Hướng Phù Sinh đã thấm thía sâu sắc lời nói hôm nào, nhưng cái giá phải trả lại là tất cả mọi thứ cô có.
Hắn đứng đó, đằng sau khung cửa sắt, vẫn vẻ tự tin mà thu mình, giống như một con mãnh thú đang rình mồi. Thường ngày hắn giấu đi móng vuốt sắc nhọn, sải những bước chân nho nhã, ta dễ lầm tưởng hắn cao quý vô hại, nhưng vào khoảnh khắc bị hắn cắn đứt cuống họng, ta mới ngộ ra sức sát thương của hắn khủng khiếp nhường nào.
Hướng Phù Sinh có cảm giác máu trong cơ thể đều ngưng kết lại. Dù cô đã có dự cảm về ngày gặp lại, nhưng ngay lúc này, nỗi khiếp sợ một lần nữa bị cắn đứt cuống họng, bị hủy diệt, trở thành bữa ăn cho con mãnh thú vẫn làm cô run rẩy.
"Phù Sinh, em mở cửa cho tôi... hay để tôi tự mở?"
Lâm Sóc nghiêng đầu về phía trước, vẫn nụ cười dễ chịu đó.
Hướng Phù Sinh thuận theo ánh mắt của hắn, liếc thấy thắt lưng người trợ lý đứng phía sau có dắt một khẩu súng. Một khẩu súng lục màu bạc. Thu lại ánh nhìn, suy nghĩ cô xoay vần dữ dội, cuối cùng trưng ra một nụ cười nhạt, đưa tay mở cửa. Năm ấy cô thật quá non trẻ, quá ấu trĩ mới tin hắn thân thế trong sạch, chỉ là một thương nhân trẻ tới Hồng Kông lập nghiệp.
Cửa mở, cô đứng nép sang một bên để hắn bước vào nhà. Có điều đường đi quá hẹp, hắn vừa sải bước vào, mũi cô đã đụng phải bộ âu phục của hắn. Lâm Sóc vẫn dùng loại nước hoa ngày trước, rất nhẹ, chỉ tiến lại thật sát mới cảm nhận được, mùi thơm lạnh lẽo mà dễ khiến người ta phát nghiện, khó quên.
Khoát tay ra hiệu cho trợ lí chờ bên ngoài, Lâm Sóc bước thêm hai ba bước, đã đứng giữa căn hộ. Hắn xoay người, đưa mắt liếc nhìn một lượt. Không gian nhỏ hẹp, bày thêm đồ dùng trong nhà lại càng chật chội, nhưng bởi thói quen của chủ nhân, mỗi một thứ dù nhỏ bé cũng được bố trí thật ngăn nắp. Trong không gian tràn ngập hương vị của cô, thứ mùi vị đã từng vấn vít bên đầu giường hắn, mà nay...
Hướng Phù Sinh đóng cửa lại, không vào mà đứng nguyên tại chỗ.
"Căn hộ này nhỏ quá, không xứng với người như em." Lâm Sóc đưa mắt nhìn Hướng Phù Sinh, lúc này đang cau mày.
"Người như tôi ư?" Hướng Phù Sinh lặp lại, chầm chậm ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ châm biếm: "Vậy thì thưa anh Lâm, anh cho rằng nơi nào mới xứng với người như tôi? Bệnh viện tâm thần ư?"
"Sao tôi nỡ vứt em vào nơi đó?" Lâm Sóc cất bước tới trước mặt Hướng Phù Sinh, xoa nhẹ gò má cô: "Em vẫn gầy như thế."
Cái chạm tay của hắn khiến Phù Sinh rùng mình, cô quay đi, muốn gạt tay hắn ra nhưng lại bị siết lấy chặt hơn. Bàn tay lạnh lẽo của cô khiến hắn nhíu mày: "Phù Sinh, em đang run." Ánh mắt hắn lại thay đổi trong chớp mắt.
Hướng Phù Sinh nghe thấy, cố kìm nén cảm xúc của mình, nhìn thẳng vào mắt hắn, nói rành rọt từng chữ một: "Lâm Sóc, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
"Tôi biết, thế giới bên ngoài rất thú vị, rất đặc sắc." Lâm Sóc mân mê một lọn tóc ướt của cô trong tay, giọng nói dịu dàng: "Nhưng em đã ra ngoài ba năm, nên theo tôi về nhà rồi."
