chí còn không để tâm đến những thứ vật chất như nhà cửa, nhẫn cưới nữa. Mặc dù không biết cô nói như vậy liệu có phải muốn an ủi anh hay không nhưng Trình Hạo cũng cảm động vô cùng.
Trình Hạo ôm chặt Tiểu Lạc vào lòng rồi nhẹ nhàng nói: “Tiểu Lạc, anh không muốn theo trào lưu đó mà anh hy vọng có thể cho em một cuộc hôn nhân hoàn mỹ, để đặt dấu chấm đẹp cho tình yêu của hai chúng ta. Anh không muốn cuộc đời em có nhiều tiếc nuối, nói cho cùng, người phụ nữ cả đời chỉ có một lần kết hôn mà thôi, không phải sao?”
Nghe thấy câu nói này của anh, Tiểu Lạc cũng rưng rưng xúc động. Trình Hạo đã thay đổi, anh không còn là người theo chủ nghĩa thực tế như trước kia nữa, anh cũng biết lãng mạn, phải chăng là do hôn lễ của Doãn Nặc?
“Thực ra, hôn nhân không phải là kết thúc của tình yêu mà hôn nhân chỉ là tìm một gia đình cho tình yêu, để tình yêu không còn phải lưu lạc nữa. Ông xã, em không để tâm đến nghi thức kết hôn, chỉ quan tâm đến người cùng em kết hôn chính là anh mà thôi.” Tiểu Lạc tựa vào ngực Trình Hạo, thì thầm lên tiếng.
Trình Hạo lại ôm Tiểu Lạc chặt hơn trước: “Em có thể nghĩ như vậy khiến anh rất cảm động. Nhưng bố mẹ em liệu có đồng ý để chúng ta làm như vậy hay không?”
“Anh yên tâm đi, việc thuyết phục bố mẹ cứ để cho em. Cho dù không thuyết phục được bố mẹ, chúng ta vẫn có thể tiền trảm hậu tấu mà. Chúng ta đi đăng ký kết hôn chẳng phải là gạo đã nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền rồi sao, bố mẹ cũng chẳng còn cách nào khác, đúng không nào?”
“Tiểu Lạc, xin lỗi em.” Trình Hạo tựa cằm anh lên đỉnh đầu cô rồi nói: “Ở cùng anh đúng là khiến em phải chịu thiệt thòi, anh không thể cho em một cuộc sống như mong ước.” Lúc nói như vậy, trong lòng anh cảm thấy chua xót. Bởi vì anh nhớ trước kia anh từng thề rằng sẽ cho Tiểu Lạc một cuộc sống gia đình sung túc, không phải lo lắng gì, vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa thực hiện được. Hàng ngày cô vẫn phải tất bật đi làm vì cuộc sống, còn anh thì ngay cả một lễ cưới tươm tất cũng chẳng thể thực hiện cho cô, còn để cô chịu uất ức đi thuyết phục bố mẹ đồng ý gả cho một anh chàng nghèo rớt mồng tơi.
“Người một nhà không nói hai tiếng khác nhau, đừng dễ dàng nói lời xin lỗi. Tuy rằng chúng ta vẫn chưa đi làm giấy Đăng ký kết hôn nhưng trong em luôn coi anh là người nhà của em rồi.” Tiểu Lạc ngắt ngang lời anh. “Thực ra, chúng ta cứ đi đăng ký kết hôn trước rồi báo với bố mẹ sau cũng chẳng sao. Điều này ở thời xưa được coi là chạy trốn cùng nhau.” Tiểu Lạc vừa nói vừa bật cười hớn hở.
Trình Hạo không nói thêm gì nữa, anh chỉ biết ôm chặt cô vào trong lòng như thể anh đang có được bảo vật vô song trên thế gian vậy.
* * *
Vốn dĩ, Tiểu Lạc cho rằng đi làm Đăng ký kết hôn là chuyện vô cùng dễ dàng, thế nhưng đối với cô và Trình Hạo mà nói, đây là chuyện còn khó hơn cả lên trời.
