Trình Hạo cứ nghĩ đến đây là đã muốn bỏ cuộc rồi, mặc cho Hạo Hạo cô đơn còm cõi cả đời này luôn.Nhưng Tiểu Lạc lại không chịu, nhất định không đồng ý để “cô nàng” Tiểu Lạc phải lẻ loi cả đời. Trình Hạo không đấu nổi võ mồm với cô, cuối cùng đành phải rút hầu bao ra mua nhẫn kim cương cho Hạo Hạo để tiến hành hôn lễ với Tiểu Lạc dưới ánh đèn rực rỡ trong lễ đường.
Hiện tại, Tiểu Lạc và Hạo Hạo trong game thú cưng đã kết hôn được ngót nghét nửa năm, trong khi “phiên bản” người thật vẫn còn chưa biết nhẫn kim cương đang ở phương trời nào.
“Đám cưới kim cương chưa hẳn là bền chặt lâu dài. Cái cô MC truyền hình nổi tiếng gì gì đó đã kết hôn với một đại gia kim cương chẳng phải là một điển hình sao? Vị đại gia đó muốn bao nhiêu kim cương là có bấy nhiêu, tại sao hôn nhân của họ lại chẳng bền?”
Câu hỏi này của Trình Hạo khiến Tiểu Lạc cứng họng không nói được gì. Nhưng cứ nghĩ đến việc những con gái đã có chồng đều đeo một chiếc nhẫn ở ngón áp út bàn tay trái là Tiểu Lạc lại có thêm năng lượng để “già mồm đấu khẩu”: “Chẳng lẽ anh không nghĩ rằng chiếc nhẫn là biểu tượng linh thiêng sao? Nếu anh tự tay đeo nhẫn vào ngón áp út bàn tay trái của người con gái anh yêu thì người con gái đó sau này sẽ mãi mãi thuộc về anh. Nếu anh tặng em một chiếc nhẫn thì Tiểu Lạc này sẽ chính thức là người của anh.”
“Không trao nhẫn kim cương thì em cũng đã là người của anh rồi.” Trình Hạo vênh vênh tự mãn nói.
“Đừng có mà tinh tướng, bây giờ em vẫn chưa là gì của anh đâu nhé.”
“Ơ, sao con gái bọn em có những lúc cứng đầu vậy. Lần trước lúc trong cửa hàng trang sức, Đặng Giai bảo anh mua nhẫn kim cương tặng em, chẳng phải lúc đó chính miệng em cũng nói nhẫn kim cương chẳng để làm gì cả ư? Sao bây giờ lại bảo muốn có nhẫn kim cương? Con gái đúng là trở mặt 180° nhanh hơn chớp.” Trong lúc đấu võ mồm, Trình Hạo đã làm xong món thịt xào xả ớt.
“Con gái vốn là “miệng bảo không bụng bảo có” anh không biết à? Còn nữa, anh vẫn còn dám nhắc đến chuyện Đặng Giai đến nhà ta lần trước cơ đấy. Khi đó anh nói lăng nhăng những câu gì anh biết không? Dám phụ họa với người ta là chiếc nhẫn chẳng có ý nghĩa gì cả, anh có biết khi đó em chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống cho đỡ ê mặt không? Thời đại này việc mua nhẫn kim cương tặng cô dâu đã là quy định bất thành văn rồi. Người ta ai cũng có nhẫn, duy mình em là không, nói ra thật bẽ mặt quá đi! Người ta chẳng thèm quan tâm chiếc nhẫn có giá trị thực tế hay không mà họ chỉ cần biết đó là biểu tượng của hôn nhân, là biểu hiện của tình yêu. Anh không mua nhẫn cho em tức là anh không yêu em.”
