Tiểu Lạc biết cãi nhau cũng không thể giải quyết được vấn đề, điều quan trọng là phải có sự hiểu biết và tin tưởng lẫn nhau.
Người anh họ Giang Viễn Hàng truyền cho cô chút kinh nghiệm: Đối phó với đàn ông không nên cứng nhắc, đàn ông thường “sợ mềm mỏng”. Tiểu Lạc cẩn thận ghi nhớ trong lòng rồi nhanh chóng áp dụng điều lý luận này vào thực tế.
Sau khi trở về Bắc Kinh, Tiểu Lạc nhận thấy biểu hiện của Trình Hạo ngày càng tốt, có dùng từ “thay da đổi thịt” để hình dung cũng không phải là quá.
Trước đây, khi anh ăn cơm tối thì bắt buộc phải bật ti vi lên, sau đó dùng những lời lẽ đẹp đẽ để biện hộ: “Làm giảm áp lực công việc, thư giãn tâm hồn.” Còn bây giờ, nếu cô có bật ti vi lên thì anh đều bắt tắt đi, nói rằng ti vi chính là “cái miệng bà già pha lê”, xem ti vi không bằng đọc sách để hiểu biết thêm nhiều kiến thức.
Trước đây, mỗi khi đến cuối tuần anh đều ngủ nướng và ngụy biện rằng: “Giường là ruộng, mình ngủ thành cây rau mạnh khoẻ xanh tươi.” Nhưng bây giờ, mỗi khi cô ngủ nướng vào cuối tuần thì anh sẽ dậy từ rất sớm vì anh cho rằng thời gian là vàng bạc, không thể lãng phí tiền bạc và cuộc sống của mình. Anh còn nói ngủ nướng cũng giống như đang tự giết chết mình vậy.
Trước đây, anh thường ngứa ngáy chân tay, thích chơi điện tử trên máy tính cùng với một nhóm bạn, chơi tới mức khí thế ngất trời. Thế mà bây giờ, anh lại chủ động từ bỏ niềm say mê đó, còn bảo cô hãy giám sát, nếu thấy anh chơi một lần thì phạt ngay.
Trình Hạo có sự thay đổi lớn như vậy thì công lao của nhạc phụ anh – ông Lâm – đúng là không thể không nhắc đến. Trước khi họ về Bắc Kinh, nhạc phụ Lâm đã dặn đi dặn lại với con rể, ngoài những câu như “phải chăm sóc cẩn thận cho Tiểu Lạc nhà chúng tôi” còn nói nhiều câu để khuyên anh tranh thủ khi còn trẻ dốc hết sức mình cố gắng như: “Thanh niên là phải bỏ tính ham chơi, ít xem ti vi, ít chơi điện tử, ít ngủ nướng thôi, làm nhiều việc, kiếm nhiều tiền và chăm sóc cho gia đình.”
Trình Hạo ghi nhớ những lời của nhạc phụ, sau khi về nhà liền lần lượt thực hiện luôn.
Điều này đã khiến Tiểu Lạc phải nhìn anh bằng ánh mắt khác. Nhiều lúc anh đều bỏ ngoài tai những lời cô nói nhưng lại coi lời của bố cô như thánh chỉ, đúng là “Lão tướng ra trận, một chấp hai.” Tiểu Lạc cảm thấy rất đắc ý, sau này nếu Trình Hạo biểu hiện không tốt, cô sẽ lôi anh về nhà bố mẹ để tiếp nhận giáo dục lại.
Đọc truyện ngôn tình tại: WWW.Thichtruyen.VN
Thứ Sáu, số tạp chí mà Tiểu Lạc phụ trách ra mắt số mới khiến cô bận đến chóng hết cả mặt, phải làm tăng ca tới hơn bảy giờ tối nên gần tám rưỡi mới về đến nhà.
Tiểu Lạc gõ cửa mấy lần, một lúc sau mới có người chạy ra mở cửa và lọt ngay vào mắt cô là cái bụng trắng hếu. Ngẩng đầu lên nhìn, cô mới nhận ra quả nhiên Trình Hạo không mặc áo, cứ thế cởi trần đi ra mở cửa.
