"Vì vậy, cô đói bụng đến bây giờ?" Vũ Chiêu Duy nghe cô om sòm một chuỗi, cuối cùng nói "trong tủ lạnh có một ít thực phẩm đơn giản, sao không tự mình làm?"
"Tôi sợ đem phòng bếp nhà anh làm dơ." Nhưng thật ra là cô sợ mình sẽ sơ ý một chút mà đem phòng bếp đốt đi, nhưng mà cô ngại không dám nói ra.
"Phòng bếp vốn là dùng để xử lý thức ăn, nếu như sợ làm dơ mà không dùng, vậy tôi xây làm chi? Huống chi làm dơ thì dọn dẹp sạch sẽ, nếu không thì ngày mai người dọn vệ sinh đến, tôi sẽ dặn họ quét dọn cẩn thận." Anh lắc đầu một cái, thật là thua cô rồi.
"Tôi chỉ biết nấu mỳ ăn liền." Cô không có tài nấu nướng nên mới phải nhịn đói.
Vũ Chiêu Duy liếc cô một cái, thở ra, kéo lỏng cà vạt rồi đứng dậy đi về phía phòng bếp.
"Anh muốn làm gì?" Cầm lấy áo khoác mang theo mùi hương nam tính của anh, Lâm Nghi Trăn một bước đi thong thả theo anh.
Anh không nói lời nào, gọn gàng cuốn tay áo sơ mi lên, từ tủ lạnh lấy ra một ít thực phẩm.
"Anh muốn nấu sao?"
Nói nhảm! Anh không để ý cô, sạch sẽ gọn gàng băm băm, bỏ mì vắt vào nồi. Chỉ chốc lát sau, mùi thơm ngào ngạt bốc lên.
"Oa! Anh thật lợi hại." Lâm Nghi Trăn hí hửng vỗ tay, lại không cẩn thận làm cho áo khoác của anh rơi xuống sàn, còn đạp lên.
Cái áo Armani đắt giá của anh! Thôi! Anh lạnh lùng nói: "Có thể mời cô đem quần áo của tôi nhặt lên hay không?"
"Áo?"Lâm Nghi Trăn nhìn xung quanh, rốt cuộc cũng chú ý dưới lòng bàn chân là áo khoác cao cấp của anh, "A! Thật xin lỗi." Cô cúi xuống nhặt áo, nhưng vừa ngẩng lên, kết quả là --
" Cẩn thận!" Vũ Chiêu Duy bưng cao tô mì bị đầu của cô đụng trúng, cả tô mì lật tới trên người anh.
Vừa nhặt áo khoác lên, Lâm Nghi Trăn phát hiện mình đã làm gì chuyện tốt, lúng túng le lưỡi một cái, nhìn toàn bộ mì dính trên áo sơ mi cao cấp của anh, cô hốt hoảng giơ tay lên lau, nói nhỏ, " Đúng. . . . . . Thật xin lỗi." Sau đó cô lại lần nữa ý thức rằng mình đang sử dụng áo khoác đắt giá của anh làm khăn lau thì lỗ tai của cô giống như bị lửa thiêu, cô xong đời!
Mà sắc mặt Vũ Chiêu Duy không chút thay đổi, cô thật sự không nhìn ra sắc mặt của anh rốt cuộc là tốt hay là xấu. Ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm cô, hại cô ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, hoàn hảo cả một bộ tây trang cứ như vậy bị cô phá hủy.
"Anh. . . . . . Anh còn tốt đó chứ?" Cô lấy dũng khí, run run rẩy rẩy ngập ngừng hỏi.
"Cô nghĩ tôi như vậy có tốt không?" Vũ Chiêu Duy hừ lạnh cười. Không nghĩ tới lúc này mình còn có thể cười được.
"Thật xin lỗi! Tôi đã nói qua là tôi sẽ làm dơ phòng bếp mà."Nhìn anh cười, lá gan Lâm Nghi Trăn cũng lớn lên, "Tôi giúp anh dọn dẹp. . . . . ."
"Không cần, cô lại phòng khách ngồi đi, cái gì cũng không cần động." Phụ nữ là kẻ gây họa, câu này ngạn ngữ cổ nói một chút cũng không sai, anh có thể nghiệm được.
