húng là sẽ có vẻ hết sức khiêu khích - Chắc hẳn trong lòng các em đang tự hỏi rằng nó mà cũng có khuyết điểm sao? Đúng là có thể
bới móc nó sao? Quan Tiểu Đông, có phải em đang nghĩ như vậy không?
Tô Ngu nhìn sang phía Quan Tiểu Đông, thấy trán cậu ta đầm đìa mồ hôi,
lắp bắp trả lời:
- Em, em chỉ cảm thấy cho dù có tìm ra được khiếm khuyết gì thì đối với Quý Thị mà nói, cũng đều cũng đều không tốt Tại sao phải làm một việc hại
đến lợi ích của bản thân như vậy?
Tô Ngu xúc động. Đúng vậy, cớ gì phải mổ xẻ tác phẩm của chính gia đình mình như vậy? Cô vội hướng ánh mắt sang phía Ôn Nhan Khanh.
Sự phản bác mạnh mẽ là vậy, nhưng rõ ràng đã không có tác dụng gì, đối
với người giáo viên này, bởi vì anh cười một cách đầy tự tin, trả lời:
- Tại sao à? Để thầy cho các em biết đáp án. Vào những năm 70 của thế kỷ trước, cơ quan hàng không vũ trụ Mĩ từng gặp phải một vấn đề khó, họ phát hiện ra rằng mực viết không thể chảy được khi vật thể bị mất trọng lượng trong điều kiện chân không trên vũ trụ, vì thế không có cách nào dùng bút để viết được. Thế là họ tập trung tìm cách giải quyết. Nhưng trong cùng thời điểm đó, người Nga lại giải quyết phiền phức này một cách vô cùng đơn giản: dùng bút bi.
Tô Ngu nghĩ thầm: A, đúng rồi, dùng bút bi là có thể viết được rồi!
Hình như thấu hiểu được tâm tư của cô, Ôn Nhan Khanh nhướn đôi lông
mày lên:
- Các em đều cảm thấy người Nga thông minh hơn người Mĩ phải không?
Chẳng lẽ không phải vậy sao?
Ôn Nhan Khanh nói tiếp:
- Rất nhiều năm sau đó, một kĩ sư tên là Fisher đã phát minh ra loại bút áp lực chân không, đặt tên là Bút vũ trụ AG7, nó đã giải quyết được vấn đề này. Bút bi chỉ có giá 5 hào, còn loại bút này có giá lên tới hơn hai triệu đôla. Đương nhiên các em có thể nói rằng vị kĩ sư kia đúng là dở hơi, chỉ cần bỏ ra 5 hào là làm được việc rồi, cớ gì phải tiêu tốn đến hai triệu đôla? Nhưng bút vũ trụ là một bước tiến lớn về khoa học kĩ thuật của nhân loại, còn bút bi chỉ là sự khôn vặt mà thôi. Thỏa mãn với hiện tại sẽ không thể tiến bộ được. Con người cần phải có tham vọng, không bao giờ được thỏa mãn.
Anh chỉ lên BLOOD trên màn hình lớn.
- Nếu tất cả mọi nhà thiết kế đều thỏa mãn với miếng hổ phách này thì các tác phẩm sẽ không thể nào ra đời nhiều hơn, đẹp hơn được, nếu Quý Thị thỏa mãn với miếng hổ phách này thì chắc chắn nó sẽ nhanh chóng đi đời nhà ma - vì thế, yêu cầu thầy đề ra cho các em hôm nay là phải nghi ngờ nó! Xoi mói nó! Thách thức nó! Lật đổ nó! - Tuy Ôn Nhan Khanh trầm mặc ít nói nhưng
mỗi khi mở miệng là luôn có sưc tác động vô cùng lớn đối với người khác.
