"Những món kia có phải rất mắc hay không?" Lâm Nghi Trăn giơ cao quyển menu, tránh tầm mắt của nhân viên, hỏi nhỏ Vũ Chiêu Duy ngồi đối diện. Nhìn nhà hàng xanh vàng rực rỡ như cung đình hoa lệ nước Pháp, cả phục vụ cũng là người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, cô vừa đi vào cửa đã thấy hối hận.
Giọng nói e lệ của cô làm Vũ Chiêu Duy mỉm cười không dứt, "Hiện tại hỏi cái này không phải là đã quá muộn?" Anh ngẩng đầu lên nói với người nước ngoài một cách lưu loát mà cô nghe không hiểu, phục vụ gật đầu, sau đó lấy menu rồi rời đi.
"Này, tôi còn chưa gọi món mà!" Lông mày Lâm Nghi Trăn nhăn lại, sớm biết ăn một bữa cơm phiền phức như vậy, cô sẽ không vì tò mò mà đến. Nhìn lướt qua cái bàn đã sắp xếp gọn gàng dao nĩa cùng cái ly, nhất thời khuôn mặt nhỏ nhắn của cô liền suy sụp.
Nếu là Chu Đình thì cô đã gõ đầu cô ấy một cái rồi, nhưng mà giờ phút này đối mặt với cô là vị hôn phu giả, nếu như ở trước mặt anh phạm sai lầm nhất định rất mất thể diện. Ô! Làm thế nào đây? Cô lo lắng, cái đầu đẹp hết nhìn đông tới nhìn tây, muốn từ người khác xung quanh mà học trộm nghi thức dùng cơm, nhưng mà ánh sáng ở đây mờ mờ tối tối căn bản không xem rõ, cô không khỏi ở trong lòng trách mắng, thiệt là, không có việc gì sao lại đen như vậy?
"Cà thịt sườn dê cùng hải sản thịt hầm đinh ở nơi này cũng không tệ, món ăn còn lại là hồng tiêu bơ canh đặc, canh Gà can hương cà Mộ Tư."
Vẻ mặt Lâm Nghi Trăn đau khổ, "Đó! Tôi ăn thịt sườn dê được rồi."
Lúc này phục vụ tặng một bình rượu trước, đứng tại chỗ mở bình rượu, xác định mùi rượu không thay đổi, sau đó mời bọn họ thử. Cô không biết phải thưởng thức rượu như thế nào, sững sờ nhìn chăm chú nước rượu đỏ ở trong ly thủy tinh trong suốt của mình mà xoay xoay tròn.
"Sao không uống mà lại ngồi nhìn?"
Cô chần chờ một chút, hít sâu rồi giơ ly rượu lên uống hết một hơi, rượu chảy thẳng xuống như muốn đốt cháy cổ họng, cô bị sặc ho mãnh liệt, ho đến cả nước mắt cũng trào ra.
"Không cần uống gấp như vậy, uống rượu đỏ phải từ từ thưởng thức." Vũ Chiêu Duy ưu nhã uống cạn rượu trong ly, đồng thời bảo người phục vụ lui ra.
"Đây không phải là rượu Bồ Đào sao?" Lâm Nghi Trăn le lưỡi, phẩy phẩy sự cay nồng của rượu còn sót lại trong miệng. Cô thường nghe người ta nói rượu Bồ Đào chính là rượu trái cây, là một loại sâm banh, làm sao sẽ cay như vậy, hơn nữa bụng giống như có một lò hỏa thiêu?
"Nó là rượu Bồ Đào, chỉ là thời gian càng lâu càng mùi vị càng nồng đậm."
Vậy sao?
Nhìn mặt cô ửng hồng giống như Thần Lộ trong Cửu Côi xinh đẹp, làm lòng người mê loạn, Vũ Chiêu Duy cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, vội vàng uống thêm ly rượu đỏ, ai ngờ rượu nóng rực bụng dưới, ngược lại khiến cho anh cả người nóng ran. Đây là xảy ra chuyện gì?
Hoàn hảo lúc này phục vụ đưa lên món ăn, tạm thời dời đi tâm tình thấp thỏm hốt hoảng của anh.
