t, nếu phải bồi thường thì công ty tuyệt đối không gánh trách nhiệm! Cô đừng mơ công ty sẽ cho cô một hào nào! Hơn nữa, trong hợp đồng giữa cô và công ty có điều khoản, nếu cá nhân nghệ sĩ gây ra tin xấu ảnh hưởng nghiêm trọng tới tiền đồ thì phải bồi thường cho công ty”.
Từng câu, từng chữ đè nặng khiến cô không thở nổi.
Giám đốc nói tiếp: “Lát về cô ký bản hợp đồng mới ấy cho tôi”.
Cô nắm chặt tay, không kiềm chế nổi, toàn thân run lên: “Tôi không đóng loại phim đó, cho dù cả thế giới coi tôi là đồ đốn mạt thì tôi cũng không đóng”.
Giám đốc lớn tiếng gào thét: “Cái gì mà không đóng loại phim đó? Tôi nói cho cô biết, cô không ký cũng phải ký, nếu không ký thì, mẹ kiếp, đợi công ty khởi kiện cô đi”.
Cô quyết tâm không để ý gì nữa: “Vậy thì kiện đi, cần tiền thì không có, cần mạng thì có đây”. Cô giật cửa ra ngoài, giám đốc gọi lớn phía sau: “An Dao, An Dao”.
Donna lặng lẽ đứng ngoài văn phòng, thấy cô bước ra chị cũng không nói gì. Cô đứng trước mặt Donna, cố ngăn dòng lệ, nói: “Tôi đã từng coi chị là người thân, chị cũng đã từng nói coi tôi như con gái. Nhưng ban nãy ở khách sạn, chị muốn tôi ở lại lên giường với mấy người kia, phải không?”. Cô chua chát hỏi: “Donna, chị sẽ để con gái mình lên giường với nhiều người đàn ông vậy sao?”.
Trong lòng Donna hiểu rõ, năm xưa An Dao trong trắng như tờ giấy trắng, không hiểu biết, thứ gì cũng thích hỏi. Nhưng người quản lý nắm tiền đồ của nghệ sĩ trong tay, nghệ sĩ nắm đường tài lộc của người quản lý. Quan hệ giữa nghệ sĩ và người quản lý trước giờ luôn như vậy. Hơn nữa, nguyên nhân Donna lăng xê An Dao nổi tiếng chỉ vì lần đầu tiên nhìn thấy An Dao, chị có cảm giác cô gái này nhất định sẽ nổi tiếng. Sẽ nổi tiếng thì sẽ có tiền, tiền đếm mãi không hết, trên đời này ai không thích tiền chứ?
An Dao bật cười nhưng nước mắt lưng tròng: “Donna, năm xưa khi chị lừa tôi ký bản hợp đồng hút máu của công ty, chị nói coi tôi như con gái, tuyệt đối không hại tôi. Thực ra những lời đó đều là giả dối, mọi thứ chị làm đều vì lợi ích của chị. Nói cái gì mà hợp đồng đóng phim cấp ba không ký thì chị sẽ từ chức không làm quản lý của tôi nữa. Thực ra cũng là do chị hiểu rõ tôi đã không còn giá trị lợi dụng, nên không muốn lãng phí thời gian vì tôi, đúng không?”.
Nụ cười của Donna rất thê lương: “Cô là nghệ sĩ thất bại nhất mà tôi từng dẫn dắt”.
An Dao cảm thấy khí huyết đã dồn lên cổ họng, chặn cứng khí quản. Lồng ngực cô đau đớn, âm thanh phát ra cũng run run: “Mấy năm qua đều là giả dối. Trước khi tôi trở nên nổi tiếng, chị luôn bảo vệ tôi, giải quyết thay tôi mọi việc, hỏi han an ủi tôi, che mưa chắn gió cho tôi, những việc đó đều là giả. Chị chỉ coi tôi là cây hái tiền của chị!”.
Donna buồn bã đáp: “An Dao, nghệ sĩ và các quản lý khác cũng đều như vậy. Rất ít quản lý đối xử với nghệ sĩ như người thân”.