Vì thế, sau khi bài diễn thuyết dài dòng này kết thúc, vẻ mặt Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan đều lộ rõ sự say mê thích thú. Còn Ôn Nhan Khanh lại nhìn chằm chằm vào mặt Tô Ngu, có vẻ như đang khiêu khích cô - Em dám không? Là một đệ tử trung thành nhất của Hạ Ly, liệu em có dám khiêu chiến
với tác phẩm tiêu biểu, thành công nhất của anh ta hay không?
Tô Ngu cắn môi, nỗi xúc động lúc này thật khó tả.
Mười phút trôi qua, cô chưa cầm bút.
Hai mươi phút trôi qua, cô vẫn chưa cầm bút.
Sau 30 phút, Tạ Thanh Hoan là người đầu tiên giơ tay:
- Thưa thầy, em xong rồi.
Sau một giờ, vào lúc tiếng chuông vang lên, Quan Tiểu Đông cũng chậm chạp nộp bài một cách miễn cưỡng.
Ôn Nhan Khanh đi đến trước mặt Diệp Nhất:
- Bài làm của em đâu?
Bấy giờ Diệp Nhất mới cầm bút, viết mẫy chữ như rồng bay phượng múa giao cho Ôn Nhan Khanh.
Còn Tô Ngu ngồi bên cạnh Diệp Nhất chỉ lặng lẽ nhìn các bạn, đúng lúc cô đang do dự không biết nộp bài mới chỉ viết chưa đầy vài dòng kia như thế nào
thì Ôn Nhan Khanh nói:
- Tốt, sau đây chúng ta xem đáp án! - Nói xong liền quay trở lại chỗ máy chiếu.
Thầy Ôn đã không để mắt đến mình rồi. Ý nghĩ này khiến cho Tô Ngu bỗng nhiên đỏ bừng mặt. Bài làm của cô vẫn đang giơ lên trên không, thầy giáo không nhận. Có phải điều này cũng có nghĩa là, mặc dù Diệp Nhất đã giúp cô bày mưu tính kế tìm biện pháp để vẫn được ở lại trường nhưng trong mắt Ôn Nhan Khanh thì đã hoàn toàn không có sự tồn tại của cô nữa rồi hay
không?
Hai hàng lông mi của Tô Ngu bắt đầu run rẩy như cánh bướm.
Một bàn tay đưa ra. Tô Ngu không cần ngẩng lên nhìn cũng biết ngươi giải
vây cho mình chỉ có thể là Diệp Nhất.
Thấy cô mãi không ngẩng đầu lên, Diệp Nhất lại viết liến láu mấy chữ lên
giấy, sau đó đẩy đến trước mặt cô. "Cậu không muốn biết khiếm khuyết được
Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông nêu ra là gì à?".
Tô Ngu lập tức ngẩng lên.
Diệp Nhất lại một lần nữa nhắc nhở cô. Đúng vậy, so với bản thân bài giảng
thì thái độ của thầy gióa có nghĩa lý gì? Rõ ràng cô đến trường S.S này là để học lấy kiến thức chứ không phải để lấy lòng thầy giáo.
Hơn nữa, cô thật sự muốn biết Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông có thể lôi ra được khuyết điểm nào của BLOOD.
Cô bèn vội nhìn thẳng vào Ôn Nhan Khanh.
Phía đằng kia, Ôn Nhan Khanh đang quét đáp án của mọi người vào máy
tính, sau đó nói:
- Chúng ta xem đáp án của Quan Tiểu Đông trước.
Ôn Nhan Khanh nhấn vào phím quay lại, đáp án của Quan Tiểu Đông từ từ hiện ra trên màn hình chiếu, dài khoảng một phần năm trang, chữ viết xiêu vẹo, bôi rồi lại gạch, gạch rồi lại sửa, xem ra cũng thiếu sức mạnh giống như chủ của nó vậy.