Sau khi Trình Hạo làm việc tại Bắc Kinh, cơ quan vẫn chưa giải quyết vấn đề hộ khẩu của anh. Dưới sự giúp đỡ của thầy giáo, hộ khẩu của anh hiện đang treo tại hộ khẩu tập thể của một công ty nào đó ở Tô Châu.
Còn Tiểu Lạc khi đến Bắc Kinh làm việc cũng vấp phải vấn đề nan giải đó. Hộ khẩu của cô chỉ có hai sự lựa chọn: Một là để về quê cũ, hai là đặt tại một Trung tâm chỉ đạo nghành nghề đặt tại Giang Tô. Để sau này thuận tiện cho việc thay đổi hộ khẩu, Tiểu Lạc đã chọn cách thứ hai.
Kết quả, bây giờ muốn làm giấy Đăng ký kết hôn, hai người phải cầm hộ khẩu và chứng minh thư đến chỗ đăng ký, trong khi hộ khẩu của Tiểu Lạc và Trình Hạo đều là hộ khẩu tập thể.
Tiểu Lạc đã nhiều lần gọi điện thoại đến Trung tâm chỉ đạo nghành nghề tại Giang Tô vì chuyện này. Cô mong bọn họ có thể chứng minh được hộ khẩu của mình và đóng dấu, kết quả bên đó lấy lý do “quá hai năm sau ngày đăng ký hộ khẩu nên không tiện làm thủ tục gì nữa” để thoái thác, đồng thời yêu cầu Tiểu Lạc nhanh chóng chuyển hộ khẩu sang nơi khác.
Trình Hạo cũng gặp phải tình cảnh tương tự, công ty đó không làm chứng minh hộ khẩu, đồng thời cũng yêu cầu anh tìm một đơn vị mới rồi chuyển hộ khẩu đi.
Muốn tìm một đơn vị tiếp nhận hộ khẩu mới không phải là chuyện dễ, cộng thêm việc Trình Hạo là người tỉnh G, Tiểu Lạc là người Giang Tô, hai người đều đi làm tại Bắc Kinh, phải đích thân đi làm nên vấn đề này chẳng thể nào giải quyết trong một sớm một chiều được.
Chuyện hôn nhân đại sự của Tiểu Lạc và Trình Hạo cũng theo vấn đề hộ khẩu mà trở nên phức tạp. Dù họ có muốn đi theo phong trào cưới xin đơn giản cũng không thể được, thậm chí còn bị trì hoãn thêm.
Có điều, chẳng điều gì có thể làm khó Tiểu Lạc, cô còn hào sảng lên tiếng: “Không phải chỉ là một tờ giấy hay sao? Chẳng có gì to tát cả.”
Thế nhưng cuộc đời con người được cấu thành từ những tờ giấy. Trên mạng hiện đang lan truyền một đoạn viết:
Sinh ra với một tờ giấy, bắt đầu một cuộc đời.
Tốt nghiệp với một tờ giấy, phấn đấu cả một đời.
Hôn nhân với một tờ giấy, giày vò cả một đời.
Làm quan với một tờ giấy, tranh đấu cả một đời.
Tiền bạc một tờ giấy, vấn vả cả một đời.
Vinh hoa một tờ giấy, hư danh cả một đời,
Khám bệnh một tờ giấy, đau đớn cả cuộc đời.
Điếu văn một tờ giấy, kết liễu một đời người.
Bình thản nhìn những tờ giấy này, thấu hiểu cả cuộc đời.
Quên đi những tờ giấy này, vui vẻ cả cuộc đời.
Giấy tờ chỉ là đồ nhẹ tênh, thế nhưng một khi đã móc với hiện thực thì tờ giấy đó sẽ trở nên vô cùng nặng nề. Chỉ có xem nhẹ những tờ giấy đó, đừng có lúc nào cũng canh cánh để tâm thì chúng ta mới vui vẻ hàng ngày, hàng giờ được.
Vì vấn đề hộ khẩu mà không thể đăng ký kết hôn, Tiểu Lạc hỏi đùa Trình Hạo: “Bây giờ chúng ta đã ở bên nhau khá lâu rồi, có thể coi là sống bên nhau bất hợp pháp không?”
