tỉnh táo hẳn, cơn buồn ngủ ban nãy hoàn toàn tiêu tan. Cô ngạc nhiên, hỏi: “Bồi thường?”.
Donna gật đầu: “Chỉ tính cô đại diện cho bất động sản Anh Bách thôi, phí đại diện đã là sáu triệu tệ; còn Vệ Dục, hợp đồng ký một năm, phí đại diện là bốn triệu tệ; còn một số hãng đại diện nhỏ nữa, số phí này cộng vào cũng hơn mười triệu tệ. An Dao, vấn đề bây giờ không đơn giản là để cô đóng phim cấp ba, mà là hành vi của cô đã dẫn tới sự tổn thất quá lớn cho công ty. Nếu sự việc này bị truy cứu thì cả cô và công ty đều gặp rắc rối”.
Sự việc đã như lửa cháy đến lông mày, An Dao hiểu tầm nghiêm trọng của vấn đề.
Chiếc xe nhỏ ra khỏi biệt thự, đám nhà báo vẫn bu kín phía trước. Tài xế nói: “Ở đây không thể đi được”.
Donna hạ cửa xe xuống, ánh đèn flash nháy liên tục. Chị lạnh lùng nói với đám phóng viên, nhà báo ngoài cửa xe: “Nếu muốn nghe tin độc quyền thì ngày mai tới buổi họp báo của An Dao. Bây giờ cô ấy không nói gì đâu”.
Phóng viên hỏi: “Vậy bây giờ về công ty à?”.
Donna cười, đáp: “Đương nhiên, có điều nếu các vị cứ chặn xe thế này thì tôi cũng chỉ còn cách quay lại, họp báo ngày mai đành phải hủy thôi”.
Đám phóng viên, nhà báo lập tức tản ra.
An Dao không nén được liền hỏi: “Tại sao phải bồi thường?”.
Ánh mắt Donna rất phức tạp, chị đáp: “Nếu tôi đoán không nhầm thì có liên quan tới giải Kim Hoa. Nhất định có người đứng đằng sau giở trò. Vừa nãy ban tổ chức giải Kim Hoa khuyên chúng ta tự động rút lui, ngay sau đó bên đại diện yêu cầu lập tức bồi thường. An Dao, việc đã đến nước này có thể không chỉ đơn giản là Đường Khải đạp cô xuống để trèo cao đâu. Đằng sau chúng ta dường như có một bàn tay vô hình muốn bóp chết cô”.
Bàn tay vô hình? An Dao không biết mình đã đắc tội với ai, nếu thực sự như vậy thì quả thật rất đáng sợ.
Các đồng nghiệp trong công ty bận tối tăm mặt mũi. Khi An Dao và mọi người tới chỉ nghe thấy tiếng giám đốc đang giận dữ quát trong phòng.
“Dựa vào cái gì mà phải rút? Sao ký hợp đồng lại ký điều này?”. Donna gõ cửa bước vào, thái độ của giám đốc Hoàng Thịnh Vỹ rất tệ: “Donna, tôi cần giải thích, sao trong hợp đồng lại có điều khoản này?”. Ông ngước mắt lên, thấy An Dao, sắc mặt trở nên khó coi đến cực độ: “Nhìn họa cô gây ra đó! Đống đổ nát này rốt cuộc phải thu dọn thế nào hả?”.
Donna nói: “Tôi xin lỗi, ngày đó khi ký hợp đồng, bên đại diện nhất định phải thêm điều khoản này vào thì mới chịu đồng ý cho An Dao đại diện. Bởi vì giá tiền đưa ra khá cao nên chỉ còn cách đồng ý, hơn nữa thực sự không ngờ rằng An Dao lại gây ra chuyện này”.
Trên mặt bàn, giấy tờ lộn xộn, mùi khói thuốc nồng nặc khắp phòng, bầu không khí như đông cứng lại.