"Trước tiên, một món đồ trang sức không được thoát li khỏi định nghĩa của nó. Ban đầu, trang sức ra đời do nhu cầu của nghi thức tôn giáo và trang trí. Sau đó, nó dần dần phát triển thành các đồ vật có tính thẩm mĩ và tính thực dụng, có khả năng truyền đạt thông tin và biểu đạt tình cảm. Vì thế, tôi cho rằng tác phẩm BLOOD này nhìn bề ngoài đúng là rất bắt mắt, màu sắc cũng rất diêm dúa, tuy nhiên khi đeo lên cổ phụ nữ lại có gì đó rất kì quái, bởi vì máu là tượng trưng cho sự chẳng lành, phụ nữ đeo trang sức là để tôn thêm
sắc đẹp và may mắn chứ không phải là để chuốc lấy sự chẳng lành này
Ôn Nhan Khanh liếc sang Quan Tiểu Đông:
- Đây là đáp án của em đấy à?
Tô Ngu cũng quay sang Quan Tiểu Đông, thấy cậu ta đang run rẩy đứng
dậy, vừa lau mồ hôi vừa nói:
- Việc này, việc này em thật sự cảm thấy tác phẩm này trên tất cả các mặt, từ ý tưởng cho đến lựa chọn chất liệu, tạo hình hay là quan điểm nghệ thuật cũng đều không có điểm gì bắt bẻ được.. Em xin lỗi thầy! Học trò kiến thức nông cạn nên không tìm ra được lỗi nào cả, em xin lỗi! - Nói xong ra sức khom lưng tỏ ý xin lỗi.
Ôn Nhan Khanh phẩy tay bảo thôi.
Quan Tiểu Đông như trút được gánh nặng, lập tức ngồi xuống.
Đáp án thứ hai là của Tạ Thanh Hoan.
Đáp án của Tạ Thanh Hoan văn hay ảnh đẹp, so với của Quan Tiểu Đông
đúng là một trời một vực.
Phía trên là hình vẽ kết cấu của BLOOD, được chia thành 3 khu vực, phân biệt bằng 3 mảng màu khác nhau, đồng thời đánh kí hiệu 1, 2, 3. Phía dưới là thuyết minh tương ứng với 3 phần trên.
Chiếc bàn khẽ rung, Tô Ngu quay lại nhìn, thấy Tạ Thanh Hoan đã đứng
dậy, hỏi:
- Thưa thầy, em có thể tự thuyết minh cho đáp án của mình được không ạ?
Ôn Nhan Khanh gật đầu. Tạ Thanh Hoan liền bước đến, tự mình điều khiển máy tính, cho hình ảnh phóng to ra.
- BLOOD có ba khiếm khuyết, thứ nhất là ở thân dây chuyền.
Cô ta chỉ chuột vào phần dây chuyền.
Vì Tạ Thanh Hoan nói rất nhanh nên Tô Ngu không nhìn cô ta nói mà tự
mình đọc luôn phần chữ ở phía dưới. Trên đó viết:
1. Thân dây chuyền làm bằng vàng. Xét trên góc độ thẩm mĩ, hổ phách có màu
cam đỏ, không thích hợp với thân dây chuyền màu vàng, bởi vì chúng đều là màu nặng nên nếu kết hợp với nhau sẽ trở thành tầm thường. Nếu như lựa chọn chất liệu dây chuyền bằng bạc thì có thể nói rằng tác phẩm sẽ mang dáng vẻ cổ điển và thanh nhã hơn nhiều, đồng thời cũng phù hợp với bản chất hóa thạch cổ xưa của hổ phách hơn.
2. Khoen móc. BLOOD chỉ có một khoen móc, như thế cũng có nghĩa là nó không thể điều chỉnh được độ dài. Nếu người đeo nó mặc áo hở ngực, nó sẽ vừa khéo nằm ngay phía trên ngực. Nhưng nếu người đeo mặc áo len cao cổ thì hiển nhiên là nó không đủ dài. Một nhà thiết kế lão luyện mà lại để tác phẩm của mình có nhiều thiếu sót như vậy thì thật là không thể tưởng tượng được. Vì thế, mặc dù trông sợi dây chuyền này rất đẹp nhưng đó chỉ là vẻ đẹp bên ngoài chứ không phù hợp với yêu cầu đa dạng của đồ trang sức.