"Nhưng. . . . . . Anh có bị phỏng không? Có muốn tôi đi lấy hộp cứu thương không?" Nhìn anh giống như không có chuyện gì? Người bình thường bị phỏng nhất định sẽ đau đến kêu to lại gọi tới gọi lui mà.
"Tôi không cần, nơi này không cần cô." anh lạnh lùng trả lời, có cô còn tệ hơn.
Lời nói lạnh lùng của anh như khẽ đâm cô bị thương, trong nháy mắt giội tắt nhiệt tình của cô. Đúng nha! Cô cái gì cũng không tốt, chỉ là hiệp ước vị hôn thê giả, chân tay vụng về lại cái gì cũng không biết, đối với người hoàn mỹ như anh, cô cảm thấy mình thật là không xứng với anh, coi như thích anh, làm sao anh có thể coi trọng con vịt xấu xí cô chứ?
"Vậy tôi đi phòng khách ngồi xem ti vi."
"Như vậy tốt nhất!" Vũ Chiêu Duy cúi đầu, bị phỏng làm da thịt truyền đến từng trận bỏng rát, giống như hàng vạn con kiến chui vào, nhưng mà xưa nay anh sẽ không đem tâm tình biểu lộ trên mặt.
Dọn dẹp sơ lược, anh bưng một tô mì đi vào phòng khách đặt trước mặt cô, "Ăn bữa tối đi!" Sau đó đi lên lầu.
"Đợi đã nào...!" Nhìn anh không có tinh thần, cứng đờ di chuyển, cô nuốt một ngụm nước bọt, nở nụ cười cảm kích,"Tôi chỉ là muốn nói tiếng cám ơn."
Khóe môi Vũ Chiêu Duy giãn ra, như có như không cười nhạt, "Không khách khí, nhanh ăn đi!" Ngực của anh như có một dòng nước ấm áp chảy qua.
Nhìn bóng lưng cao lớn biến mất ở chỗ rẽ cầu thang , Lâm Nghi Trăn cảm thấy một hồi uất ức, trong lúc vô tình, cô phát hiện mình không cách nào đè nén mà thích anh rồi.
Ăn ngon! Ăn ngon thật! Tay nghề của anh thật không tệ.
Lâm Nghi Trăn ăn hết một tô còn chưa thấy đã, vốn định chạy tới phòng bếp, nhưng vừa nghĩ tới phòng bếp cùng cô bát tự xung khắc quá, cô liền giẫm chân tại chỗ. Suy tính một lát, cô quyết định phiền toái anh một lần nữa.
Lấy dũng khí đi lên lầu hai, ăn no là lý do làm cô trừ khử dè dặt cùng cảm giác áy náy. Cô gõ nhẹ cửa hai cái, lại không thấy anh lên tiếng.
Lâm Nghi Trăn nghĩ thầm, chẳng lẽ anh xảy ra chuyện gì? Nhớ tới anh vừa mới bị phỏng không biết như thế nào, cô cảm thấy một tia lo lắng.
Thử vặn tay cầm cái cửa, không khóa, cô cẩn thận đẩy ra --
"Cô muốn làm cái gì?"
Giọng nói trầm thấp như sấm vang trên đỉnh đầu cô, dọa cô giật mình, trợn tròn con mắt, thẳng tắp nhìn vào thân thể to lớn của Vũ Chiêu Duy đứng trước cửa, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt. Anh. . . . . . Anh cư nhiên chỉ quấn khăn tắm ngang hông! ? Nhưng mà, dáng người của anh thật đúng là. . . !
Bờ ngực rộng lớn màu đồng trơn bóng, bắp thịt rắn chắc mê người từ bả vai đi xuống, biến mất dưới khăn tắm màu trắng, để cho cô than vãn đáng tiếc không thể nhìn. Thật không nghĩ tới bên dưới bộ tây trang dày cộm nặng nề lại là thân thể bền chắc cân xứng, ngay cả model trên tạp chí hay vận động viên thể hình còn phải ghen tỵ.
Anh lạnh lùng nhìn Lâm Nghi Trăn hỏi: "Nhìn đủ rồi chứ?" Cô gái này thật đúng là không hiểu xấu hổ là gì.
