ang chơi hay sao? Em lắc mông như vậy có tác dụng tiêu hóa tốt, giữ thân hình săn chắc, còn chơi game là để thư giãn. Làm như thế này đương nhiên là vừa giảm áp lực cả về mặt thể chất lẫn tinh thần, một tên trúng hai đích.” Tiểu Lạc đắc ý đáp.
“Rửa bát cũng có thể giảm béo đấy. Nằm trên giường cũng có thể giải tỏa căng thẳng.” Trình Hạo vừa nói vừa nằm lên giường.
Lúc này di động của Tiểu Lạc bất ngờ vang lên. Cô ngừng “công cuộc” giảm áp lực của mình, vớ lấy điện thoại di động. Vừa nhìn qua cô đã biết ngay là Đặng Giai đang gọi tới nên vui vẻ nhận cuộc gọi: “Giai Giai, cậu lại đưa tiền đến cho mình à?” Bởi vì văn phong của Tiểu Lạc rất hợp ý với Chủ biên Tạp chí bên Đặng Giai làm việc nên tỷ lệ phê duyệt rất cao. Vì thế cô cho rằng Đặng Giai lại chuyển bản thảo tới cho mình.
“Không phải đưa tiền mà là đưa người.” Giọng nói của Đặng Giai nghe rất vui vẻ. “Tiểu Hắc nhà mình vào dịp Quốc khánh năm nay sẽ về nước. Công ty của anh ấy mở công ty con tại Bắc Kinh nên Tiểu Hắc sẽ đến Bắc Kinh làm việc ngay. Mình gả gà theo gà, lấy chó theo chó, đến lúc ấy, mình sẽ thôi việc tại Thẩm Quyến, đến Bắc Kinh nương nhờ cậu nhé.”
“Ha ha, chúc mừng cậu cuối cùng cũng được đoàn tụ với Tiểu Hắc rồi!” Tiểu Lạc cũng vui lây niềm vui của Đặng Giai. Bạn bè của cô ở Bắc Kinh càng lúc càng nhiều hơn, “đội ngũ” Bắc tiến càng lúc càng đông.
“Thật sự cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì. Nhớ lại lúc vừa kết hôn xong, mình đã phải cô đơn quạnh quẽ nơi khuê phòng, lạc lõng làm việc tại Thẩm Quyến, còn phải kiềm chế dục vọng của bản thân nữa chứ.” Đặng Giai lại bắt đầu giọng nói của một oán phụ thiếu thốn tình cảm, sau đó nhanh chóng thay đổi ngữ khí, từ thô tục chuyển sang cao sang: “Cuộc sống khổ sở của mình đã qua, mình sắp được hạnh phúc rồi!”
Nghe mấy câu nói của Đặng Giai, Tiểu Lạc cũng cảm thấy xót xa thay cho bạn mình. Cô không thể nào hình dung nổi, nếu như Trình Hạo bị điều ra nước ngoài làm việc vài năm rồi cả năm gặp nhau có một hai lần, liệu cô có thể chịu đựng được sự giày vò của nỗi nhớ đằng đẵng đó không.
Tuy rằng, sau khi Trình Hạo tốt nghiệp, hai người đã từng sống xa nhau hai năm nhưng cả hai cùng ở trong nước, nếu như nhớ nhau thì cuối tuần có thể gặp mặt rồi.
“Cậu có còn đi xem nhà cửa nữa không? Lúc nào đi xem thì cũng lưu ý giúp mình nhé.” Đặng Giai hứng khởi lên tiếng, hiện tại cô đang làm công tác chuẩn bị trước khi Thẩm Diệu quay về nước. “Chắc là mình sẽ bán căn nhà ở Thẩm Quyến, chắc chỉ có thể mua được nhà cũ thôi.”
