mọi chuyện? Nào có ai làm anh hai phải chăm sóc em cả đời? Các người còn lương tâm hay không? Tôi. . . . . ."
"Đợi chút, chị dâu, tôi nghĩ cô hiểu lầm." Vũ Chiêu Huấn ức chế nụ cười ở khóe miệng, cắt đứt kích động của Lâm Nghi Trăn,"Không phải bọn tôi không giúp, là anh hai làm quá hoàn mỹ, đem tất cả công việc làm xong, vậy chúng tôi còn phải làm gì nữa?". "Oh! Như vậy a!" Lâm Nghi Trăn cười nham hiểm, làm cho Vũ Chiêu Huấn sợ hãi, "Chiêu Duy, ngày mai tôi đến công ty với anh."
"Làm gì?" Vũ Chiêu Duy đã quên mình phải sắp xếp việc làm cho cô.
"Trước quen thuộc hoàn cảnh, ngày mai bắt đầu tôi muốn đến công ty đi làm." Đáy mắt Lâm Nghi Trăn lóe ra ánh sáng tà ác.
"Cũng được, cô ở bên cạnh trợ giúp tôi cũng được." Dù gì thư ký Chu cũng không ứng phó được công việc anh giao.
"Cô sắp xếp như vậy sao?" Vũ Chiêu Duy lạnh lùng liếc nhìn thư ký Chu đứng trước bàn làm việc, thanh âm trầm thấp cứng nhắc "Tại sao ông Hoàng không đến cuộc họp? Còn nữa, không phải tôi đã thông báo cả buổi chiều hôm nay tôi muốn đến Nam bộ quan sát công trường, hội nghị chi nhánh đổi sang buổi sáng ngày mai sao?"
"Tôi. . . . . . Tôi quên mất, tôi sẽ lập tức đổi lại." Thư ký Chu không ngừng run rẩy, không dám ngẩng đầu lên.
"Thôi, tiến trình cũng đã sắp xếp rồi." Lâm Nghi Trăn đứng một bên nói đỡ cho thư ký Chu đang khẩn trương khiếp đảm. Thật là kỳ quái, Chiêu Duy cũng không nổi giận, chỉ là khuôn mặt nghiêm nghị không cười mà thôi, tại sao tất cả cấp dưới đối mặt với anh đều toàn bộ run rẩy, như đứng trên đống lửa vậy?
"Cô đi xuống đi!" Vũ Chiêu Duy thở ra.
"Dạ!" Thư ký Chu như nhặt được đặc xá, trước khi đi nhìn Lâm Nghi Trăn bằng một ánh mắt cảm kích, vừa đến cạnh cửa liền gặp Vũ Chiêu Huấn đang đi vào liền không run sợ như lúc nãy nữa, "Tổng giám đốc, chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng!" Vũ Chiêu Huấn cười ôn hòa đáp lễ, nhìn sang người anh hai đang ngồi làm việc, bận tối mày tối mặt, "Anh hai, anh tìm em à?"
"Anh? Không có!" Vũ Chiêu Duy chau mày, bận đến trời đất mù mịt, làm sao có thời giờ.
"Là tôi! Chị dâu tương lai của anh." Lâm Nghi Trăn cười mị mị mà nói, lấy hai phần tư liệu thật dày của Vũ Chiêu Duy mang ra, nhỏ giọng hỏi: "Đây không phải là bản hợp đồng của lão Hoàng sao? Đây nhất định là dùng để báo cáo trong cuộc họp?"
Vũ Chiêu Duy gật đầu một cái, tiếp tục thẩm duyệt văn kiện kế hoạch đầu tư hàng năm.
"Chiêu Huấn, hôm nay anh không có việc gì chứ?"
"Cũng tàm tạm, buổi chiều có thể phải đi Nam kiểm tra tình trạng của một cái khách sạn."
"Phải đi Nam? Vừa đúng lúc nha!" Lâm Nghi Trăn cầm một phần công văn khác lên , toàn bộ giao cho Vũ Chiêu Huấn, "Những thứ này liền làm phiền anh. 10h sáng các chi nhánh sẽ báo cáo, buổi trưa cùng lão Hoàng ăn cơm, buổi chiều đi kiểm tra khách sạn rồi thuận tiện đi công trường luôn. Cứ như vậy nha!"