“Chúng ta đang nói về chuyện có nên mua nhẫn hay không, xin em đừng có chuyện bé xé ra to, đề cập đến cả chuyện tình yêu của chúng ta. Không phải em bị mấy câu quảng cáo ba lăng nhăng: “Kim cương giữ tình vĩnh cửu, một viên lưu lại ngàn đời” của mấy tay quảng cáo gì đó khiến cho mê mẩn rồi đấy chứ? Hay là em xem nhiều phim thần tượng với tiểu thuyết sướt mướt quá rồi? Bậc cha chú của chúng ta đâu có biết đến khái niệm “nhẫn kim cương”. Có những cặp vợ chồng già đến một chiếc nhẫn tượng trưng cũng không có nhưng người ta vẫn sống một đời hạnh phúc đó thôi.”
“Bây giờ là thời đại nào rồi? Ngày xưa họ còn ăn lá, gặm vỏ cây để sống cho qua ngày, thế sao anh không cho em ăn lá, gặm vỏ cây luôn đi cho rồi? Chúng ta phải sống một cuộc sống chất lượng, anh có hiểu không?”
“Em đến cả cơm cũng không biết nấu, nấu cơm thôi cũng là cả một vấn đề khó khăn với em rồi, còn nói gì đến chuyện cuộc sống chất lượng chứ? Cứ làm sao cho no bụng đã rồi hãy tính đến chuyện cuộc sống chất lượng.” Trình Hạo cảm thấy Tiểu Lạc như đang đâm đầu vào ngõ cụt vậy. Anh đã nấu xong hai món rồi mà cô vẫn còn đang léo nhéo về chuyện chiếc nhẫn kia.
“Anh khinh em không biết nấu ăn à?”
Trình Hạo lờ mờ ngửi thấy “mùi thuốc súng” ngùn ngụt bốc lên từ trong căn bếp nhỏ chật hẹp.
“Em nhạy cảm quá rồi, anh không có ý đó. Hôm nay em có ý thức xuống bếp nấu nướng là anh đã cảm tạ trời đất lắm rồi.”
“Còn nói là không ư? Có phải anh oán hận chuyện em không biết nấu ăn nên bây giờ không còn muốn mua nhẫn cưới cho em và lấy em làm vợ nữa đúng không?” Nồng độ “thuốc súng” trong căn bếp lại được gia tăng thêm chút ít.
“Tiểu Lạc, em lại nghĩ quẩn gì vậy? Em mà còn gây sự vô cớ như thế này nữa thì anh cũng chẳng còn tâm trí vui vẻ mà lấy em nữa đâu. Còn nữa, anh xin em, lạy em đấy, đừng có bàn đến chuyện nhẫn cưới nữa có được không? Thứ đồ chơi đó thật sự anh chẳng thấy có gì hay ho cả. Hôm nay anh cũng tiện thể nói rõ luôn, việc anh mua nhẫn kim cương cho em, đó là ĐIỀU KHÔNG THỂ XẢY RA. Anh thấy mua thứ đồ chơi đó không bằng việc nấu cho em một bữa cơm ngon. Nhưng điều đó không hề dính dáng gì tới chuyện anh yêu hay không yêu em. Anh yêu em, em biết rõ điều đó mà.” Tính cách của Trình Hạo là như vậy, lúc ngang bướng thì anh chẳng hề chịu thua kém ai, khăng khăng giữ chính kiến của mình cho bằng được.
“ĐIỀU KHÔNG THỂ XẢY RA”, mấy chữ này như những chiếc kim nhỏ chọc thẳng vào quả bong bóng tự ái của Tiểu Lạc khiến mùi đồ ăn nóng hổi hấp dẫn trong bếp chẳng hề kích thích cảm giác thèm ăn của cô chút nào. Bây giờ, cô chỉ muốn bỏ chạy khỏi căn nhà sặc sụa “mùi thuốc súng”, chạy khỏi người đàn ông luôn miệng nói yêu cô mà lại không chấp nhận mua nhẫn cưới cho cô. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng đi ra phòng khách rồi đẩy cửa chạy ra ngoài.
“Tiểu Lạc, em định đi đâu?” Tiểu Lạc lạnh lùng đóng sập cửa lại khiến câu nói của Trịnh Hạo bị “treo” lửng lơ ở phía sau. Cô bắt đầu trải qua lần bỏ nhà đi bụi đầu tiên.