“Có thể mua được như vậy là giỏi lắm rồi. Bây giờ mình không đi xem nhà nữa vì tạm thời chưa mua nổi. À, đúng rồi, một vạn đồng mà cậu cho mượn, mình quên chưa chuyển lại cho cậu, chốc nữa cậu nhắn số tài khoản vào điện thoại để Chủ nhật này mình đi chuyển tiền lại cho cậu nhé.” Tiểu Lạc sực nhớ ra cô vẫn chưa trả lại số tiền Đặng Giai cho mượn. Tạm thời cô chưa mua nhà nên nhất định phải trả lại ngay tức khắc.
“Mình chưa vội, nếu có việc cần dùng thì cứ để bên cậu cũng được.”
“Đừng, đừng, chỗ mình không phải là ngân hàng, cậu nhớ phải gửi số tài khoản lại cho mình đấy.”
“Vậy cũng được. Cứ như thế đã, khi nào rảnh mình chát qua QQ sau nhé.”
“Được, tạm biệt cậu.”
Sau khi dập máy, Tiểu Lạc nhảy lên giường, ngả người xuống nằm ngay bên cạnh Trình Hạo rồi hứng khởi lên tiếng: “Ông xã à, có một tin cực kỳ tuyệt. Dịp Quốc khánh năm nay Thẩm Diệu sẽ về nước đấy.”
“Đây sao có thể coi là tin cực kỳ tuyệt được, Thẩm Diệu về nước thì có liên quan gì đến em nào?”
“Tại sao không liên quan đến em? Anh ấy vừa về nước là được phân đến làm ở chi nhánh công ty ở Bắc Kinh, Đặng Giai sẽ theo anh ấy tới đây mà. Yeah! Người chị em tốt của em có thể tới Bắc Kinh bầu bạn cùng em rồi.” Tiểu Lạc đưa tay lên làm hình chữ V đầy hứng khởi.
Trình Hạo đột nhiên sực nhớ lại chuyện gì liền quay người lại nhìn cô rồi nói. “À, đúng rồi, công ty anh sẽ phái người đến chi nhánh của công ty tại Tứ Xuyên làm việc đấy. Cuộc họp hôm nay chính là để tổng động viên mọi người, xem có ai chịu xung phong đi hay không. Anh đang định thương lượng với em liệu anh có nên nộp đơn tự đề cử không?”
“Tại sao anh lại muốn đi Tứ Xuyên làm việc? Tứ Xuyên rất gần tỉnh G, hay là ý tưởng quay về quê của anh lại chợt bùng phát đấy?” Tiểu Lạc vốn đang sung sướng, phút chốc trở nên chán nản, bởi tin tức quá đỗi đột ngột của Trình Hạo. Điều này quả thật khiến cô trở tay không kịp.
“Không phải vậy, về nhà với đến làm việc ở Tứ Xuyên là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Lãnh đạo công ty đã nói rồi, chỉ cần đến làm việc tại chi nhánh của công ty trong vòng nửa năm, khi quay lại làm việc sẽ có cơ hội thăng chức.”
“Em nghe anh nói chuyện thăng quan tiến chức đã mòn hết cả tai rồi, lẽ nào anh vẫn chưa thấy ngán sao?” Tiểu Lạc chán nản lên tiếng. “Bọn họ toàn là nói suông, biết đến năm tháng nào mới thực hiện được?”
“Lần này là thật đấy. Trước đây toàn là lãnh đạo gặp mặt và nói chuyện riêng với anh, còn lần này là tuyên bố trước mặt toàn thể nhân viên trong cuộc họp. Như thế còn có thể giả được sao. Hơn nữa trước kia công ty anh có một đồng nghiệp cũng được phái tới làm việc tại chi nhánh công ty ở Quảng Châu trong vòng nửa năm, sau khi quay về công ty được thăng chức lên trưởng phòng, lương tháng tăng 40%.” Trình Hạo từ từ giải thích.
“Cũng có sức hút quá nhỉ, bây giờ lương của anh là năm ngàn đồng, vậy là khi về sẽ được tăng lên bảy ngàn rồi, xem ra cũng không tệ đâu.” Tiểu Lạc suy nghĩ cặn kẽ.
“Đúng thế, đây là một cơ hội hiếm có, Tiểu Lạc, em xem…” Trình Hạo tiếp tục làm công tác động viên tư tưởng.
