ười bệnh nặng như thế lại dám tự rút dây truyền dịch, trốn khỏi bệnh viện.
Chẳng ai hiểu sâu sắc nguyên do hơn hắn: Cần một lòng căm thù lớn biết nhường nào mới có thể chạy trốn với một cơ thể hư nhược như vậy.
Lâm Sóc đứng dậy, đến bên cô, kéo chăn lên cao một chút, đặt bàn tay sơ sểnh lộ ra ngoài chăn vào trong. Bạn đang đọc truyện tại website: www.thichtruyen.vn
"Sao em không ăn nhiều một chút." Lâm Sóc lẩm bẩm như trong cơn mê. Tôi đã cho em được tự do ba năm, vậy mà em... tại sao không tự chăm sóc mình hơn một chút?
…..O…..
Lâm Sóc không đánh thức Hướng Phù Sinh, nhưng khi máy bay hạ cánh, Hướng Phù Sinh tự động mở mắt. Đã rất nhiều năm cô không ngủ say được, áp suất khi hạ cánh có chút biến động, máy bay hơi lắc lư, chừng đó cũng đủ khiến cô choàng tỉnh.
Thấy tấm chắn nắng đã được hạ xuống, Hướng Phù Sinh bèn đưa tay kéo lên. Trời tối đen như mực, nhưng ánh sáng lóa mắt từ những ngọn đèn hai bên đường đủ để dẫn lối cho máy bay hạ cánh.
Cô đã trở về, trắng tay, y như lúc ra đi.
"Ba năm em đi khỏi, Hồng Kông đã thay đổi rất nhiều." Lâm Sóc ngồi phía đối diện, cũng đang nhìn ngoài cửa sổ. "Những nhà hàng chúng ta thường tới ăn ở gần tòa cao ốc Trung Hoàn, có tiệm đã đóng cửa, có tiệm đổi biển hiệu. Cho dù tiệm còn nhưng người đầu bếp ngày xưa cũng không còn ở đó nữa."
"Nuốt trôi Lợi Hằng, chẳng phải anh cũng chuyển nơi làm việc rồi sao?" Hướng Phù Sinh lạnh nhạt nói: "Không phải chính anh đã nói, trên đời chẳng có gì là mãi mãi đó thôi."
Lâm Sóc đại khái không ngờ cô lại lấy lời mình nói ra đáp trá chính mình, nhất thời nghẹn giọng. Càng ngày cô càng giống một con nhím, nói ra câu nào cũng ẩn chứa gai nhọn. Hai con nhím ôm lấy nhau tìm hơi ấm, phải chăng nhất định sẽ làm đau nhau? Lâm Sóc lắc đầu, im lặng.
Xuống máy bay, từ con đường dành cho khách VIP ra ngoài, Hướng Phù Sinh theo Lâm Sóc lên xe. Chiếc xe vẫn là xe đưa đón cô ngày xưa, đến tài xế cũng vẫn là người đó... Giờ cô mới biết, Lâm Sóc là một người "hoài cổ” đến vậy.
Bác tài xế nhìn thấy Hướng Phù Sinh, xúc động không nói nên lời, ông mở miệng đang định gọi cô chủ, nhưng chữ "cô" vừa ra đến miệng, bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Lâm Sóc, liền ngượng nghịu đổi thành một tiếng "phu nhân".
Hướng Phù Sinh không còn phản ứng mạnh với cách xưng hô này như trước. Ngược lại, thấy người dưới vẫn còn tưởng nhớ đến danh phận "cô chủ" vốn đã ra tro của mình, thậm chí còn lấy làm cảm động.
Cô gật đầu, nở một nụ cười dịu dàng với bác tài.
Đêm đã khuya, chỉ những ngọn đèn neon vẫn còn thức. Trong xe, Hướng Phù Sinh nghiêng đầu nhìn ra ngoài, cảnh sắc vụt trôi về sau, xáo động trong tầm mắt.
Lộ trình trở về rất thuận lợi, nhưng tới biệt thự trên đỉnh núi cũng đã là nửa đêm. Ngôi biệt thự này vốn dĩ thuộc về nhà họ Hướng, ba năm trước đã đổi chủ, chuyển thành họ "Lâm".