Cằm Vũ Chiêu Huấn muốn rơi xuống đất. Không phải cô tới trợ giúp anh hai sao? Thế nào lại biến thành người chỉ huy? Nhưng anh là Tổng giám đốc tập đoàn Vũ thị mà!
"Chê ít sao? Oh! Đúng rồi, buổi tối Chiêu Duy muốn cùng tôi đi ăn cơm, mà buổi tối lại có bữa tiệc của ông chủ Ngô. Bảy giờ ở Phúc Hoa, cuộc xã giao này cũng phải giao cho anh rồi." Cô đem thư mời đặt lên chồng tài liệu trên tay anh.
"Cô. . ." Lông mày Vũ Chiêu Huấn giương cao. Bây giờ anh mới hiểu nụ cười gian của cô. Anh nhìn sang Vũ Chiêu Duy, "Anh hai." Ai ngờ anh hai cũng chỉ khoát khoát tay, đắm chìm trong công việc, căn bản không rảnh để ý đến anh.
"Còn chưa đủ sao?" Lâm Nghi trăn cười nham hiểm, lại rút ra một phần công văn, "Ở đây còn có. . . . . ."
"Đủ rồi, đủ rồi! Tôi đi ra ngoài rồi." Đang cầm một đống tài liệu, Vũ Chiêu Huấn vội vàng cáo lui. Nữ nhân này tinh khôn kinh khủng, dám âm mưu trên đầu anh.
"Ah! Chiêu Huấn đâu?" Vũ Chiêu Duy thẩm duyệt được một lúc, ngẩng đầu lên mới chú ý trên bàn hình như có bớt ít tài liệu.
"Đó! Anh ta đi rồi, anh ta nói mình rảnh rỗi không có việc làm, thuận tiện giúp anh chia sẻ một ít công việc." Lâm Nghi Trăn trở lại chỗ ngồi, hời hợt nói.
"Như vậy, mấy phần báo cáo kế toán này cô thay tôi mang về, còn có những công văn quan trọng này mang ra ngoài. Mang toàn bộ văn bản chính trong E-mail in xuống, tôi muốn xem qua. Còn nữa, gọi thư ký Chu liên lạc nhà hàng đặt trước một bàn tiệc…."
Nghe Vũ Chiêu Duy nói liên tục không ngừng, giao phó một đống công việc, nếu không phải cô có kinh nghiệm đi làm phong phú, cũng học được một ít phương pháp ghi chép nhanh, nếu không thì khó mà theo kịp anh. Lâm Nghi Trăn vừa nhớ vừa cười khổ nghĩ, đối với danh hiệu "Điên cuồng công việc", Chiêu Duy quả là không thẹn. Bận rộn một ngày, bận đến nổi hồn nhiên không hay thời gian trôi qua, Lâm Nghi Trăn duỗi thẳng cái lưng mệt mỏi, nhìn đồng hồ đeo tay, oa! Cũng đã tám giờ. Khó trách bụng ừng ực ừng ực kêu lên.
"Chiêu Duy." Nhỏ giọng kêu người đàn ông vẫn đang vùi đầu làm việc, cô đi về phía anh, không chút nghĩ ngợi liền dùng đôi tay ôm lấy anh từ phía sau, đem đầu dựa sát vào cổ anh, ý đồ gợi lên sự chú ý của anh.
Thân thể Vũ Chiêu Duy cứng đờ, cảm thấy sau lưng là cơ thể mềm mại ấm áp, làm khắp người anh nóng ran khác thường, thành công khiến cho anh dừng công việc lại.
"Bụng của tôi đói." Sớm biết đi làm với anh khổ cực như vậy, cô tình nguyện đi làm nhân viên cửa hàng.
Vũ Chiêu Duy mỉm cười, "Thì ra là đói bụng rồi." Anh không biết là nên khóc hay cười, chỉ vào thời điểm muốn ăn cô mới có thể nghĩ đến anh, nhưng mà, hôm nay cũng đều nhờ cô.