3. Lợi ích. Đây là khiếm khuyết nguy hiểm nhất. Đối với một công ty đá quý, mục tiêu là làm thế nào để có được lợi nhuận lớn nhất. Hiện nay trên thế giới chỉ có duy nhất miếng hổ phách tự nhiên có màu đỏ máu giống như BLOOD, vì thế tập đoàn Quý Thị có thể bán sợi dây chuyền không thể phục chế này với giá rất cao, tuy nhiên lại không hề có tác dụng gì nếu như nói về tính phổ biến của hàng hóa. Một món hàng thực sự được coi là kinh điển cần phải là thứ mà tất cả mọi người đều có thể thưởng thức được chứ không phải là tự ngẫm tự khen. Vì thế, tôi cho rằng đây là khiếm khuyết lớn nhất của BLOOD. Loại dây chuyền như thế này, chỉ cần một sợi là đủ rồi. Nếu mỗi nhà thiết kế đều đi theo mục tiêu này thì sẽ không có lợi nhuận, mà không có lợi nhuận thì sẽ không thể đem đến cơ hội buôn bán, không có cơ hội buôn bán thì sẽ đánh mất càng nhiều cơ hội để trở thành kinh điển.
Tô Ngu đọc một mạch cho đến câu chữ cuối cùng, lồng ngực tắc ngẹn giống như bị một thứ gì đó chèn chặt, đồng thời ngày càng nặng nề và khó chịu hơn cùng với những câu chữ kia. Tạ Thanh Hoan phân tích ba điểm này không phải là không có lí. Tuy nhiên chừng đó là không đủ để cô có thể tiếp thu được quan điểm này.
BLOOD phải là một tác phẩm hoàn mĩ.
Làm sao lại có thể vỡ tan như bong bóng xà phòng như vậy được?
Cô ngẩng đầu lên nhìn Tạ Thanh Hoan đang đứng cạnh máy tính, thấy cô
ta cúi gập người về phía Ôn Nhan Khanh, nói:
- Thưa thầy, em trình bày xong rồi ạ.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua tấm rèm nhung, phản chiếu khiến khuôn mặt cô ta hiện lên xinh đẹp giống như một nữ hoàng đứng giữa đám đông, kiêu hãnh nhưng chói mắt.
Cô ta khiến cho một người xưa nay vốn rất kiệm lời khen ngợi người khác
như Ôn Nhan Khanh cũng phải thốt lên:
- Tự tin, tài hoa. Tạ Thanh Hoan, hai điều này sẽ có lợi cho em trong suốt cuộc đời đấy.
Tạ Thanh Hoan cười duyên:
- Em cảm ơn thầy ạ!
Ôn Nhan Khanh ra hiệu cho Tạ Thanh Hoan trở về chỗ của mình.
Khi trở về chỗ ngồi, cô ta nhìn thẳng vào mắt Tô Ngu, dáng vẻ vô cùng đắc
ý.
Tô Ngu vội quay nhìn sang chỗ khác.
Đồng hồ treo trên tường đổ chuông, màn hình chiếu bắt đầu nhấp nháy, lại
đến giờ nghỉ.
Ôn Nhan Khanh, lúc này đang đứng trước màn hình, gật đầu:
- Được rồi, hôm nay chúng ta học đến đây - Trong mắt anh lóe lên một cái nhìn tức giận, đồng thời lạnh lùng nói - Diệp Nhất không cần phải nói gì cả, bài làm của cậu ta không có giá trị gì để tham khảo! - Nói rồi vơ tất cả các tờ đáp án trên bục giảng và rảo bước đi ra ngoài.
Hả? Diệp Nhất? Diệp Nhất sao vậy? Tô Ngu ngoái đầu nhìn lại, nhưng chỉ