t của vị giám khảo trẻ tuổi nhìn quanh các khuôn mặt một lượt:
- Xin mời tác giả hãy nói một chút về tác phẩm của mình.
Tô Ngu nhìn theo ánh mắt của giám khảo về bên trái phía cuối căn phòng,
thì thấy một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi, thân hình bắt
đầu phát tướng, đứng lên với vẻ sợ sệt:
- Bức tranh đó, tôi vẽ về nỗi kinh hoàng, kinh sợ, là nỗi sợ hãi khủng khiếp của một cô gái sau khi phát hiện ra có một người đang bám theo mình. Tôi tôi cảm thấy rất phù hợp với chủ chủ đề "Kinh" này. Xin hỏi, có gì có gì
không đúng hay sao?
Tô Ngu đưa ánh mắt về phía giám khảo, đúng vậy, có gì không đúng hay
sao?
- Tất nhiên là không đúng - Vị giám khảo trẻ tuổi giội một gáo nước lạnh không thương xót - Nơi đây là đâu? Là SEASON. Chúng ta đang thi gì? Thi thiết kế. Các bạn ngồi đây, cần phải nhận thức rõ một hiện thực: Các bạn là những Người Thiết Kế chứ không phải là những Người Miêu Tả, không cần phải tả thực, không cần phải sống động. Nếu tả thực thì hãy tới chỗ nhiếp ảnh. Vì thế, anh có thể đi. Hãy rời khỏi đây, SEASON không thích hợp với anh.
- Thưa thầy! - Người đàn ông trung niên cuống lên tới mức nước mắt chực trào ra - Thưa thầy, hãy cho tôi một cơ hội. Tôi đã học vẽ ba mươi năm rồi, ngày nào cũng luyện tập trên sáu tiếng đồng hồ Tôi, tôi sẽ vẽ lại lần nữa, tôi
cũng có thể sáng tạo, có thể thiết kế! Thầy ơi! Thầy ơi
- Vậy thì tại sao anh lại không đem những ý tưởng sáng tạo vận dụng vào
trong bản vẽ vừa rồi? Người không phân biệt được mục đích đích thực của việc
thi cử, thì ngay từ đầu đã mất đi tư cách dự thi.
Vị giám khảo trẻ tuổi nói xong câu này, bèn làm một động tác tay về phía
cửa:
- Please! - Chỉ một từ thôi nhưng đã đủ để giết chết giấc mộng của một người học vẽ suốt ba mươi năm.
Đôi môi của người đàn ông trung niên khẽ giật giật mấy cái, rồi ông ta lặng lẽ thu dọn đồ của mình, cúi đầu ra khỏi phòng thi. Nhìn theo những bước chân chệnh choạng của ông, trái tim Tô Ngu khẽ run lên - kì thi vào S.S quả nhiên rất tàn khốc.
Nếu không tự mình trải qua, thì sẽ không thể nào hiểu được rằng nó thực sự đáng sợ đến thế nào. Thực ra, so với cú sốc do điểm thi thấp mang lại, thì việc không khẳng định được mình và giấc mộng thực sự bị giập tắt còn tàn khốc và đáng sợ hơn rất nhiều.
Người đàn ông trung niên vừa rồi là người lớn tuổi nhất trong số các thí sinh, quần áo mặc cũng có vẻ nghèo khổ hơn, ông đã phải trả giá như thế nào cho giấc mộng của mình, không ai có thể biết được. Nhưng, ba mươi năm, ngày nào cũng luyện tập vẽ ít nhất là sáu tiếng, thế mà cuối cùng phải chịu thất bại chỉ trong hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi - thật đáng sợ biết bao. Đặt tay lên ngực và tự hỏi, nếu chuyện này xảy ra với mình sau hai mươi năm nữa, Tô Ngu không biết cô còn có thể đứng dậy được nữa hay không. Vì thế, cô nhìn vị giám khảo với ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Số phận thật là nghiệt ngã.
Và giờ phút này, số phận của cô lại đang nằm trong tay của người ấy.
Liệu cô có thành công không? Khả nằng trời cho của cô - vũ khí duy nhất
khiến cô có thể tự hào - liệu có thể giúp cô xông lên trong trận chiến này, gạt
Thực ra, tất cả các thí sinh đều bị sốc, mọi người nhìn nhau với ánh mắt lo
lắng, thấp thỏm, chờ đợi hành động tiếp theo của giám khảo.
Kim của chiếc đồng hồ nhích lên từng tí, từng tí một.
Các bức vẽ được lật nhanh dưới bàn tay thon dài và đẹp như bàn tay của
nghệ sĩ piano.
Mọi người đều chờ đợi. Tất cả đều đang cố đoán xem ai sẽ là người đen đủi tiếp theo, và trong số những bản vẽ đã được lật qua, có bản vẽ của mình
không? Rốt cuộc, như thế nào thì mới qua được cửa ải này?
Năm phút sau, vị giám khảo trẻ tuổi rút ra ba bản vẽ trong số đó, rồi treo chúng lên.
