ng. Trình Hạo đang dựa vào đầu giường, điều hoà thổi mát lạnh, vừa ăn sữa chua vừa đọc sách.
“Nhìn bộ dạng của anh đúng là đang có vẻ rất hưởng thụ.” Tiểu Lạc mở to mắt nhìn chằm chằm “người đàn ông trần truồng đọc sách”, không nhịn nổi liền cười phá lên.
“Đây gọi là “gió nhè nhẹ thổi, uống bình sữa nhỏ”. Cuộc sống thế này mới gọi là thú vị!” Trình Hạo gương mặt rạng rỡ chia sẻ.
Tiểu Lạc trèo lên giường, ngồi bên cạnh, một tay nắm lại giả làm micro đưa về phía miệng anh: “Trình Hạo, anh có thể phát biểu một chút về cảm giác trần truồng không?”
“Chỉ một chữ “Đã”! Anh chỉ thích dùng hành động để thể hiện thôi.” Trình Hạo ngồi rung đùi lắc lư và đắc ý hát vang lên.
“Ây da, chế lời bài hát làm gì chứ? Câu hỏi tiếp theo, cảm giác “nhà tắm uyên ương” như thế nào?” Tiểu Lạc tiếp tục phỏng vấn.
“Cổ nhân đốt đèn đêm đọc sách, còn tôi vì vợ nới lỏng dây lưng, vì vợ gian nan cũng không từ.” Trình Hạo tay nắm thành quyền, tạo dáng lực sĩ, trịnh trọng trả lời.
“Choáng quá, anh không cảm thấy nhà tắm quá chật sao, không cảm thấy nóng sao?”
“Được ở bên cạnh bà xã, nóng chút thì có là gì chứ, coi như đang trong nhà tắm hơi thôi.”
“Ồ, anh vẫn còn lạc quan quá nhỉ, em tiếp tục phỏng vấn nhé. Nếu căn nhà này thuộc về anh, anh cảm thấy thế nào?”
“Nằm mơ sao? Chỉ có nằm mơ thì căn nhà này mới thuộc về anh.” Trình Hạo thật thà trả lời.
“Vậy anh có muốn có một căn nhà thuộc về mình không?”
“Muốn.” Lần này Trình Hạo trả lời rất thật lòng, sau đó chăm chú suy tư trong chốc lát rồi nói: “Anh sẽ chăm chỉ kiếm thật nhiều tiền để chúng ta sẽ nhanh chóng có một căn nhà của riêng mình.”
“Xin hỏi...” Tiểu Lạc vẫn còn muốn đưa ra câu hỏi nhưng Trình Hạo đã quay người lật cô xuống giường.
“Em vẫn còn chưa hỏi xong mà.” Tiểu Lạc không ngờ Trình Hạo lại làm như vậy.
“Tiểu Lạc, anh nhịn em lâu lắm rồi. Em làm phóng viên giải trí nhưng có cần thiết phải phỏng vấn cả trên giường không? Xem anh sẽ xử em như thế nào.” Trình Hạo nói xong liền cúi người xuống, che miệng Tiểu Lạc bằng một nụ hôn.
Trình Hạo tấn công rất mãnh liệt khiến Tiểu Lạc nhanh chóng thất bại hoàn toàn. Cô chỉ có thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ để anh tiếp tục công việc của mình.
Hai ngày tiếp theo, tuy Tiểu Lạc và Trình Hạo đều ở trong nhà không đi ra ngoài nhưng họ lại cảm thấy thời gian trôi qua thật tự do tự tại, thoải mái vô cùng khiến họ luôn có một cảm giác vui vẻ, hạnh phúc giống như “người nông nô đổi đời cất cao tiếng hát”.