An Dao tự cười giễu mình, nước mắt dâng trào trên khóe mi: “Donna, coi như tôi bị mù, nhưng bản hợp đồng này tôi sẽ không ký. Công ty thích làm sao thì làm, kiện tôi, xin mời. Dù sao tôi cũng thế này rồi, còn gì phải sợ nữa chứ?”. Cô quay người đi được vài bước thì Donna đột nhiên nói: “Bố cô đánh người, bị bắt rồi”.
Trái tim quặn thắt, cô nhanh chóng rời khỏi đây. Về đến biệt thự An Dao phát hiện ra vệ sĩ, giúp việc mà công ty cử tới đều đã đi hết, cô lên tầng hai thu dọn đồ đạc. Căn biệt thự này là công ty cấp cho cô, bây giờ chuyện ầm ĩ tới mức này chắc sẽ bị thu hồi lại nhanh thôi. Trong tủ chứa đầy quần áo nhưng rất ít bộ là do cô tự mua, hầu hết đều là Donna mua cho cô. Trước đây Donna đối xử với cô rất tốt, ngay cả việc ăn ở sinh hoạt đều chăm sóc chu đáo. Cô đã từng tưởng rằng mình và Donna là hai mẹ con thực sự. Cô thật là ngốc, trong giới này có người nào đáng tin?
Cô đóng cửa tủ, chạy tới bàn ở cạnh giường bật điện thoại. Tiếng báo tin nhắn điện thoại reo không ngừng, vô số các cuộc gọi nhỡ. Cô run run bấm dãy số quen thuộc. Điện thoại cứ đổ chuông nhưng không có người nghe. Cô không từ bỏ mà tiếp tục gọi lại, những tiếng tút tút vang lên chói tai. Không biết cô đã gọi bao nhiêu cuộc, nhưng mã vẫn không có bất cứ hồi âm nào. Cô bật laptop lên mạng đọc tic tức. Quả nhiên, tin tức hot là bố An Dao bị bắt vì đánh người. Cô xót xa bật xem clip, cảnh tượng trong clip rất hỗn loạn, phóng viên cầm máy quay lia tới lia lui, còn bố An Dao và hàng xóm ẩu đả. Bố cô nói không ngớt: “Ông nói bậy bạ gì với người khác hả? Tôi nói con gái tôi là đê tiện bao giờ, ông mới là đồ đê tiện, phun bậy bạ với truyền thông”.
Ông Vương cũng đánh rất hăng, miệng làu bàu đáp lại: “Tôi nghe rất rõ, ông đã mắng con gái ông như thế, còn tát nó một cái”.
“Cút con mẹ ông đi, tung tin bậy bạ để hãm hại con gái tôi”.
“Con gái ông là đồ bẩn thỉu, ông còn ngồi đây nói lung tung gì chứ?”.
“Con mẹ ông mới là đồ bẩn thỉu, cái miệng chó cắn người lung tung”.
Hai người quần nhau trên mặt đất, người đứng xem không ai vào can. An Dao run rẩy, mím chặt môi tắt clip, trái tim đau nhói. Năm xưa bố cô thực sự mắng cô như thế, nhưng bây giờ ông đang bảo vệ cô trước mặt người khác.
Điện thoại di động trên bàn đổ chuông, cô nghe thấy đầu bên kia nói: “Tôi là Lăng Bách”.
Lăng Bách? Cô nhớ ra chàng trai ấy, thân hình cao ráo, nụ cười rạng rỡ. Cô không nói gì nhưng nước mắt lăn không ngừng trên má. Dường như biết cô đang khóc nên anh cũng không nói gì. Xung quanh im lặng như tờ, bên ngoài cửa sổ là bóng tối vô tận.
Giọng Lăng Bách trầm ấm: “Người con gái trong clip thực sự không phải cô”.
Trên thế giới này có lẽ chỉ có bố cô và chàng trai lạ mặt này tin cô, cổ họng cô nấc nghẹn, cô nén giọng, nói: “Cảm ơn”.
