Anh không trách cô đã bỏ nhà ra đi, cũng không hỏi cô đi đâu mà lâu như vậy, càng không nói cho cô biết khoảng thời gian vừa qua, ngoài gọi điện ra, anh còn chạy khắp nơi tìm cô nữa.
Ánh mắt Trịnh Hạo nhìn Tiểu Lạc như bắt được của báu, anh nhẹ nhàng cất tiếng nói: “Mình về nhà đi em.”
Nghe thấy câu nói này, cơn tức giận trong lòng Tiểu Lạc đã tiêu tan quá nửa.
Suốt cả đoạn đường về nhà, hai người vẫn nắm chặt tay nhau, không ai nói một lời. Đột nhiên, Tiểu Lạc nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên cãi nhau với Trình Hạo thời học đại học. Lúc đó, Tiểu Lạc cứ lu loa lên không ngừng khiến anh cảm thấy không thể nào thuyết phục được cô, cuối cùng người bỏ đi không phải là cô mà là anh. Tiểu Lạc vẫn đang thao thao bất tuyệt, khi quay đầu lại mới phát hiện ra Trình Hạo đã đi mất rồi. Cô thật sự cảm thấy vừa bực mình lại vừa tức cười, thật không hiểu tại sao khi cãi nhau anh không khua môi múa mép như cô mà lại lựa chọn “không từ mà biệt”. Hơn nữa, tới tận ngày hôm sau anh mới tìm cô nói chuyện, hại cô ôm một bụng tức cả đêm.
Sau đó, Tiểu Lạc nhắc Trình Hạo lúc cãi nhau không được âm thầm, lặng lẽ bỏ đi mà không nói tiếng nào, thêm vào đó lúc đó không được im lặng mà phải phát biểu chính kiến của mình. Dù anh có cảm thấy cô cằn nhằn quá nhiều thì cũng phải nhẫn nại lắng nghe. Bởi vì, nếu như thực sự yêu một người con gái thì phải học cách chịu đựng sự cằn nhằn của cô ấy.
Đương nhiên, nếu cãi nhau quá kịch liệt thì người phải lựa chọn phương án bỏ đi vẫn chỉ có thể là cô, mà không phải là anh. Nếu như cô bỏ đi rồi, anh sẽ phải tức tốc đi tìm cô về.
Kỳ thực, so với trước đây, biểu hiện của Trình Hạo đã khá hơn rất nhiều. Anh đã biết cách quan tâm tới cô hơn, biết phải chạy đi tìm và phải nhường nhịn cô.
Ai nói đàn ông không phải trẻ con? Khi yêu một người đàn ông, bạn phải nói với anh ta nên yêu mình như thế nào, phải ứng phó với sự cằn nhằn của bạn ra sao, làm thế nào để giải quyết tranh cãi. Trong quá trình đó, người đàn ông sẽ trưởng thành, chín chắn hơn, còn người phụ nữ sẽ trở thành cuốn giáo trình về tình yêu của anh ta.
***
Sau khi trở về nhà, Tiểu Lạc nhìn thấy có một bàn bày đầy thức ăn vẫn chưa có ai động đũa. Xem ra Trình Hạo muốn đợi cô trở về rồi cùng ăn. Trong lòng Tiểu Lạc cảm thấy vô cùng ấm áp, cô cũng không còn giận anh nữa.
Có điều nam nữ cãi nhau đôi khi chỉ quan tâm tớihai chữ “thắng thua”. Để biểu thị mình là phe chiến thắng, Tiểu Lạc vẫn chất vấn Trình Hạo: “Lúc đó em bỏ đi, sao anh không kéo em lại? Sao đến lúc này mới nghĩ tới chuyện đi tìm em?”
“Bởi vì anh muốn cho em một không gian riêng để suy nghĩ. Đúng rồi, thời gian lâu như vậy, em đã đổi ý chưa?”
“Đổi cái gì mà đổi?” Tiểu Lạc thầm nghĩ: “Đổi cái đầu anh ấy, người phải đổi ý là anh mới phải. Không mua cho em nhẫn kim cương thì thôi, còn bỏ mặc em đi mất, muộn thế này mới đi tìm về.”
