ấy anh ấy hiếu kính bố chưa nào?” Tiểu Lạc tranh thủ thời cơ nịnh nọt giúp Trình Hạo. 77F1.XTGEM.COM - Website đọc truyện số 1 !
“Không cần thiết phải mua đồ đắt thế đâu, lãng phí quá, đồ rẻ mà dùng tốt là được rồi.” Ông Lâm không ngờ chiếc dao cạo râu nhỏ bé thế này mà tới mấy trăm tệ, có phần hơi xót tiền, nụ cười trên khuôn mặt cũng kém tươi vài phần.
Lúc này, mẹ Tiểu Lạc bưng đồ ăn bước vào, Trình Hạo liền chạy đến định đón lấy chiếc bát trong tay bà: “Bác để cháu bưng giúp cho, bác ngồi xuống nghỉ đi ạ.”
“Không cần, không cần, cháu cứ ngồi đó là được rồi.” Bà Lâm bày biện đồ ăn lên bàn, rồi lại quay người đi vào nhà bếp.
Trình Hạo nhanh chóng chạy theo sau. Bất chấp sự ngăn cản của nhạc mẫu, anh cẩn thận bê từng bát một bày lên bàn ăn, thật là một bữa ăn thịnh soạn.
Lúc Trình Hạo bưng bát đồ ăn sau cùng bước vào, Tiểu Lạc đã cầm đôi đũa gắp thức ăn lên rồi vừa ăn nhồm nhoàm vừa nói: “Woa! Thơm quá! Tay nghề nấu ăn của mẹ đúng là càng ngày càng cao thâm!”
“Tiểu Lạc, con học Trình Hạo đi nhé, đừng có chỉ cắm đầu vào ăn như vậy.” Bà Lâm thấy Trình Hạo chạy theo bà bận trước bận sau, vậy mà con gái mình thì lại ngồi rung đùi hưởng thụ nên có chút ngứa mắt.
“Dạ, dạ con biết rồi ạ.” Tiểu Lạc đáp mà chẳng ngẩng đầu lên, lúc này hồn phách của cô đều đã bị những món ăn ngon của mẹ “câu” mất.
Đương nhiên, sau đó vì chuyện này mà Tiểu Lạc đã không ít lần đòi “ban công thưởng lộc” trước mặt Trình Hạo. Cô nói là nhờ có sự lười nhác của cô nên mới làm nổi bật sự chăm chỉ của anh, vì muốn anh thuận lợi qua cửa của bố mẹ, cô mới hy sinh không tiếc, tình nguyện làm nền cho anh.
***
“Hạo Hạo, ăn nhiều vào nhé.” Lúc ăn cơm, bà Lâm không ngừng gắp thức ăn vào bát của anh nhưng lại dùng tiếng địa phương nói rất nhiệt tình.
Tuy Trình Hạo nghe không hiểu rõ nhưng vẫn đoán được ý tứ trong lời nói của mẹ Tiểu Lạc nên vừa gật đầu vừa đáp: “Bác không cần khách khí đâu, cháu sẽ ăn tự nhiên như ở nhà ạ.”
Nghe thấy mẹ gọi hai tiếng “Hạo Hạo”, Tiểu Lạc thật sự bất ngờ, đến bản thân cô tới giờ cũng chưa từng gọi Trình Hạo một cách thân mật như thế.
“Tiểu Trình, đồ ở đây cháu ăn có quen không?Nghe Tiểu Lạc nói cháu thích ăn đồ cay nên bác đã mua một lọ tương ớt, cháu ăn thử xem ngon không.” Ông Lâm nói rồi liền lôi từ trong tủ ra một lọ tương ớt.
Vì là lần đầu tiên Trình Hạo bái kiến nhạc phụ,nhạc mẫu tương lai nên trước khi đến đây anh đã kịp hoàn thành phần tìm kiếm thông tin trên mạng. Phần mềm tìm kiếm nổi tiếng đã cho anh biết: “Lần đầu tiên bái kiến nhạc phụ đại nhân về cơ bản không được hoàn hảo cho lắm. Ông ấy cứ cảm thấy bạn là một con cóc ghẻ, đương nhiên cảm nhận đó xuất phát từ thái độ thương yêu con gái rượu của mình mà ra. Lần đầu tiên ông ấy gặp bạn, về cơ bản đó là quan hệ đối địch, ông ấy sẽ rất bệ vệ.” Tác giả của đoạn văn này còn dùng một câu chuyện thú vị để chứng minh đạo lý này.Nhạc phụ lần đầu tiên khi gặp con rể sẽ nói với anh ta: “Tên tiểu tử cậu là cóc ghẻ mà lại đòi ăn thịt thiên nga à.” Còn con rể sẽ nói với nhạc phụ: “Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga mới là cóc có lý tưởng.”