Trình Hạo suy ngẫm một hồi rồi nghiêm túc trả lời: “Có thể sống bên nhau là tốt nhưng anh vẫn thích sống bên nhau hợp pháp hơn.”
Tiểu Lạc nghe xong liền gật đầu. Cô chợt nhớ đến một vài đôi vợ chồng lên báo, tuy rằng có giấy Đăng ký kết hôn nhưng người chồng vẫn cứ thích trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, vậy thì đối với cuộc hôn nhân không tình cảm kia, tờ giấy ấy có ý nghĩa gì chứ?
* * *
Một hôm, đi làm về, Tiểu Lạc thấy Trình Hạo đã nấu xong cơm, đang ngồi trên ghế sô pha đợi cô. Trên bàn bày toàn những món ăn khoái khẩu của cô, còn trên kệ đặt ti vi đang để một chiếc bánh ga tô mà cô thích ăn nhất.
Hả, hôm nay là ngày lễ đặc biệt gì sao? Không phải là sinh nhật của Trình Hạo, cũng không phải sinh nhật của cô. Tiểu Lạc nhìn chiếc bánh ga tô suy nghĩ một hồi lâu.
“Hôm nay là ngày đẹp trời gì thế anh?” Tiểu Lạc muốn nghe Trình Hạo trả lời, ai ngờ anh lại làm ra vẻ bí bí mật mật: “Em thử đoán đi!”
“Anh mua xổ số trúng thưởng?”
Trình Hạo mỉm cười lắc đầu.
“Anh được thăng chức?”
Trình Hạo vẫn lắc đầu mỉm cười.
“Anh được tăng lương?”
Trình Hạo vẫn cứ lắc đầu.
“Không đoán nữa, không đoán nữa. Bây giờ em đói lắm, ăn no bụng mới là chuyện quan trọng nhất.” Tiểu Lạc không chơi trò đoán mò nữa mà ngồi luôn vào bàn, cầm đũa lên bắt đầu ăn.
“Ừm, đợi khi nào em ăn cơm xong thì anh sẽ nói đáp án sau, để tránh em quá đỗi kích động, ảnh hưởng đến việc ăn uống.”
Khả năng khiến người khác ăn mất ngon của Trình Hạo quả là hạng nhất, công tác bảo mật cũng chẳng kém. Tiểu Lạc rất tò mò nhưng vẫn “tỉnh bơ” ngồi ăn cơm.
“Đáp án nằm trong chính chiếc bánh ga tô này!” Sau khi dùng xong bữa tối, Trình Hạo lấy chiếc bánh ga tô ra khỏi hộp, đặt lên bàn rồi bắt đầu đi vào vấn đề chính.
Tiểu Lạc “săm soi” chiếc bánh ga tô và nhận ra trên đó có ghi dòng chứ: “Yêu nhau bảy năm, nắm tay trọn cuộc đời.” Đến tận lúc này cô mới nhớ ra hôm nay chính là ngày kỷ niềm hai người bắt đầu yêu nhau.
Bảy năm rồi, đây là khoảng thời gian không ngắn chút nào. Hai người đã cùng nhau trải qua những ngày tháng thanh xuân tuyệt đẹp nhất trong cuộc đời mình. Tiểu Lạc cảm thấy bản thân thật may mắn và hạnh phúc khi gặp được Trình Hạo.
“Ông xã, anh thật tốt quá đi!” Tiểu Lạc nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng cảm kích.
“Trước tiên em đừng vội kích động, phần thú vị nhất còn ở phía sau cơ. Nào, trước tiên em hãy ăn bánh đi.” Trình Hạo cắt một miếng bánh ga tô cho Tiểu Lạc. Miếng bánh này được cắt đúng vào hình chữ “yêu” được ghi trên đó.
Tiểu Lạc nhanh chóng cắn một miếng lớn, Trình Hạo ngồi bên cạnh liên tục nhắc nhở: “Khi ăn thì phải cẩn thận, đâu có ai tranh của em.”