Xuống xe, Lâm Sóc thản nhiên nắm tay Hướng Phù Sinh bước vào, chẳng thèm đưa mắt hỏi ý. Hắn nắm không quá chặt, nhưng không có nghĩa cô có thể rút tay dễ dàng. Bước vào lãnh địa của hắn, cô càng trở nên im lặng ngoan ngoãn hơn.
Đến cửa, thấy ánh đèn sáng choang, người làm xếp hàng chỉnh tề cung kính chào ông chủ, phu nhân. Hướng Phù Sinh liếc mắt một lượt, hầu như toàn là những gương mặt quen.
Có lẽ nhìn ra vẻ khó hiểu của cô, Lâm Sóc nói: "Tôi giữ nguyên những người làm ngày trước, sợ người mới không hiểu hết những thói quen sở thích của em."
Đã rất lâu mới gặp lại mà hắn vẫn tử tế chu đáo đến thế đáng lẽ cô phải cảm động mới đúng? Hướng Phù Sinh cay đắng tự mỉa trong lòng, mới đầu có lẽ chính vì sự dịu dàng tinh tế này mà mình đã bị đánh gục.
Dù gì, cho tới hôm nay cũng chưa từng có ai hiểu cô bằng Lâm Sóc. Tất cả mọi suy nghĩ, mong muốn của cô, hắn là người rõ nhất. Cũng vì lẽ đó, hắn làm cô đau đớn nhất, đau đến tận cùng.
"Thưa ngài, có điều ngài không biết. Mấy năm nay thói quen của tôi thay đổi rất nhiều, chỉ sợ phụ lòng tốt của ngài mất thôi." Hướng Phù Sinh lãnh đạm cất tiếng.
"Phù Sinh, đã về tới nhà rồi, em nên đổi cách xưng hô đi. Đừng bao giờ để tôi nghe thấy em nói hai tiếng \'thưa ngài\' nữa."
Hắn vừa nói vừa cười, nhưng ánh mắt lại mang một hàm ý khác. Giờ đây, hắn đã trở thành con người coi trọng tiểu tiết hơn hẳn xưa kia. Ngày trước, cho dù Hướng Phù Sinh chửi hắn là đồ tiểu nhân bỉ ổi, cũng chẳng thấy hắn bực bội đến vậy. Là kẻ chiến thắng, trước mặt Hướng Phù Sinh, hắn lúc nào cũng nắm phần trên cơ.
Lâm Sóc đưa Hướng Phù Sinh lên tầng. Mọi thứ bày trí vẫn y hệt như lúc cô ra đi.
Hơn ba năm trước, khi Lâm Sóc bước chân vào căn biệt thự, một cuộc cải tổ đã xảy ra, căn phòng vốn thuộc về ông bà Hướng trở thành phòng riêng của Lâm Sóc. Tất cả mọi đồ vật của bố mẹ cô đều bị tiêu hủy, đến cả bức tranh sơn dầu đắt giá được mua trước khi cha cô ra đời cũng bị Lâm Sóc rao bán giá rẻ nhằm tống khứ đi. Biệt thự nhà họ Hướng chỉ một đêm mà bộ mặt hoàn toàn thay đổi, chỉ duy nhất phòng riêng của Hướng Phù Sinh vẫn phong kín không động vào.
Dầu thế, cô ít khi được ở căn phòng đó, phần lớn là bị Lâm Sóc giày vò trong phòng ngủ của hắn hoặc căn phòng dưới gác, tùy thuộc sở thích.
"Tôi đã cho người quét dọn, quần áo đều chọn mua những mẫu mới nhất, em hãy về phòng riêng ngủ một giấc đi." Trông thấy bộ dạng rầu rĩ của Hướng Phù Sinh, hắn liền cất lời.
Sự sắp xếp này nằm trong dự liệu của Hướng Phù Sinh. Lâm Sóc không phải người không biết kiềm chế tính nóng nảy cuồng bạo của mình, ngược lại, hắn ta vô cùng hiểu phép tiến thoái trong cư xử.
"Muộn lắm rồi, mau đi nghỉ đi." Lâm Sóc cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn rất ấm.
