- Đức Phật dạy rằng, những điều không thể nói thì không thể nói ra được
Đúng lúc đó thì điện thoại của Tô Ngu rung, cô mở ra xem, là tin nhắn của Diệp Nhất: "Khiếm khuyết duy nhất của BLOOD là Tô Hòa khẳng định rằng chị ấy không thích nó, bởi vì nó không cay".
Cho dù Tô Ngu có dè dặt, dịu dàng đến mấy nhưng khi đọc tin nhắn này cũng không nhịn được cười. Thói quen ẩm thực lớn nhất của chị Tô Hòa chính là rất thích ăn cay, món nào cũng phải thật cay thì mới thích. Diệp Nhất dùng cách trả lời kiểu này để đối phó với thầy giáo chứng tỏ cậu ta đã thấy được mối quan hệ vượt quá mức bình thường giữa Ôn Nhan Khanh và Tô Hòa, và lấy đó để châm chọc.
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Tô Ngu đưa tin nhắn này cho Tô Hòa xem, đồng thời kể lại chuyện xảy ra trong giờ học. Nhưng Tô Hòa nghe xong không
những không cười mà còn trợn tròn mắt, nói:
- Khoan đã! Em nói gì? Ôn Nhan Khanh bắt em thôi học à?
- Việc này - Tô Ngu nghẹn lời. Cô vốn nghĩ mọi chuyện đều đã giải quyết xong xuôi rồi, không cần phải nói cho chị họ biết nữa để chị khỏi lo lắng, nhưng hôm nay chỉ vì muốn chia sẻ với chị câu chuyện thú vị này mà cô đã lỡ miệng nói ra.
- Thật quá đáng, anh ta dựa vào cái gì mà đòi đuổi học em! Kể cả lúc đó anh
ta có nói rằng không cho sinh viên trường S.S tham gia cuộc thi đó thì đấy cũng chỉ là quy định của một mình anh ta mà thôi, còn trường S.S không hề có quy định này. Khắp trong và ngoài nước từ xưa đến nay cũng không thấy có trường nào đuổi sinh viên chỉ vì lén lút tham gia cuộc thi thiết kế cả. Không
được, chị nhất định phải đi nói lí với anh ta, đòi lại công bằng cho em!
- Không cần đâu, chị! - Tô Ngu tuy không hoàn toàn hiểu hết nhưng biết rằng chị mình đã rất tức giận, vì thế ra sức xua tay giải thích - Diệp Nhất, đã giải
quyết rồi, hôm nay em, lên lớp học, thầy giáo Ôn, không nói gì cả
- Thế cũng không được! Rõ ràng em đã quang minh chính đại thi đỗ vào trường bằng thực lực của mình! Dựa vào cái gì mà em lại phải ngậm đắng nuốt cay, nhìn thái độ của người khác để mà lên lớp học giống như một cô vợ bé bị khinh bỉ như vậy? - Tô Hòa càng nghĩ càng giận, không nói thêm gì nữa mà lập tức mở khóa xe, đi tìm Ôn Nhan Khanh.
Tô Ngu khuyên không được, chỉ còn cách gửi tin nhắn cho Diệp Nhất cầu
cứu: "Chị mình đi tìm thầy giáo Ôn nói lí rồi, làm thế nào bây giờ?".
Chưa đầy mười giây sau, Diệp Nhất gửi tin trả lời: "Cầu chi bất đắc ". [1]
[1] Nghĩa là "Cầu mà không được". Đây là một câu trong bài Quan thư trong Kinh thi.
Hả? Chuyện này là sao vậy?
Lẽ nào Diệp Nhất trả lời như vậy không phải là chỉ để chọc tức Ôn Nhan
Khanh mà còn tính toán cả đến chị họ của mình nữa à?
Nhìn ra đêm tối như mực bên ngoài cửa sổ, Tô Ngu bất giác nghĩ: Hơn mười giờ rồi, chị còn đi tìm thầy giáo Ôn vào lúc này liệu có chuyện gì
không?
Ngày hôm sau cô đã có câu trả lời, đó là:
Có chuyện!Hồi 14.2
Chuyện rất lớn là đằng khác.
Tô Hòa đứng bên ngoài cánh cửa bằng gỗ hắc đào.
Nhìn. Nhìn. Và nhìn.
Cô nhìn tay nắm cửa, đã năm phút rồi.
Năm phút, chừng đó thời gian cũng đã đủ để làm nguội lạnh ý chí hào hùng
và một bầu máu nóng của cô lúc trước, thay vào đó là sự nhút nhát và sợ sệt sau khi đã bình tĩnh suy nghĩ.
Sau cánh cửa này đã từng xảy ra một chuyện. Vừa mới nghĩ lại, cô vẫn còn cảm thấy sợ run cầm cập, rồi không muốn bước vào trong nữa. Sau đó cô lại tự an ủi mình rằng chỉ thôi vậy, dù sao thì Tiểu Ngu cũng không bị tổn hại gì, vì thế cô chẳng cần phải miễn cưỡng ra mặt làm gì nữa. Nghĩ vậy, cô lặng lẽ chuẩn bị bước đi.