Tiểu Lạc bất giác nghĩ đến câu “phần thú vị vẫn còn nằm phía sau” của Trình Hạo nên tự đoán mò trong chiếc bánh ga tô này đang giấu bảo bối gì. Vậy thì lúc ăn cô sẽ đặc biệt để tâm mới được.
Ăn hết cả miếng bánh ga tô mà Tiểu Lạc vẫn không hề cắn phải bảo bối nào cả, ngược lại Trình Hạo đột nhiên bi phẫn lên tiếng: “Có chuyện gì thế này? Không ngờ trong bánh ga tô lại có đá.”
Vừa dứt lời, trên tay anh đã xuất hiện một chiếc nhẫn long lanh, nét mặt bi phẫn khi nãy cũng nhanh chóng chuyển sang vẻ rạng rỡ: “Thì ra không phải là đá mà là một chiếc nhẫn. Em nhìn xem, anh đã ăn phải một chiếc nhẫn kim cương.”
“Có thật không? Ăn bánh ga tô mà lại có thể nhằn ra được một chiếc nhẫn cưới, tại sao lại giống hệt như phim Hàn thế này! Điều này liệu có báo trước rằng chúng ta sắp phát tài không?” Tiểu Lạc trong lòng nghi ngờ nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vô cùng vui vẻ, ngạc nhiên.
Nói xong, cô liền đoạt lấy chiếc nhẫn trong tay Trình Hạo, muốn định giá xem đây có phải là vật báu hay không. Cô nhìn qua rồi quay sang nói với anh: “Anh lừa người ta. Chiếc nhẫn này sạch bong đâu có dính chút bánh kem nào?”
Tiểu Lạc lại nhìn thêm nữa, mới nhận ra chiếc nhẫn này khá quen. Đây không phải chiếc nhẫn “Tình yêu một đời” có giá 5888 tệ mà cô vô cùng yêu thích hôm đi dạo phố cùng Trình Hạo đó sao?
Tiểu Lạc đột nhiên nghiêm mặt lại, cô không ngờ Trình Hạo có thể mua chiếc nhẫn này. Cô biết một anh đồng nghiệp cũng muốn mua chiếc nhẫn tương tự để tặng cho bạn gái làm vật cầu hôn, kết quả là vào tháng trước anh ấy đã chạy khắp cả Bắc Kinh cũng chẳng thể nào mua nổi.
“Em thích không?” Nhìn thấy Tiểu Lạc không nói tiếng nào mà cứ nhìn chăm chăm vào chiếc nhẫn, Trình Hạo thực không đoán nổi tâm tư của cô liền lên tiếng hỏi.
Tiểu Lạc ngây ngô gật đầu. Sự tận tâm của anh thật sự khiến cô cảm động, lúc này cô không biết phải nói gì. Trình Hạo không chỉ hết lòng chăm sóc cô trong cuộc sống hàng ngày, nhớ sinh nhật cô, nhớ ngày kỷ niệm tình yêu của hai người mà ngay cả chiếc nhẫn cô yêu thích anh mới nhìn một lần đã nhớ kỹ như vậy.
Trình Hạo lấy lại chiếc nhẫn từ tay Tiểu Lạc, sau đó quỳ một đầu gối xuống đất, tay cầm chiếc nhẫn rồi ngước đầu hỏi cô: “Tiểu thư Lâm Tiểu Lạc, xin hỏi em có đồng ý lấy anh làm chồng không?”
Nhìn thấy Trình Hạo nghiêm túc lên tiếng cầu hôn, Tiểu Lạc vô cùng xúc động. Cô đã thấy cảnh cầu hôn lãng mạn thế này trên ti vi rất nhiều lần nhưng chưa từng thấy cảm động như lúc này.
“Tiểu thư Lâm Tiểu Lạc, xin hỏi em có đồng ý lấy anh làm chồng không?” Thấy Tiểu Lạc không nói gì, Trình Hạo lại hỏi thêm lần nữa.
“Em đồng ý.” Tiểu Lạc dịu dàng đáp lại, ánh mắt long lanh đẫm lệ.