Cơn tức giận của cô bốc lên ngùn ngụt: “Ai cần những đồng tiền bẩn thỉu của anh? Sớm muộn tôi cũng điều tra ra chân tướng sự việc, tống anh vào tù”.
Nụ cười của Đường Khải càng rạng rỡ hơn: “Ừ, anh biết, em thích thằng nhãi Lăng Bách đúng không? Hình như tên nó là thế. Hóa ra Dao Dao bắt cá hai tay sau lưng anh, còn muốn trả thù anh. Cô tức run người, anh ta hất mạnh tay cô, mặt vẫn cười tươi nhưng lạnh lùng như băng: “Đáng tiếc, mắt của mọi người ở đây đều sáng cả”.
Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều như những lưỡi dao cắm phập lên người cô.
Cô hận tới mức nghiến răng kèn kẹt.
Một lần nữa Donna nắm chặt tay cô, cô không màng tới Donna bởi vì ngay cả chị cũng phản bội cô.
Đúng lúc không khí trong phòng vô cùng căng thẳng thì tiếng gõ cửa vang lên.
Tất cả quay đầu lại nhìn, một người đàn ông cao lớn đứng ngoài cửa, anh mặc một bộ complet đen, áo sơ mi trắng, cà vạt thắt rất chỉnh tề. Người đàn ông đưa mắt nhìn mọi người một lượt, đôi mày chau lại.
Toni – quản lý của Đường Khải liền chạy lại gọi “sếp” nhưng người đàn ông không để ý tới hắn, ánh mắt anh hướng sang nhìn An Dao. Hai tay đút túi quần, anh bình thản nói: “Không phải bảo cô ngoan ngoãn đợi dưới xe sao, chạy lên đây làm gì?”.
Cô sững sờ, đứng đơ tại chỗ.
Người đàn ông nói: “Xuống dưới đi, tài xế đang đợi”.
Mọi người trong phòng tròn mắt ngạc nhiên, An Dao như rơi từ trên mây xuống, không hiểu tình hình thế nào. Bởi vì cô vốn không quen biết người đàn ông này.
Người đàn ông tiến lên mấy bước, cầm tay cô kéo ra ngoài. Đi tới bãi đỗ xe của tòa nhà, người này ấn An Dao vào chiếc xe ô tô dáng dài, rồi kêu tài xế nổ máy.
An Dao lịch sự lên tiếng: “Chào anh”.
Người đàn ông liếc nhìn An Dao một cái, mặt không biểu cảm, nói: “Lý Thừa Trạch”. Xe lao đi rất nhanh, anh bấm điều khiển bật ti vi trên xe, ti vi đang phát một bộ phim cũ vô cùng nhạt nhẽo.
Cô nói: “Tôi không quen anh”.
Anh liếc nhìn cô một lần nữa, khóe miệng cong lên: “Nhưng tôi quen cô”. Bây giờ tên cô đã vang xa, chỉ e rằng bất cứ ngóc ngách nào trên thế giới này đều biết đến cô. Anh nhìn ti vi, chậm rãi nói: “Hôm nay là ngày mười chín tháng chín Âm lịch, ngày xuất gia của Quan Âm Bồ Tát”.
Cô tò mò hỏi: “Điều này có liên quan gì đến tôi?”.
“Đương nhiên là có, bởi vì tôi theo đạo Phật, vì thế tiện tay nhặt về một con thỏ trắng bị thương”.
Câu trả lời rất đơn giản nhưng lại khiến cô dở khóc dở cười, trong lòng càng thêm nghi hoặc. Nếu ban nãy cô không nghe nhầm thì Toni gọi người đàn ông này là “sếp”, vậy người tên Lý Thừa Trạch đang ở trước mặt cô đây hẳn là giám đốc công ty Kình Vũ Bách Xuyên. Theo cô được biết, Kình Vũ Bách Xuyên và công ty cô năm nào cũng vì tranh giành nhau giải Kim Hoa mà cạnh tranh không ngừng nghỉ, các nghệ sĩ dưới trướng hai công ty cũng thường xuyên đấu đá, thậm chí còn có báo còn đánh giá mối quan hệ của hai công ty là: Một núi khó dung hai hổ, không phải anh chết thì tôi tàn đời.