Hướng Phù Sinh gật gật đầu, quay người bước vào phòng. Cô cảm nhận được cái nhìn sắc lẹm sau lưng. Cô không biết hắn đón mình về đây với mục đích gì, chi đành tương kế tựu kế, tới đâu hay tới đó.
Vào trong phòng, Hướng Phù Sinh rửa mặt chải đầu trước rồi bước vào phòng để đồ, quả nhiên thấy trên giá treo đầy quần áo mới hợp mốt, hơn nữa đều là quần áo đến từ các nhãn hiệu trước đây cô yêu thích, hoặc do các nhà thiết kế làm riêng, dĩ nhiên, cũng là những người trước đây.
Hướng Phù Sinh tiện tay lấy một bộ đồ đi ngủ rồi trở lại phòng. Tủ sách của cô không hề bám bụi, tầng dưới cùng xếp ngay ngắn hơn mười cuốn sổ ghi chép. Cô rút ra quyển cuối cùng, chỉ đặt trong bàn tay, hồi lâu cũng không mở ra. Cô biết trong sổ là thời gian biểu năm cuối cùng học ở Cảng Đại, cùng là năm cuối cô được làm cô chủ nhà họ Hướng.
Ngày cuối cùng trong sổ, chỉ viết duy nhất một từ: "Lâm Sóc". Cũng chính ngày đó, cô mất cha, cuộc đời cũng bước sang một trang mới, hoàn toàn hỗn loạn.
Lồng ngực nhói đau từng cơn, Hướng Phù Sinh vội vã để cuốn sổ vào chỗ cũ. Cô bước tới mở cửa sổ, cố hít thở chút không khí trong lành, hồi lâu mới bình tĩnh lại. Đi ngủ thôi. Hướng Phù Sinh tự nói với mình. Đã lựa chọn con đường này, phải nghỉ ngơi cho tinh thần được minh mẫn, để còn đối diện với ngày mai.
Cuộc sống ngăn nắp có trật tự giúp cho đồng hồ sinh học của Hướng Phù Sinh rất chuẩn xác. Ngày hôm sau, đúng bảy rưỡi sáng cô tỉnh giấc. Mở mắt trong căn phòng rộng mênh mông khiến cô cảm thấy mơ hồ, mất một lúc mới tỉnh hẳn. Mình thật sự đã trở về rồi.
Đêm hôm trước lỡ chân đá chăn ra nên sớm dậy Hướng Phù Sinh cảm thấy lạnh buốt. Cô lấy một chiếc áo choàng lên người rồi vào đánh răng rửa mặt. Vừa sửa soạn xong liền nghe thấy tiếng người làm gõ cửa. Người làm hỏi cô đã dậy chưa, mời cô tới nhà ăn dùng bữa sáng.
Hôm nay là thứ sáu, Lâm Sóc có lẽ phải tới công ty. Dù gì cũng dậy rồi, cô liền theo người làm tới phòng ăn. Bữa sáng đều là những món quen thuộc, không thịnh soạn, nhưng rất đủ chất. Năm thứ hai đại học, cô đi Mỹ theo diện trao đổi sinh viên, Lâm Sóc cũng thường nấu cho cô bữa sáng thế này: Sandwich kẹp, khoai tây nghiền, thêm một ly sữa tươi.
Lâm Sóc đã ngồi chờ sẵn trên ghế chính, thấy cô tới liền nở nụ cười: "Chào buổi sáng."
Hướng Phù Sinh gật đầu qua loa coi như đáp lại rồi bước tới bên chiếc bàn dài, ghế được người làm kéo ra, cô chỉ việc ngồi xuống.
Cầm chiếc sandwich lên cắn một miếng, Hướng Phù Sinh bất giác cảm thấy cay mũi. Vẫn mùi vị ấy, mùi vị đã khắc sâu trong xương tủy. Cô đổi sang uống sữa, không ăn thêm miếng sandwich nào nữa.
"Thật không ngờ, đến khẩu vị của em cũng thay đổi." Lâm Sóc liếc thấy Hướng Phù Sinh chỉ ăn một miếng sandvvich rồi bỏ, khẽ nói.