"Nấc! Những dao nĩa này dùng như thế nào?" Cô cảm giác đầu mình có chút không tỉnh táo?
"Cô nghĩ thế nào thì dùng như thế đó, chỉ cần không giống như ăn gà rang muối lấy tay là có thể." Vũ Chiêu Duy cười, cánh tay dài đem dao nĩa bỏ vào tay trái tay phải của cô. Chỉa vào có chút khó khăn, Lâm Nghi Trăn nhìn chằm chằm dao nĩa bị trơn trượt khỏi miếng thịt,
"Tại sao không sử dụng đũa?" Dưới cơn nóng giận, cô dùng nĩa cắm nguyên miếng thịt, sau đó không hề nhã nhặn mà cắn luôn một phần tư miếng thịt, cực kỳ khoái chí rồi khanh khách bật cười, "Ăn ngon! Nơi này không hổ là nhà hàng Tây danh quý." Trạng thái say chuếnh choáng làm cô sớm mặc kệ người xung quanh nhìn cô bằng ánh mắt khác thường, lại lớn miệng cắn một cái, suýt nữa bị nghẹn, vội vàng lấy cái ly mà mình thuận tay nhất để uống -- rượu đỏ. Tiếp theo là "Đông!" một tiếng, cô say ngã.
Vũ Chiêu Duy nhìn cô choáng váng, dở khóc dở cười, không nghĩ tới hai ly rượu Bồ Đào lại có thể giải quyết cô gái om sòm này.
"Nghi Trăn, mau dậy đi." Anh thấp giọng gọi cô hai lần, xác định không có hiệu quả liền kêu người bồi bàn đến tính tiền.
Sau đó anh ôm lấy Lâm Nghi Trăn đang bất tỉnh nhân sự trở về nhà. Anh không khỏi lắc đầu một cái, nếu anh thật sự có ý đồ, chỉ sợ cô đã sớm thất thân không biết mấy trăm lần, cô gái này thật đúng là không biết tự bảo vệ mình.
Đưa cô lên giường xong, anh tính rời đi thì tay áo ngoài ý muốn bị nắm chặt, chỉ nghe cô mê sảng nói --
"Ba, không cần bỏ lại con."
Coi anh là ba sao? Gương mặt Vũ Chiêu Duy nhăn lại, cố gắng kéo cô ra, nhưng cuối cùng toàn bộ cánh tay cũng bị cô ôm lấy.
"Mẹ, tại sao không cần Trăn nhi? Trăn nhi sẽ tự chăm sóc mình, cầu xin mẹ đừng đi." Lâm Nghi Trăn vẫn còn trong mộng thút tha thút thít khóc khẽ, "Trăn nhi biết kiếm tiền nuôi sống mình, sẽ không liên lụy mẹ, mẹ đừng đi."
Xem ra cô đối với chuyện cha mẹ ly dị mặt ngoài là không lo lắng, nhưng sâu trong tâm hồn lại lưu lại một nỗi ám ảnh không thể xóa sạch.
"Không cần đi, không cần đi!" Cô khóc khẽ, lẩm bẩm cầu xin.
Thương.
"Được, tôi không đi, tôi ở lại nơi này với Trăn nhi." Vũ Chiêu Duy yêu thương nằm nghiêng trên giường, gương mặt cô dán chặt lên cánh tay của anh đang bị cô ôm lấy, nhất thời bên môi thỏa mãn dịu dàng mỉm cười, làm anh không kìm hãm được cúi đầu hôn lấy cô.
Rốt cuộc cô có thể yên tĩnh ngủ.
Dịu dàng như nụ hôn của mẹ, Lâm Nghi trăn không tự chủ mà ôm chặt cổ ấm áp này, rúc vào ngực mẹ.
"Đừng xa Trăn nhi." Cô mỉm cười nói nhỏ nhẹ, làm thức tỉnh Vũ Chiêu Duy.
Anh cảm giác eo như sắp đau nhức, cô ôm chặt cánh tay đã mất đi tri giác của anh, không nghĩ tới mình cứ như vậy mà tham lam nhìn dung nhan ngọt ngào đang ngủ. Ngày hôm qua công văn còn chưa phê xong ! Anh cẩn thận muốn rút tay của mình về thì chợt cô mở đôi mắt to tròn ra, dọa anh giật mình.