“Á! Anh ở nhà làm gì mà không thấy áo đâu vậy? Sao lại không chú ý đến hình tượng thế?” Tiểu Lạc trêu chọc.
“Lúc nãy anh ở trong bếp xào rau, nóng quá nên đã cởi ra đấy.”
“Ha ha, vậy tiện thể để em ngoáy một cái.” Nói xong, Tiểu Lạc liền thò tay ngoáy rốn Trình Hạo.
“Bà xã, như vậy không công bằng, anh cũng phải ngoáy em.” Trình Hạo phản công.
“Anh không ngoáy được đâu, không ngoáy được.” Tiểu Lạc vừa cười hi hi vừa lắc sang trái sang phải trốn tránh.
“Em không thấy chán à? Trò này đã chơi quá nhiều lần rồi. Chúng ta đi ăn cơm thôi, ăn cơm mới là việc nên làm.” Mỗi lần chơi trò “ngoáy rốn” Trình Hạo đều thất bại thảm hại. Lần này cũng giống như mọi lần, anh biết kết quả cuối cùng vẫn là thất bại nên quyết định đầu hàng trước.
“Đó là vì lần nào anh cũng thua, tất nhiên là thấy vô vị rồi, còn em thì thấy chơi rất vui.” Tiểu Lạc nói với tư cách của một người chiến thắng.
“Em có biết vì sao lần nào anh cũng thất bại không? Vì lần nào em cũng mặc quần áo nhiều hơn anh.”
“Phản đối, lời nói không được chấp nhận. Chỉ là ngụy biện.” Tiểu Lạc cười “ha ha”, sau đó lại lườm yêu Trình Hạo một cái rồi nói: “Đúng thế, anh nhanh chóng mặc áo vào đi, nếu không đợt lát nữa Tần My quay về nhìn thấy anh thế này sẽ không hay đâu.”
“Anh không sợ.” Trình Hạo vô cùng đắc ý, lúc nói còn vui vẻ, nhảy nhót.
“Trình Hạo, hôm nay anh có gì đó không bình thường, hình như anh có chuyện gì không vui thì phải? Mau khai báo thành thật với em, anh đã làm điều gì có lỗi với em à?” Tiểu Lạc chau mày nhìn Trình Hạo.
“Bà xã, nói cho em một tin tốt lành nhé. Tần My đi công tác rồi, tối nay sẽ không về nhà, thứ Ba tuần sau mới về.”
“Ồ! Thật vậy không? Đây đúng là một tin tốt làm chấn động lòng người. Bắt đầu từ bây giờ cho đến ba ngày sau, căn nhà này hoàn toàn thuộc về chúng ta rồi.” Đôi lông mày của Tiểu Lạc nhanh chóng giãn ra, trong lòng cô không ngừng vui mừng đốt pháo hoa.
***
Sau bữa cơm, Tiểu Lạc nói ở công ty cô phải tăng ca nên rất mệt, lại phải tìm tài liệu cho chuyên đề kỳ sau, vì thế Trình Hạo chịu trọng trách rửa bát, còn cô ngồi trước máy tính vừa nghe nhạc, tìm tài liệu và mở QQ.
“Ha ha, tuần sau Tiểu Hắc về nước rồi.” Avatar của Đặng Giai loé sáng trên QQ, “Tiểu Hắc” là cách gọi ở nhà của chồng cô ấy.
“Anh ấy được về rồi à? Là nghỉ phép hay kết thúc công việc bên nước ngoài sớm hơn dự định?”
“Còn phải ở nước ngoài một năm nữa cơ, lần này anh ấy trở về nghỉ phép một tuần. Đúng rồi, Tiểu Lạc, bây giờ giá nhà ở Bắc Kinh thế nào rồi?”
“Tăng mạnh không giảm. Sao cậu lại hỏi chuyện này?”