Tim Tô Ngu thót lại - trong số ba bức tranh đó có bức của cô.
Bức đầu tiên là một bức tranh màu nước.
Một cô gái xinh đẹp, quần áo đẹp đẽ đang đứng trước gương, nhưng trong
gương lại là một người khác.
Thời thiếu nữ, cô luôn mơ ước có một chiếc dây chuyền bằng kim cương hình quả táo, vì thế cô đã chia tay với người yêu nghèo kiết xác để lấy một người giàu có.
Chàng trai không vì thế mà mất đi ý chí, anh tiếp tục nỗ lực học tập và làm việc. Rồi anh gặp được một người con gái khác, họ lấy nhau, sinh con đẻ cái, ổn định từng bước đi lên. Cuối cùng, khi con gái của anh chào đời, anh đã tặng cho con chiếc dây chuyền mà cô gái ngày xưa từng mơ ước được sở hữu, còn anh thì không thể nào mua được cho cô.
Bức vẽ rất chi tiết, và ý tưởng cũng rất sâu xa.
Tô Ngu đang thầm khen, thì chiếc bàn khẽ động đậy - người cùng bàn với
cô đột nhiên đứng dậy.
Tô Ngu ngẩng đầu, nhìn người ấy với vẻ khó hiểu. Đó là một chàng trai
thấp, béo, xấp xỉ tuổi cô, có đôi lông mày ngang và một chiếc mũi to, trông
như phiên bản của Akimichi Choji trong truyện tranh Naruto . [5]
[5] Naruto: Tên một bộ truyện tranh của Nhật Bản.
- Xin xin lỗi, thưa thầy - Môi của "Akimichi Choji" run run - Em em sẽ
về nhà
Nói xong cậu ta cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Tô Ngu vội nhìn sang giám khảo. Vị giám khảo trẻ tuổi nhướn mày:
- Tôi đã bảo cậu về nhà à? Hãy trình bày ý tưởng của cậu xem.
Nghe vậy, trái tim đang thót lại của Tô Ngu mới hơi chùng xuống. Quay
sang nhìn "Akimichi Choji", vẻ mặt cậu ta cũng đầy sửng sốt. Một hồi lâu sau,
dường như cậu mới hiểu ra, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, nói:
- Ồ à vâng! Thực ra, là em muốn nói với mọi người rằng, ngọc rất đẹp, nhưng viên ngọc mà có được nhờ sự lao động của đôi bàn tay mình mới chính là hạnh phúc đích thực Xin lỗi, em biết ý tưởng của em rất tầm thường, đã
không làm nổi bật được chủ đề "Kinh", màu sắc và nét vẽ cũng chưa đạt
Tô Ngu thầm nghĩ: Không lẽ lại tồi tệ đến thế sao? Cô đưa mắt nhìn giám
khảo vẻ khó hiểu, thì thấy anh ta lấy bản danh sách thí sinh ra:
- Quan Tiểu Đông, đúng không? Cậu đã đỗ.
Hả? Tô Ngu sửng sốt, vui mừng quay sang "Akimichi Choji", thấy môi của
cậu ta vẫn mấp máy:
- Nét vẽ cũng không được cẩn thận, vừa rồi, em còn vẽ sai hình quả táo,
em đã không nghiên cứu kĩ tình huống thực
Tô Ngu không hiểu gì, đành quay người lại.
- Xin mời tác giả thiếp theo trình bày ý tưởng.
Tô Ngu quay đầu tìm kiếm, một cô gái ngồi ở vị trí thứ tư hàng thứ ba đứng
dậy, cả phòng thi dường như bừng sáng. Đó là một cô gái rất xinh đẹp, mái tóc dài lượn sóng nhuộm màu tím sáng, đôi mắt được trang điểm rất kĩ, thân hình cao ráo, mảnh mai, gợi cảm hơn cả người mẫu, toàn thân cô đều toát lên
vẻ kiêu hãnh và đầy tự tin. Cô hỏi:
- Em có thể lên bục giảng để trình bày được không?
Tất cả các thí sinh đều thầm thán phục. Bầu không khí lúc ấy đang nặng nề
bởi áp lực từ phía giám khảo kiến mọi người đều cảm thấy ngột ngạt, ấy thế mà lại có người không sợ chết, chủ động đề nghị đến gần giám khảo hơn để
nói, quả là rất dũng cảm!
Sau khi nhận được sự đồng ý, người đẹp bèn uốn éo thân hình trên đôi giày cao gót sáu phân đi lên bục giảng.
- Trước tiên em xin được nói rõ, hội họa không phải là sở trường của em. Em thích đồ họa trên máy tính hơn là vẽ bằng bút, vì thế, bức tranh này chỉ là những nét phác thảo, nếu cho em một chiếc máy vi tính, em có thể tạo ra hiệu ứn g 3 D .