Giám đốc nhìn chằm chằm vào An Dao rồi ra lệnh: “An Dao, cô đi gặp bên đại diện, bất kể người ta yêu cầu gì, cô cũng phải khiến họ thỏa mãn”.
Trước đây giám đốc cũng đã từng hạ lệnh bắt cô đi uống rượu nhưng cô từ chối. Nhưng lần này tình hình quá nghiêm trọng, cô không có cách nào từ chối.
Giám đốc ánh mắt sắc lẹm, nói: “Donna, phòng pháp vụ dù đang tìm sơ hở của hợp đồng nhưng đối phương đều là những ông chủ có tiền, chúng ta không thể đắc tội được. Vì thế, bất kể phải dùng thủ đoạn nào cũng nhất định phải khiến họ từ bỏ ý định đòi bồi thường”.
Donna hiểu ý của giám đốc. Công ty mời các bên đại diện tới khách sạn lớn nhất của thành phố mà họ đã bao trọn. Căn phòng thiết kế theo phong cách châu Âu, sang trọng hào nhoáng càng thể hiện rõ khí thế của nó. Bên đại diện có bốn nhà đến, mỗi công ty đều cử một luật sư cố vấn và nhân viên đàm phán chuyên nghiệp tới, một hàng mười hai người tụ tập lại với nhau thì thầm to nhỏ, bàn bạc thân thiết.
Sau khi phục vụ mang thức ăn lên, Donna mượn cớ ra ngoài, để An Dao một mình trong phòng. Cửa phòng đóng kín, An Dao cố gắng giữ bình tĩnh. Các bên đại diện đều cơm ai người ấy ăn, không ai nói câu nào. Cô cũng cúi đầu ăn cơm, đột nhiên không biết ai hỏi một câu: “Đây là bữa tiệc sao?”.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía An Dao, rồi tất cả bật cười thành tiếng.
Bọn họ nói không hề khách khí: “Trước đây nghe nói bữa tiệc của ngôi sao thường lên tới mấy triệu tệ, chắc là nói cái này?”. Có người nói to: “Không chỉ thế này thôi nhỉ? Có phải còn thứ khác nữa?”.
An Dao gượng gạo nở nụ cười rồi đứng dậy chúc rượu: “Sự việc lần này là tôi sai, tôi không nên gây ra tin tức xấu như thế”.
Đại diện các bên rần rần lên tiếng: “Cô có biết sự việc lần này đã ảnh hưởng lớn tới sản phẩm của công ty chúng tôi thế nào không? Thậm chí trên các mạng xã hội có người còn liệt kê các sản phẩm cô làm đại diện rồi phát động mọi người tẩy chay không mua”. Còn có người nhìn chằm chằm vào cơ thể cô với ánh mắt háo sắc: “Thực ra thân hình cô cũng đẹp, nghe nói đang suy nghĩ tới việc đóng phim cấp ba?”.
Phim cấp ba?
Cô lập tức phủ nhận: “Tôi sẽ không quay loại phim đó”.
Có người cười giễu cô: “Đừng nói đùa nữa, giám đốc của cô đã bảo đảm với chúng tôi rằng sau này cô đóng phim cấp ba chắc chắn còn hot hơn, vì thế chúng tôi mới tạm thời không đòi bồi thường”.
Bóng đèn thủy tinh hoa lệ đang tỏa ra những tia sáng màu vàng nhạt ấm áp, thế giới bên ngoài màn cửa sổ đỏ ối đang dần tối. Trái tim cô cũng trĩu nặng theo sắc trời.
Có người còn hỏi thẳng: “Giám đốc bảo cô tới đây, lại không có người của công ty cô trong phòng này, có phải là chuẩn bị để cô ‘phục vụ’ chúng tôi không đấy?”.
Những ngón tay cô đang cầm cốc rượu siết chặt hơn, mỗi câu mỗi từ họ nói đều là cánh tay bóp chặt cổ cô, khiến cô khó chịu như bị ngạt thở.