“À, Tiểu Hắc nói công ty anh ấy muốn thành lập chi nhánh tại Bắc Kinh. Nghe nói những nhân viên bị điều đi công tác nước ngoài sau khi về nước sẽ được sắp xếp đến chi nhánh ở Bắc Kinh. Vì thế tớ tìm hiểu giá cả nhà đất trước, nếu anh ấy thật sự đến Bắc Kinh, tớ cũng sẽ theo anh ấy. Tớ thật sự không chịu được cảnh cuộc sống phải xa nhau.”
“Có thật vậy không? Như vậy thì tốt quá, chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau rồi.” Tiểu Lạc rất vui mừng trước tin mới này.
“Tiểu Lạc, người đàn ông “Tam Đắc” mà cậu nhắc tới nói không chừng tớ đã gặp rồi. Hình như tớ cũng “cảm” anh ấy rồi.” Đột nhiên, cửa sổ chat của Lộ Dao cũng hiện lên.
Ôi, hôm nay đúng là tin mừng báo về liên tục! Đầu tiên là Tần My đi công tác, tiếp theo là Tiểu Hắc về nước, sau đó lại là Lộ Dao bắt đầu tình yêu mới.
Ông trời ơi, ông cho con hy vọng rồi! Con còn tưởng rằng người đàn ông “Tam Đắc” là con tự thêu dệt lên, hoá ra đúng là có thật. Thế nhưng tại sao lại không cho con gặp được người đàn ông như vậy? Đây là phản ứng đầu tiên của Tiểu Lạc sau khi biết chuyện này.
“Tiểu Lạc, cậu đúng là phúc tinh của tớ. Từ sau khi gặp cậu ở Bắc Kinh, tớ đã bắt đầu đổi vận, hợp đồng quảng cáo ngày càng nhiều, còn chuyện lần này lại là mệnh đào hoa. Cậu muốn tớ cảm ơn cậu như thế nào đây? Mời cậu đi ăn cơm nhé, cậu thấy có được không?”
“Được chứ.” Đã có người chủ động mời cơm, tất nhiêu biểu hiện của Tiểu Lạc sẽ là “cung kính không bằng tuân lệnh” vì không ăn thì thật là uổng phí!
Lúc này, Trình Hạo rửa bát xong đi đến, nhìn thấy Tiểu Lạc đang nói chuyện với người khác mà vui vẻ như vậy, trong lòng cảm thấy rất tủi thân, bèn nói: “Bà xã à, em lừa anh nhé. Em nói em phải làm việc nên bảo anh đi rửa bát, cuối cùng em lại lên mạng cùng người khác liếc mắt đưa tình.”
Lúc trước, Tiểu Lạc đã nhận lời với Trình Hạo sẽ chuyên tâm vào làm việc, không mở QQ nữa, bây giờ lại bị anh bắt quả tang, cô liền vội vàng giải thích: “Em phải tìm một thợ chụp ảnh để hỏi chút vấn đề liên quan đến hình ảnh nên em mới mở QQ lên mà.”
“Đừng biện hộ nữa, hôm nay là cuối tuần, em là của anh. Hơn nữa Tần My không có ở nhà, chúng ta nên tận hưởng thế giới chỉ có hai người.” Vừa nói, Trình Hạo vừa cúi đầu, ghé sát tai Tiểu Lạc thì thầm: “Em tăng ca cũng mệt rồi, đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi thôi, lát nữa anh sẽ phục vụ đặc biệt cho em.”
“Hả, “phục vụ đặc biệt” á?” Lòng hiếu kỳ của Tiểu Lạc tăng lên.
“Nếu đã là phục vụ đặc biệt thì tiết lộ quá nhiều sẽ không còn thú vị nữa rồi. Em nhanh chóng tắt máy tính và đi tắm mau lên.”
“Được, được, được. Em chào Đặng Giai và mấy người bạn rồi sẽ tắt.” Tiểu Lạc vội vàng tạm biệt Đặng Giai, Thẩm Lộ Dao, đóng QQ lại rồi tắt máy tính. Sau đó cô mang túi đựng quần áo vào nhà tắm.