Nhưng rất hiếm tin tức về Lý Thừa Trạch, ông chủ Kình Vũ Bách Xuyên. Chỉ biết người này sở hữu một công ty quản lý, đầu tư phim điện ảnh, truyền hình, thậm chí ra đĩa hát, giống như một tập đoàn giải trí.
Lý Thừa Trạch cầm một tờ báo cúi đầu chăm chú đọc, anh hỏi cô nhưng không ngẫng đầu lên: “Đang nghĩ tới lý lịch của tôi?”. Cô không lên tiếng, anh lật báo, mắt vẫn chăm chú đọc: “Yên tâm, tôi lương thiện hơn cái tên quỷ già háo sắc Hoàng Thịnh Vỹ nhiều”. Anh nhìn trang nhất của tờ báo nói: “Hoàng Thịnh Vỹ đen tối quá, rõ ràng muốn cô đóng phim cấp ba vậy mà lại tung tin cho truyền thông nói vì cô lén đóng phim cấp ba nên mới bị đóng băng hoạt động. Tôi đoán ông ta sẽ đóng băng cô cho đến khi hợp đồng kết thúc”. Đóng băng từng ấy năm, cô không thể nào gượng dậy được nữa.
Tài xế bỗng gọi “sếp” rồi hỏi: Chúng ta đi đâu đây?”.
Lý Thừa Trạch ngẩng đầu nói địa chỉ căn biệt thự trước đây An Dao ở.
An Dao nói: “Bây giờ tôi không ở đó nữa rồi”.
“Tôi biết”. Anh đặt tờ báo sang một bên rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Vậy…”.
“Nếu tôi đoán không nhầm, trong vòng mười phút nữa, lão già chết tiệt Hoàng Thịnh Vỹ sẽ gọi điện thoại, kêu cô về đó ở”.
“Sao có thể?”.
Lời vừa dứt thì điện thoại đổ chuông, trên màn hình hiển thị đúng số của Hoàng Thịnh Vỹ. Trong điện thoại, ông ta thân thiện gọi tên cô rồi liên tục xin lỗi, giọng ngon ngọt như biến thành một người khác, cuối cùng dặn dò cô quay về căn nhà cũ ở. Cô cúp máy rồi mới sực tỉnh, Lý Thừa Trạch này đang giúp cô. Nhưng cô là một ngôi sao đang xuống dốc, anh ta giúp cô thì đâu có được lợi lộc gì.
Trong chuyện này phải chăng có âm mưu?
Bất giác An Dao cẩn thận quan sát người đàn ông này, gương mặt cân đối, sống mũi thẳng, đôi mắt hơi mỏng.
Anh mở mắt nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm: “Cô đang nghiên cứu tôi đấy à?”. Anh lấy danh thiếp ra đưa cho cô: “Tư liệu cá nhân của tôi đầy đủ, không có tiền án tiền sự, tài sản cũng tạm, là một trong những đại gia độc thân đáng mơ ước nhất”.
Cô nhận lấy danh thiếp, trên đó có dòng chữ lớn in nhũ vàng: Tổng giám đốc công ty Kình Vũ Bách Xuyên – Lý Thừa Trạch.
Anh nói: “Sau này nếu có khó khăn gì cứ đến tìm tôi”.
Cô nắm chặt danh thiếp trong lòng bàn tay, những cạnh sắc cứa vào đau nhói: “Bây giờ anh có thể giúp tôi được không? Tôi muốn biết tại sao lại có clip đó? Tôi muốn biết tại sao Đường Khải lại đối xử như thế với tôi? Anh là giám đốc, chắc chắn phải biết những điều này”.
Những ngón tay thon dài của anh đan lại với nhau, hai tay đặt trước ngực, trên gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì: “Cô An Dao, tôi rất tò mò tại sao cô lại khăng khăng cô gái trong clip không phải cô, trên thực tế cô gái đó và cô giống nhau như đúc”.