***
Từ cửa nhà ra tới thang máy, Tiểu Lạc phải đi mất mười phút bởi vì cô bước một cách vô cùng chậm chạp, hơn nữa còn đi một bước lại dừng một bước, đi một bước mà quay đầu lại tới ba lần. Có điều, cho tới tận khi cửa thang máy mở ra và cô đã bước vào bên trong mà vẫn không thấy bóng dáng Trình Hạo đuổi theo.
Haizz, thì ra hiện thực và những cảnh trong phim khác nhau xa quá! Tiểu Lạc thầm cảm thán trong lòng.
Ra khỏi khu nhà trọ, Tiểu Lạc băn khoăn không biết mình nên đi đâu. Nếu như đi quá xa cô sợ sẽ lạc đường, không an toàn mà đi quá gần thì không đạt tới “cảnh giới” bỏ nhà ra đi như trong hai câu trong bài từ Dịch Thủy ca: “Gió hiu hiu hề, sông Dịch lạnh ghê –Tráng sĩ một đi chẳng trở về.”[3]
[3] Hai câu này Kinh Kha đọc khi từ biệt Cao Tiệm Ly để lên đường hành thích vua Tần là Doanh Chính. Cuộc chia tay diễn ra bên bờ sông Dịch.
Cô lượn quanh khu nhà đang thuê trọ mấy vòng, vô tình lại đi sang một khu nhà khác. Khu nhà này chính là nơi mỗi ngày khi đi qua, Tiểu Lạc đều không kìm được lòng mà ngẩng cao đầu ngắm nghía thỏa thích. Người cùng thuê trọ với cô trước đây – Trương Nghiêu đã có một căn hộ riêng tại khu nhà này.
Buổi tối, ngoài trời gió thổi có vẻ lạnh hơn, Tiểu Lạc cảm thấy thật cô đơn và lạnh lẽo biết bao.
Trời cao đất rộng, nơi đâu mới là nhà của mình? Đột nhiên, trong đầu Tiểu Lạc xuất hiện suy nghĩ thê lương đó. Nếu như có đủ tiền mua nhà, lúc ấy cô sẽ biến Trịnh Hạo trở thành khách thuê trọ kiêm người yêu. Đến một ngày nếu hai nguời cãi nhau, cô sẽ chẳng ngần ngại đuổi thẳng cổ anh ra khỏi cửa, như thế thật là oai phong biết bao!
Bây giờ, cô nhất thời kích động nên mới bỏ nhà ra đi, ngay cả một chốn để dừng chân cũng chẳng có, gọi điện thoại cho đồng nghiệp hoặc bạn bè thì lại sợ làm phiền họ vì dù sao việc xấu trong nhà cũng không nên để người ngoài biết. Có một câu nói thật chính xác với hoàn cảnh của cô lúc này: “Kích động chính là ma quỷ.”
Tiểu Lạc nghe thấy nhạc chuông điện thoại vang lên từ trong túi quần, không cần đoán cũng biết là cuộc gọi của Trình Hạo, bởi vì nhạc chuông là bài hát vô cùng vui vẻ của anh chàng ca sĩ Lâm Tuấn Kiệt mà cô cài đặt dành riêng cho Trình Hạo: “Sữa đậu nành không thể rời xa bánh quẩy, hãy để anh yêu em mãi mãi, tình yêu cần phải như vậy, thế mới là hạnh phúc ngọt ngào.”
Thế nhưng Tiểu Lạc không lôi điện thoại ra vì bây giờ cô không muốn nghe điện thoại của Trình Hạo, cô muốn “bơ” anh đi một lát. Vừa nãy sao chẳng thấy đuổi theo, giờ người ta đi xa mất tăm mất tích rồi mới hoảng lên... Phải để cho anh hoảng loạn một trận thì mới biết tầm quan trọng của cô như thế nào. Một chiêu nhỏ này, lo gì không đấu được anh.
Điện thoại tiếp tục vang lên nhạc chuông Sữa đậu nành bánh quẩy, Tiểu Lạc vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, kiên quyết không thèm nghe điện thoại.