Anh hỏi: “Có cần giúp đỡ gì không? Tôi là người của bất động sản Anh Bách”.
Bất động sản Anh Bách? Là nơi có phí đại diện cao nhất.
Thấy cô im lặng anh vội vã nói: “Tôi chỉ đơn thuần muốn giúp đỡ chứ không hề có ý xấu”.
Tim cô thắt lại, không hề tin bất cứ ai nữa. Trước đây Donna cũng nói với cô như thế, ký hợp đồng với cô cũng không có ý xấu, chỉ đơn thuần muốn giúp cô nổi tiếng, bởi vì cô giống con gái của Donna. Cô ấn nút kết thúc cuộc gọi, tiếp tục bấm số gọi về nhà, những tiếng tút dài liên tục, nhưng vẫn chẳng có ai nghe máy. Cô không chịu đựng được nữa, đau đớn òa khóc. Nhìn từng cảnh trong clip cô cảm giác như có người cầm dao róc hết thịt trên người mình, nỗi đau ấy xuyên vào tận tâm can, ngấm vào huyết mạch, khiến người ta sống không bằng chết. Trước đây cô tưởng rằng mình sẽ có cách đối mặt với mọi bão táp, bây giờ mới biết mình nhỏ bé tới nực cười. Cô chống tay lên bàn, gào khóc, miệng không ngớt gọi “bố”. Trong lúc quan trọng này cô không biết làm gì cho bố cả. Cô không dám xuất hiện ở sở cảnh sát, không dám xuất hiện trước ống kính truyền thông. Cô chỉ là con rùa rụt đầu rụt cổ trong chiếc mai chật hẹp của mình, hoàn toàn bất lực.
Trước đây vì sự ương bướng của tuổi trẻ, cô đã vô lễ với bố. Khi đó cô đi chơi với bạn học về muộn, bố chỉ mặt mắng cô rất dữ, cô lập tức chạy ra ngoài, đến nhà bạn học chơi tiếp. Cho đến khi màn đêm buông xuống, trời tối đến mức không nhìn thấy năm đầu ngón tay cô mới nhớ ra phải về nhà. Hai giờ đêm, trên phố khuya gần như không một bóng người, chỉ có hai, ba thanh niên hư hỏng. Nhưng ở góc quẹo trên phố, cô nhìn thấy bố đang gọi tên cô. Dưới ánh đèn vàng, bước chân bố xiêu vẹo, chắc ông tìm cô đã lâu. Đột nhiên ông đưa tay lau khóe mắt, đôi vai khẽ nhô lên, ra sức lau mặt, giọng đầy lo lắng tiếp tục gọi tên con “Dao Dao”.
Bây giờ cô mới biết mình không hiểu chuyện đến mức nào, cô dường như quên mất rằng mẹ mất sớm, bố chính là người thân duy nhất của mình trên thế giới này. Sau lần đó cô thề phải để bố sống cuộc sống sung sướng. Cô thi vào Bắc Ảnh, làm ngôi sao, thực ra chỉ vì muốn cuộc sống của bố tốt hơn. Mấy năm đầu làm ngôi sao hầu như chẳng kiếm được tiền, có lúc còn bị mất tiền. Cô và bố không nhìn mặt nhau, cô không chịu xin tiền bố, nhưng trong thẻ của cô tháng nào cũng được chuyển khoản ba nghìn tệ. Tuy không nhiều nhưng đó là tiền lương hưu hàng tháng của bố cô. Sau khi thành danh, cô trả vào thẻ ông hơn một triệu tệ, nhưng lại bị gửi trả lại không thiếu một xu.
Bố không cần tiền của cô, cô biết ông chỉ muốn cô khỏe mạnh, bình an.
Bố mẹ nào trong thiên hạ cũng vậy thôi.