Nhưng chân trái vừa mới nhúc nhích thì bỗng nghe "cạch" một tiếng, khóa được mở, cánh cửa bật mở ra.
Tô Hòa nhìn qua khe cửa từ dưới lên trên. Cô nhìn thấy trước tiên là một đôi dép lê màu trắng, những sợi lông nhung trên dép không dính một chút bụi bẩn; tiếp đến là hai cẳng chân thon dài trơn bóng; nhìn tiếp lên trên là chiếc áo dài bằng chất liệu nhung giống như chiếc dép ở dưới, vừa mềm vừa trắng,
khiến cô rất muốn sờ vào
Tô Hòa không biết ma xui quỷ khiến thế nào đưa tay ra sờ một cái, quả nhiên cảm thấy mềm mượt hệt như cô tưởng tượng. Không kìm lòng được, cô
sờ rồi lại sờ tiếp, cho đến khi nghe thấy một tiếng hỏi:
- Đã sờ đủ chưa?
Lúc này cô mới bừng tỉnh! Mình đang làm gì vậy! Cô vội ngẩng đầu lên. Ôi, sao lại chính là Ôn Nhan Khanh! Liên tiếp mấy câu hỏi "Ai? Ai? Ai?" vang lên trong đầu khiến cô hốt hoảng sợ hãi. Rồi cô ảo não buông thõng tay, cúi gằm
mặt xuống.
Ôn Nhan Khanh chằm chằm nhìn cô trong mấy giây, rồi lùi lại một bước
nhường lối:
- Vào đi.
Thế là Tô Hòa cúi đầu bước vào phòng làm việc của Ôn Nhan Khanh giống như một cô học trò nhỏ, sau đó ngó nghiêng nhìn quanh, không dám nhìn vào thân hình đang mặc chiếc áo ngủ kia.
Ôn Nhan Khanh hoàn toàn không để ý đến điều đó, ngồi xuống chiếc ghế sofa bằng da, tiện tay lấy quyển sách đang để trên bàn trà, rồi vừa đọc vừa
bảo:
- Nói đi.
- Nói gì?
- Không nói cũng được, vậy thì làm đi! - Anh ta làm ra vẻ kéo chiếc áo ngủ ra, khiến cô sợ hãi vội vàng kêu lên - Nói, nói, nói! Tôi có chuyện muốn nói với anh.
Ôn Nhan Khanh làm điệu bộ mời cô nói, đồng thời vẫn tiếp tục đọc sách.
- Chậc - Tô Hòa kiểm tra lại những điều định nói ở trong đầu một lượt, sau đó mới thận trọng cất tiếng - Trước tiên, tôi thấy việc anh đặt ra quy định "Không cho học sinh trường S.S tham gia cuộc thi thiết kế" là không đúng.
- Anh không nói là không cho phép tham gia thi thiết kế, chỉ không cho tham gia cuộc thi "Viên ngọc hi vọng" thôi.
- Như thế cũng không đúng. Không lẽ cái cuộc thi viên ngọc gì gì đó lại không
hợp thời à? Chẳng phải nó là do tập đoàn Quý Thị nhà anh tổ chức hay sao?
Không ngờ Ôn Nhan Khanh lại trầm ngâm suy nghĩ một lát, sau đó lấy tay
ra hiệu:
- Em nói tiếp đi.
Tô Hòa đằng hắng vài tiếng rồi tiếp tục:
- Vì thế Tiểu Ngu, em họ tôi tham gia cuộc thi này cũng không vấn đề gì. Mà đã không có vấn đề gì thì nó không đáng bị buộc thôi học, đã không bị thôi
học thì nó vẫn là học sinh của anh, hơn nữa còn là học sinh xuất sắc nhất.
- Vì thế gì nữa? - Ôn Nhan Khanh nhướn lông mày lên.
- Vì thế, anh nên đối xử tốt với nó một chút! - Tô Hòa đứng chống nạnh, đây không phải là chuyện rõ rành rành rồi hay sao? - Nó bị điếc bẩm sinh, như thế đã là đáng thương lắm rồi, may mà còn được trời phú cho khả năng về lĩnh vực thiết kế. Anh là thầy giáo quan trọng nhất trên bước đường đời của nó, chẳng lẽ không nên an ủi, động viên, dạy dỗ, đào tạo để nó nhanh chóng thực
hiện được ước mơ của mình hay sao?
Ôn Nhan Khanh chậm rãi tiếp lời cô:
- Thật là xấu hổ, nhưng anh không nghĩ rằng dạy dỗ Tô Ngu thành tài là trách nhiệm của mình. Hơn nữa, hiện nay con bé rõ ràng là đang trông chờ được một người khác chỉ bảo.
- Người anh nói đến là Hạ Ly phải không?
Ôn Nhan Khanh ngầm thừa nhận.
Tô Hòa trợn tròn mắt:
- Anh mà lại phải so đo với Hạ Ly à?
Chết tiệt, thì ra mấu chốt vấn đề nằm ở đây!