Một người cười rộ, nói: “Hình như có người nói, chúng ta thích làm gì thì làm”.
Người đó vừa dứt lời thì một chàng trai đột ngột đứng dậy, lao nhanh về phía cô.
Cô còn chưa kịp tỉnh táo lại thì cổ tay đã bị nắm chặt, rồi người đó kéo cô ra khỏi phòng. Ánh đèn sáng choang bên ngoài dãy hành lang dài. Gót giày của cô giẫm trên nền nhà phát ra những tiếng cộc cộc. Chàng trai kéo cô chạy ra khỏi khách sạn. Trên con phố lớn, anh mỉm cười với cô: “Cuối cùng chúng ta cũng ra ngoài rồi”.
An Dao thở hổn hển, lúc này cô mới nhìn rõ chàng trai trước mặt. Anh khoảng chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, thân hình cao ráo, đôi mắt sáng như những vì sao trên trời. Anh tự giới thiệu về mình: “Tôi là Lăng Bách[1], tên tôi có nhiều âm đọc, là ‘băi’ chứ không phải ‘bó’”.
[1] Bách ( ) Trong tiếng Hán có hai âm đọc là “băi và “bó”. Đọc là “băi” phiên âm là Bách, đọc là “bó” phiên âm là Bá.
Anh mặc bộ đồ thể thao màu đen, tóc cắt ngắn cũn, dù nhìn đơn giản nhưng kết hợp lại rất có style. Anh đưa tay xoa gáy rồi ngượng nghịu cười: “Bọn họ ăn nói hạ lưu quá nên tôi mới kéo cô ra ngoài”.
Trên phố, người đi lại như mắc cửi, xe cộ bóp còi inh ỏi bốn phía.
Anh cười rất tươi, nụ cười toát lên một sức hấp dẫn kỳ lạ: “Trên ti vi cô nói người con gái trong clip không phải cô, tôi xem xong clip cũng phát hiện thấy có vấn đề”. Anh nhìn vào mắt cô, trong đôi mắt như có ánh sao lấp lánh: “Cô gái trong clip không có lúm đồng tiền, còn cô khi cười có hai lúm đồng tiền nhỏ xinh”.
Trái tim cô khẽ run lên. Đây là người đầu tiên tin cô, mặc dù lý do của anh nghe có vẻ buồn cười và hoang đường nhưng giọng điệu lại rất chân thành.
Anh nắm chặt cổ tay cô rồi kéo cô chạy về phía trước.
“Anh muốn dẫn tôi đi đâu?”. Cô tò mò hỏi. Anh nghiêng mặt mỉm cười với cô: “Đi theo tôi, đừng dừng lại”.
Đám đông lướt qua họ. Anh nắm tay cô, rất chặt. Hai chân cô bắt đầu nhức mỏi, dường như không còn sức để chạy tiếp nữa. Giọng anh vang bên tai: “Đến quảng trường”.
Cô vốn dĩ có thể mặc kệ anh, nhưng bất giác lại dùng toàn bộ sức mạnh để lao về phía trước theo anh.
Trên quảng trường, đèn điện chói lòa, dòng người đi lại như mắc cửi, đài phun nước hình tròn lớn phun nước rất mạnh, cảnh tượng rất hoành tráng. Cách quảng trường không xa có một thảm cỏ xanh, từng đôi tình nhân đang thân mật chuyện trò. Hai chân An Dao mỏi rã rời, bước đến thảm cỏ cô liền nằm thẳng ra đó. Lăng Bách cũng nằm xuống theo, miệng còn thở dốc: “Khi cơ thể cô chạm tới một cực hạn, đầu óc sẽ trống rỗng”.