Sáng sớm thức dậy bước vào nhà vệ sinh, Tiểu Lạc không còn để ý đến các vấn đề như khoá cửa đã bị hỏng, bên trong có người hay không nữa, mà cô cứ thế đi thẳng vào trong không kiêng nể gì cả. Buổi tối cô muốn tắm lúc nào thì tắm, không còn phải lo tắm muộn quá sẽ ảnh hưởng đến Tần My nghỉ ngơi. Tắm xong, thậm chí cô còn có thể học tập làm theo “những hành động nghệ thuật” của Trình Hạo tự do đi lại trong phòng mà không mặc đồ, nói trắng ra là “chạy trần truồng”... Cảm giác tự do thật thích, cảm giác trần truồng thật thích! Ôi, cuộc sống như thế này thật là êm đềm!
Trong lúc Tiểu Lạc đang tận hưởng cảm giác tự do làm chủ căn nhà, trong lòng cô thường cầu nguyện: “Tần My à, cô “hát cao giọng” tôi cũng không trách cô, cô đóng cửa bỏ chúng tôi bên ngoài tôi cũng không trách cô, từ trước đến nay cô không dọn dẹp nhà vệ sinh tôi cũng không trách cô, tôi chỉ xin cô thường xuyên đi công tác một chút! Amen!”
Nhưng dường như Chúa không nghe thấy lời cầu nguyện của Tiểu Lạc. Tần My theo kế hoạch đã trở về Bắc Kinh, không những vậy, cô ấy còn dẫn về một cô bạn đồng nghiệp. Tần My nói là đồng nghiệp mới tới công ty, trong lúc chưa tìm được nhà thuê nên trước mắt đến đây ở tạm vài ngày. Ai mà chẳng có một người bạn chứ, đứng trước lời thỉnh cầu như vậy Tiểu Lạc chỉ có thể bất đắc dĩ mà tỏ vẻ chấp nhận.
Tiểu Lạc và Trình Hạo đều cảm thấy sự chênh lệch quá lớn, bây giờ không những họ không thể một mình độc chiếm căn nhà này mà còn có thêm một người nữa đến sử dụng chung đồ đạc trong nhà. Sự thật tàn nhẫn khiến hai người đều nhận ra, chỉ sống trong nhà riêng của mình mới có thể có được tự do thật sự. Chờ mong bạn cùng thuê nhà ngày ngày đi công tác cũng buồn cười chẳng khác gì anh nông dân ngày ngày mong chờ thỏ đâm vào cây chết vậy.
***
Khi Tiểu Lạc gặp lại Thẩm Lộ Dao, cô nhận thấy ngay rằng cô ấy ngày càng xinh đẹp. Con gái có mùi vị của tình yêu thì sẽ khác ngay bởi da dẻ mịn màng, hồng hào lại sáng bóng, đúng hơn phải gọi đó là “xuân sắc”.
Đột nhiên, Tiểu Lạc cảm thấy lần trước mình hỏi Thẩm Lộ Dao có bí quyết gì để bảo vệ da không thật đúng là một câu hỏi thừa. Sản phẩm bảo vệ da tốt nhất là tình yêu mà phải là tình yêu mãnh liệt như sóng trào. Con gái khi yêu là đẹp nhất, câu nói này quả thật không sai một chút nào!
Lúc ăn cơm, Thẩm Lộ Dao đã kể cho Tiểu Lạc nghe chuyện của cô và anh chàng “Tam Đắc” đó.
Một buổi tối mấy hôm trước Thẩm Lộ Dao một mình tới tham dự dạ hội. Những người tham dự dạ hội đó nếu không phải thuộc giới giải trí thì cũng trong giới thương nhân. Các mối quan hệ giữa đại gia và mỹ nhân đã xuất hiện tương đối nhiều trên mặt báo và người ta gọi đó là “sự kết hợp của “tài tử giai nhân”. Thẩm Lộ Dao vừa mới thất tình nên tâm trạng cũng không được tốt, trong khi mọi người rất sôi nổi chỉ có mình cô trốn ở một góc vừa ăn điểm tâm vừa mượn rượu giải sầu.
Lúc này có một anh chàng đến bắt chuyện với cô: “Tiểu thư, tôi có thể mời cô nhảy với tôi một điệu không?”