- Anh đang đố kị với Hạ Ly phải không? Thế thì, anh không đúng rồi. Tiểu Ngu thích Hạ Ly, có lẽ là đã bắt đầu thích từ lúc mới 13 tuổi cơ! À, không đúng, từ lúc 12 tuổi, ái chà, mặc kệ là 12 hay 13, tóm lại, anh mới làm thầy giáo của
con bé chưa được 2 tháng, dựa vào đâu mà đòi so sánh với Hạ Ly - người đã
được con bé thích và tôn sùng từ nhiều năm nay rồi?
Ánh mắt Ôn Nhan Khanh ánh lên vẻ mặt dường như có thứ gì đó đã hoàn toàn đổ vỡ, vội quay mặt đi chỗ khác.
Nhưng Tô Hòa không chịu để cho anh ta né tránh, cô lại chạy ra trước mặt Ôn Nhan Khanh, tiếp tục nói một thôi một hồi.
- Vả lại, tuy Tô Ngu thích Hạ Ly hơn nhưng nó cũng không phải là không tôn kính anh, vì sao anh không thể chung sống hòa hợp với Hạ Ly? Rõ ràng là anh đều nói ok với tất cả những giáo viên khác mà. Giống như một bông hoa, tuy một người tưới tắm cũng có thể thành tài được, nhưng nhiều người cùng dạy dỗ có phải là càng toàn diện hơn không? Ôi, lòng dạ anh thật hẹp hỏi, không bao dung được một thần tượng khác trong mắt học trò của mình Không đúng, chỉ là quan hệ thầy trò thì không thể nào đến mức như vậy được! Không lẽ anh cũng thích con bé? Ồ, anh thích Tiểu Ngu phải không? Bởi vì thích học sinh của mình nên anh không cho phép nó được trói buộc với người
đàn ông khác
Ôn Nhan Khanh không thể nghe tiếp được nữa, anh đột ngột đứng dậy ôm lấy cổ cô, đẩy cả người cô ngã xuống ghế sofa.
Tô Hòa kêu lên oai oái:
- Ái chà, anh muốn làm gì? Lại định làm bừa phải không?
- Ngậm miệng lại, ngốc ạ!
Ôn Nhan Khanh khẽ mắng yêu, sau đó hôn cô một cách dữ dội và thành t hục .
Và nuốt đi tất cả mọi âm thanh đang phát ra từ chiếc miệng ấy.
- Ứ ứ ứ
Tô Hòa ra sức giãy giụa.
Ôn Nhan Khanh nắm lấy hai tay cô. Hay lắm, như vậy sẽ không còn có thể
cử động được nữa.
Sau đó
Sau đó
Không còn lời nào để miêu tả nữa.
Ngày hôm sau, lúc trời tang tảng sáng.
Trong giấc mơ mông lung, Tô Ngu cảm nhận chiếc giường khẽ rung, do sàn
căn phòng cũ không thật phẳng nên mỗi lần ở ngoài kia đóng cửa cũng đều khiến cho chiếc giường nhỏ của cô rung động. Không lẽ chị về rồi à? Cô vội vàng bật đèn bàn ở đầu giường và quay đầu nhìn ra, đúng lúc ánh đèn chiếu vào Tô Hòa đang rón rén bước vào.
- Chị đấy à? - Cô hốt hoảng nhìn đồng hồ treo tường - Bốn giờ rưỡi ư?! Bây
giờ chị mới về à?
Mặt Tô Hòa lộ vẻ vô cùng lúng túng, giống hệt như một tên trộm bị bắt quả tang, hơn nữa chiếc áo sơ mi ca rô đang mặc cũng vô cùng xộc xệch, khuy áo cổ sụp xuống, đung đưa theo bước chân của Tô Hòa.
- Chị sao vậy? - Tô Ngu nhìn chị từ đầu đến chân, rồi lại từ chân đến đầu.
Phản ứng trước tiên của Tô Hòa là kéo áo che phần cổ đang lộ ra, lắc đầu
quầy quậy:
- Không có gì đâu!
Nhưng trông dáng vẻ của cô rõ ràng là đã có chuyện gì đó!
- Thôi nào cô bé, mau ngủ đi, mai còn phải lên lớp đấy! Mau ngủ đi! - Tô Hòa không giải thích gì, khép cửa ngăn cách với gian Tô Ngu đang nằm rồi vội vàng vào nhà vệ sinh, đóng cửa đánh "sầm" một tiếng.
Nhà vệ sinh tĩnh lặng. Tô Hòa mở vòi nước ào ào, tiếng nước chảy trong
trẻo mà chân thực. Cô nhìn vào trong gương, không giấu nổi vẻ sợ hãi, chầm chậm kéo cổ áo ra, để rồi sau đó lại thất vọng, những hi vọng hão huyền đã hoàn toàn tiêu tan.
Bởi vì
Trên da thịt toàn là vết màu đỏ.
Trời ơi, làm sao đây, làm sao đây? Cô, cô, cô đã không còn trong trắng