"Có những thứ tôi không ăn nổi, chỉ đành bỏ đi." Hướng Phù Sinh đặt ly sữa xuống, ngước mắt nhìn Lâm Sóc chăm chú, cô nói toạc ra: "Cũng giống như anh, Lâm Sóc, tôi cũng từ bỏ anh rồi."
Lâm Sóc cảm thấy xương sườn bên trái dường như bị vật gì đâm phải, đau nhói.
"Hôm nay thời tiết không tệ, nếu em thấy buồn thì gọi diện cho May, bảo cô ta đưa em đi dạo phố."
"Ra ngoài dạo phố cơ à? Anh hào phóng hơn ba năm trước nhiều đấy." Hướng Phù Sinh bật cười, đứng dậy lại gần Lâm Sóc, hạ thấp giọng: "Đáng tiếc, tôi không định nhận tấm chân tình này của anh. Cả đời tôi cũng không bao giờ muốn gặp lại đồ phản phúc kia nữa."
Hơi thở của cô gần kề, chỉ tiếc cũng là khoảnh khắc ấy, mà khoảng cách giữa hai người ngày càng mênh mông. Cô ném lại một lời rồi thản nhiên rời bàn đi mất. Lâm Sóc ngồi bất động, hồi lâu, mới thôi dõi theo bóng dáng ấy.
Người làm đi tới hỏi có phải dọn đồ ăn của Hướng Phù Sinh đi hay không. Lâm Sóc nhìn chiếc bánh sandwich nằm đó hẩm hiu, nhắm mắt lại: "Dọn của tôi luôn đi."
Hắn vẫn tưởng cô trở lại rồi, tòa biệt thự này sẽ thôi quạnh quẽ, nhưng hóa ra, hắn đã nhầm.
Cô hận, hắn cũng vậy.
…..O…..
Hướng Phù Sinh không phải đi làm nữa cũng hơi buồn chán. Đêm qua về tới nơi, không thấy có kí giả đứng chờ, cô đoán tin tức cô tiểu thư phá sản trở về chắc vẫn chưa tới tai báo chí. Hướng Phù Sinh dĩ nhiên cũng không định ra phố làm gì, tránh gặp phải người quen. Gặp lại họ vui mừng hay không chưa nói, lỡ như nảy ra một bài báo thì chẳng có gì hay ho.
Thế là cô đi thẳng về phòng ngủ một giấc nữa. Không bị người làm quấy nhiễu, phòng riêng lại thoáng đãng dễ chịu, cô ngủ một giấc dài qua cả bữa trưa, đến khi bụng đói không chịu nổi mới tỉnh dậy.
Dậy rồi, Hướng Phù Sinh choàng chiếc áo tự mình xuống lầu, định vào bếp tìm món gì ăn tạm. Không ngờ, phòng khách dưới lầu có cố nhân đang ngồi đó.
Lệ Chí Thành nghe tiếng bước chân liền ngoảnh lại nhìn, quả nhiên là Hướng Phù Sinh. Trước khi tới đây, anh đã được nghe Lâm Sóc nói đến chuyện cô trở lại. So với ngày xưa, vẻ đẹp của cô giờ đây đã đằm thắm hơn, tĩnh lặng hơn, nhưng cũng gầy đi rất nhiều. Anh vẫn nhớ có một thời gian dài, cô thích mặc thật đẹp, ngồi đợi anh dưới tòa cao ốc, cứ giả vờ như tình cờ gặp, rồi nhìn anh cười, nụ cười tỏa nắng...
Có điều vầng thái dương ấy, hơn ba năm trước đã mai một ánh hào quang. Gần như tất cả mọi người ở Hồng Kông đều nhìn thấy bức ảnh ấy của cô trên báo. Chỉ một đêm, cô bị cả Hồng Kông biết tới như một cô gái dơ bẩn. Cha mẹ qua đời, hôn ước bị hủy bỏ, cả gia tài rơi vào tay kẻ khác, phút chốc cô mất đi tất cả.
Lệ Chí Thành kia, lại chính là kẻ tiếp tay.
Nhìn thấy Lệ Chí Thành, Hướng Phù Sinh có chút kinh ngạc. Cô không ngờ lại mau chóng gặp lại anh đến vậy. Nhưng nghĩ lại, anh ta là luật sư hàng đầu c