Thẩm Lộ Dao ngẩng đầu nhìn anh ta. Cô nhận thấy người này tướng mạo tuy cũng được nhưng thái độ có chút gì bỉ ổi, hèn hạ nên cô lập tức từ chối: “Xin lỗi, tôi không muốn nhảy, anh tìm người khác nhé.”
“Cô đừng giả bộ thanh cao nữa. Ai mà không biết giới giải trí các người có những nguyên tắc ngầm, nói không chừng cô sớm đã lên giường với nhiều thằng đàn ông rồi.” Người đàn ông đó cho rằng mình hiếm khi bị người khác từ chối nên khi bị Thẩm Lộ Dao cự tuyệt đã lập tức để lộ ra sự bỉ ổi.
“Anh...” Thẩm Lộ Dao không chịu được liền đứng bật dậy, ánh mắt hằm hằm tức giận nhìn người đàn ông đó. Cô không nhận lời khiêu vũ cùng mà anh ta lại dám lăng nhục cô như vậy sao? Nếu không phải đây là nơi công cộng, cô sẽ không ngần ngại mà cho anh ta một cái tát.
“Không phải chỉ là mời cô khiêu vũ thôi sao? Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, huống hồ chỉ khiêu vũ thôi chứ có mất đi miếng thịt nào đâu. Cô chỉ cần nhảy và hát với tôi, tôi bảo đảm sau này tương lai của cô sẽ rất xán lạn.” Tên đó vừa nói vừa vòng tay ra sau xoa nhẹ mông cô một cái.
“Thằng khốn! Đồ vô liêm sỉ!” Thẩm Lộ Dao giơ tay lên đang định cho hắn một cái bạt tai, không ngờ tay cô bị tóm lại. Cô đang muốn mượn rượu, không để ý đến hình ảnh thục nữ mà chửi hắn một trận, ai ngờ lại có người nói trước: “Tổng giám đốc Vu, hà tất phải chấp nhặt với Lộ Dao của chúng ta. Cô ấy nhỏ tuổi không hiểu chuyện, huống hồ việc cô ấy tham gia vào làng giải trí cũng chỉ là dạo chơi thôi chứ thực chất không muốn mở rộng tiền đồ...”
Thẩm Lộ Dao nghe mà không hiểu gì cả, cái gì mà “Lộ Dao của chúng ta”, cái gì mà “không muốn mở rộng tiền đồ”? Tuy cô là người mới trong giới giải trí nhưng vẫn là người có hoài bão lớn. Cô quay người nhìn về hướng người đó. Anh ta cao hơn cô đến nửa cái đầu, ước chừng khoảng 1m80, thân hình cao lớn vạm vỡ, kiểu tóc ngắn, gọn gàng, lông mày lãng tử, đủ để hình dung là một người anh tuấn phóng khoáng. Đối với những người lăn lộn trong giới giải trí như Thẩm Lộ Dao thì những người đàn ông điển trai cô từng gặp cũng không ít và đều cảm thấy họ rất nhàm chán, nhưng thật sự hôm nay cô đã bị tướng mạo của người đàn ông này thu hút.
“Thì ra tiểu thư đây là người đàn bà của Lương thiếu gia à? Bạn bè không thể dùng chung vợ, lúc nãy đã đắc tội rồi, xin lượng thứ.” Vẻ mặt khó chịu của tên Tổng giám đốc Vu lập tức thay đổi, cười cười nói.
“Cảm ơn.” Đợi cho tên Tổng giám đốc Vu đi rồi, Thẩm Lộ Dao vội lên tiếng cảm ơn vị “Lương thiếu gia” này.
“Chỉ là tiện tay thôi.” Lương thiếu gia lạnh lùng đáp.
“Tôi có thể mạo muội hỏi một câu không, xin hỏi quý tính đại danh của anh?” Thẩm Lộ Dao lúc đó cũng không nghĩ được nhiều. Cô chỉ cho rằng trong thời buổi thế này, anh hùng chủ động ra mặt cứu mỹ nhân đã không còn nhiều nữa vì không ai muốn mang phiền phức vào mình. Cô chỉ muốn biết đại danh của “vị anh hùng” này mà thôi.