Cô ngập ngừng, hạ giọng nói với anh: “Tôi là gái trinh”.
“Cái gì?”. Dường như nghe không rõ anh hỏi lại: “Cô nói cô là cái gì?”.
Cô cất cao giọng: “Tôi là gái trinh”.
Anh sững lại rồi bật cười, hỏi: “Cô An Dao, đây là câu chuyện hài hước nhất mà tôi nghe được đó. Cô tưởng sẽ có người tin sao? Thời buổi này muốn chứng minh là gái trinh không khó, có thể mua chuộc bác sĩ, có thể vá màng trinh. Lăn lộn trong giới giải trí bao năm nay, cô nói với tôi cô là gái trinh, không chỉ mình tôi, mà cả thế giới thế này chẳng có ai tin đâu”.
Đúng thế, làm gì có ai tin chứ, người khác sẽ cho rằng cô dùng lời nói dối này để che đậy lời nói dối khác, vì thế đây là nguyên nhân khiến cô không nói ra điều này.
Tài xế dừng xe, nói: “Thưa sếp, đã đến nơi rồi”.
Cô buồn bã xuống xe, không giải thích gì thêm.
Xe phóng đi rất nhanh, An Dao ngước mắt lên đã thấy Donna đứng ở ngoài biệt thự, cô liền quay người đi ngược trở lại.
Donna đuổi theo, kéo tay cô lại: “Sao cô lại quen biết Lý Thừa Trạch?”.
An Dao lạnh nhạt hỏi: “Trọng điểm là gì?”.
Donna đưa đồ cho An Dao rồi nói: “Đây là chìa khóa nhà, hai ngày nữa công ty sẽ giao xe cho cô, ý của giám đốc muốn cô nghỉ ngơi vài ngày đã, chuyện sau này bàn sau”.
Cô nhếch mép cười giễu cợt.
Donna chau mày: “An Dao, cô không ngốc tới mức dựa vào Lý Thừa Trạch đó chứ? Cô cảm thấy anh ta có khả năng giúp cô sao?”.
An Dao không cầm túi đồ cũng không trả lời Donna.
Khu biệt thự ít khi có xe cộ qua lại nên rất yên tĩnh.
Donna khẽ gọi: “An Dao”.
Trong lòng An Dao run rẫy, mấy năm nay người phụ nữ trước mặt cô luôn gọi cô như thế, nhưng hai tiếng ấy hôm nay vang lên bên tai lại giống như gai đâm vào tim cô. Cô hất tay Donna một lần nữa rồi đi về phía trước.
Donna lên xe, vừa chầm chậm lái xe đi bên cạnh An Dao vừa hỏi: “Cô muốn đi đâu?”.
Con đường sạch trơn, hai bên đường là hai hàng cổ thụ, những bức tường màu trắng sữa của những căn biệt thự nối tiếp nhau. Cô men theo con đường nhỏ đi về phía trước.
Donna liên tục hỏi cô: “Rốt cuộc cô muốn làm gì? Muốn đi đâu?”. Donna đi theo cô một đoạn, chị cảm thấy cứ như thế này cũng không phải cách hay nên dừng lại, kéo cô vào trong xe.
An Dao ngồi trên ghế sao tức tối gào lên: “Ai cần chị lo cho tôi? Chị muốn đưa tôi đi đâu?”.
Sắc mặt Donna cũng không dễ coi chút nào: “Tới nhà tôi”. Donna nắm chặt vô lăng, giọng dịu dàng hơn: “Tôi biết cô không muốn về biệt thự, tôi cũng biết bây giờ cô không chấp nhận sự sắp đặt của công ty. Vì thế tạm thời ở nhà tôi đi, tôi sẽ bảo Trần Tuyết San chuyển đồ của cô tới”.
