co ro thân thể ngủ trên ghế sa lon, cũng không sợ cảm lạnh.
Anh cởi áo khoác, nhẹ nhàng trùm trên người cô, "Tại sao không lên giường ngủ?"
"Tôi chờ anh." Lâm Nghi Trăn xoa xoa mắt, không để ý cái gì gọi là thục nữ mà ngáp một cái.
"Gọi tôi trở về là có chuyện gì?" Nhìn cô bình an không việc gì, anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà giọng nói vẫn cứng nhắc lạnh nhạt như thói quen, không cách nào biểu hiện ra cái gì là cảm xúc lên xuống.
"Bụng của tôi đói." Cô nhìn anh nói, nếu không phải hiểu rõ anh trời sanh tính lạnh lùng, bình thường cũng trưng ra khuôn mặt này, cô nghĩ, người không biết thật đúng là sẽ cho rằng anh đang tức giận.
"Chỉ vậy mà cô gọi điện thoại? "Hắn không khỏi nghĩ, phụ nữ quả thật là phiền toái, đói bụng sẽ không tự mình nghĩ biện pháp?
"Điều này cũng không thể trách tôi, xung quanh đây không có cửa hàng nào cả, những nhà hàng cao cấp kia lại bán cực kỳ đắt, muốn đi xa một chút nhưng không có xe máy của tôi ở đây, muốn đi xe buýt lại không biết tuyến xe thế nào, hơn nữa xung quanh đây tôi lại không quen, ngộ nhỡ lạc đường cũng không tiện gọi điện thoại, sợ quấy rầy anh, cho nên tôi nghĩ tốt nhất nên gọi anh trở về." Cô thật sự là đói bụng đ