“Đổi ý rằng em không nên bỏ nhà ra đi, em phải hiểu rằng hành động đó là không đúng. Em thử nghĩ xem, đêm khuya gió lớn một cô gái đang độ tuổi thanh xuân mơn mởn như em lại lang thang một mình bên ngoài, lẽ nào em không sợ cướp giật hay yêu râu xanhsao?”
“Cướp giật? Muốn tiền thì không có, chỉ có cái mạng này thôi. Yêu râu xanh? Toàn bộ “sắc” của Tiểu Lạc đã bị Trình Hạo lấy hết rồi còn đâu.”
“Hơi lạc đề rồi nhé. Thế em đã bớt giận anh chưa?”Trình Hạo dè dặt hỏi.
“Tức giận không thể mài ra mà ăn được, no cái bụng vẫn là nhất.” Tiểu Lạc lựa lời nói với Trình Hạo.
“Thức ăn đều đã nguội hết cả rồi, để anh đi hâm nóng lại nhé.” Trình Hạo nghe vậy liền nhanh nhẹn bưng thức ăn chạy vào trong bếp.
“Vợ iu, cuối cùng thì em đã về rùi.” Trình Hạo vừa đảo lại thức ăn trong nồi vừa chu miệng nói theo giọng điệu dễ thương của Shin – cậu bé bút chì với biểu cảm rất chân thành. Đây là lần đầu tiên Tiểu Lạc bỏ nhà ra đi khiến anh có cảm giác như mất đi một thứ gì đó rất quan trọng nhưng cuối cùng lại tìm thấy khiến anh vô cùng hạnh phúc, sung sướng.
Kỳ thực, cãi cọ cũng góp một phần quan trọng trong sự nghiệp xây dựng cuộc sống êm đềm, hòa thuận. Chẳng trách có người đã nói: “Cãi cọ là gia vị, càng cãi càng đậm đà.” Sau lần cãi nhau này, Trình Hạo và Tiểu Lạc lại càng gắn bó và hiểu nhau hơn.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Tiểu Lạc vén ống tay áo ngủ lên, chỉ vào vết bỏng trên cánh tay để giành lấy sự đồng cảm của Trình Hạo: “Anh xem, vì nấu cơm cho anh mà tay em bị bỏng một vết lớn đây này, cho dù không có công lao thì cũng phải có khổ lao chứ.”
Trình Hạo ghé miệng vào sát cánh tay cô, thổi phù phù vào vết bỏng: “Vợ yêu, như thế này đã đỡ rát hơn chưa?”
“Đỡ hơn rồi. Nhưng mà anh đã biết cái sai của mình hôm nay chưa?” Tiểu Lạc mắc một cái tật, đó chính là thường thích trêu mãi không chịu thôi.
“Sai gì chứ?” Trình Hạo vừa nói vừa ngáp một cái thật dài.
“Chính là chuyện mua nhẫn kim cương đó. Thực ra anh sống với em lâu như vậy rồi cũng nên biết em không phải là người ham hố hư vinh. Cuối tuần hiếm khi mình có dịp đi shopping một lần, em không quan tâm nhẫn anh mua quý giá đến đâu, chỉ cần là do anh tặng, cho dù là chiếc nhẫn kim cưong giá chỉ hơn một nghìn tệ em cũng vẫn thích. Đây là quy tắc bắt buộc, lẽ nào anh lại muốn mình “lõa hôn” sao?”
“Lúc kết hôn, đêm động phòng hoa chúc đương nhiên là phải “lõa”[4] rồi, như thế mới gọi là “lõa hôn” chứ.” Trình Hạo vừa cười vừa dùng tay “xâm nhập” khu vực nhạy cảm của Tiểu Lạc.
[4] Trần trụi, không có gì che đậy.
“Anh dám thay đổi khái niệm hả? “Lõa hôn” chính là cưới chay, không nhẫn kim cương, không nhà, không xe, không tổ chức hôn lễ. Em không muốn “cưới chay” đâu, nếu không khi về già hồi tưởng lại sẽ cảm thấy cuộc hôn nhân của mình thật là vô vị, nhạt nhẽo. Nhẫn kim cương là bước đầu tiên để thoát khỏi tình trạng “cưới chay.” Anh nói đi, rốt cuộc anh có mua nhẫn kim cương hay không?” Tiểu Lạc nắm lấy tay Trình Hạo, không cho phép anh đạt được âm mưu “xâm lược”.