“Có chuyện tốt thế này, chẳng phải nhân viên trong công ty anh sẽ lũ lượt kéo nhau đi làm ở chi nhánh công ty hay sao?” Tiêu Lạc vẫn cảm thấy nghi ngờ.
“Thực ra không phải ai cũng có thể tự đề cử tham gia. Cuộc họp tổng động viên lần này chỉ mời những cán bộ cốt cán trong công ty mà thôi. Anh cảm thấy rất tự tin vào bản thân mình.” Trình Hạo vỗ ngực nói.
“Xem ra anh cũng rất muốn đi đấy nhỉ.”
“Đúng thế.” Trình Hạo thẳng thắn nói. “Anh muốn đi vì cơ hội này hiếm gặp, cần phải biết nắm bắt, không những có lợi cho việc thăng chức của anh mà còn có lợi trong “công cuộc” mua nhà của chúng ta. Kể từ khi thua lỗ trong cổ phiếu, anh cũng hiểu ra, chăm chú vào công việc của mình vẫn là đáng tin cậy nhất, cầm đồng lương hàng tháng vẫn cảm thấy thực tế hơn.”
“Ồ, tư tưởng của anh cũng đã được nâng cao hơn trước rồi đấy. Anh muốn thăng tiến, em cũng không thể làm hòn đá cản đường anh được. Anh hãy điền đơn tự đề cử đi.” Tiểu Lạc nói cứ như thể vừa hạ quyết tâm rất lớn.
“Cảm ơn sự ủng hộ hết mình của bà xã đại nhân. Anh nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của bà xã đâu.” Trình Hạo sáp người lại ôm cô vào lòng. “Không còn sớm nữa, chúng ta mau ngủ thôi.”
Dù ủng hộ Trình Hạo nhưng Tiểu Lạc vẫn cảm thấy đôi chút muộn phiền.
Trong bữa tối, khi biết được quyết định sau cùng của Trình Hạo sẽ không về quê phát triển sự nghiệp nữa, cô đã thầm cảm thấy sung sướng vô cùng. Sau đó khi nhận điện thoại từ Đặng Giai, cô lại càng hứng khởi hơn. Nhưng kết quả cuối cùng là cô lại sắp có thể phải đối mặt với cuộc sống chia cách giữa hai miền tổ quốc với Trình Hạo trong thời gian nửa năm.
Lúc còn học đại học năm thứ ba, thứ tư, không phải cô cũng đã phải xa Trình Hạo trong một thời gian dài hay sao? Những ngày tháng chia cắt hai nơi ấy cũng không quá mức kinh khủng. Huống hồ, lần này ngoài việc thăng tiến trong sự nghiệp, anh ấy cũng vì muốn cố gắng để mua nhà, cống hiến cho gia đình. Tiểu Lạc thầm an ủi bản thân như vậy.
Cuộc sống tuyệt đối không thể nào chỉ đi trên một đường thẳng mà là những đường gấp khúc lên xuống thất thường. Chúng ta không thể thay đổi được cuộc sống, thứ chúng ta có thể thay đổi chính là suy nghĩ của bản thân.
***
Lúc Giang Viễn Hàng gọi điện tới hỏi tội, Tiểu Lạc mới biết bản thân cô bận rộn việc nhà cửa, gia đình mà quên mất chuyện chung thân đại sự của anh họ.
“Tiểu Lạc, em đã tìm được bạn gái giả mạo cho anh chưa?” Cô vừa nhấc máy lên, Viễn Hàng đã đi thẳng luôn vào vấn đề.
“Cái này…”
“Anh biết ngay là em chẳng đủ tư cách làm bà mối mà. Mỗi lần có việc nhờ cậy, em đều quên bẵng. Thôi bỏ đi, anh đến luôn Trung tâm giới thiệu hôn nhân cho rồi. Sắp sửa tới ngày mùng một tháng Năm, mẹ anh sắp đại giá quang lâm rồi.” Viễn Hàng có lẽ đã hoàn toàn tuyệt vọng với Tiểu Lạc.