Điện thoại trên bàn reo vang, cô mặt đầy nước mắt nhìn màn hình, người gọi tới là Donna. Cô run run bấm nút nghe, hy vọng lúc này Donna đừng bỏ rơi mình, nhưng Donna nói rất đơn giản, ngắn gọn: “An Dao, tôi đã từ chức, công ty cũng duyệt rồi”.
Cô ra sức kiềm chế không khóc, môi mím chặt.
Donna nói: “Số tiền đầu tư cho cô nhất định công ty sẽ nghĩ cách để cứu vớt lại, có thể sẽ dùng thủ đoạn để ép cô đóng bộ phim đó, cô hãy bảo trọng. Còn về buổi họp báo ngày mai, nếu muốn xuất hiện tôi sẽ sắp xếp cho cô”.
Cô ngắt máy, không còn sức mà nghe tiếp nữa. Điện thoại báo có tin nhắn, cô mở xem, tin nhắn viết: “Tôi là Lăng Bách, nếu cần gì thì gọi cho tôi, bất cứ lúc nào cũng được”. Giống người chết đuối vớ được cọc, những ngón tay cô ấn mạnh xuống gọi số của anh.
Cô không cần biết những lời anh nói là giả tình giả ý hay chân thành thật lòng, cô chỉ biết bây giờ mình đang cần sự ấm áp cuối cùng này.
Cô nói với anh qua điện thoại: “Tôi cần tiền, tôi cần rất nhiều tiền”. Cô chẳng để ý tới phép lịch sự gì nữa, chỉ biết kêu gào trong nước mắt: “Không phải anh nói anh có thể giúp tôi sao? Tôi cần tiền, cần rất nhiều, rất nhiều tiền… anh có tiền không? Anh có tiền thì cái gì tôi cũng nghe theo anh hết…”.
Anh sững lại hỏi cô: “Cô cần bao nhiêu?”.
Cô nghẹn ngào nói: “Tôi cần ba mươi triệu, anh có không?”.
Anh hơi ngập ngừng: “Tôi không có, tôi có thể hỏi bố tôi xem ông ấy có chịu cho tôi vay không, cô có thể đợi một lát được không?”.
Nước mắt An Dao tuôn như mưa. Thực ra trong lòng cô không có bất cứ tia hy vọng nào, cho dù anh không giúp được cô nhưng chí ít cô biết anh có ý muốn giúp cô. Điều này còn tốt hơn những kẻ giậu đổ bìm leo kia.
Cô mệt mỏi đổ vật ra giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Thời gian mải miết trôi, từng giây từng phút lướt qua như bay. Nước mắt cô tuôn không ngừng, cô bật cười trước sự ngu ngốc của của mình. Chẳng qua chỉ là người lạ mới gặp nhau vài lần, anh ấy vì cái gì mà phải giúp mình chứ? Cô mở to mắt, cho đến khi trời bắt đầu sáng, cô chủ động gọi điện cho Donna.
Dường như Donna ngủ không ngon, giọng chị khàn khàn: “Quyết định của cô là gì?”.
Giọng cô bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào: “Giúp tôi tổ chức họp báo”.
Donna nói: “Có cần tôi giúp cô chuẩn bị bài phát biểu không, tôi có thể giúp cô nghĩ con đường rút lui hoàn mỹ nhất”.
Cô cười cay đắng, châm biếm hỏi lại: “Donna, dựa vào kinh nghiệm bao năm nay của chị, chị nghĩ tôi vẫn còn đường lui sao? Trước mặt tôi là vực sâu vạn trượng, sau lưng là chảo dầu núi đao mà chị tặng cho, đều là đường chết”.
Donna ngập ngừng, mệt mỏi nói: “Cô có thể im lặng, không cần giải thích với người khác. Bởi vì, cho dù cô có nói gì đi nữa người ta cũng không tin”.
Giọng cô lạnh lùng nhuốm chút buồn bã: “Tôi không quan tâm tới nhiều người thế đâu, chỉ cần bố tin tôi là đủ rồi. Nếu tôi im lặng thì những tháng ngày sau này bố tôi phải sống thế nào? Con ng