Những lời nói ngọt ngào êm đềm đến thế thật giống như những lời yêu thốt ra bởi một người tình bao dung nhất trên đời. Nhưng cũng chỉ là "giống", chỉ thế mà thôi.
"Lúc anh nói, chẳng lẽ không tự thấy buồn nôn à?" Hướng Phù Sinh biết mình không nên tỏ ra tức giận trước mặt con người này, nhưng những uất hận thẳm sâu khiến cô khó giữ được lí trí.
Những lời cay độc cứ thế tuôn ra: "Làm ơn cất cái dáng điệu ngụy quân tử ấy đi, anh không buồn nôn, nhưng tôi thì sắp trào ra đây rồi."
Lâm Sóc chớp mắt, Hướng Phù Sinh liền cảm giác bàn tay mình bị siết ngày một chặt, thậm chí còn nghe được tiếng xương kêu răng rắc. Nụ cười của hắn càng nồng nàn, cho thấy cảm xúc trong hắn càng lúc càng lên cao. Hắn thả lọn tóc của cô về chỗ cũ, kề sát tai cô, nói: "Tức giận với tôi không tốt cho em đâu."
"Anh còn muốn thế nào nữa, Lâm Sóc?" Cô cũng bật cười, giọng nói pha chút chế giễu: "Lại sắp bôi nhọ tôi với báo giới, hay lại sắp ép tôi kí giấy ủy thác, hay là... muốn cưỡi lên tôi lần nữa?"
Hướng Phù Sinh giây phút ấy đã không còn run sợ. Cô trấn tĩnh lại, hiểu ra rằng từ lâu mình đã không còn là cô nhóc run rẩy sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Lâm Sóc ngày xưa nữa. Với cô giờ đây, ngoài mạng sống của bản thân, đã không còn gì để mất... Huống hồ, đến mạng sống của mình, cô cũng chẳng còn ý định muốn níu kéo...
"Đừng nói như thể lúc làm chuyện đó chỉ có tôi thấy hứng thú." Lâm Sóc nắm lấy cằm, ép cô phải ngẩng mặt lên: "Lúc bên nhau trên giường, chẳng phải em cũng rất kích động, cũng khát khao đó sao? Mới đó mà đã quên sạch rồi à?"
"Năm đó tôi ít tuổi, mắt mù mới sa vào bẫy của anh."
Hướng Phù Sinh giơ tay định đẩy hắn ra, ai ngờ Lâm Sóc xô cô ra trước. Cả người cô đập mạnh vào cánh cửa phía sau, cảm giác đau đớn truyền đến đại não, hắn đã mau lẹ sà tới giật mạnh chiếc áo choàng tắm, trói hai tay cô ra sau. Chiếc áo choàng mắc lại trên một cánh tay, cơ thể cô phô bày, một tấm lưng trần, một đường cong thon thả mê người.
"Có cần tôi đánh thức kí ức giúp em không? Để cho em nghe rõ tiếng nói \'thật lòng\' từ cơ thể mình." Hắn kề sát tai, làn hơi nóng bỏng phả lên da thịt theo từng tiếng nói. Ngón tay hắn lướt nhẹ dọc sống lưng cô, rồi xoáy tròn, mân mê hình xăm nơi thắt lưng.
Cả cơ thể Hướng Phù Sinh căng ra. Cô cắn chặt răng.
Lâm Sóc là người đàn ông đầu tiên của cô, cũng là người đàn ông duy nhất. Hắn hiểu rõ mọi phản ứng của cơ thể cô, mọi vết tích trên người cô đều thuộc về hắn. Hắn muốn làm cô bị kích thích, làm sao cô có thể tránh khỏi đây?
Hướng Phù Sinh nhắm mắt lại, cô thôi vùng vẫy, chỉ còn ở đó một nửa gương mặt vô hồn. Đã ba năm trôi qua, cô đã thôi gào khóc, thôi cầu xin, nhưng nỗi hận vẫn còn đó, hắn cũng biết. Điều đáng sợ không phải là mối hận cứ hằn sâu theo năm tháng, mà là cô bắt đầu thấy vô cảm, bắt đầu dửng dưng.