Lúc đó Trình Hạo vừa cười vừa nghĩ nếu như nhạc phụ đại nhân tương lai của anh mà nói anh là “Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga” thì anh sẽ đáp lại như thế nào? Thế nhưng, xem tình hình hiện tại thì có vẻ như anh đã suy nghĩ nhiều quá rồi. Bố Tiểu Lạc tuy nhìn có vẻ như không tỏ ra thân thiết bằng mẹ cô, cũng không hay cười nhưng vẫn quan tâm và nghĩ cho anh lắm, ngay cả tiểu tiết anh thích ăn đồ cay mà cũng để ý đến.
***
Tốc độ ăn của Tiểu Lạc tương đối nhanh, hơn nữa còn động đũa trước nên lúc cô ăn xong thì ba người còn lại vẫn đang ăn một cách chậm chạp.
“Ăn nhanh lên đi anh, ăn xong em sẽ đưa anh đi thăm quan phòng ngủ của em.” Tiểu Lạc ăn đã no, sức lực cũng hồi phục, giọng nói vì thế vang vọng hơn, lúc cô nói câu này, có thể dùng tám chữ “hết sức phấn khởi, mặt mày hớn hở” để miêu tả một cách chính xác.
“Tiểu Lạc, con vội cái gì chứ? Con để Hạo Hạo ăn đã nào, đừng giục cậu ấy.” Bà Lâm liếc con gái một cái rồi quở trách.
“Tiểu Trình, tính cách của Tiểu Lạc bác hiểu rõ. Nó cũng nóng vội giống bác, thính thoảng lúc vội vàng còn cáu gắt nữa. Cháu là đàn ông, nhường nhịn nó một chút nhé. Nếu như nó có phạm lỗi gì thì cháu có thể trực tiếp báo cáo với bác, bác sẽ dạy dỗ thêm.” Lời nói của ông Lâm thực ra có nghĩa là “Con gái rượu của tôi chỉ có thể do tôi quản, nếu như nó phạm lỗi, anh không được thế này thế kia với nó.”
Có điều khi lọt vào đôi tai của Tiểu Lạc vốn nổi tiếng “máu lên não chậm” thì lại thành một ý nghĩa khác: Trời ơi, bố đang “vạch áo cho người xem lưng”ư? Sao chưa kết hôn mà bố mẹ đã bắt đầu móc ngoặc với người ta thế này? Tiểu Lạc có cảm giác mình bị thất sủng. Trước đây khi về nhà, cô là trung tâm và tiêu điểm chú ý của cả nhà, bây giờ Trình Hạo vừa tới, địa vị của cô đã bị lung lay mất rồi.
“Cháu cảm thấy tính cách của Tiểu Lạc không hay nổi cáu mà rất dịu dàng ạ.” Trình Hạo vừa nói vừa liếc nhìn Tiểu Lạc, giống như đang muốn giành công.
Coi như anh thức thời. Cô nghe xong liền nháy mắt với anh.
“Đó chính là “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” mà, nếu như tính cách của cháu tốt thì tính cách của nó cũng sẽ trở nên tốt thôi. Trước khi kết hôn, tính khí của bác cũng không được tốt lắm, nhưng từ khi cưới mẹ của Tiểu Lạc, tính khí mới tốt lên nhiều đấy.” Ông Lâm nói mà như đùa, dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Vợ chồng sống với nhau chính là quá trình bổ sung cho nhau, phải lấy ưu điểm của mình để bổ sung cho đối phương, đối với những khuyết điểm của đối phương cũng nên biết cách khoan dung.”
Trình Hạo mỉm cười, anh cảm thấy bố Tiểu Lạc vừa đáng kính lại vừa thấu tình đạt lý. Bố anh qua đời lúc anh học đại học năm thứ tư, lúc đó vì đường xá xa xôi nên anh không cách nào trở về nhà gặp mặt bố lần cuối được, vì thế trong thâm tâm anh luôn cảm thấy đau khổ cùng cực.
Trong những ngày tháng bị giày vò, hành hạ đó, chính Tiểu Lạc đã giúp anh vượt qua. Anh còn nhớ cô đã từng nói rằng: “Sau này, bố của em chính là bố của anh. Em tin rằng chỉ cần hai chúng mình ở bên nhau,bố sẽ đối xử với anh như là con trai ruột thịt vậy.”
Bây giờ khi được gặp bố Tiểu Lạc, Trình Hạo lại một lần nữa cảm nhận được tình cảm của người bố dành cho con trai, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp vô cùng. Trước khi tới đây, vốn dĩ, anh vẫn cảm thấy thấp thỏm không yên, chỉ e không nhận được sự đồng ý và cảm tình của bố mẹ Tiểu Lạc. Bởi vì anh từng nghe cô nói, quê của hai người cách nhau rất xa, bố mẹ lo lắng tới vấn đề phong tục Nam – Bắc hai miền khác biệt nên đã từng phản đối rất kịch liệt chuyện yêu đương của họ. Nhưng sau khi gặp mặt, anh đâm ra có chút nghi hoặc. Có phải vì để thử thách anh mà cô đã nói dối anh không? Hiện giờ anh không cảm nhận thấy một chút dấu vết gì của việc phản đối cả.