Một vị huynh đệ của Trình Hạo đã ngỏ lời “chống lưng” giúp nên anh mạnh miệng tuyên bố: “Được, anh sẽ mua cho em nhẫn kim cương. Muốn mua phải mua chiếc thật to, để em nở mày nở mặt hơn cả em Tiểu Lạc trong game nhé, được chưa nào?”
“Thế còn tạm được.”
Đột nhiên, Tiểu Lạc nhận thấy lần cãi cọ này không những cô đã chiến thắng mà còn “cá kiếm” được cả một chiếc nhẫn kim cương nữa, đúng là đã giành được chiến thắng tuyệt đối rồi!
Tiểu Lạc vừa mất cảnh giác, Trình Hạo liền nhân cơ hội không có phòng bị liền “tiến quân” xông lên, nhanh chóng chiếm lĩnh “trận địa”.
“Nhẹ một chút, nhẹ một chút, chạm vào vết bỏng trên cánh tay em rồi.”
“Vậy em ở phía trên đi, cho em chiếm lĩnh vị trí trọng yếu.”
***
“Lâm Tiểu Lạc, cô đến phòng làm việc của tôi một lát.” Đến giờ tan làm, Tiểu Lạc đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, không ngờ “lão yêu bà” Từ Lợi lại nhất thời “triệu kiến”.
Trời ơi, cho tôi xin đi. Liệu chị có thể không chọn lúc tan tầm để tìm tôi kiếm chuyện hoặc họp hành không? Như thế này thì phải tính là tăng ca rồi còn gì. Tăng ca mà không có lương, ôi những nhà tư bản gian ác!
Oán trách thì oán trách, Tiểu Lạc vẫn phải đặt túi xuống, đi đến phòng của Từ Lợi.
“Lâm Tiểu Lạc, cô viết cái gì đây hả? Không có sức hút, quá tầm thường! Những cái chúng ta cần là bí mật đời tư, là scandal của các ngôi sao chứ không phải nhật ký trưởng thành của cô bé Lọ Lem đâu.” Từ Lợi chỉ vào bản thảo bài phỏng vấn về Thẩm Lộ Dao của Tiểu Lạc tiếp tục phê bình: “Đầu tiên, tư duy của cô không đúng. Thứ hai, đề tài không thích hợp với phong cách thời thượng của tạp chí chúng ta. Nó quá quê mùa!”
Bản thảo bài phỏng vấn về Thẩm Lộ Dao được Tiểu Lạc giật tít là Từ làng quê nghèo ra thành thị phồn hoa - Cú nhảy vọt đẹp mắt của Thẩm Lộ Dao. Cô muốn viết bài theo một lối riêng, đứng ở một góc nhìn khác để viết bài phỏng vấn. Cô muốn viết về sự cố gắng, nỗ lực của Thẩm Lộ Dao và nhân tiện cũng coi như làm công tác tuyên truyền cho những cô gái ở quê mình. Hơn nữa, cô từng là bạn học của Lộ Dao, thông qua sự gần gũi đó có thể khai thác được những cái hay, cái tốt của cô ấy mà người khác không biết. Cô vốn tưởng rằng lần này sẽ khiến cho “lão yêu bà” Từ Lợi được một phen sáng mắt, nhưng ai ngờ chị ta lại bất mãn với bài viết của cô đến vậy.
“Tạp chí của chúng ta không phải dựa vào doanh số bán ra để thu lợi nhuận mà là dựa vào quảng cáo. Cô viết như thế này liệu các hãng quảng cáo còn muốn tìm đến chúng ta làm quảng cáo nữa hay không? Lợi nhuận từ quảng cáo trên tạp chí hiện nay đang tụt dốc, nhà đầu tư đã bắt đầu cảm thấy không hài lòng với tạp chí của chúng ta. Nếu cứ tiếp tục thế này, tạp chí sẽ bịđóng cửa mất thôi. Cô cầm về viết lại đi, phải khai thác đời tư của Thẩm Lộ Dao nhiều hơn nữa, đặc biệt là những scandal tình cảm, phải giật gân hơn nữa, đừng có vô vị, nhạt nhẽo như thế này.” Vừa nói Từ Lợi vừa nhét bản thảo vào tay Tiểu Lạc.