" Wase! Vóc người của anh thật tốt nha, nếu có thể cho tôi mượn chụp vài bức cầm đi bán, khẳng định sẽ bán đắt."
"Tôi không thiếu tiền."Nói xong anh liền muốn đóng cửa lại, ai ngờ bắp chân của cô chặn cửa lại, suýt nữa bị kẹt.
"Đợi đã nào...! Tôi có việc nhờ anh."
Vũ Chiêu Duy xiết chặt lông mày nghĩ, cô gái này chẳng lẽ muốn giả trở thành sự thật chứ? Tuy rằng anh đối với cô có một chút xíu hứng thú, nhưng cũng không bày tỏ anh sẽ tự động nhảy vào tình yêu hoặc hôn nhân, hiện tại một mình anh quả thật rất tốt, không cần thiết tự tìm phiền toái.
Cô chần chừ chỉ chốc lát, "Tôi. . . . . . Bụng của tôi còn có chút đói, nhưng lại không dám bước vào phòng bếp, cho nên có thể hay không làm phiền anh?"Sớm biết ở cùng anh còn phải vì ăn mà khom lưng, cô cũng đã không đến rồi.
"Tôi đã đặt nồi trên bàn ăn rồi, cô không thấy sao?" Nếu không phải không biết trời sinh cô có chút mơ hồ, anh thật sự sẽ cho rằng cô đến gần anh là có lý do.
"Thật? Thật tốt quá, cám ơn anh."Lâm Nghi Trăn hưng phấn nhón chân lên hôn má anh, chờ khi ý thức được bởi vì kích động mà làm cái gì, má lúm đồng tiền của cô như dính một áng mây hồng, ngượng ngùng le lưỡi một cái, mau trốn khỏi hiện trường. .
Lau hơi ấm nụ hôn bên má. Chân tình, ôn nhu ấm áp dao động trong ngực anh, đó là một loại rung động. Không nghĩ tới một tô mì lại có thể lấy được nụ hôn của cô, đường đường là chủ tịch tập đoàn Vũ thị lại không bằng một tô mì. Mấy ngày sau, Lâm Nghi Trăn đã dần dần quen với lịch làm việc và nghỉ ngơi của Vũ Chiêu Duy.
Anh đi sớm về trễ, đi làm như một quy luật, đối công tác yêu cầu kỷ luật nghiêm khắc. Thời gian làm việc một ngày cũng vượt qua hai mươi hai giờ. Trái ngược với anh, anh em của anh ai cũng nhàn hạ, rỗi rãnh, một người suốt ngày chạy theo vợ yêu, một người ở bên ngoài kinh doanh khách sạn, có thời gian liền chạy tới cùng cô tán dóc, quấy rầy công việc của Chiêu Duy.
"Anh hai!"Bước ra thang máy, Vũ Chiêu Huấn tươi cười rạng rỡ, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, đã là hai giờ sáng, sau đó tầm mắt rơi vào túi đồ ăn "Đây là bữa ăn sáng sao? Em tới thật vừa lúc."
Lâm Nghi Trăn nhanh chóng che một túi, cảnh giác nhìn chằm chằm Vũ Chiêu Huấn, "Đây không phải là bữa ăn sáng." Đây chính là bữa ăn đêm do Chiêu Duy mua cho cô. Buổi sáng Chiêu Duy sẽ chuẩn bị bữa ăn sáng, buổi tối sẽ mang công việc và mua bữa ăn đêm trở về, việc này đã trở thành thói quen.
"Em đến làm gì?" Vũ Chiêu Duy liếc xéo Chiêu Huấn, vừa xem công văn vừa đưa tay nhận lấy cánh gà rang muối mà Lâm Nghi Trăn đưa tới.
Thừa dịp Vũ Chiêu Duy không để ý, Vũ Chiêu Huấn nhận lấy gà rang muối trong tay Nghi Trăn, cắn một cái.
"Này! Anh làm gì vậy?" Sợ Chiêu Duy không rảnh động thủ, cô mới đưa cho anh ăn, ai ngờ người này lại dám giành.
Tay Vũ Chiêu Duy nắm khoảng không, vì vậy để xuống, không nóng không lạnh nói: "Muốn ăn tự mình động thủ, đừng giành với Nghi Trăn ."