Lúc trước, tình cờ nghe được bài hát này Tiểu Lạc rất thích liền dùng nó để cài đặt làm nhạc chuông dành riêng cho những cuộc gọi của Trịnh Hạo. Nhạc chuông này cô cài khá lâu rồi nhưng nghe mãi mà vẫn không thấy chán. Cô cảm thấy lời bài hát rất giản dị mà chân thành, đã biểu đạt trạng thái tình cảm nhẹ nhàng, lãng mạn, ấm áp mà cô vẫn hằng mong bấy lâu nay. Nghĩ một lát, bất giác Tiểu Lạc bắt đầu ngâm nga hát: “Anh muốn nụ cười ngốc nghếch của em, em cần vòng tay ấm áp của anh. Tình yêu cần phải như vậy, thế mới không đơn điệu chút nào. Em biết có đôi khi chúng ta cũng hay cãi cọ giận hờn, nhưng em vẫn luôn biết rằng chỉ có anh là đối tốt với em nhất.”
Hát đến đây, Tiểu Lạc đột nhiên dừng lại. Bởi vì câu hát sau cùng “Em biết có đôi khi chúng ta cũng hay cãi cọ giận hờn, nhưng em vẫn luôn biết rằng chỉ có anh là đối tốt với em nhất” khiến trái tim cô không ngừng rung động. Cô nghĩ, chỉ cần điện thoại lại vang lên nhạc chuông bài Sữa đậu nành bánh quẩy một lần nữa thì cô sẽ lập tức nhận điện ngay.
Nhưng sau khi nhạc chuông đó vang lên được một lần thì liền im bặt. Tiểu Lạc cứ chờ tiếng nhạc cất lên một lần nữa nhưng rốt cuộc lại chẳng có động tĩnh gì. Lúc này, cô không kìm lòng được mà lôi điện thoại ra, nắm chặt trong lòng bàn tay rồi nói với cái điện thoại: “Mày hát lên mấy câu đi chứ! Mày cất tiếng hát là tao nghe liền.” Nhưng một lát sau cái điện thoại vẫn im lìm khiến cô bứt rứt không yên.
Tiểu Lạc mới ngồi một lát trên ghế đá trong khu nhà mà chân đã bắt đầu cảm thấy lạnh, cô liền đứng lên đi khỏi đó. Đi mãi đi mãi, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại vô tình đi về phía khu nhà nơi có căn hộ mình thuê trọ. Mới đi về gần tới nơi thì cô đã phát hiện ra Trình Hạo đang đứng ở bên cạnh quầy bán hoa quả trước cửa khu nhà. Ánh đèn từ quầy hàng hoa quả hắt ra chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng, lo lắng của anh. Lẽ nào, anh chạy đi tìm cô nhưng vì không thấy nên đành đứng ở đây đợi cô? Trong lòng Tiểu Lạc chợt trào dâng cảm giác vui sướng, hạnh phúc. Thì ra, anh vẫn rất quan tâm đến mình...
Khi Tiểu Lạc nhìn thấy Trình Hạo thì cũng là lúc anh trông thấy cô. Nếu như nói mắt người có thể phát quang thì đôi mắt của Trình Hạo lúc này phát sáng tới mức đọ được với cả ánh đèn của quầy hàng hoa quả rồi. Anh cứ ngỡ Tiểu Lạc chỉ giận dỗi kiểu trẻ con một chút, bỏ ra ngoài một lát rồi tự động về ngay thôi cho nên đã lười nhác không chịu chạy đuổi theo. Nào ngờ đợi mãi, đợi mãi mà vẫn không thấy cô quay về, anh liền gọi điện thoại, nhưng cô không hề nghe máy. Lúc ấy anh mới cuống lên, liền vội vàng chạy đi tìm khắp mọi ngóc ngách nhưng tìm mỏi mắt vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Lạc đâu. Cuối cùng anh đành phải đứng bên quầy hàng hoa quả chờ cô vì muốn vào khu nhà này, bắt buộc cô phải đi qua đây.