Anh hoàn toàn không hay giờ phút này không khí có biết bao thân mật, trở tay lại nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, "Vậy muốn ăn cái gì?" Anh ngẩng đầu lên, đậm đặc hơi thở nam tính không hề báo trước phà vào lỗ tai cô, làm lòng của cô không khống chế được mà cuồng dã đánh trống reo hò, thân thể cũng chạy loạn từng trận cảm giác tê dại, hô hấp nhét đầy hơi thở đàn ông của anh, là một loại hương tóc nhàn nhạt cùng mùi xà phòng, lại không thấy khó chịu mùi thuốc lá, cũng không có mùi nước hoa, là một mùi sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, thuộc về anh, mê hoặc thần trí cô.
"Muốn ăn. . . . . ." Khi cái ý niệm "Anh" xông vào đầu thì Lâm Nghi Trăn thiếu chút nữa cắn rơi đầu lưỡi, một trận nóng rực vọt lên. "Cái gì?" Vũ Vhiêu Duy cố gắng đem cô tách ra một chút, nhưng một khi đã gần sát làm thế nào cũng không buông ra được, mà luật động trái tim dần dần tăng nhanh.
"Tôi chưa từng đến bữa tiệc lớn nào cả, anh có thể dẫn tôi đi mở mang kiến thức một chút được không?" Bỏ đi cảm giác ngượng ngùng và suy nghĩ kỳ lạ kia, cô thản nhiên cười, cả người dán trên người anh, đem trọn trọng lượng thân thể bám vào anh.
Phụ nữ hám tiền! Trong khoảnh khắc đó, lý trí anh trở lại, cô chỉ là vị hôn thê giả của anh, "Được rồi! Thu dọn đồ đi, chúng ta đi thôi!" Buông cô ra, lắng đọng trong lòng lại ầm ĩ sôi sục, mạng sống của anh chỉ có sự nghiệp, sao dung nạp tình yêu được? Khi hai chữ này thoáng qua, đột nhiên trong đầu như có một tiếng rầm vang, chẳng lẽ anh đối với cô động lòng?
"Thế nào? Tại sao sắc mặt lại khó coi như vậy?" Lâm Nghi Trăn xốc balô lên, đi tới bên cạnh anh, "Nếu thân thể anh không thoải mái, chúng ta về nhà thôi." Thật ra thì cô thích nếm thử tài nghệ của anh hơn. Khuôn mặt anh rất tuấn tú, tài hoa, chỉ số thông minh cao, năng lực vượt trội, giàu có, hình thể cường tráng, nam nhân thập toàn như vậy còn tìm ở đâu được? Duy chỉ có tình yêu anh lại không cần! Điều này làm trái tim cô như cảm giác mất mát, cô thật không nên hy vọng hảo huyền.
Vũ Chiêu Duy không nói gì, đem công văn thu hồi, tắt laptop.
"Đi thôi!" Anh đứng dậy đi ra cửa chính.
Lâm Nghi Trăn không ngừng đuổi theo.
Đi ra phòng làm việc thì bên ngoài vắng vẻ, chỉ có tổng giám đốc đáng thương nhất còn phải làm thêm giờ, hơn nữa mỗi ngày làm thêm giờ cũng không có tăng lương. Càng nhìn càng khiến Lâm Nghi Trăn thay Vũ Chiêu Duy bất bình, thì ra là làm tổng giám đốc so với nhân viên còn khổ cực hơn, không chỉ phải nuôi người nhà mà còn phải gánh chịu nguy hiểm, phải biết công ty cũng không phải là một người, mà là toàn thể nhân viên, công ty mà sụp đổ thì tệ lắm là anh còn có thể đi làm đầu bếp, nhưng tất cả nhân viên sẽ thất nghiệp, phải tìm cách mưu sinh. "Đinh đang!" Thang máy đã đến, cô theo anh đi vào, không kìm hãm được mà ôm lấy cánh tay cường tráng của anh, cô muốn ôm lấy anh từng khắc một.
Vũ Chiêu Duy nhàn nhạt liếc cô một cái, cũng không có mở miệng.