“Ha ha, tốt vậy sao! Liệu anh có thể nhờ mẹ anh mang cho em ít đặc sản dưới quê hay không? Em nhớ món trứng vịt mặn của quê quá đi mất!” Tiểu Lạc thật sự chẳng biết liêm sỉ là gì, đã không hoàn thành nhiệm vụ mà vẫn còn mặt mũi xin phần thưởng.
“Em lúc nào cũng chỉ biết ăn thôi. Vậy đến lúc đó em có đưa mẹ anh đi chơi được không?”
“Lẽ nào muốn ăn đặc sản quê nhà thì nhất định phải đưa mẹ anh đi chơi sao?”
“Điều đó là đương nhiên, bất cứ việc gì cũng có cái giá của nó. Nếu như anh không tìm được bạn gái giả mạo, “lão Phật gia” nhất định không chịu buông tha cho anh đâu, lúc đó em phải xông lên chiến đấu. Bà đã làm phiền em thì sẽ chẳng còn thời gian và tâm sức làm phiền anh nữa.” Viễn Hàng dự định sẽ dùng kế “ve sầu thoát xác”.
“Bây giờ tuy rằng tình cảm giữa em với Trình Hạo khá ổn định nhưng nói cho cùng vẫn chưa kết hôn. Em chỉ sợ mẹ anh vì hạnh phúc của anh lại lừa em làm con dâu của bà, như vậy thì không phải em có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa oan được sao. Trong tình yêu em là người trung trinh tiết liệt, ngoại trừ Trình Hạo nhà em ra, em không lấy bất cứ ai khác.” Tiểu Lạc giơ tay thề hẹn cùng trời.
Viễn Hàng toát mồ hôi hột lên tiếng: “Em nói cứ như thể Giang Viễn Hàng anh ngoại trừ em ra thì không tìm được bất cứ nàng dâu nào khác vậy, không đi cùng thì thôi.” Nói đến đây, Viễn Hàng ngưng lại một chút, liếc mắt nhìn di động rồi vội vã nói với cô: “Lộ Dao gọi điện thoại đến cho anh, anh dập máy đã, sợ cô ấy có chuyện gấp.” Nói xong, anh liền dập máy luôn.
“Đúng là dạng thấy sắc quên bạn điển hình. Vừa nhìn thấy mỹ nữ gọi điện thoại đến, chẳng thèm nói lời tạm biệt đã dập máy rồi.” Nghe tiếng tút tút ở đầu dây bên kia, Tiểu Lạc liền lên tiếng cằn nhằn.
Một lúc sau, Viễn Hàng gọi điện thoại lại cho Tiểu Lạc. Cô còn đang cảm thấy chán nản không hiểu sao anh lại gọi điện thoại cho cô, kết quả cô nghe thấy đầu dây bên kia vọng tới giọng nói hớn hở, vui mừng của anh: “Lộ Dao muốn mời hai chúng ta đi ăn cơm, ngay ở tiệm cá nướng cạnh Đông Trực Môn, em có đi không?”
Tiểu Lạc nhất thời còn chưa kịp phản ứng lại, nghĩ bụng: “Có chuyện tốt như vậy sao?” Ai mà không biết Tiểu Lạc nổi danh là “ngư vương”, chỉ cần nghe đến từ “cá” là hai mắt cô đã sáng bừng lên.
“Anh giới thiệu cho Lộ Dao một chỗ làm, bây giờ đã qua vòng phỏng vấn, được nhận vào làm nên cô ấy muốn mời cơm để cảm ơn. Cứ thế nhé, tối nay bảy giờ, không gặp không về.” Viễn Hàng nói xong liền dập máy luôn.
Cầm di động trong tay, Tiểu Lạc mơ hồ suy nghĩ, Lộ Dao mời cơm tại sao không gọi điện thoại thẳng cho cô, lại còn phải nhờ Viễn Hàng chuyển lời?
Có điều buổi tối ngày hôm đó, Tiểu Lạc nghe thấy được mời đi ăn món cá nướng là tâ