Rất lâu không thấy hắn có thêm động thái gì nữa, Hướng Phù Sinh mơ hồ mở mắt. Lâm Sóc đột nhiên thả tay cô ra, rồi ân cần mặc lại áo, thắt dây lưng cho cô. Hắn làm rất chăm chú, khiến người ta không thể nhìn ra cảm xúc bên trong. Hướng Phù Sinh thầm nghĩ, người đàn ông này giờ đã trưởng thành, biết kiềm chế cảm xúc của mình hơn năm xưa rất nhiều.
Mặc xong quần áo, hắn chải cả tóc cho cô. Hướng Phù Sinh ngồi yên, lạnh lùng nhìn hắn loay hoay làm tất cả. Ánh mắt Lâm Sóc bỗng dừng lại trên cổ tay trái của cô.
Hướng Phù Sinh lật tay trái lên để hắn trông rõ những vết sẹo ngoằn ngoèo ở đó. Đột nhiên cô nhìn hắn bật cười: "Chắc anh bất ngờ nhỉ? Tôi cũng còn không tin, mình thật sự đã cầm dao lên cứa tay, không chỉ một mà rất nhiều nhát..."
Lâm Sóc cảm thấy mấy vết sẹo màu hồng nhạt nghênh ngang nằm trên cánh tay trắng muốt của cô thật chướng mắt. Hắn nắm lấy cổ tay cô, che đi mấy vết sẹo, gương mặt lộ vẻ kích động: "Nếu em không trốn viện sẽ không để lại sẹo thế này."
"Sao cơ? Đáng lẽ anh phải thấy vui chứ? Đây đều là anh ban cho tôi mà." Cô mở to đôi con ngươi long lanh như một đứa trẻ ngây thơ nhìn Lâm Sóc.
"Hướng Phù Sinh, đừng bao giờ làm những chuyện như vậy nữa. Em không trốn được lần thứ hai đâu."
Giọng nói lạnh lùng của hắn khiến Hướng Phù Sinh bật cười. Từ trước đến nay hắn chưa từng thương xót cô, hoàn toàn chưa bao giờ. Đối với hắn, cô chỉ là thứ đồ chơi, thứ công cụ, vật sở hữu, chưa từng là sinh mạng của một con người.
Lâm Sóc kéo tay Hướng Phù Sinh ra ngoài, mở cửa, không nói không rằng ôm chặt lấy cô. Trên người Phù Sinh là chiếc áo choàng tắm, mái tóc ướt sũng dán vào vòm ngực hắn. Gương mặt Lâm Sóc giãn ra, lãnh đạm nói: "Chúng ta về Hồng Kông thôi."
Vẫn là vòng tay của nhiều năm về trước, chỉ tiếc rằng... mọi thứ đã đổi thay...
Hướng Phù Sình liếc nhìn mái nhà mình trú ngụ suốt hai năm qua dần dần rời xa tầm mắt. Cô biết, mối ân oán tình thù này lại lần nữa vén màn.
Lần này ai sẽ thất bại thảm hại vẫn còn là một ẩn số.
Máy bay riêng cất cánh, rời xa đường bay, thành phố nhỏ đi từng chút một trước mắt Hướng Phù Sinh. Cô nằm lọt thỏm trên chiếc ghế êm ái nhìn ra cửa sổ. Lúc này cô đã thay một chiếc váy trắng thanh nhã theo sự sắp xếp của Lâm Sóc, mái tóc cột gọn sau đầu, bên tai còn lơ thơ rủ xuống vài lọn, cổ tay đeo một chuỗi hạt trang sức hợp kiểu, nhằm che đi vết sẹo.
Hướng Phù Sinh cảm nhận được ánh mắt của Lâm Sóc. Hắn ngắm nghía cô từ đầu đến chân, cảm thấy rất hài lòng. Nếu là ba năm trước, chắc chắn cô không ngoan ngoãn như vậy. Cô không phải là thứ bù nhìn cho ai giật dây, cũng không từng khuất phục trước bất cứ ai. Chỉ là tới nay cô hiểu ra rằng, sinh sự những chuyện nhỏ nhặt với đàn ông là vô cùng không đáng.
