Mẹ kể rằng, khi tôi mười bốn tháng, bà nội đưa tôi đi chơi công viên. Tôi chạy ra phần đường dành cho xe, thấy xe chạy đến, bà chạy theo gọi nhưng tôi không nghe thấy, mặc cho chiếc xe bấm còi inh ỏi tôi vẫn cứ tiếp tục chạy. Bà cuống lên, khó khăn lắm mới lôi được tôi vào bên đường, tôi lại tưởng là bà đùa với mình, nên ôm lấy bà cười khanh khách.
Khi tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói hai tai của tôi bị mất thính lực, rất khó chữa. Kết luận ấy của bác sĩ khiến cả nhà tôi như từ thiên đường rơi xuống địa ng ục .
Năm bốn tuổi, tôi theo mẹ tới miếu Phu Tử xem hội hoa đăng, người đông [1]
như kiến, mặc dù mẹ đã nắm tay tôi rất chặt, nhưng tôi vẫn tuột khỏi tay mẹ. Sau khi phát hiện ra, mẹ hớt hải chạy tìm tôi dọc theo con đường mà hai mẹ con đã đi qua Cuối cùng thì mẹ cũng tìm thấy tôi ở trước cửa hàng McDonald\'s. Mẹ kể rằng, hồi ấy tuy tôi còn rất bé nhưng đã biết ngồi yên một chỗ để chờ mẹ đến đón. Khi lớn lên, tôi nghĩ, nếu tai tôi nghe được, thì chắc hẳn tôi đã nghe được tiếng gọi đầy lo lắng của mẹ, và sẽ không khiến mẹ lo
đến thế
[1] Miếu Phu Tử: Tức miếu thờ Khổng Tử.
Mẹ tôi rất tin tưởng rằng, tuy không nghe được, nhưng đầu óc của con gái
bà rất tốt. Mẹ bắt đầu dạy chữ cho tôi khi tôi hai tuổi, rồi đưa tôi đến học một trường mẫu giáo bình thường.
Mẹ dạy tôi nói, dạy rất nhiều lần, nhưng tôi không thể phát âm chính xác được. Vì tôi, mẹ đã mua một chiếc máy trợ thính rất đắt tiền vào thời điểm đó.
Chiếc máy trợ thính trở thành cầu nối duy nhất giữa tôi với thế giới có âm thanh. Tôi đã nghe được giọng nói hơi khàn khàn của mẹ. Sau mấy tháng
luyện tập, cuối cùng tôi cũng đã có thể phát âm được những câu hoàn chỉnh.
Khi nói được, tôi cất tiếng gọi ông, gọi bà, khiến ông bà tôi đều bật khóc và
cứ ôm chặt lấy tôi. Tôi hiểu vì sao họ khóc.
Trong một giờ học ngữ văn ở trường mẫu giáo, bỗng nhiên cô giáo bảo tôi ngồi xuống phía dưới cùng, các bạn ngồi thành hai hàng bên cạnh tôi, họ lần lượt đi tới bên cạnh cô giáo, chỉ trỏ vào tôi, tôi không biết họ đã nói những gì, họ còn dùng súng nước phun vào tôi. Lúc đó, hai tay tôi giữ chặt lấy chiếc máy trợ thính, máy trợ thính không thể tiếp xúc với nước được, tôi biết nó rất đắt, vì thế người tôi ướt đẫm nước.
Cảm giác buồn tủi và oán ghét các bạn phút chốc tràn ngập lòng tôi, nó cũng khiến tôi hiểu rằng, tôi khác với các bạn, chỉ cần tôi mạnh mẽ thì họ sẽ không dám làm gì tôi nữa.
Thế là tôi xé sách, cướp đồ của bạn học, và tỏ ra rất hung dữ với họ. Khi cô giáo phê bình, tôi tắt máy trợ thính và nhìn xuống đất, không nói một lời nào. Cô giáo không biết phải làm gì với tôi, đành để mặc. Khi mẹ đến đón tôi, cô đã nói hết với mẹ.