"Vậy sao? Không phải anh muốn ăn?"Vũ Chiêu Huấn giả bộ ngu mà nhai.
"Anh quản chúng tôi."Lâm Nghi Trăn nhìn cái tên nhàn rỗi không có việc gì làm, chơi bời lêu lổng, uổng phí Chiêu Duy yêu thương anh.
"Rốt cuộc có chuyện gì?"
"Chiêu Ngọc muốn kết hôn."
"Anh biết, Chiêu Ngọc đã xin anh ba tháng nghỉ phép."
" Ba tháng?" Trừ thanh âm khó tin của Vũ Chiêu Huấn, còn có cả thanh âm bất bình của Lâm Nghi Trăn.
"Đúng vậy! Có chuyện gì sao?" Vũ Chiêu Duy nói, kết hôn còn phải hưởng tuần trăng mật, lượn quanh thế giới du lịch một vòng, đây là dự kiến ban đầu của Chiêu Ngọc.
"Anh cho phép sao?" Quá phận! Muốn Chiêu Duy của cô làm trâu làm ngựa!
"Tôi không có lý do gì không cho phép." Tại sao Nghi Trăn lại giống như kích động như vậy? Vũ Chiêu Duy cảm thấy không hiểu.
"Người anh em kia của anh không có tính người sao? Công việc ném một bên, cùng vợ đi nghỉ phép, đem công việc toàn bộ đẩy trên người anh, anh lại còn đồng ý? Nếu là tôi, muốn hưởng tuần trăng mật cũng được. . . Công việc mang đi!". Lâm Nghi Trăn càng nghĩ càng phát hỏa, khó trách Chiêu Duy bị viêm ruột thừa cấp tính, đã vậy ngày cũng !@#$%$@, đêm cũng !@#$%$@, sớm muộn có một ngày. . . . . . Phi, phi! Tại sao có thể nghĩ tới điềm xấu này? Không được! Cô tuyệt đối muốn thay anh tranh thủ quyền lợi cùng công đạo.
"Nếu không thì vẫn còn có người rãnh rỗi này ở đây. Nhờ Chiêu Huấn nhận công việc của Chiêu Ngọc." Ngón tay ngọc thon dài của cô chỉ hướng Vũ Chiêu Huấn, giọng nói chờ đợi trò vui. .
"Tôi? Tôi làm sao rảnh rỗi?" Vũ Chiêu Huấn kêu oan, Thiên Địa môn, khách sạn, quán rượu, nếu thêm cả công việc của Chiêu Ngọc, anh làm sao chịu được?
Lâm Nghi Trăn nói: "Là đó! Anh là người bận rộn, người bận rộn còn có thời gian ở bên ngoài kinh doanh khách sạn? Người bận rộn còn có thời gian rảnh rỗi đi khắp nơi?"
"Tôi. . . . . . Đây là. . . . . ." Chung quy thì anh cũng không thể giải thích khách sạn cũng là một trong những sự nghiệp của Thiên Địa môn. Vũ Chiêu Huấn thật là không biết nên giải thích như thế nào.
"Nghi Trăn, thôi." Không nghĩ tới cô là bởi vì chút chuyện nhỏ này mà suy nghĩ cho anh, Vũ Chiêu Duy dở khóc dở cười, nội tâm chảy qua dòng nước ấm.
"Cái gì thôi! Anh quá dung túng bọn họ rồi, mặc cho bọn họ làm xằng làm bậy, không làm việc đàng hoàng, ra cửa diêu oai, sớm muộn sẽ hại bọn họ."
Làm xằng làm bậy, không làm việc đàng hoàng, ra cửa diêu oai? Vũ Chiêu Huấn chưa từng nghĩ tới mình ở trong mắt chị dâu tương lai này lại ác liệt như thế, nhìn cô hung hãn bảo vệ anh hai như thế, anh bật cười to.
"Anh còn có mặt mũi cười, anh rốt cuộc có phải là em ruột của Chiêu Duy? Mặc dù anh ấy là anh hai, nhưng cũng không thể chuyện gì cũng đẩy trên người anh ấy, người nào quy định là anh hai phải làm