An Dao đã bình tĩnh lại, không làm ầm nữa. Trước đây cũng thế, mỗi khi cô không thoải mái hoặc cáu giận Donna đều đón cô về nhà mình, đích thân xuống bếp nấu cơm cho cô ăn. Donna nấu ăn rất ngon, những món ăn đều phù hợp với khẩu vị của cô, thậm chí buổi tối Donna còn ngủ cùng giường với cô.
Donna hơn bốn mươi tuổi, đã từng ly hôn, nhưng nhìn rất trẻ, chỉ như ngoài ba mươi. Cô ngốc nghếch từng tưởng rằng Donna chính là mẹ mình. Thậm chí cô còn lén lút lấy tóc của Donna và cô đi xét nghiệm, kết quả chỉ là cô nằm mơ, hai người chẳng có quan hệ huyết thống gì. Cho dù như thế nhưng trong lòng cô vẫn coi Donna là mẹ nuôi, bởi vì Donna mang lại cho cô sự ấm áp có một không hai. Nhưng bây giờ, sự ấm áp như một con dao đâm vào cơ thể cô, đâm vào tim cô hết sức tàn nhẫn.
Nước mắt dâng tràn lên khóe mi. An Dao nói: “Tôi không muốn tới nhà chị, cho tôi xuống xe”.
Donna mệt mỏi nói: “An Dao, rốt cuộc cô muốn làm gì?”.
Cô cố ngăn dòng lệ, nghiến răng nói: “Tôi luôn coi chị là mẹ tôi, nhưng lúc tôi khốn khó nhất chị lại giậu đổ bìm leo, thậm chí còn hợp tác với Đường Khải, lẽ nào chị không biết chính anh ta đẩy tôi vào chỗ chết? Lẽ nào chị không biết anh ta đẩy một ngôi sao mà chị đích thân bồi dưỡng xuống vực sâu vạn trượng không cách nào ngóc đầu dậy được? Nếu chị thực sự có một chút tình cảm với tôi thì chị sẽ không bao giờ qua lại với anh ta, nói gì đến hợp tác”.
“An Dao, đó là công ty sắp xếp, cô nên biết tôi cũng không có cách nào khác”.
“Chị nói dối, ngay cả giám đốc cũng phải nể chị vài phần, chị hoàn toàn có thể từ chối hợp tác với Đường Khải”.
“An Dao…”.
“Chị đã từng nói quan hệ giữa ngôi sao và quản lý là đôi bên cũng có lợi, bây giờ chị đối xử tốt với tôi vì Lý Thừa Trạch đúng không? Donna, đừng làm mất hết chút tình cảm còn sót lại tôi dành cho chị”. Cô run rẫy mở mạnh cửa xe, nghiến răng gào lên: “Thả tôi xuống”.
Donna không còn cách nào khác đành dừng xe cho cô xuống. Chị thẩn thờ ngồi trong xe nhìn An Dao từng bước từng bước đi về phía trước. Điện thoại đột nhiên báo cáo tin nhắn. Chị mở ra xem, là tin nhắn của Đường Khải: “Buổi tối cùng đi ăn cơm nhé?”. Chị vật ra ghế, điện thoại rơi khỏi tay, tiếng tít tít lại vang lên. Chị ngửa mặt lên rồi nhắm chặt mắt lại, môi khô khốc, run run.
An Dao về tới nhà Trần Tuyết San cũng là lúc trời đã tối, cô nhìn thấy một bóng đen đứng trước cửa, đi lại gần mới nhìn rõ là Lăng Bách. Lăng Bách dựa lưng vào cửa, hai tay đút túi quần, thần thái rất mệt mỏi.
Anh nhìn cô, khẽ “Hi” một tiếng.
Đèn trong nhà liền bật sáng, hành lang trống trải mù mịt khói, dưới đất là vô số đầu mẫu thuốc lá, Lăng Bách đá chúng sang một bên, gương mặt tỏ vẻ hối lỗi: “Xin lỗi, tôi biết hút thuốc ở cửa nhà người khác là mất lịch sự nhưng…”, anh trầm giọng nói tiếp: “Tôi không đợi được cô”. Cô lặng lẽ đứng đó, không thể hiện