Từng hàng cây cao đứng thẳng, cành lá rì rào giao nhau. Ánh điện rải xuống từ kẽ lá xanh rậm rạp, từng điểm sáng lấp lánh khắp nơi. Cô mở mắt nhìn bầu trời đêm tối om, ngay cả một ngôi sao cũng không rõ. Cô bật cười: “Đúng vậy, như thế thì sẽ không nghĩ ngợi lung tung nữa”. Mọi chuyện trong khách sạn lại hiện lên trong đầu, tim cô xót xa, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi, “Nhìn bầu trời sẽ cảm thấy vui hơn”. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Anh không nói thêm gì nữa, đầu gối lên tay. Thực ra anh hiểu, ý của cô là khi ngước lên nhìn bầu trời sao, nước mắt sẽ không rơi nữa và dường như bản thân sẽ vui hơn.
Bộ phim mới quay của cô có một cảnh: Người qua lại như thoi đưa trên đường, còn cô đứng trong đám đông, nhìn người yêu ra đi, cô ngửa mặt lên trời mỉm cười và nói câu ấy, lúc quay người đi nước mắt vẫn tuôn rơi.
Cảnh quay ấy giúp cô một lần nữa lọt vào đề cử giải Kim Hoa, diễn xuất của cô rất tốt, mỗi bộ phim cô đóng anh đều đã xem. Giải Kim Hoa lần này nếu cô giành giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất thì cũng xứng đáng. Nhưng không thể được nữa, các công ty đã biết tin cô bị đá khỏi giải Kim Hoa nên mới đòi bồi thường.
Tiếng huyên náo mỗi lúc một lớn, quảng trường đã chật kín người.
Đột nhiên cô đứng dậy đi về phía trước. Anh liền bật dậy đuổi theo. Trên con đường nhỏ hẹp, lá cây hai bên đường rậm rạp che chắn hết ánh sáng, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua kẽ lá. Anh không biết cô đi đâu nên chỉ biết bám theo.
Cô khó chịu hỏi: “Anh cứ đi theo tôi làm gì?”.
Anh nhìn cô rồi bình thản đáp: “Tôi cũng không biết”.
Mặt cô không chút biểu cảm, nói: “Vậy anh đừng đi theo tôi nữa. Anh tưởng rằng anh kéo tôi ra ngoài là cứu tôi? Anh không biết đâu, những người đó sẽ nói gì với giám đốc của tôi? Anh đâu biết công ty sẽ đối xử với tôi thế nào? Có thể kết cục của tôi còn thảm hơn”.
Cô quay người bước đi còn anh dừng lại, không đi theo cô nữa. Anh chỉ lớn tiếng nói: “Tôi tên là Lăng Bách, tên tôi có nhiều âm đọc, là ‘bai’ chứ không phải ‘bo’”.
Cô tiến về phía trước không ngoảnh đầu lại. Hai bên đường ngoài quảng trường là hai dãy nhà cao tầng, phía dưới các tòa nhà là hàng quán dày đặc. Cô vẫy tay gọi taxi, lúc ngồi lên xa đã sức cùng lực kiệt. Cô không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ cô đã không còn sức mà gắng gượng nữa.
Về tới công ty, quả nhiên ai cũng sầm mặt. Giám đốc Hoàng quát lên với cô: “Cô làm cái trò gì thế hả, bỏ lại một đám người để chạy theo một thằng đàn ông? Cô có biết đám người đó đều chạy tới tìm tôi tố tội, họ nói cô thái độ tồi tệ, nhất định phải bồi thường”.
Cô im lặng không nói gì, giám đốc càng tức giận hơn: “Cô nghĩ bây giờ cô là gì hả? Còn là ngọc nữ người người tâng bốc sao?”. Giám đốc rút ra một tập báo đập lên mặt bàn, tức giận ngút trời: “Cô xem báo chí truyền thông nói thế nào về cô! Mẹ kiếp, cô tưởng rằng thị trường của cô còn tốt lắm sao? Để lăng xê cô nổi tiếng, công ty đã dốc vào đó bao nhiêu tiền? Tôi nói cho cô biế