"Cô đã tỉnh." Anh nhéo nhẹ cái mũi thon của cô, hồn nhiên không hay cử động này rất thân mật.
"Anh. . . . . . Làm sao anh ở đây?" Lâm Nghi Trăn chợt nghĩ đến mẹ đã vứt bỏ cô từ 10 năm trước, làm sao có thể ôm mẹ. . . . . . Ôm! Cô chú ý tới đôi tay mình nắm chặt cánh tay thô to của anh. Trời ạ! Loạn cắn chân người nhà còn chưa tính, vào lúc này cư nhiên còn loạn ôm!
"Là cô ôm tôi không thả."
Thoáng chốc, máu sôi trào xông lên ót, cô hốt hoảng buông cánh tay anh ra, giống như bị phỏng vậy. "Đúng. . . . . . Thật xin lỗi." Mắc cỡ chết người, tối hôm qua làm chuyện gì tốt? Chỉ nhớ mang máng uống ly rượu Bồ Đào rồi tiếp theo hình như là ăn sườn cừu.
Phá hủy! Cô một đời thanh danh. . . . . . Kéo cao cái mền che kín đầu, cô không cần gặp người rồi.
"Cô không cần phải nói xin lỗi, cô cũng không có làm cái gì." Vũ Chiêu Duy đứng lên duỗi cái lưng dài tê mỏi, "Cô ngủ tiếp đi, tôi đi xuống lầu trước chuẩn bị bữa ăn sáng."
"Chờ một chút." Lâm Nghi Trăn ló đầu ra, xấu hổ dò xét anh, cô nuốt nước miếng một cái, phát ra âm thanh như tiếng muỗi vằn, "Cám ơn."
"Cô là vị hôn thê của tôi, cần gì nói cảm ơn." Anh cong cong khóe miệng, cười nhạt rời đi.
Vị hôn thê! Trong đầu lẩn quẩn cái danh từ này, Lâm Nghi Trăn cảm thấy vui mừng, không nhịn được ha ha cười khúc khích, đem trọn người vùi vào trong chăn bông hưởng thụ tư vị hạnh phúc.
Hôm nay là chủ nhật cũng phải làm việc! Tay Lâm Nghi Trăn gõ máy vi tính bàn, thỉnh thoảng liếc trộm Vũ Chiêu Duy đang chăm chỉ làm việc, đối với anh mà nói, nghỉ ngơi hai ngày có lẽ là chuyện xa vời, mà cô thân là trợ lý của anh, mặc dù trong lòng rất khát vọng đi chơi, nhưng lại không đành lòng để một mình anh làm thêm giờ.
"Chiêu Duy, sắp sáu giờ rồi, anh không cần nghỉ ngơi một chút sao?" Cô tiến lên thay anh xoa xoa vai, nghĩ thầm tương lai trở thành vợ anh chắc phải thường cô đơn một mình. Chỉ là, nếu là cô..., cô sẽ không ngây ngốc ở nhà một mình như vậy, cô sẽ quấn lấy anh, dính anh cả đời. Ai nha! Sao lại nghĩ đến việc gả cho anh chứ? Hoàn hảo mình đứng ở sau lưng anh, mới không bị anh phát hiện cô đang xấu hổ.
Vũ Chiêu Duy đang đắm chìm trong sự săn sóc xoa bóp của cô, không tự kìm hãm được hai mắt nhắm nghiền, lẩm bẩm nói: "Sáu giờ. . . . . . Chết rồi !" Anh nhảy dựng lên, dọa cô giật mình.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Hôm nay chúng ta phải tham gia hôn lễ Chiêu Ngọc, thuận tiện để cho người nhà tôi biết cô." Anh không chút hoang mang, dọn dẹp mặt bàn, "Nhanh chuẩn bị một chút, chúng ta phải đi rồi."
Sao không hỏi cô có nguyện ý hay không đây? Thôi! Dù anh không là vị hôn thê của cô cũng là cấp trên, không thể làm gì khác hơn là phải nghe theo.
Vội vội vàng vàng đi xuống lâu, Lâm Nghi Trăn mặc quần jean áo thun đơn giản nhẹ nhàng, "Tôi mặc như vậy được không?"