Thang máy từ từ đi xuống, trong hai người ai cũng không đánh vỡ không khí trầm mặc này, cho đến khi dừng ở một lầu nào đó, đi vào là một đám tam cô lục bà, họ không chú ý tới anh và cô đang đứng trong góc liền bắt đầu ồn ào.
"Năm nay kinh tế sa sút, không biết tiền thưởng cuối năm có giảm hay không?" Cô gái mặc đồ đỏ, trên mặt lót lớp phấn thật dày nói.
"Ai biết? Những lão Đại phía trên nói cái gì chính là cái đó, huống chi năm nay các công trình đã xuống dốc, cả thị trường chứng khoán cũng không được xem trọng, tôi đoán những lão Đại kia có chơi cổ phiếu nhất định tổn thất rất thảm, vào lúc này cũng gấp đến độ giơ chân, đến lúc đó sẽ lấy một ít của nhân viên chúng ta bù vào, tôi thấy tiền thưởng cuối năm nhất định sẽ bị giảm." Cô gái mặc đồ đen, mặt trát đầy son phấn cũng nói.
"Tiền thưởng cuối năm bị giảm còn tạm, nếu là giảm lương biên chế mới gọi là hỏng bét! Các người có nhớ tiểu Trương ở bộ phận nghiệp vụ bị đuổi khỏi công ty vào tháng trước không, thời gian trước tôi có gặp lại anh ta, mấy người biết tại sao anh ta bị đuổi không? Anh ta nói là bởi vì ông sếp của anh ta làm sai một công trình, cho nên muốn tìm một con dê thay mặt nhận tội." Người phụ nữ mặc áo lam càng trang điểm đậm hơn ra vẻ hiểu chuyện.
"Có thật không? Tiểu Trương không phải bộ nghiệp vụ sao? Tại sao công trình bị lỗi anh ta lại gánh chịu?" Cô gái áo đen rất kinh ngạc.
"Ưm hừm! Sếp lớn muốn đuổi người cần gì lý do?" Cô gái áo đỏ chê cười.
"Có thật không? Nhưng thời gian trước không phải Chủ tịch ngã bệnh nằm viện?" Người áo lam cảm thấy nghi ngờ.
"Làm ơn! Đây chẳng qua là tin tức công ty truyền ra ngoài, cô còn tưởng là thật sao? Nói không chừng Sếp lớn chúng ta đã chạy đến quốc gia nào đó nghỉ phép rồi không chừng!"
Lâm Nghi Trăn khó có thể tin, đám tam cô lục bà này trừ việc nói những tin vỉa hè bên ngoài, lại còn vu oan cho Chiêu Duy bán mạng vì công ty. Lửa giận của cô dâng cao, muốn mắng to thì miệng lại bị một bàn tay che lại.
Vũ Chiêu Duy lắc đầu một cái, sử dụng ánh mắt ý bảo cô không cần lỗ mãng.
"Nhưng. . . . . ." Lâm Nghi Trăn đẩy tay anh ra.
Anh cười nhạt. Nghe nhiều thành thói quen, những nhân viên dưới không thường gặp đươc anh, coi như có gặp qua, anh luôn luôn vội vàng, gương mặt không giận mà uy, cho dù là ai cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn anh. Cho nên, trong công ty trừ phụ tá thân cận cùng quản lý cấp cao, cũng không có mấy người nhận ra anh. "Suỵt! Cẩn thận tai vách mạch rừng." Cô gái áo lam chú ý tới hai người đứng phía sau. Người đàn ông lạnh lùng nghiêm khắc, ánh mắt có chút kinh người, còn cô gái mặc áo T shirt, quần jean, vừa nhìn chính là bộ dáng học sinh.
Cô gái áo đen khi dễ, "Làm ơn, có cái gì sợ? Xã hội bây giờ người người ngang hàng, mỗi người đều có tự do ngôn luận, ta sợ cái gì? Cùng lắm thì lão nương không làm."
"Hắc! Coi như không làm ít nhất cũng phải bắt được tiền thưởng cuối năm." Áo đỏ cười nói.
"Đinh!" Lầu một dừng, tam cô lục bà đi ra ngoài.
Lâm Nghi Trăn giận đến nổi muốn đuổi chạy ra ngoài mà la mắng, hoàn h