n Tiểu Lạc thấy phản cảm. Đây rõ ràng là bộ đồ ngủ chỉ mặc khi ở trước mặt người yêu, đã thế bộ đồ ngủ này còn là loại trong suốt nữa chứ. Điều đáng nói ở đây là cô ta không hề mặc áo ngực mà cũng dám mặc đồ trong suốt sao? Thêm vào đó, dây áo bên vai phải lại còn tụt xuống. Không ngờ cô ta gầy gò thế mà phần ngực lại “bự” như hai cái bánh bao cỡ to, những chỗ thu hút ánh mắt người khác thì lúc ẩn lúc hiện. Chẳng trách anh chàng Jack lại thích cô ta, xem ra cô ta cũng có chút bản lĩnh! Nhưng dù có bản lĩnh thế nào thì cũng không nên mặc bộ đồ ngủ khêu gợi như vậy trước mặt Trình Hạo chứ? Đây rõ ràng là hành động dẫn dụ đàn ông phạm tội mà.Thật là quá đáng! Tiểu Lạc oán hận nghĩ.
Tiểu Lạc và Trình Hạo nhanh chóng kéo va li hành lý vào trong phòng rồi đóng cửa lại.
“Chúng tôi phải ở bên ngoài chờ đợi rất lâu, đập cửa cũng rất lớn, cô không nghe thấy gì sao?” Tuy Tiểu Lạc không muốn để Trình Hạo đứng ngắm bộ đồ ngủ trong suốt của Tần My nhưng cô vẫn không kìm được, cố nán lại để hỏi cho ra lẽ.
“Ồ, vừa nãy tôi ở trong phòng sấy tóc cho khô và bôi kem dưỡng da nên chẳng nghe thấy gì hết.” Biểu cảm của Tần My hết sức thản nhiên, thờ ơ như không có chuyện gì vậy.
Trời ơi! Cô ta tắm xong còn ở trong phòng sấy tóc, lại còn bôi hết hộp kem dưỡng da này đến hộp khác rồi mới chịu ra mở cửa. Cô ta đúng là đại tiểu thư biết cách hưởng thụ mà!
“Cô không biết tối hôm nay chúng tôi trở về sao? Có phải cô cố ý làm như vậy không?” Tiểu Lạc đang muốn chửi Tần My một trận đã đời thì bị Trình Hạo ngăn lại. Anh nhẹ nhàng kéo tay cô: “Em bớt nói mấy câu đi”, sau đó nói với Tần My: “Nếu sau này chúng tôi không có nhà, cô không nên chốt cửa chống trộm bên trong như vậy. Cứ khóa cánh cửa bình thường là được rồi, nếu không chúng tôi không cách nào vào nhà được.”
“Ồ, tôi có biết đâu, cứ tưởng là có chìa khóa thì có thể vào được nhà chứ.” Tần My tỏ vẻ vô tội.
“Trước đây, chúng tôi đã nói với cô rồi…” Tiểu Lạc thật sự không thể chịu nổi cái bộ dạng giả ngây giả ngô của Tần My. Cô ta giả vờ làm gì chứ? Trước đây chẳng phải cô ta cũng phạm những lỗi tương tự sao? Huống hồ trước khi lên đường trở về, hai người họ đã gửi tin nhắn thông báo cho cô ta rồi nữa chứ.
“Thôi không sao, sau này chú ý một chút là được.” Trình Hạo ngắt lời Tiểu Lạc.
***
Tiểu Lạc thật sự khâm phục Trình Hạo. Anh cũng phải ở bên ngoài chờ đợi cùng cô lâu như vậy, thế mà khi đối mặt với ả “giọng ca vàng” Tần My thì vẫn có thể bình tĩnh đến thế.
Tiểu Lạc có cá tính thẳng thắn và tật nóng vội bẩm sinh, có lời muốn nói là phải lập tức nói luôn và xảy ra chuyện gì thì cũng muốn giải quyết triệt để, còn Trình Hạo lại là người thâm trầm. Cho nên trong cuộc sống đời thường hai người rất ít khi cãi nhau bởi vì cuộc sống của họ đã hòa hợp thành một nhịp điệu, muốn cãi nhau một trận ra trò cũng rất khó.
“Trình Hạo, vừa rồi anh bị làm sao thế? Mỗi lần em định nói chuyện phải trái với Tần My thì lại bị anh ngắt lời.” Vừa bước vào phòng, Tiểu Lạc liền bắt đầu chất vấn.
“Anh sợ hai người sẽ cãi nhau to.” Trình Hạo nói một cách thành thật. Vốn dĩ, phụ nữ có bụng dạ hẹp hòi, một chút chuyện cỏn con cũng có thể cáu giận tới mức muốn cãi nhau. Huống hồ, hiện tại Tần My vẫn là người thuê chung nhà trọ với họ, sau này vẫn còn phải qua lại, nếu xảy ra mâu thuẫn cũng không hay lắm.
“Sao em cứ có cảm giác như anh bênh vực người ngoài, nói tốt cho cô ta ấy nhỉ?” Cơn tức giận của Tiểu Lạc hôm nay thật sự không nhỏ, vốn định phát tiết một chút với Tần My, nào ngờ lại bị Trình Hạo ngăn cản. Hiện giờ cô chỉ còn cách đem Trình Hạo ra làm thùng rác để trút tức giận vào thôi.
“Đâu có. Anh chỉ nghĩ hôm nay cũng không còn sớm nữa, ngày mai chúng ta còn phải đi làm, nếu cứ cãi qua cãi lại thì không những ảnh hưởng tới hàng xóm mà còn ảnh hưởng tới cả công việc ngày mai nữa.”