Trên đường về nhà, mẹ đã đánh tôi, tôi không khóc và cũng không kêu, nỗi căm ghét đối với cô giáo càng được nhân lên. Sau đó, một hôm, tôi cào rách mặt một bạn nữ trong lớp, cô giáo lôi tôi đến trước mặt bạn ấy và bảo tôi phải xin lỗi. Tôi nhìn khuôn mặt nhoèn nhoẹt vì nước của bạn đó, cười thành tiếng. Cô giáo tức quá, đánh vào mông tôi, tôi kêu lên vì đau, rồi sau đó lao vào cào cấu cô giáo.
Khi mẹ đến đón tôi, tôi òa lên khóc nức nở, rồi ôm chặt lấy mẹ không chịu buông ra. Mẹ của người bạn bị tôi cào mặt tìm đến để hỏi tội tôi, nhưng mẹ không hề mắng mỏ mà chỉ lặng lẽ ôm tôi vào lòng và bồi thường tiền thuốc men cho cô bạn kia. Về đến nhà, tôi ngồi chơi, một lúc sau, tôi ngẩng đầu lên thì thấy mẹ đang nhìn tôi với đôi mắt chứa chan lệ.
Sau đó, không có bạn nào trong lớp mẫu giáo muốn chơi với tôi nữa. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là cô độc. Tôi không xé sách vở hay cướp đồ của các bạn nữa, nhưng mỗi lần cô giáo gọi, tôi đều giả bộ như không nghe thấy, cứ một mình ngồi chơi với đám đồ chơi. Cô giáo không kiên nhẫn được nữa đi đến bên cạnh, túm lấy tôi. Tôi kêu lên giận dữ và nhe răng ra định cắn
khiến cô giáo sợ, lùi về sau mấy bước. Tôi đắc ý, cúi đầu xuống tiếp tục chơi
với đồ chơi của tôi.
Không lâu sau, mẹ đưa tôi đến lớp phục hồi chức năng của Trường Câm Điếc Nam Kinh. Tôi phát hiện ra rằng, các bạn ở đây cũng đeo máy trợ thính như tôi, họ cười và làm động tác "chào bạn" với tôi. Cảm giác cô độc và sợ hãi trong lòng tôi tạm thời được xua tan, nên chỉ một lát sau tôi đã ngồi xuống cùng chơi với họ. Mẹ tôi đã nở nụ cười hạnh phúc mà đã lâu rồi tôi không được nhìn thấy. Ở trường, tôi biết nói và rất thích đọc sách, cô giáo rất quý tôi, các bạn cũng rất tốt với tôi, tôi đã trải qua những năm tháng tiểu học rất vui và khó quên.
Điều khiến tôi thấy tự hào là tôi luôn có một tình bạn vững bền trong suốt gần hai chục năm trời - thứ mà những người bình thường không sao có được. Ở đó, tôi rất cảm ơn các bạn học cũ vì khi tôi vui họ đã chia sẻ niềm vui được nhân lên, và khi tôi buồn họ cũng san sẻ để nỗi buồn còn lại ít nhất. Họ đã cùng tôi đi qua chặng đường gần hai chục mùa xuân, hạ, thu, đông.
Hồi học trung học, tôi tình cờ thấy Tiên Tiên trong hiệu sách, bìa rất đẹp [2]
đã thu hút tôi, thế là lần đầu tiên tôi mua nó. Trong Tiên Tiên, tôi đã được biết
đến chị Mười Bốn . Sau đó, ý nghĩ mời chị ấy viết một câu chuyện cho những [3]
bé gái bị điếc đột nhiên lóe lên trong đầu tôi khi tôi đọc xong cuốn Trúc mã không thanh mai của chị.