Cô vừa đánh răng xong, cởi quần áo chuẩn bị tắm, liền nghe thấy Trình Hạo ở bên ngoài cửa nói vào: “Bà xã, anh có thể vào không?”
“Phục vụ đặc biệt bắt buộc phải thực hiện trong nhà tắm mà.” Trình Hạo nói.
“Hả?” Tiểu Lạc suy nghĩ trong nháy mắt, không phải anh ấy định làm chuyện gì mờ ám trong nhà tắm đấy chứ?!
“Bà xã, cho anh vào nhé, chẳng mấy khi có cơ hội phục vụ trong “nhà tắm uyên ương”.”
Không đợi Tiểu Lạc trả lời, Trình Hạo đã đẩy cửa vào: “Bà xã, anh đến đây.”
“Em vẫn chưa cho phép anh vào mà.” Tiểu Lạc oán trách nói.
“Lúc nãy em không nói gì, anh tưởng em im lặng là đồng ý.” Trình Hạo cười đáp. “Hơn nữa, nếu anh không vào thì làm sao “phục vụ đặc biệt” cho em được?”
“Vậy anh nói xem, trong phòng tắm nhỏ hẹp này, làm sao phục vụ được cho em?” Tiểu Lạc ung dung nhìn Trình Hạo.
“Hầu hạ em tắm rửa, thay quần áo nhé.” Trình Hạo vẻ mặt nghiêm trang nói.
“Muốn xem người đẹp tắm thì cứ nói thẳng ra, lại còn phải quanh co lòng vòng nữa, ai đó không thấy xấu hổ à?” Tiểu Lạc mỉm cười trêu chọc.
“Đến đây, bà xã, để anh phục vụ em nhé. Phục vụ theo tiêu chuẩn năm sao tuyệt đối luôn!” Trình Hạo cởi quần áo rồi cầm lấy khăn tắm, nhúng vào nước cho ẩm, sau đó đổ sữa tắm lên, động tác vô cùng thuần thục.
“Nói từ nãy, hoá ra “phục vụ đặc biệt” của anh chính là giúp em kì lưng à?” Tiểu Lạc nói như tỉnh ngộ ra điều gì đó.
Cô mở vòi hoa sen, xả nước vào người, sau đó quay người lại, bắt đầu tận hưởng cảm giác được “phục vụ năm sao” của Trình Hạo.
Tiểu Lạc nhắm mắt, thoả mãn tận hưởng giây phút được anh kì lưng. Từng giây từng phút, cô đều cảm thấy ấm áp, thích thú và thật hạnh phúc biết bao.
Lúc Trình Hạo kì lưng cho Tiểu Lạc, anh cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Anh vừa kì lưng, vừa không quên tự tìm kiếm hạnh phúc, tay trái có lúc vô tình vòng qua ngực cô, lưu luyến mãi nên quên rụt tay lại...
Thời gian hai người ở trong nhà tắm quá lâu, hơn nữa trời lại nóng nên Tiểu Lạc liền nói: “Phòng tắm bé quá, sau này chúng ta mua nhà, nhất định phải mua cái nào có phòng tắm to một chút mới được.”
“Em cứ từ từ mà tắm, anh tốc chiến tốc thắng đây.” Trình Hạo nhanh chóng xối nước vào người cho sạch sẽ, sau đó kéo cái khăn tắm lau khô người rồi mở cửa chạy ra ngoài.
“Sao anh chưa mặc quần áo đã đi ra vậy?” Tiểu Lạc hỏi.
“Trong nhà chỉ có hai chúng ta, mặc quần áo gì chứ? Anh muốn nhanh chóng trở lại thời nguyên thủy, trải nghiệm dư vị trần trụi.” Trình Hạo dương dương tự đắc nói.
Trình Hạo lấy hai hộp sữa chua trong tủ lạnh ra rồi đem vào phòng ngủ, để một hộp trên bàn cho cô, còn mình thì ăn hộp còn lại.
Lúc Tiểu Lạc tắm xong bước ra, cánh cửa phòng ngủ đã mở r