“Lương Vũ Thành.”
Lương Vũ Thành? Thẩm Lộ Dao trong lòng thầm nghĩ, không phải là công tử nhà giàu Lương Vũ Thành gia tài bạc triệu, lạnh lùng như băng, không hề háo sắc mà mọi người trong giới giải trí vẫn nhắc đến chứ?
“Có thể hỏi thêm một câu nữa không? Làm sao anh lại biết tên của tôi?” Thẩm Lộ Dao cất tiếng hỏi.
“Ha ha, cô có hàng trăm nghìn câu hỏi tại sao à? Muốn biết tên của một người không khó, chỉ cần dụng tâm một chút thôi.”
Lương Vũ Thành vừa nói vừa đưa tay phải ra ngỏ ý: “Có thể nhảy với tôi một điệu được không?”
Giọng nói của anh trầm trầm mà tràn đầy vẻ hiền từ. Thẩm Lộ Dao cảm thấy mình không thể kháng cự được liền đặt tay vào lòng bàn tay của anh rồi đột nhiên mặt nóng bừng lên, tim đập thình thịch. Cảm giác điện giật này khiến cô nghĩ đến những rung động của mối tình đầu.
Một tay Lương Vũ Thành nắm lấy tay Thẩm Lộ Dao, còn tay kia nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, bước nhảy tự nhiên phóng khoáng. Thẩm Lộ Dao có thể cảm nhận được ánh mắt của mọi người xung quanh. Cô biết mình không phải là tiêu điểm, tiêu điểm chính là người bạn nhảy của cô – Lương Vũ Thành. Theo các đàn anh đàn chị trong giới giải trí, Lương Vũ Thành có bản tính lạnh lùng, thích hút thuốc uống rượu, không háo sắc nên có người đã nghi ngờ anh bị đồng tính. Vì thế cũng khó tránh lúc này mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào anh.
Thỉnh thoảng cô ngẩng đầu lên, vừa hay chạm phải ánh mắt của Lương Vũ Thành. Ánh mắt anh nóng rực giống như ngọn lửa khiến khuôn mặt cô nóng bừng lên, vì thế cô không dám ngẩng đầu lên nhìn anh lần nữa mà dồn hết tâm trí nhìn đi chỗ khác. Có lúc, cô như người mất hồn, vô tình giẫm lên chân Lương Vũ Thành rồi bất chợt nói: “Rất xin lỗi” nhưng anh chỉ mỉm cười.
Điệu nhảy kết thúc, Lương Vũ Thành mới buông Thẩm Lộ Dao ra và nói: “Kỹ thuật nhảy cần phải nâng cao.” Nói xong khoé môi anh lại nở một nụ cười nhẹ nhàng, dường như chỉ thoáng qua nhưng lại khiến người khác lập tức bị mê hoặc.
Thẩm Lộ Dao choáng váng, không để ý dưới chân, lúc bước về phía trước vô tình giẫm lên gấu váy của mình, nếu không phải có Lương Vũ Thành kịp thời đỡ lấy chắc chắn cô sẽ bị vấp ngã ngửa.
Lương Vũ Thành ôm lấy người cô đang thiếu chút nữa là ngã nhào về phía trước, hơi thở ấm áp của anh phủ lên khuôn mặt cô. Cô cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình nóng tới mức có thể luộc chín cả trứng gà. Tư thế này thật quá nhạy cảm, Thẩm Lộ Dao khó khăn lắm mới có thể đứng vững, sau đó nét mặt ngại ngùng đỏ bừng nói một câu: “Cảm ơn.”
“Ngoài nói “cảm ơn” và “xin lỗi” ra, cô không biết nói gì với tôi nữa sao?” Giọng nói của anh thì thầm bên tai, có chút mê hoặc lòng người.