Ngày đó Lâm Sóc hung tợn đánh gãy chân cô, đánh gãy lòng kiêu hãnh của cô, khiến cô cay đắng hiểu ra thế nào là khuất phục, là phải quỳ xuống. Nhưng từ nơi sâu nhất trong tim, là một người nhà họ Hướng, cô sẽ không để mình mãi mãi phải quỳ, quỳ một cách vô ích.
"Tại sao lại làm thẻ ngân hàng?" Lâm Sóc hỏi mà chằng có lấy một dấu hiệu báo trước.
Hướng Phù Sinh không quay lại. Ngoài cửa sổ, một biển mây bồng bềnh bay qua phía dưới họ. Cô thẳng thắn trả lời: "Tôi muốn biết, anh liệu đã chán tôi hay chưa."
Với bằng cấp như cô, hoàn toàn có thể xin được một vị trí xứng đáng tại công ty lớn, nhưng cô lại đến một doanh nghiệp tư nhân cỏn con để làm việc, chẳng qua vì nơi này dùng hình thức trả lương trực tiếp. Cô không muốn để lại bất cứ thông tin giao dịch ngân hàng nào bởi như vậy Lâm Sóc sẽ dễ dàng tìm ra cô.
Nhưng cô không thế sống những ngày tháng chui lủi cả đời được. Mấy ngày trước cô đi làm một chiếc thẻ ngân hàng, là vì muốn đánh cược, cược xem Lâm Sóc liệu có đi tìm mình hay không.
"Vậy câu trả lời tôi đưa ra có làm em hài lòng?"
Hướng Phù Sinh nhìn thẳng vào đôi mắt phảng phất nụ cười của hắn, bình thản nói: "Cả hai ta đều hiểu, câu trả lời mà tôi cần anh chẳng bao giờ cho tôi được."
Lâm Sóc không đáp, cũng không cười. Giờ này phút này, cho dù hắn có chịu cho, cô liệu còn muốn nhận?
"Những việc còn lại ở đại lục sẽ có người lo liệu ổn thỏa cho em." Lâm Sóc chuyển chủ đề.
“Cách giải quyết công việc của anh xưa nay rất sạch sẽ gọn gàng, tôi có bao giờ nghi ngờ đâu." Hướng Phù Sinh chuyển ánh mắt trở lại khung cửa sổ. Cuộc đối thoại lạnh lẽo hời hợt này có kéo dài cũng chỉ là vô nghĩa mà thôi. "Tôi mệt rồi, chợp mắt một lát, đến nơi hãy gọi tôi."
Lâm Sóc sững lại, thốt lên một tiếng "Được." Hắn sai nhân viên phục vụ mang tới một chiếc chăn lông, tự mình đắp cho cô, tự mình điều chỉnh ghế ngả ra cho thích hợp. Chăm sóc cô, đối với hắn mà nói đã trở thành thói quen, hắn hiểu rõ tất cả mọi sở thích của cô gái ấy.
Có lẽ trước nay đối với sự ân cần của hắn, cô luôn chịu đựng nhẫn nhịn, có lẽ là vì hiểu rõ những hành vi âu yếm kiểu này hoàn toàn nằm trong tính toán; hoặc có lẽ Hướng Phù Sinh thật sự đã dửng dưng. Cô chỉ coi như chuyện qua đường, nhắm mắt lại, cố ngủ cho say.
Không mất quá lâu Hướng Phù Sinh đã yên giấc. Lâm Sóc đặt tài liệu trong tay xuống, lặng lẽ ngắm gương mặt yên bình của cô.
Ba năm trước, lần cuối hắn nhìn thấy cô cũng là khi cô đã ngủ yên thế này. Chỉ có điều, lúc ấy cô là kẻ vừa được cứu từ cõi chết trở về, làn da trắng tới độ gần như trong suốt, gầy yếu đến mức khiến người ta đau lòng. Vậy mà ai ngờ, một ng