“Vừa nãy cô ta chốt cửa bắt chúng ta phải đợi ở bên ngoài hơn một tiếng đồng hồ, tốt xấu gì thì anh cũng phải nói cô ta vài câu chứ, thế mà lại nói “Thôi không sao”. Anh không sao còn em thì có đấy. Em không thoải mái.”
“Em không thoải mái thì đánh anh mấy cái cho hả giận đi.” Trình Hạo quay người, “dâng hiến” cặp mông của mình.
“Em không thích, anh là người của em, đánh anh thì khác nào đang đánh chính mình. Em không chỉ muốn đánh mà còn muốn quất cho cô ta một trận lên bờ xuống ruộng thì mới hả hết cơn giận này.”
Trình Hạo tiếp tục khuyên giải: “Tiểu Lạc, hôm nay chúng ta ngồi tàu hỏa cả ngày trời đã mệt mỏi lắm rồi. Đi tắm rửa và ngủ sớm mới là điều nên làm, cãi cọ vì một người không liên quan thì có ý nghĩa gì đâu.”
“Vậy chúng ta mau chóng mua nhà đi. Em quá chán với cuộc sống thuê trọ chung với người khác lắm rồi.”
“Được.”
Lúc này, Trịnh Hạo đã mệt phờ người rồi nên cô nói gì cũng đều đồng ý hết.
Cổ nhân nói rất đúng, chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó nuôi. Đối phó với phụ nữ không nên nói quá nhiều đạo lý, khi họ không vui chỉ cần cố gắng hết sức thuận theo ý muốn của họ là được, bởi vì lúc đó họ chẳng còn quan tâm tới đạo lý nữa.
Tiểu Lạc liền chấm dứt “chiến tranh” rất nhanh. Sự mệt mỏi vì chuyến đi dài khiến “thiên phú” cãi cọ của Tiểu Lạc vì thế mà giảm đáng kể. Cô chẳng buồn nói nữa mà nằm lăn ra giường đọc tạp chí Thời trang.
Tiểu Lạc có thói quen mỗi ngày cứ phải tắm xong mới ngủ một giấc ngon lành được. Cô đọc tạp chí là để giết thời gian trong lúc chờ bình nóng lạnh đun đủ nước nóng.
Trình Hạo đi vào nhà vệ sinh, điều chỉnh mức độ của bình nóng lạnh lên tới mức cao nhất. Lúc quay về phòng ngủ, anh phát hiện cuốn tạp chí đã bị Tiểu Lạc vứt sang một bên, còn cô đã nhắm mắt đánh một giấc ngon lành rồi.
“Tiểu Lạc, dậy thay quần áo đi, cứ mặc vậy mà ngủ dễ bị cảm lạnh lắm.” Trình Hạo đi đến bên giường, nhẹ nhàng lay cô.
Tiểu Lạc ú ớ mấy câu, không để ý đến anh mà lật người qua, tiếp tục ngủ ngon lành.
Trình Hạo kéo chăn lên đắp kín người Tiểu Lạc. Sau khi kéo hai bên mép chăn cuốn lên người cô kín mít như một cái bánh chưng vậy. Nhưng nhìn bộ dạng giống như bánh chưng vừa tức cười vừa đáng yêu của Tiểu Lạc, anh lại không thể cười nổi, một nỗi chua xót bất chợt thoáng qua trong lòng.
Nếu như không phải vì thuê nhà chung với người khác, nếu căn nhà hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của họ thì khi vừa về đến nhà họ có thể bật nước nóng, tắm rửa thoải mái và ngủ một giấc ngon lành rồi, không đến nỗi phải đứng đợi bên ngoài hơn một tiếng đồng hồ như thế. Bình nóng lạnh cũ quá thì có thể thay cái mới mà không cần quan tâm đến chuyện bình nóng lạnh vốn là của chủ nhà. Hơn nữa Tiểu Lạc sẽ chẳng phải vì những chuyện không vui khi thuê trọ chung mà cãi nhau với người ta.
Lần đầu tiên Trình Hạo nhận thức được rằng, có một căn nhà hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của mình thật quan trọng biết bao, bởi vì như thế có thể tạo dựng một cuộc sống tương đối ổn định cho người con gái anh yêu. Khi cô ấy chán nản thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở về nghỉ ngơi, khi mệt mỏi thì bất cứ lúc nào cũng có thể tắm nước nóng, lúc không vui thì có thể thoải mái phát tiết để xua đi cơn giận.
Trình Hạo lặng lẽ hồi tưởng lại, từ trước tới giờ anh và Tiểu Lạc rất ít khi cãi nhau, nếu có xảy ra mâu thuẫn thì tám phần là liên quan tới chuyện nhà cửa. Tiểu Lạc không phải người yêu vật chất, cũng không phải là cô gái tôn thờ tiền bạc, nếu không cô đã không chọn anh làm bạn trai rồi. Nhưng lúc nào cô cũng muốn có một căn nhà của riêng mình. Trước đây, Trình Hạo không hiểu cô, cũng không hiểu mua nhà và thuê nhà thì có gì khác biệt. Trong mắt anh lúc đó, chỉ cần có một nơi ở đã là tốt lắm rồi, thế nên không nhất định phải quan tâm tới chủ căn nhà là ai.
Nhưng bây giờ, anh lại khát khao mãnh liệt có được một căn nhà mà trên cuốn Sổ đỏ có ghi tên của mình. Chỉ có như vậy, anh mới có thể mang lại cho Tiểu Lạc một cuộc sống an nhàn, một gia đình đầm ấm và một tương lai hạnh phúc.