[2] Tiên Tiên: Tên khác của tạp chí Cinderella - tạp chí chuyên đăng truyện ngôn tình (nhiều kì) của Trung Quốc - đơn vị xuất bản của cuốn Rừng hổ phách này.
Tôi viết ý tưởng đó lên tấm phiếu điều tra và gửi về Ban biên tập, nhưng
không hi vọng nhiều lắm. Không ngờ, ít lâu sau, tôi đã thấy những lời đó của tôi xuất hiện trên Tiên Tiên. Đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng, nỗi vui mừng lập tức nhấn chìm tôi, nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy đôi chút lo lắng, liệu chị Mười Bốn có viết không? Chị ấy có cảm nhận được những biến cố trong
lòng của những cô bé bị điếc như tôi không?!
Trong Rừng hổ phách, chị ấy đã viết rất sống động, mỗi một niềm vui, nỗi
buồn của Tô Ngu và cả diễn biến tâm lý phong phú của cô, khiến tôi mấy lần
quên mất rằng Tô Ngu là một người điếc.
Người điếc, tuy tai điếc nhưng lòng không điếc. Họ cũng cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ, sự quan tâm, yêu quý của cô giáo, tình cảm mến yêu của bạn bè, nỗi buồn với các mức độ khác nhau, nỗi sợ hãi trước bóng tối, nỗi đau khổ do sự cô đơn mang lại như những người bình thường khác.
Mong rằng, tất cả những cô bé không nghe thấy và cả những cô bé nghe thấy đều được hạnh phúc.
Ngày 10 tháng 4 năm 2011
Hồi 1
Nàng tiên cá trong truyện cổ tích, vì để có được linh hồn bất diệt của loài
người, đã đổi lấy đôi chân bằng giọng nói của mình. Vậy thì, tôi tin chắc rằng, vì điều gì đó nên trước khi ra đời tôi đã phải hi sinh khả năng nghe của mình.
Chỉ cần có thể thực hiện được giấc mơ, thì những thứ gọi là mất mát ấy cũng đều rất xứng đáng.
Tôi cũng là một người cá.
***
Tám giờ sáng thứ hai, đường xá rất đông đúc.
Tô Hòa gắng sức điều khiển chiếc xe đạp điện len lách giữa dòng xe chen
chúc, mồ hôi túa ra như mưa, nhưng cô vẫn tỏ ra đắc ý:
- May mà chị rất sáng suốt, không đi tàu điện ngầm, cũng không chọn loại xe bus không thể nào nhích lên được, mà đã chọn đi xe đạp điện để đưa em đi thi S.S. Cứ tình hình này, thì hàng tiếng đồng hồ sau cũng chưa chắc đã thông
đường. Chị đúng là một thiên tài dự liệu như thần! Ha ha
Cười một hồi lâu vẫn không có tiếng hưởng ứng, nhưng Tô Hòa không để ý đến điều đó, bởi nhiều năm nay, cô đã quen với việc một mình nói một mình cười khi ở cùng cô em họ rồi.
Ở phía trước khoảng ba mươi mét là lối rẽ vào một con đường nhỏ ngoằn ngoèo, nếu đi theo lối đó thì có thể nhanh chóng đến S.S.
"Tốt lắm, nhân đà này ta sẽ tiến lên!". Nghĩ vậy, cô bèn nắm chặt lấy ghi đông, tăng hết tốc lực, rẽ vào đó. Đúng lúc đang chuẩn bị rẽ sang một con đường lớn khác thì bỗng nhiên một chiếc xe hơi màu đen từ đâu chạy tới, Tô Hòa vội phanh lại, nhưng không kịp, chỉ nghe một tiếng "rầm", chiếc xe đạp và cánh cửa xe hơi đã "hôn" nhau một cách thân mật.
Tô Hòa vội nhảy sang một bên, rồi nhanh chóng đưa tay ra kéo cô em họ, lo
lắng hỏi:
- Tiểu Ngu, em không sao chứ? Có bị va vào đâu không? Có bị đau ở đâu không? - Rồi lập tức đổi sang ngôn ngữ bàn tay: "Không sao chứ? Có đau không".