Phía dưới im lặng như tờ. Tất cả đều không khỏi sửng sốt trước câu tuyên bố xanh rờn ấy và chẳng ai nói được câu nào. Nhưng cô gái không quan tâm
đến điều đó, đi thẳng vào vấn đề chính:
- Như mọi người đã biết, chữ " Kinh" gồm có bộ "tâm" và chữ "kinh". Trong ý tưởng của tôi, nhân vật nữ chính nhân được quà sinh nhật, đó là một hòn đá xấu xí, vì thế cô ta rất tức giận. Cùng là một hòn đá, nhưng khi vào tay của các nhà thiết kế S.S, nó có thể trở thành một vật rất diệu kì. Thêm một chiếc ghim, nó sẽ trở thành một chiếc cài áo xinh đẹp; thêm một sợi dây, nó sẽ trở thành sợi dây chuyền tuyệt vời; còn nếu sợi dây ngắn đi một chút, thì nó lại trở thành chiếc vòng tay xinh xắn.
Vì cô gái đó nói hơi nhanh nên Tô Ngu không nghe kịp, cô bèn đưa mắt
nhìn vào tác phẩm của cô ta.
Đó là một tổ hợp gồm bốn bức tranh hoạt họa.
Bức thứ nhất, người vợ nhận được quà của người chồng - một hòn đá, cô
ta rất tức giận.
Bức thứ hai, người chồng đem viên đá tới S.S, chuyên gia thiết kế đưa ra
các phương án như dây chuyền, vòng đeo tay, trâm cài áo, khuy áo
Bức tranh thứ ba, người chồng mang chiếc hộp có in dấu của SEASON về tặng vợ.
Bức thứ tư, người vợ mở hộp ra, trong hộp là gì vậy? Tác giả không vẽ chi tiết, nhưng nhìn vào đôi mắt của người vợ mà tác giả đặc tả, thì có thể thấy trong đó sự kinh ngạc, thích thú và hơn cả, đó là sự tha thứ.
Mắt Tô Ngu dần bừng sáng.
Từ kinh ngạc đến tha thứ, đó chính là thiết kế, vì nó đã mang lại điều kì
diệu cho con người.
Trong S.S, quả nhiên có thứ mà cô vẫn luôn kiếm tìm.
Chuyển ánh mắt từ bức vẽ sang tác giả, thì thấy cô đang nói:
- Chúng ta có vô số cách làm hòn đá trở nên đẹp đẽ, khi nó đã được trải
qua sự gọt giũa dưới bàn tay của S.S và quay trở lại với bạn, thì nó sẽ mang thêm một ý nghĩa khác - Sự tha thứ.
Nói xong, cô vén tóc một cách duyên dáng rồi mỉm cười.
Tô Ngu cảm thấy chiếc bàn phía sau lại động đậy, quay đầu lại thì thấy tất
cả đều đang vỗ tay, trên khuôn mặt mỗi người đều thể hiện sự xúc động.
Đó là một người yêu thích thiết kế, đã nhận được sự phấn khích và tán thưởng chung của tất cả mọi người. Rõ ràng là suy nghĩ và tình cảm của mọi
người đều như vậy
Tô Ngu vừa thầm nghĩ, vừa nhìn về phía bục giảng.
Người đẹp nghiêng đầu nói với giám khảo:
- Tên em là Tạ Thanh Hoan, tốt nghiệp khoa Tin học trường Đại học D, hiện
tại em đã có hai bằng thạc sĩ và đang làm nghiên cứu sinh. Tiện đây em xin tự giới thiệu, em có một phần tư huyết thống của người Australia, bà ngoại em là con gái nhà Cologny - một trong ba nhà cung cấp kim cương lớn nhất miền Tây Australia.
- Rất biết cách tận dụng thân phận của mình. Chúc mừng cô, cô cũng đã đỗ! - Vị giám khảo trẻ tuổi bình thản gật đầu, rồi đột nhiên nhìn về phía Tô Ngu - Ba tác giả của những bức tranh trên, tám giờ sáng mai tới trường để nhận giấy báo trúng tuyển.
Đến tận lúc đó, Quan Tiểu Đông từ nãy giờ cứ đứng ngây bên cạnh Tô Ngu
mới như sực tỉnh, đấm mạnh xuống bàn, hét tướng lên:
- Em đỗ rồi à? Em em cuối cùng thì em cũng đã đỗ rồi! Bà ơi, cháu thi
đỗ rồi! Cháu thi đỗ rồi
Nói xong, Quan Tiểu Đông vừa khóc vừa kêu lên sung sướng và chạy ra ngoài. Những thí sinh còn lại trong phòng thi đều cúi đầu ủ rũ. Thế là hết, năm nay cũng vẫn chỉ có ba người đỗ.
Tô Ngu vẫn ngồi yên ở vị trí, ngờ rằng mình đã nhìn nhầm, nhưng khẩu hình từng lời nói vừa rồi của vị giám khảo ấy rất rõ,nhất định là cô đã không
nhìn nhầm
Như vậy sao?
Đã thi đỗ như thế sao?
Tin vui đến quá nhanh khiến cho trong giây lát Tô Ngu không biết phải làm