"Không thể!" Anh đơn giản, tóm tắt trả lời.
"Vậy chúng ta có cần đổi bộ y phục không?" Cô cũng không hy vọng hại anh mất mặt.
"Không cần, chúng ta trên đường sẽ chuẩn bị."
"Nhưng không phải là đã trễ?" Thật ra thì Lâm Nghi Trăn biết, coi như lập tức chạy tới cũng đã trễ.
"Không sao, để cho bọn họ chờ , muốn nhìn người vợ xinh đẹp của Vũ Chiêu Duy thì phải kiên nhẫn một chút." Vũ Chiêu Duy hôn nhẹ đôi môi cô, "Kỷ xảo hôn của cô còn quá kém, đến lúc đó đừng làm lộ bí mật."
Một câu nói trước của anh làm cô như bay lên trên cao, nhưng câu tiếp theo lại đem cô đánh rơi xuống vực sâu vạn trượng. Sớm biết giữa bọn họ tồn tại chỉ có giao dịch, cô thế nhưng vẫn còn nằm mộng?
Lâm Nghi Trăn chua chát cười cười, "Yên tâm, tôi sẽ toàn lực phối hợp, tuyệt đối không để anh mất mặt." Trái tim của cô giống như tiến vào hầm băng.
"Ừ, có lẽ không cần một năm, cô sẽ tự do." Nếu không bỏ cô, sợ rằng người mất đi tự do chính là anh.
Không nghĩ tới cố ý tránh né hôn nhân cùng tình yêu, ôm cả đời chủ nghĩa độc thân như anh lại có một ngày như thế. Anh không khỏi cười khổ, bất tri bất giác từ lúc nào, vật nhỏ nhu nhược này đã bước qua cánh cửa sắt đá của anh. Một cái nhăn mày, một nụ cười, sự nổi giận nho nhỏ dữ đã giam cầm lấy anh, yên lặng như giọt nước đọng hồ. Anh nghĩ, đây chính là yêu đi!
Từ dưới thang máy đến khi ngồi lên xe, hai người đều có tâm sự riêng, buồn bực ngưng đọng giữa bọn họ.
Lâm Nghi Trăn không chịu nổi sự ngột ngạt này, mở miệng hỏi: "Như thế này mà đi sao?" Đối với tiền cùng người, cô sớm lựa chọn tiền không phải sao? Cũng chỉ có tiền tài mới có thể cho cô cảm giác an toàn.
"Mua quần áo rồi trang điểm cho cô sau, tôi muốn để cho mọi người đối với cô phải lau mắt mà nhìn." Anh chọn lựa vợ sao có thể bại bởi những thiên kim thục nữ trong mắt bà nội.
"Cần phải cẩn thận như vậy sao?" Vậy chờ khi bọn họ đến tới chỉ sợ buổi tiệc đã tàn. Cô nghĩ thầm.
Đường cong mạnh mẽ trên mặt Vũ Chiêu Duy nhu hòa xuống, "Cô tin tưởng tôi được không?" Anh một cái chớp mắt cũng không nháy, đưa mắt nhìn cô, làm hai má cô ửng hồng.
Cô liền khụ khụ mấy tiếng, xua đi cảm giác ngượng ngùng kia, "Được rồi! Tùy anh. Làm sao làm, chỉ cần chớ đem tôi thành bà đồng là được rồi."
"Yên tâm, tôi sẽ làm cô trở thành người vợ xinh đẹp nhất.". Anh trắng trợn nói như vậy khiến cho Lâm Nghi Trăn mặt đỏ lên, nếu không phải vì tối nay anh mới như vậy, cô sợ rằng mình sẽ trầm luân trong những lời ngon tiếng ngọt của anh.
Sau đó hai người cùng đến cửa hàng nổi tiếng ở khu đông. Khi Lâm Nghi Trăn bị một cô gái kéo vào thử trang phục thì Vũ Chiêu Duy đã an vị trên ghế sa lon, mở Laptop ra, một khắc cũng không rãnh rỗi.
Tốn ước chừng hơn hai giờ, mặc người chém giết Lâm Nghi Trăn cảm thấy toàn thân xương cốt muốn gãy rồi. <