Tô Ngu, cô gái bé nhỏ chỉ cao đến vai của Tô Hòa, nhìn chị họ rồi lắc đầu vẻ bình thản.
- Không sao thật chứ? - Nhìn vào mắt em họ, Tô Hòa lại hỏi lại một lần nữa. Sau khi xác định chắc chắn rằng cô em không bị làm sao, cô mới thở phào,
lẩm bẩm:
- Trong cái rủi lại có cái may, nếu em mà có chuyện gì thì chị không biết
phải ăn nói thế nào với chú, thím, mẹ chị, bà ngoại và cả cha của chị nữa
Cô quay đầu sang nhìn chiếc xe đạp điện đổ kềnh bên cạnh, tuy không bị méo mó, nhưng rõ ràng bây giờ không thể đi được nữa.
Shit! Tô Hòa thầm rủa một câu, rồi đưa mắt nhìn về phía nạn nhân khác của sự cố trên - chiếc xe hơi màu đen trông rất đỗi bình thường của hãng Volkswagen. Xem ra chiếc xe ấy không hề hấn gì, Tô Hòa đảo mắt, trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Cô tiến về phía trước, gõ vào kính cửa xe dán kính sẫm màu.
Kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt khiến người khác vừa nhìn đã
thấy bất ngờ.
Đó là một gương mặt giống như người lai, mái tóc dài đen mượt rất nghệ sĩ, bàn tay với những ngón thon dài. Dù nhìn dưới góc độ nào thì người đang ngồi ở ghế lái cũng là một người đẹp trai hiếm thấy. Anh ta đeo một cặp kính gọng nhỏ, rõ ràng là kiểu đẹp trai thư sinh của những anh chàng thường xuất hiện trong tưởng tượng của các thiếu nữ.
Tô Hòa nuốt nước miếng, sau đó nở một nụ cười tươi rói, chìa tấm danh
thiếp của mình ra, nói:
- Xin lỗi, tôi biết là tôi đã điều khiển xe sai luật, không may va vào xe của
anh, thật sự xin lỗi, tôi sẽ bồi thường mọi tổn thất. Nhưng chúng tôi thực sự đang rất vội, phương tiện giao thông của chúng tôi hiện giờ không thể sử dụng được nữa, không biết có thể phiền anh chở giúp chúng tôi một đoạn không? - Nói một thôi một hồi xong, không chờ đối phương lên tiếng, Tô Hòa đã tự mở cửa xe phía sau, kéo Tô Ngu cùng ngồi vào - Nhanh lên, Tiểu Ngu, vào đi, chúng ta cần đi nhờ xe của người tốt bụng này để tới S.S, không còn
thời gian nữa đâu!
Cô gái bé nhỏ có vẻ hơi phân vân, rồi nhìn về phía người đẹp trai ngồi ở ghế lái với ánh mắt khó xử.
Ánh mắt của chàng trai hơi dừng lại trên tấm danh thiếp, rồi ngẩng lên,
nhìn cô qua tấm gương chiếu hậu:
- S .S ?
- Vâng, chúng tôi phải tới S.S, là trường học rất nổi tiếng trực thuộc
SEASON, ngôi trường trên đường Hoàng Hậu ấy - Tô Hòa cướp lời.
- Tôi biết rồi! - Người thanh niên kia lạnh nhạt cắt ngang lời cô, đặt tấm danh thiếp xuống, rồi nổ máy, cho xe chạy về phía đường Hoàng Hậu.
- Cảm ơn anh, anh thật là tốt bụng! Tôi đang lo quá, tám rưỡi S.S bắt đầu
thi rồi, nếu để lỡ việc thi cử của Tiểu Ngu, thì tội của tôi càng lớn!
Chàng trai nhướn mày không nói gì. Tô Hòa tiếp tục nói một mình: